Thầy ơi em ghét thầy 5.3


Biên tập: ZennyD

Chỉnh sửa: Mimi Kute

Chương 5.3: Cứ chết như vậy

Mấy phút đồng hồ sau, điện thoại di động trên người tôi kêu lên ầm ĩ, dĩ nhiên là Chu Dật.

Giọng nói của anh truyền ra từ trong điện thoại nghe hơi trầm thấp, hỏi: “Em đang ở đâu?”

Tôi cầm điện thoại di động nhìn trái nhìn phải, giọng nói rõ ràng: “Ở…phòng học.”

Bên kia rõ ràng dừng lại, thanh âm vô cùng không tin tưởng: “Hử?”

Nhất định là cái lão già lí lẽ kia đã báo cáo với Chu Dật, tôi cau mày nhăn mặt cười gượng, nịnh nọt trả lời Chu Dật: “Hì hì, thực ra…Em không đi học buổi chiều, em ở…” Nhà… https://qttp.wordpress.com/

Không đợi tôi nói ra chữ cuối cùng, anh đã khẽ cười: “Đứng yên, đừng nhúc nhích. Đừng nhúc nhích nhé.”

Vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy anh chạy chầm chậm một mạch từ phía sau tôi đến, nhíu mày: “Sao lại chạy tới đây?”

Tôi thực sự không nghĩ ra được lí do hợp lí nào cả, không thể làm gì khác hơn là chơi xấu: “Chính là không muốn đi học thôi, anh cũng bỏ việc đấy thôi!” Nói xong liếc xéo anh.

Anh thâm ý nhìn vào mắt tôi, nhếch khoé miệng, dắt tay tôi nói: “Lần sau không được như vậy nữa.”

Tôi đột nhiên đứng thẳng người, năm ngón tay khép lại giơ lên bên cạnh huyệt thái dương: “Tuân mệnh, quan lớn.” https://qttp.wordpress.com/

Anh khom người nhìn, vân vê tóc tôi.

“Thưa ngài.” Đột nhiên một giọng nói xa lạ từ phía sau Chu Dật truyền đến.

Chu Dật thả tôi ra, nghiêng người lại. Lúc này tôi mới phát hiện ra một người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề không biết đã đứng phía sau anh từ bao giờ, vẻ mặt nghiêm túc, ở bên tai Chu Dật nhỏ giọng báo cáo cái gì đó.

Vẻ mặt của Chu Dật thản nhiên không có thay đổi gì, cuối cùng gật đầu: “Tôi biết, cậu trở về đi.”

Người đàn ông kia nhìn thầy thái độ bình tĩnh của Chu Dật bèn nhíu mày, giọng điệu khẩn cấp: “Thưa ngài, ngài không thể như vậy, cô ấy sẽ…”

Chu Dật lạnh lùng lia một ánh mắt ngăn lại hắn, sau đó nắm tay tôi, cúi người hỏi tôi: “Ăn cơm chưa?” https://qttp.wordpress.com/

Tôi lắc đầu.

“Chúng ta đi ăn, muốn ăn gì không?”

Vừa nói vừa nắm tay tôi đi về hướng ngược lại với người đàn ông kia.

Tôi đi vài bước, hơi quay đầu lại, người đàn ông kia còn đứng tại chỗ, nhìn thấy tôi quay đầu, bắn ra một ánh mắt sắc bén, híp mắt lại, cảm giác giống như là kẻ thù.

Be be, tôi căn bản không quen người này nhé? Nhìn gì mà nhìn hả!

Đợi chúng tôi đi xa rồi, Chu Dật mới buồn bã nói: “Đó là nhân viên của ba anh.”

Ơ…” Đây là lần đầu tiên Chu Dật nhắc tới ba của anh trước mặt tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn anh: “Trước đây chưa từng nghe anh nói đến ba của anh, ông cũng là giáo viên sao?”

“Không phải.” https://qttp.wordpress.com/

“Vậy ông là…”

Anh hình như không muốn tiếp tục đề tài này, chỉ chỉ một nhà hàng Thái Lan ở phía trước: “Muốn đến chỗ đó ăn không?”

Tôi yên lặng cúi đầu, anh không chịu nói cho tôi biết thân phận của anh, không chịu nói cho tôi biết thân phận của ba anh, cái gì cũng không chịu nói cho tôi biết.

“Làm sao vậy? Không thích à?” Anh hỏi.

Tôi chịu đủ thái độ giấu diếm mọi chuyện của người nào đó rồi, vì vậy chôn hận liếc mắt trừng anh, dứt khoát hất tay anh ra, tự mình ngồi vào chiếc ghế dài khắc hoa ở ven đường: “Đi không nổi! Em muốn ăn KFC cơ!” https://qttp.wordpress.com/

Anh kinh ngạc rướn mày: “Em không phải luôn luôn không thích ăn cái loại đồ ăn này sao?”

“Em giờ này khắc này phút này giây này chính là muốn ăn!”

Tôi và anh mắt to đối mắt nhỏ, hai bên nhìn nhau, cuối cùng Chu Dật thua cuộc, bất đắc dĩ thoả hiệp: “Được được được, em muốn ăn cái gì thì chúng ta ăn cái đó.” Nói xong, anh chìa tay muốn kéo tôi đứng dậy.

Tôi liếc nhìn tay anh, không phản ứng, xoay tay anh quá mức, nói: “Em đi không nổi, anh đi mua đến đây cho em đi!”

Qua một hồi lâu, không nghe thấy anh nói gì, tôi nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh, ai biết vừa mới nhấc đầu, chóp mũi đã bị một bài tay to bóp chặt vào, mũi chưa từng bị bóp đau như thế!

Tôi tức giận oán hận Chu Dật. https://qttp.wordpress.com/

Hai tay anh khoanh trước ngực, nhìn xuống tôi từ trên cao: “Chu Đạm Đạm, muốn ồn ào thì chúng ta về nhà làm. Bây giờ em lập tức đứng lên cho anh, chúng ta đi ăn, em muốn ăn KFC thì chúng ta ăn KFC.”

“Em nói em đi không nổi! Anh mua đến đây cho em thì ăn!”

Bỗng nhiên trước mặt hạ xuống một bóng ma, Chu Dật khom người trước mặt tôi, một tay nắm cánh tay của tôi, trên mặt lộ ra một nụ cười đầy u ám: “Chu Đạm Đạm, kiên trì của anh có hạn đấy, không đứng dậy anh có thể áp dụng phương pháp bạo lực.”

“Hứ~” Tôi dùng một loại ánh mắt khinh thường đánh giá anh từ trên xuống, đoán anh cũng không dám làm ra hành động bạo lực gì đối với tôi ở nơi công cộng, vì vậy vô cùng đắc ý khiêu khích nhìn anh.

Nửa giây sau, tôi hối hận… https://qttp.wordpress.com/

“A!” Bàn tay to của anh bỗng nhiên nắm chặt cánh tay tôi, nhẹ nhàng túm lấy kéo tôi từ ghế dài đứng lên, không đợi tôi đứng vững, anh bình tĩnh cúi người xuống, lập tức nắm lấy eo tôi, nâng tôi lên khỏi mặt đất, sau đó vung qua…

Tôi như một con rối ngốc nghếch bị anh đẩy lên lưng mà không cần tốn nhiều sức, động tác lưu loát nhanh chóng, tôi choáng váng trừng mắt, vì hành động khiêu khích không muốn sống của mình vừa rồi mà thật chán nản.

Nói đúng hơn, tôi cứ để mặc anh lăn qua lăn lại như con chuột trắng bị động.

“Nằm sấp được rồi.”

Vừa dứt lời, anh liền đứng thẳng lên, ở phía sau thân thể tôi nhanh chóng đảo qua, may mà tôi nhanh tay lẹ mắt, bản lĩnh mạnh mẽ như gấu Koala với tay ôm lấy cổ Chu Dật. https://qttp.wordpress.com/

“Chu Đạm Đạm…Em muốn bóp chết anh sao?” Chu Dật nghiến răng nghiến lợi gạt ra, tôi vội vàng nới lỏng sức, dựa vào tấm lưng ấm áp của anh, cằm đặt trên vai anh, cố ý thổi vào lỗ tai của anh: “Đây là phương pháp bạo lực mà anh nói hả? Thầy Chu già ~”

“Không nên lộn xộn, cẩn thận anh ném em xuống dưới đó.” Anh thấp giọng uy hiếp.

“Khà khà…”

Dọc theo đường đi, người đi đường không nhiều lắm, mấy nam nữ trẻ tuổi dùng ánh mắt mờ ám nhìn tôi và Chu Dật, trái lại anh lại làm như không thấy, tôi cũng thoải mái quay lại nhìn, đột nhiên phát hiện, người ở chỗ cao này chính là không giống nhau, ngay cả tầm nhìn cũng rộng lớn, nhìn được xa hơn.

“Chu Dật, bản cô nương phong anh làm ngựa thần cho em cưỡi!”

Bước chân của người phía dưới lảo đảo, giọng điệu khá ai oán: “Ngựa thần để cưỡi?”

“Dạ, sau này em mệt mỏi anh phải biến thành ngựa để đưa em đi.” https://qttp.wordpress.com/

“Ha ha” Anh khẽ cười to “Anh rất cao giá đấy, em chi tiền nổi không?”

“Chi tiền không nổi, nhưng mà em sẽ giam cầm anh cả đời, anh còn có thể chọn lựa sao?”

“Hở?” Chu Dật quay đầu lại nhìn tôi đầy ý nghĩa: “Vậy giam cầm cả đời đi.”

“Đương nhiên.”

Tôi nghiêng đầu, từ mặt gương thuỷ tinh sáng sủa sạch sẽ của cao ốc bên cạnh nhìn thấy chính mình và Chu Dật. Hai tay của người con trai nhẹ nhàng đỡ lưng cô gái, sườn mặt đẹp trai lộ ra rải rác những nụ cười. Mà cô gái tóc dài nằm sấp trên lưng người đó hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen nhánh ngơ ngẩn nhìn vào kính. https://qttp.wordpress.com/

Có lẽ, thực sự là một cảnh yêu chiều ngọt ngào không giới hạn.

Nếu như không có tất cả những thứ dơ bẩn khác.

Tôi trầm tĩnh lại, mềm mại dựa vào trên người Chu Dật, nhỏ giọng, hèn nhát, ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng nói câu: “Xin lỗi.”

Chu Dật phản xạ có điều kiện mà nghiêng đầu: “Đạm Đạm?”

Tôi không nói nữa, nằm sấp nhắm mắt lại.

Ngày hôm sau, tôi rời giường sớm, tuỳ tiện ăn chút bánh mì rồi ra khỏi cửa.

Dọc theo đường đi, gió lạnh thấu xương, bầu trời không toả sáng hoàn toàn, u tối đàn áp, mà mí mắt trái của tôi vẫn nháy liên tục, tim đập cũng nhanh hơn mọi khi, chung quy lại cảm thấy một dự cảm gì đó không tốt. https://qttp.wordpress.com/

Xuống xe, đứng ở cổng trường, mí mắt đột nhiên nháy nháy, tôi hít một hơi thật sâu, vừa tiến vào cổng chính vừa giống như mọi ngày chào hỏi bác gác cổng.

Bác gác cổng rất kinh ngạc nhìn tôi, sau đó cố gắng làm cho bản thân thoạt nhìn như không có việc gì: “Chào buổi sáng Đạm Đạm.”

Tôi cười cười, đi vào bên trong, đi chưa được mấy bước thì thấy khu vực dán thông báo bên cạnh lầu khoa học kĩ thuật vây đầy một đám người, chen chúc tranh nhau xem nội dung thông báo trên bảng.

Tôi nhìn số người chi chit, run run, quyết định nhanh chóng quay đầu bỏ đi, đi tròn một vòng lớn mới đến phòng học.

Trong phòng học không ngờ lại không có ai, tôi lẳng lặng ngồi vào chỗ của mình, lấy sách ra, tay cũng không nghe theo sự điều khiển mà run rẩy. https://qttp.wordpress.com/

Còn chưa đọc xong một trang, chợt nghe thấy thanh âm líu ríu của vài người ngoài hành lang, càng ngày càng gần, mãi cho đến lúc cửa phòng học bị đẩy ra, thấy tôi ngồi ở giữa, vài người đang hăng hái bừng bừng trở nên khiếp sợ như nhìn thấy đại lục mới, vô cùng kinh ngạc, vẻ mặt xem thường nhất thời cứng ở trên mặt, đang nói líu lo cũng dừng lại, xấu hổ đẩy nhau.

Tôi xả ra một nụ cười: “Sớm ha.”

Mấy người kia như mới tỉnh giấc từ trong mộng: “Ờ ờ sớm sớm nha.”

Theo thời gian càng ngày càng muộn, người ở trong lớp cũng càng ngày càng đầy đủ, vẻ mặt của mỗi người nhìn tôi đều là thú vị.

Có chấn động, có không thể tưởng tượng nổi, có khinh thường ngoảnh đi, đương nhiên, phần lớn vẻ mặt là không thể lý giải được. https://qttp.wordpress.com/

Đều không ngoại lệ chính là, ngoài cửa thì bọn họ ba hoa khoác lác, vào đến cửa thì giọng oanh vàng trong cổ họng đột nhiên mất đi hiệu lực, trong nháy mắt trở nên câm điếc. Vì vậy phòng học yên tĩnh một cách khác thường.

Kiểu bình tĩnh trước giông tố vẫn duy trì liên tục đến lúc chị hai Lăng Linh với gương mặt ngốc nghếch xanh xao hấp tấp chạy ào vào, vẻ mặt sợ hãi nói cho tôi biết: “Đạm…Đạm, cậu cậu, cậu có muốn nhanh chân đến xem bảng thông báo hay không?”. Sau đó mọi người mới lấy lại tinh thần, đều lộ ra vẻ mặt mẹ hiền: “Đúng vậy Đạm Đạm, cậu nhanh đi xem một chút đi.”

Tôi tuân theo nhiệm vụ không làm cho quần chúng thất vọng, khốn khổ đứng dậy, lê thân thể từng bước một cùng Lăng Linh đến bảng thông báo, dọc theo đường đi Lăng Linh vừa tức giận mắng vừa an ủi, tôi không dám nói với cô nàng rằng tôi một chữ cũng không nghe vào, không thể làm gì khác hơn là yên lặng gật đầu biểu thị tán thành lời của cô nàng. https://qttp.wordpress.com/

Cách thời gian vào học còn có vài phút, đầu người xung quanh bảng thông báo đã biến thành ruồi tản đi, chỉ còn một cái thùng rác màu xanh sẫm lẻ loi đứng ở cạnh bảng thông bào.

Tôi mặt không chút thay đổi nhìn chính mình trên bảng thông báo, cưỡng chế hai tay của mình để chúng không run, đôi mắt dán chặt nhìn chăm chăm phía trên.

Đọc xong nội dung rất ít chữ, quay đầu về phía Lăng Linh chỉ vào chính mình ở phía trên, mở to mắt, mạnh mẽ cười nói: “Tớ vẫn, rất ăn ảnh đấy chứ.”

Vừa quay đầu lại, liền thấy Lý Đông Lâm đứng trên bãi tập, cau mày.

Năm tiết học buổi sáng đến bốn tiết là môn Ngữ văn.

Chuông vào học reo vang, cả lớp không có ai là không bày ra vẻ mặt vừa rục rịch vừa hưng phấn nhìn chằm chằm cửa. https://qttp.wordpress.com/

Đáng tiếc, Chu Dật không tới.

Nguyên một tiết học, anh chưa hề xuất hiện.

Tiết thứ hai, Chu Dật không tới.

Tiết thứ ba, tiết thứ tư, toàn bộ buổi sáng đều trôi qua, anh vẫn không xuất hiện.

Advertisements

One comment on “Thầy ơi em ghét thầy 5.3

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s