Gương yêu 7.2


Tình cảm đơn phương không được đáp lại, thì không thể gọi là hạnh phúc.

“Giới Hằng,” Anh Lạc bỗng kiễng mũi chân, dán lên má anh mở miệng, “Em muốn anh.”

Bạch Giới Hằng kinh ngạc mở lớn hai mắt, từ từ cúi đầu nhìn cô, đáy mắt là dục vọng cuồn cuộn, gương mặt luôn ấm áp lúc này lại căng ra.

Có phải cô nói sai không? Thời cơ không đúng? Quá sớm để vào giai đoạn này? Đúng vậy, cô cũng vừa mới phát hiện mình thích Giới Hằng mà thôi, có thể anh……

“A!” Anh Lạc còn chưa kịp nói xong, anh đã nhanh chóng ôm lấy cô.

Cô sợ tới mức vội ôm lấy cổ anh để không rơi xuống, mà Bạch Giới Hằng ôm rồi nở nụ cười xấu xa, ôm cô đi lên cầu thang. (Vô_74Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“A? Cái đó……” Cô có điểm bối rối, sao lại cảm thấy……

Bạch Giới Hằng chỉ lo cười với cô, đi từng bước một lên thang gỗ, nhưng đi được một nửa lại vô cùng lịch sự không quên quay đầu nhìn La Nhã Văn đang run rẩy ngồi dưới đất.

“La tiểu thư, tôi còn ‘có việc’, thật có lỗi, không thể đi cùng cô.” Giọng anh mang theo ý cười, “Trong tủ lạnh còn có đồ ăn, đói thì tự lấy nhé.”

La Nhã Văn nói không nên lờ, cô nhìn bóng dáng Bạch Giới Hằng, trong lòng cho dù có trăm ngàn oán khí, cũng không đánh nổi sợ hãi từ đáy lòng.

Vì sao cả đứng cô cũng không làm nổi!

Người trên cầu thang đã không thấy đâu nữa, tiếng bước chân đã đến lầu hai, nhưng cũng không đi về phòng Anh Lạc, mà đi đến phòng phía tây của Bạch Giới Hằng.

“Khoan…… Cái kia…… em thấy có hơi nhanh……” Anh Lạc đỏ hết cả mặt lên. Không thể nào? Cô giống như không có ý kia. “Không phải anh có việc cần làm à?”

“Đang chuẩn bị bắt đầu làm việc.” Anh cười đến tà ác.

Cô không nhịn được hoài nghi, đây là Bạch Giới Hằng cô quen sao?

“Thật kỳ lạ! Bình thường anh cũng đối với người khác như thế sao?”

Bạch Giới Hằng không trả lời, anh đã đi vào trong phòng, chân sau nhấc lên, liền đóng cửa phòng lại. (Vô_Ảnh_75Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Cửa nhẹ nhàng đóng lại, trái tim cô lại đập vô cùng lớn! Cô ôm lấy cổ anh nhìn phía sau! Đóng cửa…… Ai da!

“Bình thường anh đều lạnh lùng với người khác, không phải em cũng biết sao?” Vừa nói, Bạch Giới Hằng trực tiếp đi đến giường, đặt cô xuống giường.

Anh Lạc nằm lên giường mềm mại thì càng khẩn trương, cô vội vã muốn ngồi dậy, nhưng anh lại càng nhẹ đè lên.

A…… Thật khó tưởng tượng, cô lại khẩn trương vì chuyện này?

Cho dù mỗi lần đều biến thành một thân thể khác, nhưng lại không mất đi trí nhớ, làm người yêu của người khác nhiều lần như thế, tim cô cũng chưa từng đập nhanh như vậy!

Đây là bởi vì…… thích thật sự?

“Bây giờ anh chẳng lạnh chút nào…” Đối mặt với Bạch Giới Hằng gần dán lên mặt cô, Anh Lạc lại không biết làm thế nào.

“Bởi vì em là đặc biệt!” Cả người anh đều đè lên thân thể cô, bàn tay to phủ lên tóc mai của cô, ngón tay vuốt ve khuôn mặt trơn mềm của cô, “Nụ cười của anh chỉ vì em, sự xấu xa của anh cũng chỉ với em..” (Vô_Ảnh76_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“A……” Cô nhíu mày. Trước là một câu nói, nhưng mặt sau……

Cô chưa kịp nói gì, bởi vì đã bị nụ hôn nhiệt tình đánh lại.

Không chỉ có câu nói kia của Anh Lạc làm gợi lên dục vọng của anh, trên thực tế, anh có lẽ khát vọng có được cô hơn ai hết.

Hai tay Bạch Giới Hằng nhanh nhẹn cởi quần bò của cô, Anh Lạc đã thuận tay cởi áo của anh, triền miên hôn nồng nhiệt không ngừng, nụ hôn của anh di chuyển từ môi xuống cổ, sau khi cởi áo của cô, nhìn thấy thân thể tuyết trắng xinh đẹp làm người ta phải nín thở.

Anh ngừng hôn, nhìn không rời mắt thân hình trắng nõn của cô, cho đến khi thấy mặt cô đỏ ứng, muốn lấy chăn che lại.

“Làm gì?” Anh cầm tay cô, “Cho tới bây giờ anh không ngờ, người đáng để anh chờ lại xuất hiện.” (Vô_Ảnh_77Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Anh Lạc nở nụ cười ngọt ngào hạnh phúc. Những lời này, thật ra là cô nên nói mới đúng.

Áo quần lẫn lộn, bọn họ chỉ nghe thấy lời yêu thương nỉ non và tiếng thở dốc, xa xa như có tiếng động cơ, chỉ có Anh Lạc nghe thấy. La Nhã Văn không đủ sức rời đi là không sáng suốt, nhỡ lái xe xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ?

Yêu mà ở Hắc Sơn cũng đều đói khát, cô gái hoạt sắc sinh hương là thượng phẩm, ngoài mùi nước hoa gay mũi, những thứ khác đều là đồ ăn của chúng.

Cô rời đi từ đây, nhỡ xảy ra chuyện thì sao? Có ảnh hưởng đến Giới Hằng không?

Anh Lạc rất muốn chuyên tâm tự hỏi, nhưng Bạch Giới Hằng làm cho cô không thể duy trì lý trí, mặt cô nhẹ giãn ra, chiếc lưỡi giảo hoạt lại xâm nhập vào miệng, nhìn anh như vô hại, nhưng kỹ thuật hôn lại làm cho cô say mê.

Trong đầu cô chỉ chứa được Giới Hằng, những thứ khác đều không tiến vào được, Gương yêu, quỷ quái, nguy cơ hoặc là thân thể của cô, đều không trong phạm vi lo lắng.

Cô muốn Giới Hằng, như anh muốn cô.

“A……” (Vô_Ảnh_78các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Nháy mắt hai cơ thể kết hợp, cô cảm thấy như có thứ gì phóng ra.

Không chỉ là nhiệt tình của cô, tình yêu cuồn cuộn không ngừng, còn có một thứ gì đó bị giấu trong gương mở ra…Cô biết, bởi vì đó là bản thể của cô, khi cô thừa nhận tình yêu liền cảm nhận được.

“Anh Lạc……” Ôm người cô, Bạch Giới Hằng thì thào nói bên tai cô, “Đừng bỏ anh.”

Hai mắt sương mù của cô nhìn không rõ trần nhà, lại từ từ nhìn anh. Đây là vấn đề khó khăn nhất, cô thậm chí không kịp suy nghĩ, làm thế nào có thể trả lời anh đây?

Cô chỉ hôn anh, cảm nhận tình cảm của anh, sau đó giao trái tim và linh hồn cho anh.

Cô, muốn mãi mãi không rời anh…… Nhưng muốn thì sao?

Cao trào bị cuốn đi, Anh Lạc bị tình yêu vây quanh, cho dù đi về phía chân trời, cho dù cuối cùng sẽ ngã xuống đất, cô biết mình sẽ rơi vào vòng tay đó.

Sát! Hình ảnh tan vỡ lại hiện ra trong đầu cô như một thước phim..

“Em đừng miễn cưỡng! Anh và cô ấy không giống như em tưởng đâu!”

“Gạt người! Em đã nghĩ anh yêu em…… Anh không thể……”

“Câm miệng! Tôi chịu đủ rồi! Tôi sẽ đi cùng cô ấy!”

“Em không cho phép! Chết cũng không cho phép!”

“Anh Lạc—”(Vô_Ảnh_79Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Hù dọa!

Anh Lạc mở mắt ra, cô mở to hai mắt nhìn ánh hoàng kim bên trong, ánh chiều tà trèo vào cửa sổ, rơi lên căn phòng.

Cô đối diện cửa, lưng dán vào người Bạch Giới Hằng, cánh tay anh ôm chặt cô, thở đều đều nhẹ nhàng.

Có gì đó tồn tại trong gương từ rất lâu mà cô không biết, nhưng gần đây bị mở ra, cô như nghe thấy có người gọi tên cô, tên kia là cô nói ra theo bản năng.

Anh Lạc, đúng là tên của cô sao? Gương yêu vì sao lại có tên? Vì sao trong hình ảnh nát tan đó, lại có khúc mắc yêu hận đáng sợ?

Tình yêu mãnh liệt và hận ý, cô có thể cảm nhận được tình cảm dao động đáng sợ kia, không nhìn rõ bóng người, bối cảnh lại giống tám phần gian phòng này, như là ở dưới cầu thang.

Cô bất an kéo cánh tay trên người, hi vọng Bạch Giới Hằng có thể ôm cô chặt hơn.

Hạnh phúc như là mộng, cô thật hi vọng mãi mãi đừng tỉnh, đừng đối mặt với sự thật đó.

“Ưm……” Tay bị kéo làm Bạch Giới Hằng tỉnh, anh lười biếng ngửi mùi tóc, ôm chặt lấy cô.

Trái tim Anh Lạc như được lấp đầy, từ từ xoay người, đối mặt với khuôn mặt tuấn tú kia, lại hôn triền miên. (Vô_Ảnh80_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“Em ngủ dậy thật đẹp!” Anh nói tự đáy lòng, bởi vì Anh Lạc đang ngâm mình tắm trong ánh trời chiều.

“Những lời này hôm nay anh đã nói vài lần rồi.” Cô mỉm cười thỏa mãn, “Giống như kẹo đường.”

“Không có cách, ngoài những lời này ra, anh không tìm thấy từ khác để hình dung về em……” Anh nhíu mày, “Hành động thì anh có rất nhiều cách……”

“Sắc quỷ!” Anh Lạc đẩy anh, không nhịn được đỏ mặt, “Cửa có khóa không, lỡ mà Tiểu Ân đi lên thì làm sao?” (Vô18_Ảnh_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

“Cô ấy chưa về.” Duệ Ân ra ngoài một chuyến, bình thường đều về ở khắc cuối cùng.

Còn chưa về…… Hi, như vậy có thể yên tâm một chút ha?

Cô vươn tay sáng bóng, Bạch Giới Hằng cũng vươn tay ra, hai tay mười ngón giao nhau, tất cả đều không nói lời nào.

“Chúng ta còn có rất nhiều chuyện chưa biết về nhau… phát triển như thế có quá nhanh không?” Cô dựa vào ngực anh, nhìn hai tay họ đan thật chặt.

“Anh gọi là Bạch Giới Hằng, năm nay hai mươi bảy tuổi, là ông chủ công ty thiết kế, bình thường lạnh lùng nghiêm khắc với người ngoài, đối với phụ nữ lại càng không ân cần……” Anh trêu đùa tự giới thiệu, lại bỗng ngừng lại một chút.

Vài giây này như dài đến hàng giờ, ngay cả Anh Lạc cũng có chút bất an, cô ngẩng đầu nhìn anh, dáng vẻ anh lại có chút đăm chiêu.

“Giới Hằng?” Cô xoay người gọi. (Vô_Ảnh_82Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Vài giây sau Bạch Giới Hằng mới đưa mắt nhìn cô, gạt một lọn tóc xoăn của cô ra, lộ ra nụ cười phức tạp, giây tiếp theo, mở miệng nhắc đến cái tên làm cô cảm thấy chói tai.

“Từ nhỏ chỉ thích một người con gái tên là Liên Hạo Lâm, biết rõ cô ấy không nhìn mình, chỉ lợi dụng sự ái mộ của anh với cô ấy, nhưng vẫn ngốc đến cam tâm tình nguyện…… Ngốc đến mức sau khi cô ấy đã mất, lại vẫn nghĩ về cô ấy.” Anh dừng một chút, còn nói: “Sau đó, trời cao lại thiên vị anh như thế, cho anh một hi vọng khác.”

Tay nâng lên mặt Anh Lạc, anh lại hôn lại hôn.

“Trời cao đưa em đến cho anh, để anh thoát ra khỏi đau khổ, để anh cảm nhận từng sự khác biệt của em và Hạo Lâm mà yêu em.” Bạch Giới Hằng vừa nói, lại hôn lên mắt cô: “Giống dung mạo là khảo nghiệm cho anh, kết quả anh lại yêu người phụ nữ có dung nhan giống đó lần nữa, nhưng lúc này còn là yêu tính cách bên trong.”

Cười vì anh, khóc vì anh, không lùi bước vì anh.

Có thể nói anh có chủ nghĩa sô vanh, có một người làm nhiều chuyện vì mình như thế, vui mừng giận hờn vì mình, đây chẳng phải là căn cứ cho tình yêu sao?

Anh, cũng nguyện ý làm việc này vì Anh Lạc, vì cô làm bất kỳ chuyện gì!

Anh Lạc mỉm cười. Đây là lời tỏ tình thành thật nhất, bình thản nhất, nhưng cũng làm lòng cô rung động thật sâu. (Vô_Ảnh83_Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Bởi vì Bạch Giới Hằng thấy Anh Lạc, yêu Anh Lạc, đối tượng tỏ tình cũng là Anh Lạc.

Cô cúi đầu, ôm lấy cổ anh. Di chuyển trên người anh, hôn nóng bỏng triền miên, đây là ngôn ngữ không cần đáp lại, cô thích dùng hành động để chứng minh.

“Tiểu Ân không thể về nhanh như thế đúng không?” Cô cười khẽ hỏi.

“Ân? Không đâu……” Bạch Giới Hằng thả lỏng thân mình, “Tùy em muốn thế nào, anh là vị vua nhân từ!”

“Tùy em hả?” Hì hì.

“Tùy!” Vẻ mặt anh như công lý hào hùng. (Vô_Ảnh_84Các_____________https://qttp.wordpress.com/)

Anh Lạc được thỏa mãn và hạnh phúc rót ngập trái tim, cô nhìn hai mắt của chàng trai tuấn mỹ, thật ra trong lòng cô cũng chỉ có một nguyện vọng.

“Em muốn mãi mãi ở cạnh anh.” Giọng cô như muỗi, nói theo cảm tính.

“Ừ?” Bạch Giới Hằng không nghe rõ ràng, trợn mắt hồ nghi.

Lắc lắc đầu, Anh Lạc lại ngậm đôi môi muốn đặt câu hỏi của anh.

Anh không cần nghe rõ, bởi vì nguyện vọng đó không có khả năng.

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s