Đừng yêu em 3.2


Chỉnh sửa: Dw+mm

 

Cô đã nghĩ thông suốt, vị vạn người mê này không thể hiểu theo lẽ thường, bởi vậy cô quyết định thuận theo ý anh, để anh có thể hiểu được, cô đàng phải tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, chắc anh sẽ đồng ý “Công thành thân thoái” (1) thôi?

 (1) thành công rồi thì nên lui về.

Anh suy tư một lát, nghiêng đầu trả lời: “Không phải em ghét anh chứ, cảm thấy hẹn hò với anh rất nhạt nhẽo?” (Vô…..Ảnh..24…Các….https://qttp.wordpress.com/)

Cô lại bại trận dưới tay anh một lần nữa, đại thiếu gia quả thật khác người thường. “Không phải… Là vì anh có bạn gái rồi, thế này thì không phải cho lắm.”

“Giữa chúng ta không phải là tình yêu, sai rồi.” Anh không cho là mình phản bội bạn gái, tuy lén lút, nhưng dù sao anh cũng không thay lòng, không phải là không phải.

“Đương nhiên.” Cô không dám vọng tưởng anh sẽ yêu cô như những người con gái bình thường, chẳng qua anh cần gì phải nói thẳng ra như vậy?

“Tóm lại anh làm thế này chỉ vì đội bóng rổ, em đừng nghĩ nhiều, chỉ ba lần hẹn thôi, chờ đến khi anh tốt nghiệp không còn cơ hội đâu.” Anh thử đem hành vi của mình lúc này cho người khác xem coi, định lừa ai chứ, không ai tin đâu.

Cô im lặng gật đầu, không có ý kiến với cái kết luận của anh, có lẽ cô muốn gặp lại anh chăng? Không, cô chỉ sợ mình không còn đường xuống núi, thế thôi.

Buổi sáng hôm sau, Hà Tân Vũ vẫn đi đến trường như thường lệ, phóng tầm mắt nhìn lại, thế giới này chưa có thay đổi gì, chẳng qua là trong lòng cô đang cất giấu bí mật, không thể nói cho người khác, nếu nói thì bọn họ cũng cho là cô nằm mơ.

“Sớm vậy.” Vào phòng học, Ngô Tuyết Yến chào hỏi người bạn thân: “Hôm qua bạn đi đâu thế? Mình gọi điện cho bạn, em bạn nói bạn ra ngoài rồi?”

“Mình… đến thư viện.” Hà Tân Vũ không thể nói thật, đây chỉ là bắt đầu, về sau không biết phải nói dối bao nhiêu lần nữa.

“Cho mình xin, đừng chăm vậy, mình cũng hồ đồ rồi.” Ngô Tuyết Yến thả túi xuống, lấy bài tập còn chưa làm xong ra, bấm bút ngoáy thật nhanh, vẫn không quên mở máy. “Đúng rồi, sao bạn còn chưa ra khỏi đội bóng? Sau giờ tan học muốn đi dạo phố với bạn cũng không được!”

“Làm người phải có chủ kiến, làm xong kỳ một đã rồi nói sau.”

Lý do đường hoàng này, Ngô Tuyết Yến không chấp nhận được. “Có phải bạn dò được mục tiêu ở đội bóng rồi không? Bạn thích ai? Nói mau!”

“Mình không có.” Nói thế này có tính là nói dối không, Hà Tân Vũ cũng không rõ.

“Lừa ai chứ!” Đây là mùa xuân của các thiếu nữ. Hot girl, girl xinh, girl kiêu cũng thế thôi.

“Bạn không làm bài tập à.” Hà Tân Vũ không muốn tiếp tục bàn về chuyện này nữa, bí mật không thể nói với ai được.

“Nhìn kìa. Đội trưởng và bạn gái.” Mắt Ngô Tuyết Yến sáng lên như sao, nhìn chăm chú vào đôi tình nhân ngoài cửa sổ, giống như hoàng tử và công chúa, tỏa ra ánh hào quang lấp lánh, dân chúng chỉ có thể nhìn từ xa.

Hà Tân Vũ ngẩng đầu nhìn sang, lòng bỗng nhiên chùng xuống, buổi hẹn hò hôm qua không đại diện cho điều gì cả, cô phải sớm nhận ra sự thật này, ngàn lần đừng vọng tưởng vào thứ tình cảm không có lấy một phần trăm khả năng, bảo vệ mình thật tốt mới là đạo lý sinh tồn.

“Bọn họ đẹp đôi quá đi, không biết ai có thể trở thành kẻ thứ ba? Không trông mong gì được rồi, aizz…” Hai tay Ngô Tuyết Yến đặt lên má, vẫn lưu luyến Dương Kỳ Phong, cho dù giấc mơ hão huyền vẫn thật ngọt ngào.

Hà Tân Vũ thản nhiên nhắc nhở: “Bạn còn không viết đi, thầy giáo sắp đến rồi.”

“Ừ.” Ngô Tuyết Yến liếm môi, bây giờ không phải lúc chảy nước miếng, không nộp bài tập tuần thì sẽ phải trực nhật, cô không cần phải há miệng nữa!

Một ngày tám tiết trôi qua rất nhanh, sau khi tan học, Hà Tân Vũ từ từ đi đến sân thể dục, nhìn đội trưởng và bạn gái anh đứng chung một chỗ, cô chỉ yên lặng đi qua, chuyện kia không liên quan đến cô, mục tiêu của cô là văn phòng, cô chỉ cần làm việc lặt vặt thôi.

“Học muội này thật kỳ quái, không thích nói chuyện thì thôi, đến chào hỏi mà cũng không làm.” Lê Phức Mạn than phiền với bạn trai.

“Em cũng muốn làm quản lý đội bóng, vì sao không cho em làm?” Lê Phức Mạn bây giờ là năm hai, năm ngoái cô cũng tham gia thi tuyển, nhưng đã rụng ngay từ vòng đầu, bạn trai lại không chịu phá lệ, hại cô chỉ có thể đứng bên hô “Cố lên”.

“Em có vẻ hợp vào đội cổ vũ hơn.” Bản lĩnh của bạn gái anh còn không rõ sao? Cô là một đại tiểu thư đúng tiêu chuẩn, không thể miễn cưỡng được.

“Nghe nói muốn giữ được lòng bọn con trai, thì phải nắm được dạ dày của anh đầu tiên, em sợ…” Có lẽ là trực giác của phụ nữ, cô có lưu tâm mắt kính học muội kia, ngoài mặt thì là nữ sinh vô hại, nói không chừng lực sát thương lại càng cường đại?

“Chắc anh phải kết giao với đầu bếp nhà em rồi? Nhờ em giới thiệu bọn anh nhé.”

“Đáng ghét.” Cuối cùng Lê Phức Mạn cũng nở nụ cười, cười xinh đẹp đến cực điểm, ai cũng bị mê hoặc, mà anh cũng… thưởng thức tương đối.

“Anh đi tập bóng, em đến đội nhạc đi.” Bạn gái anh là thành viên dàn nhạc giao hưởng, phụ trách đàn dương cầm, rất thích hợp với hình tượng tao nhã của cô.

“Buổi tối gọi điện lại cho anh, bye bye.” Lê Phức Mạn vẫy tay với bạn trai, nhẹ nhàng từng bước rời đi. (Vô…..Ảnh…..Các….25https://qttp.wordpress.com/)

Dương Kỳ Phong nhìn theo bạn gái, quay sang dặn dò đội viên vài câu, nhìn bọn họ tập bóng, còn anh thì im lặng rời đi, đến văn phòng cách đó không xa, anh biết ai đang ở trong.

Mở cửa, khóa cửa, anh thản nhiên nói: “Lần sau gọi thức ăn đến đây, anh nghĩ ăn rồi làm tốt hơn.”

Mệnh lệnh của đại thiếu gia thật tự nhiên nha! Hà Tân Vũ để cây lau nhà xuống, nhận lấy phong thư trong tay anh, bên trong là tiền và thực đơn, đúng là anh coi cô như con ở, cô nên rõ thân phận của mình.

“Còn nữa, mang theo di động này, anh vừa đổi điện thoại, cho em cái cũ.” Anh biết nhà cô nghèo, lại sợ cô tự ái, nên cố nói di động mới là cũ, vậy cô có thể dễ dàng nhận rồi chứ?

“Em không cần di động.” Cuộc sống của cô rất đơn giản, không đến trường thì về nhà, bạn bè cũng ít, không cần thứ này.

“Cầm đi, anh muốn có phương tiện để liên lạc với em.” Anh không hi vọng khi gọi điện đến nhà cô, người nhà cô nghe điện, cũng không muốn nghe câu cô không có nhà, thứ này cũng là để anh có thể chủ động.

“Em không cần.” Biểu tình của cô rất cố chấp, giọng điệu lạnh lùng, cô không phải người đặc biệt của anh, loại cảm giác này thật quái lạ.

“Vậy thì quăng đi.” Anh vứt di động xuống bàn. “Em ném đi hộ anh.”

Chuyện như vậy cũng cần người giúp? Một chiếc di động tốt như thế, nhìn qua đã thấy mới lạ độc đáo, anh biết là cô ghét lãng phí, anh cố tình đây mà!

“Vậy đi.” Anh xoay người, sải bước rời đi, bỏ việc lại đằng sau.

Khó ưa! Lòng cô kêu lớn, cũng hiểu mình không kháng cự được anh, cô ghét làm kẻ thứ ba, nhưng cô không thể tính là kẻ thứ ba được, có điều vẫn khó hiểu, nếu xen vào đó, thì được coi là gì? Nói ra có ai tin? Cho dù tin, cô cũng không nhận được sự đồng tình, ngược lại họ sẽ cười cô đần.

Cô bắt đầu có linh cảm số mệnh, Dương Kỳ Phong sẽ thành một phần sinh mệnh của cô, và còn có đau lòng….(Vô….26.Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Có di động, Dương Kỳ Phong có thể dễ dàng tìm Hà Tân Vũ, ba lần hẹn hò trôi qua rất nhanh, mỗi lần luôn là cuối tuần, trong biệt thự của anh, nội dung na ná nhau, xem phim, nấu cơm, ăn cơm, còn ngủ nữa.

Đúng vậy, ngủ, Hà Tân Vũ không hiểu vì sao anh ham ngủ như vậy? Xem phim cũng ngủ, ăn no cũng ngủ, không phải dựa lên vai cô thì là nằm trên đùi cô, tuy không vượt quá giới hạn, nhưng đều khiến cô tâm hoảng ý loạn.

Dù sao cô là cô gái ngay cả mối tình đầu cũng không có, gần gũi như thế với một tên con trai, cô sợ tim mình không chịu nghe lời. Nhưng giờ mới nghĩ tới việc này thì đã quá muộn rồi, cô mang di động của anh theo người, lật ngược thực đơn của anh viết để nghiên cứu, đúng lúc… xuất hiện ở chỗ hẹn, lòng cô đã không còn tự chủ được nữa…

Ở trường học và đội bóng, Dương Kỳ Phong vẫn song hành cùng bạn gái, biểu hiện tương đối bình thường, không ai nhìn ra biến hóa trong lòng anh, chỉ mình anh hiểu, nghĩa vụ dần biến thành chờ mong, đúng vậy, anh chờ mong buổi hẹn hò bí mật kia.

Khi ở chung chỗ với Lê Phức Mạn, anh hả hê đắc ý, bước đi đều oai phong, khi ở chung chỗ với Hà Tân Vũ, anh thấy thoải mái vô cùng, thời gian dài mất ngủ đã được cứu, cô có thể khiến anh ngủ ngon, ăn ngon, hai giờ hẹn hò này làm anh không biết mệt. Vốn nghĩ sẽ thay đội bóng lưu lại nhân tài, lại biến thành thu hoạch cá nhân của anh, có phải giống như đi trên lưỡi dao hay không? Cho dù nguy hiểm, nhưng anh nghiện mất rồi.

Buổi hẹn hôm nay, Hà Tân Vũ muốn lấy lòng bằng đồ ăn, tất cả đều là món ưa thích của đại thiếu gia, dĩ nhiên là anh nhét tiền cho cô, thái độ coi cô như đứa ở, cô giận nhưng chẳng dám nói gì, đành phải ngoan ngoãn làm đứa ở từ đầu đến cuối.

Thêm chút ớt bột, khói bốc lên bốn phía, cô bị sặc đến chảy nước mắt, vì anh thích ăn đậu phụ xào cay, cho dù phải lên núi đao xuống biển lửa cũng phải làm thật tốt, chẳng hiểu cô phải hi sinh như thế để làm gì, không lẽ cô thích ngược?

Khi cô bỏ kính lau nước mắt, đại thiếu gia ở bên cạnh trợn tròn mắt hỏi: “Hà Tân Vũ, em không đeo kính đẹp đó.”

“Cám ơn anh.” Cô khiêm nhường nói, nhưng không đeo kính thì nhìn thấy gì?

“Đừng đeo kính, để anh nhìn xem nào.” Anh cẩn thận xoay vai cô, vì bột ớt, mắt cô ngấn lệ, vẻ mặt mê man mà yếu đuối, như đang chờ nụ hôn của hoàng tử.

Rốt cục đẹp chỗ nào? Phút chốc, cô tưởng anh muốn hôn cô, nhưng là ảo giác sao?

Im lặng hồi lâu, cô mở miệng: “Đội trưởng, hôm nay là lần hẹn thứ tư…”

“Sao. Em chán rồi hả.” Lòng tự trọng của anh tương đối nhạy cảm, không tha thứ cho việc cô khiêu khích anh.

“Không, không có.” Cô vẫn chưa biết đường về nhà, ngàn lần mong anh đừng tức giận.

“Em đừng tưởng có thể bỏ anh, chỉ có anh mới được quyền nói lời chia tay.” Anh giữ chặt vai cô, lộ vẻ quyết tâm.

“Chia tay?” Bọn họ không phải tình nhân, chia tay cái gì? Rành rành có bạn gái xinh đẹp như hoa, còn nói thế này với một cô gái bình thường như cô? Anh có biết anh rất ích kỷ, rất độc đoán không? Nhưng vì sao, cô lại cam tâm tình nguyện làm mọi chuyện vì anh chứ?

“Đừng nấu cơm nữa, chúng ta về phòng đi, em giúp anh ngủ.” Anh đóng cửa lò đang bốc cháy, thả vai cô ra, lại nắm lấy tay cô.

Tiếng nói của anh làm cô đông cứng toàn thân, từng chữ anh nói, hình như còn có ý khác? Khi anh nắm tay cô như vậy, cô rất khó bình tĩnh mà suy nghĩ.

Nhận ra cô đang bất an, anh thở dài nói: “Anh không làm bậy với em đâu, anh chỉ muốn ngủ một giấc ngon thôi mà.”

Cô do dự giây lát rồi quyết định tin anh, có lẽ mỏi mệt trong mắt anh, có lẽ tiếng khàn khàn trong giọng nói của anh, làm cô mềm lòng mà thỏa hiệp, nếu cô có thế giúp anh ngủ tốt, cũng coi như vinh hạnh của cô đi!

Vào phòng, nằm vật xuống mặt giường trắng như tuyết, giữa hai người có một khoảng cách, nhưng anh vẫn nắm tay cô, vốn muốn nhắm mắt lại, rồi đột nhiên nói chuyện: “Em biết về sau anh muốn làm gì không?”

“Không biết.” Cô cũng không phải cô tiên, nếu cô nói có, nghi án hàng đầu sẽ là cô đang điều tra anh. (Vô…..Ảnh.27….Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Anh muốn thành người đứng đầu, để mọi người sùng bái, hâm mộ anh.”

“Anh đã làm được rồi.” Không phải mọi người đều sùng bái, hâm mộ anh sao?

“Xưng vương trong trường mà tính sao? Anh muốn là rồng trong loài người, trong sự nghiệp cũng đứng thứ nhất.”

“Em nghĩ anh sẽ thành công.”

“Cha anh có tiền có thế, có ba bà vợ. Mẹ anh là thứ hai, không uy nghiêm giống bà cả, lại không được yêu chiều như bà ba, nhà anh lại có mười một đứa con, anh là thứ sáu, còn có năm anh chị, năm em trai em gái, đúng ở chính giữa.” Người khác tưởng anh chỉ biết hưởng vinh hoa phú quý, nhưng mình anh biết, anh không trên không dưới, có thể nhảy lên long môn, cũng có thể sa xuống đầm lầy.

Một gia đình đáng sợ! Cô rùng mình một cái, không thể tưởng tượng nổi cái gia tộc khổng lồ kia có thể sinh tồn thế nào, so ra, cha mẹ cô ly hôn còn là bình thường, không có cha, gánh nặng gia đình cũng không quá đáng kể.

“Cho nên, đối tượng anh lấy, nhất định phải có thể giúp anh, trong sự nghiệp, trong quan hệ xã giao và gia tộc.” Anh đã sớm có kế hoạch với cuộc đời mình, tất cả đều phải như anh mong muốn, để mọi người phải ngước mắt ngẩng đầu nhìn anh.

Cô không có ý kiến với việc này, nếu anh chọn cuộc đời “Nỗ lực phấn đấu”, tốt xấu gì đều do anh chọn hay bỏ, đương nhiên cô không có trong kế hoạch của anh, chỉ là một nốt nhạc đệm, cô hiểu trọng lượng của mình mà.

“Có điều có đôi khi anh cảm thấy rất mệt mỏi, ngoài mất ngủ còn hay gặp ác mộng, không chừng ngày nào đó anh sẽ phát điên mất, vì anh muốn rất nhiều thứ.” Anh không để lộ nhược điểm của mình, nhưng có trời mới biết vì sao, cô lại có năng lực làm anh an tâm, quên cả cái gì gọi là mất thể diện.

“Anh nghỉ một chút đi.” Cô hi vọng có thể làm gì cho anh, nếu cô có năng lực đó.

Anh nhắm mắt lại, chốc lát lại mở mắt ra. “Còn em, sau này muốn làm gì?”

“Em không có lý tưởng vĩ đại, chỉ muốn một cuộc sống thanh bình thôi.” Trong xã hội hiện đại, cha mẹ ly dị, cũng không tính là đặc biệt, nhưng với cô mà nói, áp lực cuộc sống vẫn còn, cô hi vọng một ngày có thể tự mình đảm đương mọi chuyện, còn muốn chăm sóc mẹ thật tốt.

“Anh tin em sẽ làm được.” Ngoài mặt thì cô nhẫn nhục chịu đựng, nhưng trong nhu có cương, mới đúng là “nhẫn”.

“Cám ơn.” Không ngờ anh lại ủng hộ cô, ít nhất cũng coi như tri kỷ rồi!

“Ngủ đi, em cũng nghỉ một chút.” Anh xoay người sang chỗ cô, đầu tựa lên vai cô, mà cô cũng không rời đi. (Vô…..Ảnh…28..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Cứ như vậy, năm sáu giờ trôi qua, cô ngắm khuôn mặt say ngủ của anh, không nói gì, không làm gì, nhưng có một linh cảm, cô sẽ mãi nhớ khoảng thời gian ở cùng một chỗ với anh.

Bề ngoài anh kiêu ngạo, nội tâm lại lo âu, nói anh tham lam lại đáng thương, thì ra làm thiếu gia nhà giàu cũng vất vả. Cô gái bình thường như cô, cũng không yêu cầu nhiều, chỉ mong cô không giống anh, lòng tham không đáy, càng được nhiều lại càng không thỏa mãn.

Cô không rõ mình có cảm giác thế nào với anh, lại càng không hiểu anh được cô an ủi thế nào, nhưng cô biết, sở dĩ cô không từ chối, ngoài việc anh tức giận, cũng bởi cô mềm lòng, không muốn thấy anh thất vọng.

Cứ như vậy đi, một thời gian trôi qua, nước mắt công chúa nhân ngư, có thể chảy xuống thành hạt trân châu, chính là kỷ vật của tuổi trẻ.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s