Thầy ơi em ghét thầy 4.3


Biên tập: ZennyD

Chỉnh sửa: Mimi

Chương 4.3: Lén lút

Tôi quy củ trở về nhà, nửa người dưới bắt đầu bủn rủn, hời hợt, lại rất khó chịu.

Ngồi ở phòng khách một lúc, ba sẽ trở về, tôi giống như tội phạm vừa mới được thả ra khỏi nhà tù, bắn lên từ ghế sô pha, cẩn thận nhận lấy đồ ăn trong tay ông: “Ba~ Ngài đã về rồi!”

Ba tôi nghiêng đầu xem xét hai mắt tôi: “Đây là thế nào, sao cười cứng ngắc như vậy?”

Vẻ mặt của tôi lập tức mắc kẹt giữa không trung, co rút, nói: “Có thể là ngày hôm qua ăn nhiều quả óc chó quá, cạp cạp.” https://qttp.wordpress.com/

Mẹ ơi, tôi thật muốn dùng gạch đập chết chính mình, còn cạp cạp nữa chứ!

Ba nghĩ rằng tôi đang chọc cười, đặc biệt phối hợp cười hai tiếng, còn khen ngợi: “Đạm Đạm, thật buồn cười.”

Tôi thiếu chút nữa đâm tường mà chết, gặp phải một ông bố ngốc bẩm sinh như thế tôi có thể không sao ư? Tôi giúp để đồ ăn vào tủ lạnh, lúc đi ra thuận tiện rót cho ba một ly nước.

Ông đứng ngồi không yên trên sô pha, tôi nhìn vẻ mặt của ông, cảm thấy có chút bất thường.

“Ba, ba làm sao vậy?”

“Hả?” Ông hoảng hốt nhìn tôi, theo phản xạ có điều kiện mà giấu tay sau lưng: “Hơi mệt, ba vào phòng nghỉ đây.” https://qttp.wordpress.com/

Tôi híp mắt lại, quấn đến bên cạnh ông: “Cho con xem tay của ba!”

Vẻ mặt ông đau buồn, dù bị thúc giục vẫn không nhúc nhích.

Vì vậy giọng của tôi tăng lên quãng tám: “Ba, đưa tay ra đây!”

Lúc này, ông mới dè dặt đưa tay trái ra, tôi vừa nhìn mới biết được tính nghiêm trọng của nó, trên lòng bàn tay là một dấu vết lớn, mặt trên nổi lên mấy cái mụt nước, hẳn là bị phỏng.

Tôi chân chính tức giận: “Ba, bị phỏng nghiêm trọng như thế mà ba che giấu cái gì chứ, chúng ta đến bệnh viện thôi.”

Ba thở dài, rút tay lại: “Ba con đã già rồi, cái này còn không biết ư, từ sáng sớm đã đến phòng khám bệnh của chú Trương ở góc đường xem qua rồi, cũng bôi thuốc rồi.” https://qttp.wordpress.com/

Tôi nghi ngờ nắm tay ông nhìn chăm chú một lúc mới nói: “Không được, con không tin chú Trương thành thạo thuật chữa bệnh, ba vẫn nên theo con đến bệnh viện khám, phỏng nghiêm trọng như thế, thật là, làm sao bây giờ?”

Ba giằng co không muốn: “Đản Đản, con cứ vào phòng ôn bài đi, chút vết thương nhỏ này thực sự không sao đâu.”

Tôi cũng khó lay chuyển, không chịu thả ra: “Không được, con lo lắng, huống chi hiện tại ba là đầu bếp của nhà hàng, tay bị thương sao được.”

Cuối cùng, ông đối phó không được với tôi, đồng ý cùng tôi đến bệnh viện khám.

Lúc ra khỏi cửa, ông bất đắc dĩ lắc đầu với tôi: “Đản Đản, con đứa nhỏ này, từ lúc xảy ra chuyện của mẹ con, liền không thể nhìn thấy người khác bị thương, cái thói quen này của con phải thay đổi hay không thay đổi mới tốt đây.” https://qttp.wordpress.com/

Tay tôi nắm chìa khoá, giả vờ thoải mái trả lời: “Chẳng lẽ không tốt, như vậy mới có thể chăm sóc cho ba mà.”

May mà gần nhà của tôi có một bệnh viện chính quy lớn, không để chậm trễ thời gian, tôi liền lấy số cho ba.

Có lẽ là vì đúng lúc cuối tuần, trong bệnh viện tấp nập người, xen lẫn với mùi cồn và tiếng khóc của trẻ con.

Tôi có ấn tượng không tốt với bệnh viện, trong trí nhớ của tôi nơi này là một chỗ đầy mùi máu tanh và thuốc sát trùng, bác sĩ cũng không dễ gần, thậm chí có thể xem là không kiên nhẫn, biển người nhiều lắm, có người ăn mặc gọn gàng, cũng có người áo quần tả tơi, có thể nói là nhìn thấy đủ các hạng người. https://qttp.wordpress.com/

Tôi không chịu được cảm giác này, cho nên thừa dịp lúc ba băng gạc, chạy ra cửa bệnh viện hít thở không khí trong lành.

Trận mưa to tối hôm qua đã rửa sạch toàn bộ dơ bẩn của thành phố, đổi lấy thời tiết nắng đẹp ngày hôm nay. Hai cây đại thụ không biết tên của bệnh viện đã rụng hết lá, trơ trụi đong đưa trong gió, mùa đông này lén lút phủ xuống bên cạnh chúng tôi không biết từ lúc nào.

Đứng một hồi, tôi vừa định xoay người đi vào đón ba, đột nhiên có người vỗ mạnh lên vai, tôi kinh ngạc quay đầu lại, lấy làm kinh hãi, hoá ra là Lí Đông Lâm.

Ơ, sao cậu lại ở chỗ này?” Tôi buột miệng hỏi.

Lí Đông Lâm cười ha hả, chà xát hai tay: “Giáo viên thời trung học của tớ bị bệnh, tớ đến thăm bà ấy, đang chuẩn bị đi thì thấy cậu ngây ngốc đứng đần ra ở cửa.” https://qttp.wordpress.com/

Tôi sờ sờ đầu xấu hổ: “Không khí bên trong không tốt, tớ ra đây hít thở không khí trong lành.”

“Làm sao vậy, cậu bị bệnh ư?”

“Không phải, tay ba tớ bị phỏng, đang ở trong bôi thuốc, tớ đang đợi ông ấy.”

Hắn nâng tay nhìn đồng hồ: “Dù sao tớ cũng không có việc gì, cùng cậu trò chuyện giết thời gian đi.”

Tôi không tìm ra lí do từ chối, vì vậy gật đầu đồng ý.

Tôi và hắn tìm được một cái ghế dài gần cửa ngồi xuống, hắn quan tâm ngồi vào chỗ bị gió thổi, chắn gió cho tôi. Tuy rằng bên ngoài ánh nắng mặt trời rực rỡ nhưng gió lạnh thổi, vẫn cực kì lạnh. https://qttp.wordpress.com/

Hắn nhìn bên ngoài, sau đó xoa xoa cái mũi bị gió thổi đỏ lên: Thật là lạnh, mùa đông này chắc sẽ rất khó khăn.”

“Tớ vẫn rất thích mùa đông.”

Hắn cười cười, không nói tiếp. Hai người trầm mặc một lúc, đột nhiên hắn quay đầu sang nhìn tôi, mở miệng chần chừ hỏi tôi: “Cậu…Tối hôm qua, tớ thấy cậu và…”

Lòng tôi nhảy rơi nửa nhịp, rất sợ hắn nói ra gì đó, vì vậy vội vàng tiếp thu, thoải mái tự nhiên nói: “Ờ, tớ uống hơi nhiều, Lăng Linh giúp tớ gọi thầy Chu, thầy đưa tớ về nhà.”

Lí Đông Lâm khẽ cười, hỏi: “Cậu và thầy Chu của các cậu có quan hệ rất tốt à?” https://qttp.wordpress.com/

Tôi căng thẳng nhìn hắn, cho rằng hắn đã phát hiện ra cái gì, trong lòng hơi hỗn loạn, nhưng giọng điệu vẫn bình tĩnh nói: “Đúng vậy, thầy Chu và mẹ tớ là bạn cũ, cho nên tương đối chiếu cố.”

Lúc này, Lí Đông Lâm mới lộ ra vẻ mặt thì ra là thế, gãi đầu: “Thảo nào…”

Không đợi hắn nói xong, tôi liền có ý chuyển hướng vào trọng tâm câu chuyện: “Tối hôm qua sau khi tớ đi, các cậu còn chơi bao lâu hả?”

Hắn lắc đầu: “Sau khi cậu đi, tất cả mọi người uống gần giống nhau, say có say, mờ mịt có mờ mịt, lập tức đều về nhà.” Hắn dừng lại một lát “May mà tớ uống ít, tớ về nhà liền lập tức vào phòng, cởi áo quần, thấy toàn là mùi khói thuốc, mùi rượu, haizz…”

Tôi cười hai tiếng, trêu ghẹo nói: “Lần sau đến quán bar, nhớ mang theo lọ nước hoa.” https://qttp.wordpress.com/

Ngoài miệng nói như vậy, trong lòng lại thấy may mắn, may mà lúc ra khỏi cửa đã thay quần áo, nếu như để Lí Đông Lâm nhìn thấy áo quần mình mặc tối hôm qua, đã được giặt sạch, nói không chừng hắn sẽ nghĩ đến gì đó.

Giờ khắc này, tôi thật may mắn vì mình thông minh!

Nhàn rỗi vô sự, hắn lại hỏi tôi: “Muốn học đại học nào vậy?”

Tôi giả bộ bất đắc dĩ: “Haizz, vấn đề này tớ đều trả lời đến phát chán rồi, cậu là người thứ 31 hỏi tớ như vậy.”

Hắn cười cười.

“Học Khoa Truyền Thông của Đại học A thôi, thành tích của tớ hiện nay không đủ để học đại học Hoa Bắc, khoa Truyền Thông của đại học A coi như có tiếng, tớ cũng thoả mãn rồi.Cậu thì sao?” https://qttp.wordpress.com/

Lí Đông Lâm suy nghĩ một chút: “Nguyện vọng 1 cũng là đại học A, tớ muốn học kiến trúc.”

Nói thật chứ, không biết là tớ quá lười nhác, hay căn bản là không để tâm đến nguyện vọng, đối với việc này tớ vốn không có hứng thú, không thể làm gì khác hơn là qua loa chiếu lệ.

Hắn vẫn chậm rãi mà nói, nói xong đang vui vẻ thì điện thoại trong túi của tôi đột nhiên vang lên, tôi tưởng ba xong rồi không tìm thấy tôi mới gọi điện, vì vậy không chút suy nghĩ liền nhận điện.

“A lô” Bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp.

Tôi sửng sốt, cuống quít nhìn Lí Đông Lâm đang ở bên cạnh, hắn chắc không nghe được đâu, cho dù nghe được, hắn cũng không biết đó là ai.

Tôi thả lỏng, sau đó vẻ mặt thản nhiên nói: “A lô, có việc gì không?”

Ở bên kia, Chu Dật hình như bất ngờ với giọng điệu của tôi, lại hình như phản ứng quá, nén ý cười: “Không có gì, đang làm gì đấy?” https://qttp.wordpress.com/

Tôi cưỡng chế vui vẻ, vẻ mặt thản nhiên trả lời: “Đang ở bệnh viện, tay của ba bị thương.”

Chu Dật uể oải nói vào điện thoại: “Anh nhặt được ngọc bội của em ở trên giường, tự mình qua lấy hay là anh đem qua cho em?”

Trên giường…

Tôi thoáng chốc hô hấp không thuận, gương mặt đỏ lên: “Ak…Anh, anh đem qua cho em đi!”

Lí Đông Lâm không hiểu, liếc mắt nhìn tôi, tôi vội vàng tắt điện thoại, giả bộ bình tĩnh đem điện thoại bỏ vào túi.

“Mặt cậu sao lại đỏ như vậy?”

Tôi che nửa bên mặt: “A, có thể là do không khí không thoáng đấy.” https://qttp.wordpress.com/

Hắn gật đầu: “Được rồi, hôm qua cậu để cặp xách trong quán bar, quên đem về, tớ lấy giúp cậu, không biết liên lạc với cậu thế nào, cũng không nghĩ tới hôm nay gặp được cậu, nếu không thì ngày mai đưa cho cậu nhé?”

Tôi tuỳ tiện gật đầu, vị chua nha vị chua nha, tôi sao lại giống một con ngốc quăng đồ đạc lung tung vậy, đầu tiên là cặp xách, nữa là ngọc bội, gà trống vỗ vỗ cũng không vứt bừa bãi như tôi vậy, chí ít nó biết đem trứng của vợ tập hợp lại thành một đống, tôi ngay cả vỗ vỗ cũng không bằng, tôi không sống được mất!

Đang miên man suy nghĩ thì ba đã băng tay xong đi ra, tôi đi tới trái phải kiểm tra, bị ông chế nhạo: “Được rồi, được rồi, con cũng không biết, đây là y tá quấn, đứa nhỏ con không cần bận tâm.”

Không đợi tôi nói, Lí Đông Lâm cười tiến lên: “Chào Bác trai.”

“Đây là?” https://qttp.wordpress.com/

“Ba, đây là bạn học của con, trùng hợp gặp ở bệnh viện.” Tôi nói vài câu đơn giản, Lí Đông Lâm nhìn tôi và ba chuẩn bị đi ra ngoài, cũng lễ phép nói: “Cháu đi trước đây, tạm biệt bác trai ạ.” Sau đó gật đầu với tôi.

Sau khi về nhà, tay của ba không thể làm việc, chỉ có thể nằm trên giường xem tivi, tôi ở trong phòng ôn tập nội dung kì thi hàng tháng vào cuối tuần, lúc đem vở ghi chép của các môn sắp xếp lại, mới phát hiện đã chiều tối.

Vội vã mở tủ lạnh lấy đồ ăn và cơm ra hâm nóng, tuỳ tiện giải quyết việc no bụng.

Sau khi tắm rửa xong, tôi vừa lau tóc vừa lo lắng, rốt cuộc có nên nói chuyện thẳng thắn với Lăng Linh về Chu Dật hay không?

Đang suy nghĩ thì điện thoại di động rung, lần này tôi nhìn chăm chú, thấy rõ là ai mới nhận điện thoại.

“Chu Đạm Đạm, xuống lầu đi, anh đang ở dưới lầu nhà em.”

Thiếu chút nữa tôi đã ném văng cái máy sấy tóc: “Anh chạy đến dưới lầu nhà em làm cái gì?” https://qttp.wordpress.com/

Âm thanh của Chu Dật nghe có chút buồn cười cùng bất đắc dĩ: “Trả lại ngọc bội cho em, nếu không phải thì em cho là còn có thể làm gì?”

“Vậy…Anh chờ em ba phút.”

Tôi vội vã khoác áo khoác ngoài áo ngủ, đi dép đi xuống lầu.

Dọc theo ánh sáng đèn đường đi tới đầu phố.

Liền thấy Chu Dật đứng đưa lưng về phía tôi, mặc một cái áo khác ngoài màu đen, cái bóng cao ngất thon dài bị đèn đường kéo ra thật dài.

Tôi tung tăng chạy tới, mạnh mẽ nhào vào người anh, ôm lấy anh từ phía sau: “Lạnh không?”

Anh cười khẽ, xoay người ôm lấy tôi, thấy rõ cách ăn mặc của tôi, nhíu chân mày: “Em là kim cương à, sao mặc ít như vậy?” https://qttp.wordpress.com/

Nói xong kéo tôi vào trong áo khoác của anh, tôi lộ ra ánh mắt ai oán: “Người ta còn không phải vì muốn nhanh chóng nhìn thấy thầy giáo ngài sao, chính là không thể chờ được mà.”

“Ba hoa! Anh giả vờ tức giận gõ trán tôi.

Lập tức lấy từ trong túi áo khoác ngoài một khối ngọc bội xanh đậm, phía dưới là sợi dây tơ hồng dài nhỏ.

Tôi cố ý hỏi anh: “Anh làm sao biết là của em!”

Anh hừ lạnh, tháo sợi dây ra: “Trừ em ra, còn có thể ai.”

Tôi cười đắc ý.

Chu Dật vén tóc bên tai tôi, hai tay ôm cổ tôi, hơi cúi người đeo ngọc bội giúp tôi. https://qttp.wordpress.com/

Ngọc bội lạnh lẽo trong tay anh hạ xuống, anh giúp tôi điều chỉnh độ dài, sau đó buông ra: “Không được lại làm rớt nữa.”

Tôi nhìn gương mặt đẹp trai của anh gần trong gang tấc, nghịch ngợm ôm mặt anh, dâng lên môi mình.

Anh ôm chặt tôi, cúi đầu hung hăng hôn xuống, sau khi triền miên mới lưu luyến buông ra.

Lại hôn trán tôi: “Ở trường học cũng không thể như vậy.”

Advertisements

3 comments on “Thầy ơi em ghét thầy 4.3

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s