Gương yêu 9.2


Anh Lạc đi dạo nơi lộng lẫy này như thăm dò, phòng khách này rộng như phòng lớn biệt thự ở Hắc Sơn vậy, ghế sô pha khí phái xa hoa, bàn trà gỗ thô cũng khá có giá trị, sắp xếp bồn hoa đều lịch sự tao nhã, hơn nữa đèn thủy tinh trên cây thông Noel còn lóe ra ánh sáng làm mắt người ta lóa lên.

Sô pha đặt trên thảm, Anh Lạc cởi giày bước lên, lông mềm mại thật thoải mái, Bạch Giới Hằng để cô thử ngồi sô pha, cô vui vẻ ngã cả người vào, co giãn đàn hồi, chỉ thiếu bên trên không có gối. (Vô-Ảnh-Các^^26^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Lại đi vào trong, tổng cộng có bốn phòng, mỗi một phòng đều rộng mà thoải mái, đồ gia đình đầy đủ mọi thứ, quả thật chính là khu nhà cao cấp trong TV!

“Thích phòng nào nhất?” Anh làm bộ bình thản hỏi.

“Phòng màu trắng kia!” Anh Lạc đi đến đó lâu nhất, “Từ màu sắc đến bày biện trang trí em đều thích, đơn giản lại tiện lợi!”

Bạch Giới Hằng không nhịn được cười tự tin, “Phòng màu trắng là phòng của em.”

“Của em? Tốt a……” Đợi chút, gì vậy! Cô giật mình xoay người lại, “Đó là phòng của em?”

“Ừ.” Anh cười đến thần bí, cố ý không nói, đi đến cửa sổ ngoài ban công.

“Đợi chút…… Giới Hằng!” Đây là ý gì? Nếu phòng kia là của cô…… “Đây là đâu?”

“Nhà.” Anh đi lên ban công, vươn tay gọi cô, “Nhà của chúng ta.”

Của chúng ta…… Anh Lạc nhất thời không thể phản ứng, cô chỉ biết đáp ứng anh vươn tay ra, cùng đứng trên ban công, rộng đến mức có thể bày thêm ghế nằm, bàn vuông nhỏ để ăn cơm ngoài trời. (Vô-Ảnh-Các^^27^^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Anh không thể ngày nào cũng mất vài giờ để lái xe đi làm, lúc trước cũng ở trong nội thành, anh nghĩ…Cuộc sống nên bước vào quỹ đạo.” Bạch Giới Hằng cúi đầu nhìn cô, “Là em làm anh có động lực một lần nữa, cho anh giấc mơ và hi vọng mới, mà anh… muốn đi tiếp cùng em.”

A a a a! Cô từng xem trong phim thần tượng rồi, cầu hôn! Đây là cầu hôn nhỉ!

Mắt Anh Lạc mở còn to hơn cả chuông đồng, ngay cả nhắm cũng không dám.

Sau một lúc lâu Bạch Giới Hằng chỉ cảm thấy mình bị nhìn chằm chằm, không nhịn được nở nụ cười, “Hello! Chắc em nên đáp lại chứ.”

“Đây……” Cô nên nói gì? Nói…… (Vô-Ảnh-Các^^^28^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Anh xếp cho em vài chương trình học rồi, em nên đuổi kịp thời đại, sau đó có thể theo anh đến công ty, anh sẽ sắp xếp một công việc theo năng lực của em.” Anh anhg giọng. “Cho nên… em nguyện ý cùng ở đây với anh chứ?”

“Em—” Ở đây?! Anh Lạc ngây ra một lúc, “Đây? Vậy, vậy Hắc Sơn làm sao bây giờ?”

Gương của cô!

“Đó chỉ là tạm thời, về sau chúng ta sẽ ở đây…… Nếu em đồng ý.”

“Em, em đương nhiên đồng ý! Em chỉ muốn ở cạnh anh!” Cô gấp đến độ gật đầu thật mạnh, “Anh không biết vì muốn ở chung với anh, dù em phải hi sinh tất cả cũng đáng!”

Cho dù không cần yêu lực, cho dù trở thành người sống có giới hạn, cô đều nguyện ý!

“Đừng nói nặng như thế!” Anh đau lòng ôm cô, hôn lên tóc cô, “Em có tâm ý như vậy anh cũng rất cảm động.”

Anh Lạc dang hai tay ra, dùng sức ôm chặt lấy anh. Cô sẽ vì Giới Hằng mà đánh cược tất cả, dù có gian nan hiểm trở, cô vẫn liều mạng phá bỏ!

“Em muốn đem gương kia đến đây.”

Người đàn ông cô ôm không lập tức đáp lại, chỉ vuốt mái tóc dài của cô, “Phòng đã có kính, gắn trên tủ quần áo rồi.”

“Không, em muốn gương kia!” Anh Lạc có vẻ kích động, nhẹ nhàng đẩy anh ra, “Em…… em rất thích.”

Bạch Giới Hằng nhìn cô, khóe miệng mười lăm độ thoạt nhìn không có ý cười, “Anh đã nhờ Duệ Ân đưa gương bán lại cho tiệm đồ cổ.” (Vô-Ảnh-Các^^29^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Cái gì? Bán lại?! Cô mở lớn hai mắt, hét rầm lên, “Không—sao anh có thể bán đi!”

Trời ạ, trời ạ! Bán về hàng đồ cổ, vạy cô làm sao bây giờ?!

“Vì sao em lại thích cái gương đó như thế?” Bạch Giới Hằng kéo cô lại.

“Em…… em chỉ thích, đừng bán đi được không? Em rất muốn, em rất muốn!” Anh Lạc gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, “Em có thể mãi mãi không uống côca, nhưng em……”

“Anh Lạc.” Bạch Giới Hằng bỗng dùng sức, kéo cô đến trước mặt, ôm mặt cô, “Anh chân thành với em, tương lai còn theo anh cả đời, ngoài em ra, anh không có người thứ hai.”

Cô nên quá vui mà khóc, nhưng bây giờ cô chỉ thầm nghĩ đến bản thể của mình, Giới Hằng không biết, hàng đồ cổ kia thần bí như thế, ba mươi năm trước cô còn ở Paris, một ngày nào đó khi gỡ tấm vải đó xuống, cô lại ở Đài Loan!

Chẳng may tiệm đồ cổ lại biến mất. Vậy cô làm sao bây giờ!

“Em cũng vậy……” Cô bắt đầu gấp đến độ trào nước mắt ra, “Chúng ta bàn về cái gương trước được không?”

“Cho nên anh không hi vọng giữa chúng ta có bí mật.”

Câu tiếp theo, Bạch Giới Hằng nói khiến cô run như cầy sấy. Bí mật…… Cô ngẩn ra, chột dạ nhìn anh. (Vô-Ảnh-Các^^^30^^-https://qttp.wordpress.com/)

“La Nhã Văn và James mất tích, em biết đúng không?” Anh kéo tay cô, “Hai má và đầu ngón tay ửng hồng, nhiệt độ cơ thể lên cao, đều là sau khi người nào bỗng suy yếu đi.”

A? Anh Lạc kinh ngạc không thôi. Vì sao Giới Hằng lại nhắc tới chuyện này? Cô dùng sức muốn rút tay về, lại bị giữ chặt lại.

“Tối hôm đó anh bỗng lả ra, khí lực như bị rút đi, sau đó cẩn thận nhớ lại rất kỳ lạ, tình huống đó như là uống thuốc ngủ vậy; lại đến La Nhã Văn, ngày đó em nắm tay cô ấy, hai chân cô ấy nhũn ra quỳ xuống đất…… La Nhã Văn là thiên kim kiêu ngạo, không thể có hành động loại này.”

Bạch Giới Hằng bình tĩnh nói, ôm Anh Lạc vào trong lòng, “Sau đó là Lão La, ông ấy rõ ràng khỏe mạnh mười phần, sắc mặt hồng nhuận, lại sau khi bị em chạm vào, biến thành ông cụ già gần đất xa trời, mà mỗi một lần em làm thế, đều có sắc mặt hồng hào, đầu ngón tay đỏ và nhiệt độ cơ thể quá cao.” (Vô-Ảnh-Các^^^31^^-https://qttp.wordpress.com/)

“Anh…… đang nói gì!” Anh Lạc cố giữ vững bình tĩnh. Chưa bao giờ có người hoài nghi thân phận của cô, vì họ chỉ là con người bình thường a! “Anh nói bậy về em, người bình thường cũng có chuyện này sao?”

“Anh Lạc, anh lớn lên ở Hắc Sơn,” ánh mắt của anh sắc bén, như là thăm dò phản ứng của cô. “Hắc Sơn không bình thường, cũng là chuyện bình thường.”

Khi còn nhỏ, anh và Giới Đình đều thấy hết. Điệp tinh, nhện tinh, gió nhẹ thổi tới lão thụ tinh sẽ vui vẻ đong đưa nhánh cây, còn nhiều loại quỷ quái ghê gớm, bọn họ cũng từng nhìn thấy.

Muốn dọa bọn họ, uy hiếp bọn họ, thậm chí hại bọn họ cũng có, bọn họ coi như không thấy, có tai như điếc, mẹ nói khi thời điểm đến, bọn họ sẽ không nhìn thấy nữa.

Sự thật đúng là thế, một ngày lớn lên bọn họ không nhìn thấy nữa, Giới Đình chỉ chậm hơn anh hai tháng, nhưng không có nghĩa là bọn họ không biết quê nhà là nơi nào.

Anh Lạc hoảng hốt. Vì sao lại có chuyện này? Có con người sẽ lại chú ý đến “quái lực loạn thần”, có con người lại có thể chất vấn thân phận của cô như thế sao!

Cô giãy giụa khủng hoảng, vội vã muốn tránh khói cái ôm của Bạch Giới Hằng, anh ôm thật chặt.

“Dáng vẻ của em giống hệt Hạo Lâm, khi xuất hiện còn mặc âu phục xanh trắng kia, đó là anh mua ở Pháp cho cô ấy, khi cô ấy xảy ra tai nạn thì mặc trên người, là độc nhất vô nhị.” Anh nhắm hai mắt lại, “Dáng vẻ của em, chính là ảo ảnh anh thấy trong gương.”

“Buông ra!” Anh Lạc lảo đảo đẩy anh ra. Lần đầu tiên trong cuộc đời cô cảm thấy sợ hãi bất lực, vì thân thể của cô như sụp đổ, cô còn chưa tìm được con đường tồn tại, đã bị phát hiện!

Anh Lạc lui về phía sau, cô đụng phải chậu hoa, chau mày mang theo bất lực, nước mắt đầy mi thủy chung không rơi xuống. (Vô-Ảnh-Các^^32^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Cô không khóc trước mặt Giới Hằng, cho dù cảm động, dù mở lòng ra, cũng chưa từng có nước mắt rơi xuống, vì……

“Em không phải là người đúng không?” Bạch Giới Hằng tiến lên từng bước, cô đưa tay chặn anh lại, nhưng anh chỉ vén mái tóc dài của cô lên.

“Lời anh nói rất đáng sợ, em không muốn nghe……” Anh Lạc quay đầu đi. Cô không chịu nổi Giới Hằng dùng ánh mắt này nhìn cô, cô có chết cũng không thừa nhận.

“Em là tinh linh trong gương……” tiếng nhấp nhô truyền đến, cô chỉ cảm thấy như sụp đổ, “hay là Gương yêu?”

Gương yêu? Anh Lạc thở hốc vì kinh ngạc, khó hiểu nhìn Bạch Giới Hằng, sau đó, cô nhìn thấy tóc trên tay anh. (Vô-Ảnh-Các^^33^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Tay phải Bạch Giới Hằng cầm lưỡi dao, thình lình đã cắt một bím tóc của cô…

Ngay cả trốn cũng không kịp, trợn tròn mắt hạnh cô lập tức thấy mình bị cắt một đoạn tóc, sau đó tận mắt thấy nơi bị cắt đi, tóc quăn lại dài ra như cũ.

Chưa được vài giây, cô khôi phục lại mái tóc dài mê người vốn có, như là mái tóc trong tay Bạch Giới Hằng, lại không phải cắt xuống từ đầu cô.

Cô là ảnh ngược trong gương, phản xạ trái tim của Giới Hằng, Liên Hạo Lâm anh yêu nhất kia, ngay từ đầu đã là hình dáng này, căn bản sẽ không thay đổi!

“Không không không—” Người thét chói tai là Anh Lạc, cô cầm lấy tóc mình. Tóc đáng chết, vì sao lại dài ra! Vì sao!

Cô phát ra tiếng kêu đáng sợ, tiếng kia thậm chỉ không phải Liên Hạo Lâm cũng không phải Anh Lạc, mà là một tiếng kêu đáng sợ trùng điệp, nước mắt cuồng loạn bắn ra, bắn lên kính thủy tinh cửa sổ… nát vụn..

Nước mắt của cô là gương, cho nên cô không thể khóc trước mặt Giới Hằng, nếu rơi xuống, anh sẽ nghe thấy tiếng vỡ tan.

“Anh Lạc! Anh Lạc!” Bạch Giới Hằng đuổi theo, kéo lấy cô đang chạy ra ngoài, “Em bình tĩnh một chút, hãy nghe anh nói—”(Vô-Ảnh-Các^^^^34^-https://qttp.wordpress.com/)

“Vì sao, vì sao—” Cô cuồng loạn thét chói tai, “Vì sao anh lại phát hiện! Vì sao anh lại nói!”

“Vì anh yêu em!” Anh kích động rống to, mới ngăn được tiếng khóc của cô.

Anh chỉ muốn biết, Anh Lạc thật sự mà thôi.

Bắt đầu hoài nghi là hai tuần trước, sau khi quan sát cẩn thận, anh cơ hồ xác định cô không phải người bình thường, nhớ lại trước sau lúc gặp được cô, nhớ lại cuộc sống thảm hại ở trước gương, còn có ảo ảnh sống động kia. (Vô-Ảnh-Các^^35^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Anh trưởng thành ở Hắc Sơn, hàng đồ cổ kia rất đặc biệt, cho dù anh không nhìn thấy cũng có thể cảm nhận được, ông chủ nói gương này đợi người có duyên, cũng tránh đi không đứng trước mặt gương, rồi anh tiến vào cửa hàng cùng một đôi nam nữ ngay bên cạnh, người đàn ông nọ đã hổn hển nói: Một cái gương mà ba trăm ngàn?

Nhưng ông chủ lại chỉ bán cho anh đúng một ngàn?

Gương cùng Hắc Sơn, cho dù cô có là yêu, cô cũng không dọa được anh.

Đầu ngón tay lạnh băng chạm vào Anh Lạc, sự điên loạn của cô vì thế mà thoáng dừng lại.

“Em là gì, cũng không ảnh hưởng đến tình yêu của anh với em.” Bạch Giới Hằng vuốt lại mái tóc rối của cô, nâng mặt cô lên nói. ”Trừ phi em muốn giết anh, trừ phi em không yêu anh, nếu không…… cho dù em là yêu, anh cũng muốn đi cùng em cả đời!”

Cho dù ngắn ngủi, cho dù anh sẽ đi trước cô, anh cũng cam tâm tình nguyện. Vì là cô đã để anh sống lại, sinh mệnh của anh mà không có cô, sẽ toàn vẹn thế nào?

Từng giọt gương lại rơi xuống thảm, không có tiếng vang, lại ngưng tụ thành mảnh vụn nhỏ, Anh Lạc hoang mang nhìn Bạch Giới Hằng, hốc mắt anh cũng có lệ, hơn nữa ánh mắt chân thành tha thiết kia khiến cô khó có thể thừa nhận.

Cho dù anh biết cô là yêu…… cũng yêu cô? (Vô-Ảnh-Các^^36^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Anh Lạc run người, cô nhìn ngón tay mình, ánh sáng ngọc của chiếc nhẫn kia…… Giới…… nhẫn kia không phải nhẫn kim cương, mà là một chiếc hồng ngọc ruby hình bầu dục, chất lượng tốt nhất, ánh lửa xinh đẹp, không hề pha tạp.

Cô, nhận ra cái nhẫn này.

“Tháo nhẫn ra!” Người đàn ông lớn tiếng gào thét, cầm lấy tay cô, “Em không thể lại đeo nó! Nhất định là nó ảnh hưởng đến em!”

“Đó là của em! Chẳng lẽ anh muốn đưa cho cô ta?”

“Anh không muốn cãi nhau với em, anh mệt mỏi! Anh mệt đến chết rồi!”

“Là vì cô ta đúng không!” Cô chỉ vào cô gái bên cạnh, “Em nguyền rủa anh—”

Cô thì thào nhớ lại gì đó như lời nguyền, người đàn ông kia hoảng sợ hô to, miệng cũng hô to một loại ngôn ngữ có tính luật khác.

“Anh Lạc! Câm miệng! Câm miệng!” (Vô-Ảnh-Các^^37^^^-https://qttp.wordpress.com/)

Chỗ lối vào truyền đến tiếng kêu thê lương, người đàn ông nhằm vào cô, một tay đẩy cô vào gương hình bầu dục phía sau—sát!

Hận ý thiêu đốt ký ức quá khứ, thì ra phong ấn trong gương, là hận.

“Là anh?” Hai mắt Anh Lạc dại đi vô thần, linh hồn tỏa sáng của Bạch Giới Hằng trước mắt và người ngàn năm trước kia là giống nhau.

“Anh làm sao?” (Vô-Ảnh-Các^^^38^^-https://qttp.wordpress.com/)

Giới Hằng…… là người vô liêm sỉ năm đó đã phong ấn cô vào trong gương.

“Là anh hại em! Anh phong ấn em vào trong gương—” Anh Lạc bỗng nhiên gạt tay Bạch Giới Hằng ra, bỗng bóp cổ anh, “Là ngươi khiến ta biến thành yêu! Là ngươi làm cho ta không có hạnh phúc, là ngươi để ta cuối cùng không thể biến thành người—”

“Anh—hức!” Anh ngay cả thở cũng không được, hai mắt đen kịt, trực tiếp quỳ xuống đất.

Rất nhiều sinh khí từ thân thể Bạch Giới Hằng truyền đến Anh Lạc, cô không hề khắc chế việc hấp thụ. Cô bị giam mấy ngàn năm, để tên vô liêm sỉ và người phụ nữ kia kề vai sát cánh, cô lại hóa thành yêu, quên tất cả, bị nhốt trong gương nhìn thế giới lâu như thế!

Thậm chí thật vất vả mới có hạnh phúc, cũng vì cô không phải người mà bị hủy đi trong chốc lát—vì sao Giới Hằng lại là chuyển thế của tên kia!

Giới Hằng?! Anh Lạc bỗng cả kinh. Dần dần trong hai mắt ánh lên sắc mặt tái nhợt của người đàn ông, đầu ngón tay cảm nhận được hơi thở mong manh.

“A—” Cô buông tay ra, người đàn ông quỳ trên mặt đất ngay cả nói cũng không được, đổ về phía trước

Giới Hằng? Anh Lạc ngẩn ra nhìn Bạch Giới Hằng. Cả người cô như bị lửa thiêu, thân thể căng sinh khí, đủ để cho cô chờ đợi con mồi tiếp theo trong gương tới cửa……

Nhưng, Giới Hằng không phải con mồi mà!

Anh là! Anh là người phụ tình mấy ngàn năm trước kia!

“Vì sao…… Vì sao là anh!” (Vô-Ảnh-Các^^^39^^-https://qttp.wordpress.com/)

Bạch Giới Hằng cuối cùng cũng nghe thấy, là tiếng khóc của Anh Lạc.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s