Gương yêu 9.1


Chương 9

Cô nhìn thấy được.

Từ trong quá khứ, nơi tự nhiên hỗn loạn, tràn ngập linh khí và âm lực, nơi này có yêu quỷ ma tinh quái, thậm chí là thần, đều có thể tự do qua lại, cũng là nơi duy nhất liên hệ với nhân giới.

Đây là nơi sai lầm hỗn loạn, bởi vậy sinh ra không gian này, trong đây điều gì cũng có thể, cái gì cũng tồn tại, cũng có thể sẽ biến mất. (Vô-Ảnh-Các^^11^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Có một cô gái, cô yêu một người, nghĩ có thể cùng đối phương bạch đầu giai lão, cuộc sống trôi qua không buồn lo, chung sống hoà bình với yêu ma quỷ quái trên ngọn núi Hắc Sơn này, nhưng có một ngày, sau khi xuất hiện một cô gái khác, tất cả đều thay đổi.

Nghi kỵ, nghi ngờ, ghen tuông, phẫn nộ, phát điên, cãi vã, một vài việc nhỏ có thể nhấc lên sóng to gió lớn, bịa đặt hiểu lầm xảy ra từng giây, đến cuối cùng không còn phân biệt được đúng sai nữa—sau đó, một thần chú ác độc mở ra, cô gái bị đẩy vào chiếc gương đứng trong phòng.

Chiếc gương bầu dục, đơn giản mà thanh nhã.

Ký ức thống khổ bị phủ bụi, thân là người lại bị phong ấn, ở Hắc Sơn mà chuyện gì cũng có thể xảy ra, cô gái không cam tâm đã khiến cô biến thành một vật chất không có ngũ quan, Gương yêu.

Đây như hình ảnh trong mộng, khi cô mở mắt ra, lệ vẫn còn đầy mi.

Là mộng, hay là quá khứ? Ngay cả chính cô cũng không biết.

******

Cả một ngày Anh Lạc đều không yên lòng. (Vô-Ảnh-Các^^^^12^-https://qttp.wordpress.com/)

Bạch Giới Hằng nhìn vào đáy mắt. Cô không khỏi có chút đăm chiêu, hơn nữa sắc mặt không tốt, mang theo u buồn, anh do dự có nên hỏi hay không, nhưng công việc của anh rất nhiều, không có cách bận tâm đến cô đang giam mình trong phòng khách.

Anh Lạc chán nản ngồi trên ghế, nhốt mình vào trong phòng. Hôm nay cô đi theo đến công ty, là vì dự án của công ty Giới Hằng kéo dài, anh phải tự mình ra trận, lại vì cảnh sát thỉnh thoảng lại đến ầm ĩ, lão La đến ngày ngày, vợ James vài ngày lại đến làm loạn.

Cả công ty là không khí ngột ngạt, Giới Hằng không thể nhịn được nữa. Trực tiếp đến công ty đuổi tất cả đi.

Vốn Tiểu Ân cũng muốn đến giúp, có người hung dữ cũng là chuyện tốt, kết quả lại gặp mưa cả đêm, ra ngoài dự liệu của Bạch Giới Hằng, Tiểu Ân đành phải đi lo bên kia trước.

Cô hẳn là cũng có thể giúp chút việc, trên thực tế, cô còn có thể mang một đống quỷ quái đến nơi đó, nhưng bây giờ cô chẳng còn tâm tư nào. (Vô-Ảnh-Các^^^^13^-https://qttp.wordpress.com/)

Vì cô phải về trong gương một chuyến.

Trở lại trong gương sẽ làm cô thoải mái rất nhiều, áp lực thân mình ngay tức thì giảm bớt, cô có thể bay lượn ở trong gương, có thể khua múa, mới biết được thì ra làm con người là khổ sở như thế.

Cô chưa bao giờ rời gương lâu như vậy, vì trong cuộc sống cũng không có nơi đáng giá để cô lưu luyến, nhưng bây giờ lại khác… Cô muốn ở lại, đợi bên cạnh Giới Hằng, sinh khí đồ ăn không là vấn đề. Nhưng phải thường xuyên về gương một chuyến.

Mỗi một trăm ngày, phải về gương bốn mươi tám giờ, mới có thể bỏ độc tố nhân giới: áp lực, ưu phiền, bận rộn, nghi kỵ…… mỗi một loại cảm xúc đều là đủ để tổn thương yêu.

Đây là chuyện làm cô kinh ngạc, cô chưa bao giờ rời khỏi gương lâu như thế, ngay cả đoạn thời gian biến thành con gái của đầu bếp kia, cũng chỉ có ba tháng, cho nên chưa bao giờ biết Gương yêu và gương sống dựa vào nhau, càng không biết ở nhân giới càng lâu thì yêu càng bị tổn hại.

Sau đó cô lại phát hiện mình chẳng biết chút gì, trở lại trong gương phát hiện mảnh vỡ, mới biết được thì ra trong gương có phong ấn, trong khoảnh khắc lại bị mở ra, cho nên cảm nhận khi cô và Giới Hằng triền miên cũng không sai, đúng là cô đã cảm nhận được tiếng động trong gương.

Phong ấn kia, là quá khứ xa xôi, là phong ấn về ký ức thuộc về cô.

Cô đã quên mình là ai, cũng không nhớ khi nào thì thành yêu, tu luyện bao lâu, duyên cớ gì làm cô trở thành Gương yêu, thậm chí ngay cả nguồn gốc của mặt kính hình bầu dục này cũng không biết. (Vô-Ảnh-Các^^14^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Kết quả phong ấn kia đã che giấu quá khứ, vì dần dần vỡ ra, cho nên mới xuất hiện hình ảnh vụn nát trong đầu cô, cô nhặt từng mảnh nhỏ lên, lại không thể ghép lại. Tất cả vừa mơ hồ lại rõ ràng, thứ duy nhất cô có thể xác định là mình là Anh Lạc.

Cô hẳn nên nhớ được gì đó, cô nhớ trong mộng từng bi thương đến phát điên, nhưng khi tỉnh lại không nhớ rõ.

Điều cô phiền não bây giờ là mỗi một trăm ngày bốn tám giờ, cô nên biến mất thế nào? Nói thế nào với Giới Hằng?

Còn có phong ấn đau xót kia, nếu như trong ký ức vỡ vụn kia, người bị đẩy vào trong gương là cô…… Vậy cô từng là con người, là có người hại cô! (Vô-Ảnh-Các^^15^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Hại cô biến thành yêu quái, hại cô bị phong ấn trong gương, hại cô sống trăn trở khắp nơi, thậm chí hại cô không thể toàn tâm toàn ý theo đuổi hạnh phúc của bản thân!

“Anh Lạc!” thư ký Hứa ló đầu vào tìm hiểu, trên thực tế cô có gõ cửa, nhưng Anh Lạc quá chuyên tâm vào thế giới trong đầu mình. ”Hello, Anh Lạc?”

Anh Lạc dán mặt lên bàn, đầu óc cô rất loạn, đây đều là nguyên nhân làm thân thể cô thêm mệt mỏi, khi làm Gương yêu cũng không có nhiều chuyện phiền não như thế.

Sát!

Tiếng bọt khí quen thuộc truyền đến, Anh Lạc lập tức hoàn hồn, cô nhảy khỏi bàn đứng dậy. Vừa rồi mà tiếng mở côca.

Quay đầu nhìn lại cửa, thư ký Hứa đang mỉm cười mở một lon côca ra.

“Anh—Lạc!” Cô vui mừng nhảy dựng lên, đi đến cửa, “Đừng để Giới Hằng thấy?” Tuần này đã đủ hạn mức rồi. (Vô-Ảnh-Các16https://qttp.wordpress.com/)

“Không, tôi giấu trong tủ hồ sơ.” thư ký Hứa vội vàng đưa côca cho cô. Mức độ Anh Lạc thích uống côca này vô cùng kinh người, toàn công ty đều biết. “Em có khỏe không? Sao không ở chung với chủ tịch?”

“Anh ấy đang bận, em cũng có chuyện phải làm.” Cô cong miệng. Trong đầu cô có rất nhiều việc.

“Lo lắng cho chủ tịch sao? Yên tâm đi, cảnh sát đã loại chủ tịch khỏi diện tình nghi, La tiểu thư và James đều thuộc loại mất tích.” thư ký Hứa mở hồ sơ trong tay ra, “Chủ tịch muốn tôi nhờ em xác nhận…… một ít tiến trình.”

Anh Lạc ngây ra một lúc, “Tiến trình?”

“Ừ, tôi xem rồi…… lớp học máy tính, học lái xe, còn có nấu nướng.” trong tay thư ký Hứa là tờ giấy A4 sắp xếp lịch dày đặc, “Tôi muốn biết em thích xếp lịch tập trung, hay là rải rác ra?”

Hoàn toàn không hiểu cô đang nói gì. Anh Lạc vội vàng cầm lấy tờ lịch kia lại xem… Oa, lớp lái xe, lớp máy tính và lớp nấu ăn, mỗi lớp đều học vào thời gian ban ngày.

“Đây là Giới Hằng muốn em học?!” Sao cô lại không nghe nói?

“Ừ, trên thực tế còn có lớp tiếng Anh và chương trình học liên quan, nhưng chủ tịch nói muốn em học từ từ.” thư ký Hứa lại thật hâm mộ, “Thoạt nhìn chủ tịch rất để tâm đến em đấy, đây là muốn bồi dưỡng cho em.” (Vô-Ảnh-Các^^17^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Hả? Thật không?

Sao lại cảm thấy là để cô lái xe đi lại ở Hắc Sơn, hoặc là hi vọng mọi người có thể ăn đồ ăn an toàn, còn có thể tự sử dụng máy tính… Đợi chút, ý này chẳng lẽ là muốn cô tự lập?!

“Anh ấy có nói gì với chị không? Ví dụ như nói với em thế nào……” Anh Lạc khẩn trương cầm tay cô hỏi.

“Hơ…… chỉ hi vọng em nhiều học một chút chăng?” thư ký Hứa bị cô hù dọa, “Anh Lạc, muốn tôi nói à, tôi cảm thấy chủ tịch muốn để em đến công ty làm đấy!”

Nhìn phía sau một chương trình học, toàn bộ đều liên quan đến việc kinh doanh của công ty không nói, còn có một chồng sách đang chờ cô đọc kia!

Đến công ty làm? Anh Lạc nghe vậy, hai mắt sáng lên. Đây có nghĩa là Giới Hằng có ý giữ cô bên cạnh, về công lẫn về tư. (Vô-Ảnh-Các^^^18^^-https://qttp.wordpress.com/)

Hey! Cô vui mừng lấy tay che mặt, hai má đỏ hồng không ngăn được nụ cười. Vì thế mà mới muốn cô học nhiều một chút. Sao lại không thành thật chứ, cô vì anh, tuyệt đối sẽ học thật tốt!

Đây là hạnh phúc kỳ tích, một ngàn năm cô mới chỉ gặp chuyện này một lần.

Hù dọa! Anh Lạc lại bỗng bị một tảng đá lớn trong đầu đè lên. Mỗi một ngàn năm… Đúng, cô quên mất đi gọi Sơn tra thụ tinh, cô làm sao có thể cùng già đi với Giới Hằng? Cô không cần dùng thân phận bạn không già ở bên cạnh anh, sớm hay muộn sẽ bị phát hiện bí mật!

Cô lắc lắc đầu, muốn để tâm tình màu phấn hồng của mình trầm xuống, vội vàng mở miệng uống côca, giảm bớt cảm xúc kích động xuống.

“Tôi còn có việc, thật có lỗi.”

Giọng nói của Bạch Giới Hằng bỗng truyền đến từ bên trái, thư ký Hứa lập tức ra hiệu cho Anh Lạc “hủy thi diệt tích”, cô cũng rất phối hợp xử lý một hơi, chuẩn xác ném vào thùng rác trong góc. (Vô-Ảnh-Các^^19^^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Tôi nói với cậu, Nhã Văn không có tin tức một ngày, tôi sẽ đến đây quấn lấy cậu một ngày!” Lão La vẫn mười phần khỏe mạnh.

Bóng hình xuất hiện ở bên cạnh thư ký Hứa, Bạch Giới Hằng đẩy cửa ra, “Anh Lạc, chúng ta phải đi.”

“Ừ!” Cô mỉm cười, giọng Lão La vẫn cằn nhằn liên miên.

“Lên lịch chưa?” Anh thấp giọng hỏi thư ký Hứa.

Thư ký Hứa nhẹ lắc tay, tỏ vẻ Anh Lạc vẫn chưa quyết định.

Cô chạy đến trước mặt anh, ánh mắt đầy tình yêu, hoàn toàn không nhìn La lão đang gầm gừ, nũng nịu nói: “Anh quyết định là được rồi.”

“Tự em quyết định, về sau phải tự xử lý cuộc sống của mình.” Bạch Giới Hằng nhẹ nhàng cúi đầu xuống, “Hôm nay hay ngày mai nói với thư ký Hứa đây?”

“Ư!” Cô bĩu môi. Đúng là, nếu cô muốn bắt đầu cuộc sống cùng một con người lần nữa, thì phải tự sinh hoạt như người bình thường.

“Đi thôi, anh đưa em đi ăn cơm.” Nói rồi, anh kéo Anh Lạc đi lại chỗ cửa.

La lão vẫn đứng một bên la hét như cũ, “Bạch Giới Hằng, tôi cảnh cáo cậu……”

Đuôi mắt Anh Lạc khẽ lườm ông một cái, thình lình cầm cổ tay ông. “La lão, cảnh sát đã xác định chúng tôi không liên quan rồi, vì sao ông lại cố chấp như thế? Tìm một người để trách tội đúng là rất dễ nhưng chúng tôi đúng là không biết La tiểu thư đi về phía nào.”

Bạch Giới Hằng cũng quay người lại, nhìn cô mỉm cười, sau đó La lão bỗng không đứng nổi nữa, ngã xuống một bên. (Vô-Ảnh-Các^^^20^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Ai!” thư ký Hứa nhanh tay, vội vàng đỡ lấy La lão, Anh Lạc cũng tiến lên giúp đỡ, đỡ ông xuống ngồi trên ghế.

Mọi người không nhịn được ngươi một câu ta một lời, nói ông tuổi lớn rồi mà còn cố chấp như vậy, hẳn là nên giục cảnh sát, chứ không phải đến đây làm loạn a!

Bạch Giới Hằng không nói chuyện nhiều, anh mà nhiều lời là tạo cơ hội cho La lão tức giận, nhưng anh vẫn chú ý đến ánh mắt tái đi và mồ hôi lạnh của lão La, còn có đầu ngón tay đỏ hồng của Anh Lạc. (Vô-Ảnh-Các^21^^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Anh duỗi tay, cô xoay người lại mỉm cười, sung sướng đi đến.

Độ ấm lại cao hơn vừa rồi.

Hai người vào thang máy, Bạch Giới Hằng cầm chặt tay cô, nhìn qua mặt cô. Hai má quả nhiên lộ ra điểm hồng nhạt, mà vài phút trước không có.

Anh Lạc ngọt ngào nhìn anh. Giới Hằng làm gì lại nhìn cô chăm chú như thế!

Cửa thang máy đóng lại, anh lập tức khom người, hôn trộm một cái.

“Hi……” Cô cười đến ngượng ngùng mang theo hưng phấn. Hôn nhiều mấy cũng chẳng sao!

“Em quên lau miệng.” Bạch Giới Hằng khom người bình tĩnh nói cảm tưởng sau khi hôn trộm.

Hả? Ai? A—Anh Lạc quay đầu qua. Chết rồi, đều dính dính, tất cả đều là vết côca!

“Em chỉ uống một lon.” Cô than thở, “Tại sao không thể uống chứ? Em uống nhiều cũng không sao mà!”

“Không tốt cho dạ dày và xương.” Anh nhìn cô qua gương ở thang máy, “Hơn nữa đợi lát nữa sẽ ăn cơm không ngon.”

“Không đâu! Em không sợ đau dạ dày và đau xương, hơn nữa em không ăn những thứ kia cũng được!” Anh Lạc vội vỗ ngực cam đoan, cô không phải con người, đồ ăn này làm sao có thể làm hại cô? (Vô-Ảnh-Các^^^^22^-https://qttp.wordpress.com/)

Thứ duy nhất có thể làm hại cô là mặt trái của tình cảm và áp lực cuộc sống, cô chỉ cần trốn về gương bốn tám tiếng là có thể giải độc… Ngẫm lại, cô đi ra đã gần một trăm ngày, lần trước về gương chỉ có vài giờ, độc tố vẫn còn, sắp tới cô nhất định phải trở lại một tiếng.

Bạch Giới Hằng không nói. Cô cho là anh không để ý?

Mãi mãi sẽ không ăn no, không uống nước cũng không mỏi mệt, Anh Lạc khác người thường, ba tháng ở chung, sao anh lại không biết chứ.

Vì vụ án mất tích, anh cũng ủy thác cho cảnh sát điều tra vài vụ mất tích khác, cũng không có tin liên quan đến thân thế của Anh Lạc; Trên thực tế ngày Anh Lạc xuất hiện, không có xe nào đi về Hắc Sơn, điều tra cũng không tìm được dấu vết tai nạn gì trên núi.

Anh Lạc vẫn là một bí ẩn. (Vô-Ảnh-Các^^^23^^-https://qttp.wordpress.com/)

Nhìn gương ở cửa thang máy, anh lại nhớ đến trước khi họ gặp nhau, hình ảnh trong gương bầu dục kia.

Mãi cho đến khi xe đi khỏi bãi đỗ xe, Bạch Giới Hằng đều im lặng, Anh Lạc lại lơ đễnh, vì anh đang suy nghĩ ít lời, cô cũng không quen làm phiền anh.

“Trưa nay chúng ta sẽ ăn gì?” Từ khi anh đưa cô ra ngoài, cô đã nghĩ đến việc ăn nhiều món mới, đồ ăn đã biến thành ham mê của cô.

“Đến một chỗ trước.” Anh liếc cô một cái, mái tóc xoăn mềm mại nhẹ lay động.

Ba tháng, tóc cô như không hề dài ra.

Nhìn Bạch Giới Hằng nói đến thần bí, Anh Lạc lập tức hưng phấn. Đây có nghĩa là kinh hỉ vô cùng! Cô thích nhất là kinh hỉ, trên thực tế khắp nơi đều là ngạc nhiên, cho dù ở một trăm ngày rồi, vẫn còn rất nhiều nơi cô chưa đi đến.

Cô không hỏi cũng không đoán, chỉ chờ mong kinh ngạc vui mừng rơi xuống.

Kết quả xe đi được năm phút, đi đến trước mộ tòa nhà lớn, thoạt nhìn cao vài chục tầng, so với công ty của Bạch Giới Hằng còn kinh người hơn, Anh Lạc vừa nhìn vừa wow, sau đó xe lại đi vào bãi đỗ xe dưới đất lần nữa. (Vô-Ảnh-Các^^24^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Theo thường lệ trước khi vào thang máy thì phải quẹt thẻ, nơi này còn nghiêm khắc hơn, còn phải dùng chìa khóa, cùng phối hợp, thang máy mới hoạt động, khi thang máy đi đến tầng năm mươi, đèn sáng rực lên, Anh Lạc biết mình đã đi lên tầng cao nhất.

Cô cầm tay Bạch Giới Hằng càng thêm sức, anh biết cô đang khẩn trương lại vui mừng.

Cửa thang máy cuối cùng cũng mở ra, ánh vào mi mắt không phải là quầy hàng hay hành lang, mà là một chiếc bình phong.

“Hả?” Cô đứng trong thang máy, không dám bước ra.

Bạch Giới Hằng mỉm cười, giật nhẹ tay cô, kéo ra bên ngoài.

Cạnh bình phong có một tủ giày, Anh Lạc tính thay giày theo thường lệ, nhưng Bạch Giới Hằng nói tạm thời không cần, bọn họ cùng đi lên nền nhà cẩm thạch màu xám, giày gót thấy và giày da cũng gõ lên tiếng trong trẻo ở trên. (Vô-Ảnh-Các^^^25^^-https://qttp.wordpress.com/)

Vòng ra sau bình phong, là một phòng khác rộng, sô pha xa hoa, bàn trà và đèn thủy tinh rực rỡ rủ xuống—đây đúng là một căn phòng ở!

“Oa!” Cô hoảng sợ, trở lại nhìn thang máy, lại nhìn người này, “Ra khỏi thang máy là nhà!”

“Ừ, thế nào?”

“Thật thần kỳ nhỉ! Nhỡ người khác đi lên thì sao……” Không đúng, phải có chìa khóa và thẻ mới có thể đi lên, “Có người ở nhà thế này à?”

“Đúng là nơi này.” Anh cười khẽ.

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s