Đừng yêu em 1.2


Chỉnh sửa: Dw+mm

 

Thân là đội trưởng, buổi tuyển quản lý hôm nay là do Dương Kỳ Phong làm chủ, anh cao giọng nói:

“Mọi người! Thời gian rất quý giá nên không thể phỏng vấn từng người một, bây giờ một lượt mười người, trúng thì ở lại, bị loại xin hãy ra về. Mọi người nghe rõ chứ?”

“Cuộc thi?!?!?” Gương mặt các cô gái xếp hàng lộ vẻ lo lắng, đã từng nhiều lần làm thí sinh, nhưng lần này không luyện tập trước, cũng chẳng biết phạm vi đề thi, có trời mới biết chuyện gì sẽ xảy ra. Ngô Tuyết Yến chắp tay trước ngực, thành kính cầu nguyện.

“Ông trời phù hộ, mong cả hai chúng con cùng qua cửa!”

“Mình cũng phải thi?” Hà Tân Vũ ngạc nhiên, sao mà cả mình cũng không biết?

“Nhiều người thi sẽ có nhiều cơ hội. Chẳng lẽ bạn trơ mắt nhìn giấc mộng của mình tan biến hả?”

Ôi trời! Làm gì nghiêm trọng đến vậy. Hà Tân Vũ không đồng ý. Nhưng không bao lâu sau, cô phát hiện mình cũng không thể trốn được nữa.

“Mười người tiếp theo, nhanh lên đi.”

Dương Kỳ Phong với ánh mắt sắc bén làm tất cả mọi người ngoan ngoãn nghe lời, bao gồm cả Hà Tân Vũ. Không hổ danh đội trưởng đội bóng, khí thế kia làm người ta không thể phản kháng. Nhóm nữ sinh này rụt rè đi vào trong, thật giống hậu cung tuyển phi, làm cho người ta lo lắng không yên. Vào lúc này, Hà Tân Vũ có muốn cũng không kịp quay đầu.

Vòng thi thứ nhất là may vá, một lần mười người cùng tiến lên phía trước, cầm lấy kim chỉ cùng áo sơ mi. Thời gian là năm phút, thất bại sẽ bị loại.

Hà Tân Vũ nghĩ rằng cuộc thi này cũng đơn giản quá đi? Nhưng kết quả làm cô bất ngờ, một nửa bị loại trong đó có cả Ngô Tuyết Yến.

Trời ạ, đây là chuyện gì? Hà Tân Vũ há mồm trợn mắt, đây là thi gì, chính là may vá, cũng không phải là may đồ. Cô lớn lên trong gia đình không có cha, làm việc nhà cũng giống như uống nước. Chẳng lẽ mọi người đều không tự mình may vá? Với kết quả này, Hà Tân Vũ áy náy nói với người bạn thân:

“Mình không thi nữa.” (Vô…..Ảnh…..Các.7…https://qttp.wordpress.com/)

Ngô Tuyết Yến lập tức lắc đầu: “Không được! Bạn nhất định phải kiên trì, như vậy về sau mình mới có thể đến giúp bạn làm việc, nhân tiện gặp người mình yêu nhất trong đội bóng!”

Được rồi, thật ra chủ yếu là xem đội bóng, tiện giúp bạn làm việc, dù sao cũng không khác biệt lắm.

“Nhưng…” Hà Tân Vũ chỉ đến cổ vũ, sao lại thành nhân vật chính được?

“Đây là mình xin bạn đó, làm ơn mà.” Ngô Tuyết Yến vẻ mặt kích động, chỉ thiếu nước quỳ xuống. Hà Tân Vũ bất đắc dĩ đáp ứng “Được rồi.”

Vòng thi thứ hai là cứu thương, một bên là mười đội viên với cánh tay cường tráng, một bên là hộp cấp cứu, mọi thứ thuốc đều có. Quan trọng là có thể chữa thương và băng bó chính xác. Hà Tân Vũ có mẹ là y tá, việc này với cô dễ như trở bàn tay, lên xuống vài cái liền thong thả hoàn thành.

“Em em em, ở lại làm quản lý đội bóng.” Dương Kỳ Phong lập tức tuyên bố kết quả, anh thật cao hứng vì có thể nhanh chóng tuyển được người. Thì ra là anh chuẩn bị ba vòng thi, đề mục tiếp theo là quét tước và giặt quần áo (@darkwitch: này này người ta làm quản lý chứ không phải là osin cho mấy người nhá, hạ nhục phái nữ ta hả? >”<), nhưng giờ không cần thi, bởi vì chỉ còn lại có ba người “sống sót”. Không cần nhức đầu với đám con gái kia nữa, làm cho anh cảm thấy an ủi.

“Đến lấy một ít tư liệu, ngày mai bắt đầu tham gia hoạt động của đội bóng rổ.” Phó đội trưởng Chu Bằng Phi sớm đoán được kết quả này, đội trưởng nghĩ ra khảo đề quả nhiên hiệu quả, tuyển ra đều là những người được việc, bọn họ không cần “bình hoa”.

“Vâng.” Hai cô gái kia đều hưng phấn đáp lại nhưng chỉ có Hà Vũ Tân ngây ngốc. Thế sự thật khó lường, cô lần này đi thi, tự nhiên được vào. Nếu bây giờ từ bỏ liệu có bị bóng rổ ném chết hay không?

Dương Kỳ Phong phát hiện cô gái này động tác chậm chạp, lập tức chất vấn:

“Em có vấn đề gì?”

“Không, không có.” Hà Tân Vũ chạy nhanh đến nơi lấy tư liệu. Vị đội trưởng này ánh mắt thật đáng sợ, thế mà lại có nhiều nữ sinh đi sùng bái anh. Cô chưa từng yêu nhưng chắc chắn không thích loại người như anh, cảm giác bị áp bức quá lớn.

“Tân Vũ, thật tốt quá.” Ngô Tuyết Yến ở bên cạnh chúc mừng cô nhưng cũng là chúc mừng cho chính mình.

Cứ như vậy, Hà Tân Vũ trở thành quản lý của đội bóng rổ một cách bất đắc dĩ, nhưng nhìn thấy bạn thân vui vẻ tươi cười, ít nhất cũng người vì nó mà vui, thôi thì cứ coi như chuyện tốt đi.

***

Một tuần sau, Hà Tân Vũ cũng hiểu đội bóng rổ nhiều hơn một chút. Đội bóng sở hữu bốn mươi hai cầu thủ nổi tiếng, bao gồm cả chính thức lẫn dự bị. Vì là đội mạnh, lại rất hay chiến thắng nên trường học cũng hào phóng đầu tư kinh phí, đội bóng ngoài văn phòng cùng với sân tập, còn mời ba vị huấn luyện viên đến dạy.

Về phần sáu người quản lý, có đến năm người là “Ý tại ngôn ngoại”, đều tự tìm cho mình mục tiêu, nghĩ biện pháp và tạo cơ hội để tới gần. Hà Tân Vũ bị xem là ngoại tộc. Thứ nhất, cô không thích bóng rổ, thứ hai cô không muốn theo đuổi ai, vì thế cô là thành phần duy nhất thật sự làm việc, đối với việc này cô cũng không có một câu than oán, chỉ cần tránh xa sân bóng, cô cam tâm tình nguyện làm tốt việc được giao.

Quá giữa trưa, đội khách tên gọi “Đá Quán” (=.=) tiến vào sân, tất cả học sinh của trường đều tụ tập đông đủ, có thể ở chính sân của mình hạ gục đối thủ thì cực kỳ khoái trá.

Dương Kỳ Phong cũng không vội vã ra sân, đứng ở một bên bàn về chiến lược cùng huấn luyện viên, thật ra nói anh là vị huấn luyện viên thứ 4 cũng không phải là quá. Nhìn qua một lượt, anh để ý thấy nước uống không đủ, căn bản muốn gọi đàn em đi lấy nhưng thấy tất cả đều chăm chú nhìn tình hình trên sân, anh nghĩ cũng nên tạo cơ hội cho người mới có thêm kinh nghiệm. Văn phòng của đội bóng ngay phía trước cách đó không xa, ở đó lúc nào cũng có thực phẩm tiếp tế, bên cạnh còn có phòng tắm và toilet. Đội bóng rổ mạnh không phải là chuyện một sớm một chiều, tất cả là dựa vào một cái cúp, càng tài năng thì càng được hưởng rất nhiều quyền lợi.

Dương Kỳ Phong còn chưa đi đến gần văn phòng, liền nhìn thấy bồn rửa tay ở bên phải có một cô gái cúi đầu giặt khăn. Chẳng phải là quản lý mới Hà Tân Vũ sao? Anh cảm thấy cô bé này rất lặng lẽ và thật thà, có điều cô cũng lặng lẽ quá đi?

 “Mọi người đều ở sân vận động cổ vũ, sao em lại không đi?”

Nghe có tiếng nói sau lưng, Hà Tân Vũ ngây người một chút mới quay đầu lại:

“Là…là khăn mặt chưa được giặt sạch.” (Vô…..Ảnh…..Các./…https://qttp.wordpress.com/)

Hình như đây là lần đầu tiên cô nói chuyện với Dương Kỳ Phong, ánh mắt của anh lúc chất vấn cô, rất đáng sợ. Cô không dám nói là mình sợ bóng rổ, vừa đến sân bóng chỉ sợ bị bóng ném trúng. Loại lý do này chắc sẽ làm mọi người cười rớt hàm răng. Dù sao cô cũng không am hiểu việc cổ động lắm, ở trong này rất thoải mái mà.

“Lại không vội. Làm gì có chuyện như thế.”

Vốn dĩ anh không hề chú ý tới cô, bây giờ nhớ lại, cô luôn yên lặng quét tước, lau bóng, giặt quần áo, khi không có việc gì làm nữa liền yên lặng đứng trong góc. Nhưng người bạn gái cùng đi với cô, thật là làm người khác chú ý. Tiếng cười, tiếng nói chuyện toàn thuộc đê-xi-ben loại cao, các cô có thể làm bạn với nhau cũng thật kỳ diệu.

“Thật có lỗi.” Hà Tân Vũ cũng không biết vì sao lại phải giải thích, đội trưởng có một khí thế áp đảo người khác, điều đầu tiên cô phản ứng chính là nhận sai.

“Không phải anh đang mắng em.” Anh biết biểu tình của mình có vẻ cứng rắn. Nhưng cô cũng không nên dùng bộ dạng hối lỗi như thế chứ, người khác nhìn vào còn tưởng anh đang uy hiếp cô.

“A…Thật xin lỗi.” Cô chỉ xin lỗi thôi mà, như vậy có gì sai sao?

“Cô ngốc.” Anh lắc đầu, không muốn cùng cô nói chuyện tiếp.

“Trước tiên bỏ mấy cái khăn mặt qua một bên, theo anh đi lấy mấy bình nước.”

“Vâng.” Cô lau khô tay, theo anh đi vào văn phòng. Nhìn anh khiêng bình nước to nhất, cô cũng bắt chước anh lấy bình to nhất mà khiêng. Hai tay dùng hết lực, nhưng không tài nào nhấc nổi.

“Em khiêng nặng như thế làm gì?” Anh vô tình ngược đãi cô, cô lại tự tìm cái khổ, đổi lại là nữ sinh khác, nhất định chỉ lấy bình loại nhỏ, thậm chỉ chỉ đứng yên. Ai lại giống như cô, ngốc đến thế.

Anh nhìn chằm chằm, làm cô run lên: “Thật xin lỗi…”

“Đừng có nói xin lỗi nữa. Em lấy hai bình là được rồi.” Giọng nói có điểm bực tức, không phải là cố ý nhưng cô thực sự thái quá.

“A.” Đội trưởng vĩnh viễn đúng, cô quyết định ngoan ngoãn nghe lời. Thật muốn gọi Ngô Tuyết Yến đến cảm thụ cái vị vạn người mê này có bao nhiêu điểm doạ người….

Hai người đi ra văn phòng, anh đóng cửa, thuận miệng hỏi: “Tại sao em lại gia nhập đội bóng rổ?”

“Em…” Lúc trước, khi thi thì không hỏi, bây giờ lại hỏi. Cô thật sự không biết trả lời làm sao.

Nhìn mặt cô ửng đỏ, khoé miệng bất giác nhếch lên: “Chắc là cũng có mục tiêu đúng không?” (Vô…..Ảnh…..Các..8..https://qttp.wordpress.com/)

Cái gì mà mục tiêu? Đội trưởng ám chỉ cái gì, nhưng cô căn bản không có cái ý kia. Làm ơn đi, anh đừng hiểu lầm cô là loại con gái hám trai kia chứ? Nhưng nói đi nói lại, cô là vì mục tiêu mơ mộng của Ngô Tuyết Yến mà trở thành quản lý đội bóng rổ. Miễn cưỡng được coi là có mục tiêu…

“Nói xem em thích ai?” Anh không khỏi tò mò, cô gái thầm lặng này thích thầm ai đây? Anh từ cấp 2 đã là đội trưởng đội bóng rổ, có quá nhiều cô gái điên cuồng theo đuổi. Anh thừa nhận anh có điểm xem thường nữ sinh, ai bảo các cô cứ theo dính anh không thôi.

“Em không có.” Là thật 100%, cô không có mà. Nhưng tại sao mặt cô lại đỏ như vầy. Cảm giác thật đáng ghét!!

“Được rồi anh không ép nữa. Không người khác lại nói anh ức hiếp em.” Dáng vẻ xấu hổ, quẫn bách làm cho anh mỉm cười. Bỗng nhớ đến đội bóng nữ, người nào cũng muốn tìm cơ hội để thể hiện mình. Chưa hề thấy qua ai giống như cô, luôn cố giấu mình. Anh chỉ có thể nghĩ cô là quái nhân, có lẽ có cái gọi là bóng ma tâm lý? Sao cũng được, dù sao cũng không liên quan đến anh.

Anh cười làm cho lòng cô chấn động, thì ra anh cũng biết cười à? Mỗi lần nhìn thấy anh đều là bộ dạng đại ca trách mắng đàn em, còn nghiêm khắc hơn cả huấn luyện viên. ngay cả tiếng uống nước quá lớn của khán giả cũng bị anh lườm cho đến khi không dám lên tiếng. Người may mắn duy nhất thoát khỏi có lẽ chỉ có bạn gái anh. Hẳn là không ai có thể mắng mỏ được vị hoa hậu giảng đường kia, Lê Phức Mạn thật là đẹp, nếu cô nhíu mày, không hề phân biệt, nam hay nữ cũng đều đau lòng.

Hai người đi trở về sân thể dục, Dương Kỳ Phong bỏ mấy thứ linh tinh xuống. Hiện tại họ đã bị đối phương dẫn trước rồi, anh phải ra sân đễ gỡ lại. Hà Tân Vũ tưởng mình sẽ yên lặng rời đi, nhưng không khí nóng bỏng này lại làm cô dừng chân. Hơn nữa khi nhìn đến thân thủ của đội trưởng Dương Kỳ Phong, nói anh đại triển thần uy cũng không quá. Anh trời sinh là để người ta thần tượng mà.

Thì ra trận đấu xem cũng khá thú vị, lòng cô cũng hướng theo trận đấu. Mỗi lần ném bóng, chuyền bóng, cướp bóng đều làm cho người ta nín thở. Trời ạ, cô không nên đứng xem, cho dù không bị bóng đánh trúng thì cũng có khả năng bệnh tim tái phát trước. Bóng rổ quả là bộ môn thể thao khủng bố mà.

Dương Kỳ Phong ném một trái ba điểm vào rổ, lập tức san bằng tỷ số. Anh tự cho phép mình hưởng thụ cái cảm giác được người khác hoan hô một chút. Khoé mắt bỗng nhìn đến chỗ của Hà Tân Vũ, cái cô gái yên lặng kia đã đi xa, chẵng lẽ tư thế oai hùng hồi nãy của anh không đủ để hấp dẫn cô? Anh từ nhỏ đến bây giờ chưa từng bị đối xử như thế, có điều coi như hết, anh cũng không để cô vào mắt.

Lấy lại tinh thần anh tiếp tục cướp bóng tấn công. Đây mới là chiến trường của anh, hơn nữa anh nhất định phải xưng vương.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s