Đừng yêu em 4.1


Chỉnh sửa: Dw+mm

 

Chương 4

Tháng sáu mùa hoa phượng nở, trong buổi lễ tốt nghiệp trang trọng, một tay Dương Kỳ Phong cầm bó hoa, một tay dắt bạn gái Lê Phức Mạn, hai người như siêu sao, thu hút vô số ánh mắt ngưỡng mộ, máy ảnh bốn phía không ngừng nháy.

Trường cấp III, học tỷ tốt nghiệp, đàn em năm nhất năm hai, đứng xem buổi lễ, phụ trách vỗ tay reo hò, Hà Tân Vũ và bạn học ngồi hàng dài bên dưới, như đang xem kịch, cô hợp làm khán giả, không thích hợp làm diễn viên chính.

Sở trường của Ngô Tuyết Yến là chụp rất nhiều ảnh, lại cảm thán: “Đội trưởng và học tỷ quá xứng đôi, tuy mình ghen tỵ lắm nha, nhưng cũng chịu vậy.”

“Đúng vậy.” Hà Tân Vũ cũng đồng cảm, nhìn Dương Kỳ Phong và Lê Phức Mạn đứng chung, dù là ai cũng phải khâm phục khẩu phục, không ai có thể đẹp đôi như bọn họ, giống câu chuyện cổ tích ngoài đời, quá đẹp.

Về gian tình của cô và Dương Kỳ Phong, nên dừng lại thôi, chờ anh lên đại học, sẽ càng có nhiều hoạt động hơn, nhiều thách thức hơn, anh còn muốn phát triển tương lai, không nên làm những chuyện vô vị này nữa.

Mấy ngày nay, mỗi lần hẹn hò, cô coi nó là hồi ức để cất giữ, mặc dù không lộ ra ngoài ánh sáng, nhưng cũng là ấn ký sâu nhất.

“Em muốn ra khỏi đội bóng.” Hà Tân Vũ đã quyết, cô phải vĩnh biệt hoàn toàn.

Ngô Tuyết Yến gật đầu đồng ý. “Ừ. Học trưởng Dương Kỳ Phong cũng đi rồi, không còn gì hay nữa cả.”

Hà Tân Vũ hiểu, giờ chẳng ai cản cô nữa, chờ qua kỳ nghỉ hè, sẽ có nữ sinh năm nhất, phía sau tiếp trước muốn làm quản lý đội bóng.

Sau khi lễ tốt nghiệp kết thúc, Hà Tân Vũ tìm được Chu Bằng Phi trong đám người, mở miệng gọi: “Đội phó, em có việc muốn nói.”

“Nên gọi anh là đội trưởng đi.” Chu Bằng Phi từ lớp 11 lên lớp 12, cũng trở thành người lãnh đạo đội bóng.

“Đội trưởng, ngại quá, em muốn rút khỏi đội bóng.” Lần đầu tiên cô gọi anh là đội trưởng lại đưa ra cái loại việc này, thật là có lỗi quá đi.

“Vì sao?” Lòng anh nhất thời như dao cứa, bởi vì anh siêu thích ăn đồ ăn cô làm, về sau không được chén nữa thì phải làm sao đây?

“Em biết, đội bóng thiếu người, nhưng em phải đi làm, thật ngại quá.”

“Đi làm?” Cô không nhiệt tình yêu đương như các cô gái khác, vì gánh nặng kinh tế sao?

“Gia đình em không có cha, em muốn thay mẹ gánh vác một phần.” Bình thường cô hiếm khi nhắc đến gia cảnh mình, nhưng vì một cuộc sống mới, cô không thể không nói cho nghiêm trọng chút chút, tuy đây cũng là thật.

“Em đã nói vậy, anh còn có thể nói không sao?” Anh là người mềm lòng, đối mặt với một cô bé vừa dịu dàng vừa kiên cường như thế, con người sao có thể sắt đá được. “Được rồi, khoảng thời gian này biểu hiện của em rất tốt, anh quyết định tặng em một món quà.”

“Đừng khách khí.”

Anh ưỡn ngực, ngạo mạn nói: “Quà chính mà một lần hẹn hò với anh, thế nào?”

“Đội trưởng, con người anh thật tốt.” Cô cố nín cười, Chu Bằng Phi quả nhiên kế thừa tôn chỉ của đội trưởng trước, tưởng nữ sinh đến với đội bóng đều là có ý đồ riêng, vì vậy bọn họ đều hi sinh cái tôi để đền đáp, tình cảm cao quý như thế thật cảm động quá đi.

Chu Bằng Phi hất mái tóc đẹp rạng ngời. “Chỉ là chút lòng thành thôi mà.”

“Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng không cần đâu, tạm biệt.” Cô cúi đầu rồi xoay người bước đi, tự nói với mình, từ nay về sau, cô sẽ không dính dáng gì đến nam sinh đội bóng nữa, coi là thành kiến cũng được, cô không chịu được thị phi đâu.

Cho cả một mùa hè, tiếng ve kêu cũng không dai dẳng như vậy, khi gió thu thổi đến, tâm tình cô sẽ nguội lạnh thôi. (Vô..29…Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

******

Trong lúc nghỉ hè, Hà Tân Vũ cố lôi tư tưởng trở về, ngoài bài tập, làm việc nhà, còn phụ tiệm hoa bên cạnh, vừa làm vừa học. Bận rộn có thể khiến thời gian qua nhanh một chút, tin rằng chẳng bao lâu, cô có thể quên hết về Dương Kỳ Phong.

Thế giới của hai người sớm đã khác nhau, trời sinh anh không giống người thường, mà cô chỉ muốn yên ổn, có trời mới biết sức mạnh nào đã kéo bọn họ lại một chỗ như vậy, tóm lại là về lâu về dài không còn cách nào, anh sẽ thăng tiến rất nhanh, khác xa con đường của cô.

Ngày từng ngày trôi qua, cô không hề nghe thấy tiếng chuông di động, vì cô đã tắt điện thoại vĩnh viễn, đặt ở chỗ sâu nhất trong ngăn kéo, như một di vật.

Chín giờ sáng, Hà Tân Vũ ăn qua bữa sáng, quét nhà, giặt quần áo, nghe tiếng bước chân ở cửa biết ngay là mẹ đã về, vì bươn trải kiếm tiền, mẹ cô nhận cả trực đêm.

“Mẹ ăn chút gì đã, đừng đi ngủ luôn.” Hà Tân Vũ mở nồi cơm điện, lấy ra cốc sữa đậu nành và bánh trứng nóng hổi.

Hà Thu Mỹ mệt mỏi nở nụ cười, con gái lớn còn giống y tá hơn bà. “Đã biết. Thiến Văn đâu con?”

“Nó đi học thêm rồi.” Vừa tốt nghiệp cấp II, em gái cô quyết định thi lên, trường luyện thi cũng tự tìm, hi vọng lần này nó có thể đạt kết quả tốt.

“Ừ.” Hà Thu Mỹ không yêu cầu nhiều lắm ở hai đứa con gái, tự các cô quyết định tương lai, chỉ cần đừng giống bà lấy nhầm người là tốt rồi.

“Mẹ, con đi làm đây.” Hà Tân Vũ xỏ giầy, chuẩn bị ra ngoài.

“Vất vả cho con rồi.”

Hà Tân Vũ đạp xe đạp, không lâu đã đến chỗ làm, biển hiệu ghi “Đậu Hoa Tẩu”, trong cửa hàng ngoài mấy món đậu, cũng bán mấy loại đồ ngọt và đồ lạnh, vì chất lượng tốt nên cũng có chút danh tiếng trong vùng.

Vào cửa hàng, Hà Tân Vũ nói. “Bà chủ, cháu đến rồi.”

Ở nhà bếp, một đám hơi xông ra, bà chủ đứng trong đó quệt mồ hôi. “Tân Vũ, cháu mang những món này ra ngoài đi.”

Ngoại hiệu của bà chủ là Đậu Hoa Tẩu, mỗi ngày đều nấu rất nhiều thức ăn, do ông chủ phục vụ khéo léo, nhưng kỳ nghỉ hè hoạt động nhộn nhịp, ông chủ thường đi giao hàng, cho nên muốn thuê học sinh sinh viên phụ giúp.

“Dạ.” Hà Tân Vũ mặc tạp dề vào, động tác khá thành thạo, cô rất vui khi làm những việc này, cuộc sống vì thế cũng nhẹ nhàng thoải mái mà trôi qua.

Từ lễ tốt nghiệp đến nay đã hơn tháng, cô thấy tự hào, không gặp Dương Kỳ Phong lâu như vậy, cô vẫn sống tốt, trên đời này vốn có đạo lý không phải ai cũng là độc nhất, mỗi người đều có thể được thay thế, đội bóng không có Dương Kỳ Phong, chẳng phải cũng có đội trưởng mới đó sao?

Đang nghĩ như vậy, vị khách đầu tiên vào cửa, làm cô sửng sốt: “Chào anh, xin hỏi… Anh muốn ăn gì?” (Vô…..Ảnh..30…Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Đậu thập cẩm.” Dương Kỳ Phong chọn món thượng hạng trên thực đơn, anh diện quần bò và áo sơ mi, trên mặt đeo một cặp kính râm, như sợ bị người ta nhận ra, kết quả là càng gây sự chú ý.

“Dạ, xin chờ một chút.” Anh vừa đi ngang qua? Hay là đặc biệt tìm cô? Cô không dám nghĩ nhiều, tóm lại người đến là khách, không thể chậm trễ.

Rất nhanh cô đã bưng thức ăn lên, hai tay hơi run, Dương Kỳ Phong bỏ kính nhìn cô một cái, lúc này lại không có khách nào đến, sự tồn tại của anh quá mạnh mẽ, cô có thể trốn đi đâu?

Giống như tiên đoán trước, radio trên quầy phát một ca khúc…

Em hiểu tình cảm trong ánh mắt anh, ngọn lửa cháy có thể lan rộng trên đồng cỏ bất cứ lúc nào

Nguy hiểm kia em đã từng trải qua, cũng bởi thế đã để lại vết thương

Tình yêu vẫn là truyền thuyết, đừng động đến nữa, cứ để lòng hoang vắng đau âm ỉ đi thôi

Đừng yêu em, nếu như chỉ là trống vắng, nếu không thể kéo dài, nếu không có bến đỗ an toàn…

Lần đầu cô nghe một bài hát như thế, lại thấy rất quen, như đã nghe qua nhiều lần, chỉ vì cũng từng vùng vẫy như thế trong lòng anh, chờ mong lại sợ tổn thương, dù sao đối mặt với cô là một tên con trai rất nguy hiểm, nhưng hình như đã khắc sâu vào lòng cô mất rồi.

★★★

Nét mặt Dương Kỳ Phong không thay đổi tẹo nào, yên lặng ăn xong một chén đậu. “Bao nhiêu tiền?”

“Ba mươi đồng.”

Anh đưa ra một trăm tiền mặt, rất nhanh, cô thối tiền lẻ cho anh, ai ngờ anh cố ý không cầm, ngược lại còn hỏi: “Bao giờ em xong việc?”

“Xin hỏi có chuyện gì ạ?”

Câu hỏi của cô làm anh giận tái mặt, chẳng lẽ cô nghĩ anh nhàn rỗi không có việc gì làm, không may tạt qua? “Không có việc gì thì không thể tìm em? Từ khi nào em đã hống hách vậy? Sao lại tắt di động?”

“Em…” Câu hỏi liên tiếp, cô đều không thể trả lời, cô không hiểu, anh muốn ai mà chẳng được, vì sao còn đến tìm cô?

“Anh chuyển ra ngoài rồi, đây là địa chỉ bây giờ.” Anh lấy một tờ giấy trong túi ra, còn có một chùm chìa khóa.

“Đây là ý gì?” Đây không phải là chìa khóa nhà của anh chứ? Cho dù có mở được cửa phòng anh, cũng không có khả năng vui vẻ được.

“Rảnh thì đến tìm anh.” (Vô…..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Chúng ta…” Là loại quan hệ gì? Gặp lại có ý nghĩa gì? Nếu anh không ngủ được thì tìm bác sĩ, nếu muốn ăn thì tìm đầu bếp, đừng cho cô cái cớ, đừng để cô mềm yếu, đừng để cô ảo tưởng nữa….

Anh ngắt lời cô, chỉ thấy anh trợn mắt nhìn mình, cảnh cáo nói: “Chỉ có anh được nói chia tay, em chớ có quên!”

Nói xong, Dương Kỳ Phong không quay đầu đã rời đi, bà chủ đi ra từ nhà bếp thấy vậy thì khó hiểu, lập tức tò mò truy hỏi: “Nó là ai vậy? Bạn trai cháu?”

“Không phải.” Hà Tân Vũ nắm chìa khóa trong tay, rõ ràng rất nhẹ nhưng lại thấy nặng nề, cô nào có tư cách kết giao với vị đại nhân này? Nhưng anh vừa nói đến hai chữ chia tay, giống như bọn họ từng quen nhau thật…

Đương nhiên bà chủ không tin. “Vợ chồng trẻ cãi nhau?”

“Không phải mà.”

“Nam sinh lạnh lùng [cool boy =))] như thế, ta thấy là cháu bị ăn rồi, biết điều một chút chấp hành mệnh lệnh đi.”

Bà chủ hay nói đùa, nhưng cả người Hà Tân Vũ lại rét run, vì cô cũng có cảm giác này, nếu Dương Kỳ Phong không chịu bỏ qua, cô có bản lãnh kháng cự sao?

Giữa mùa hạ, tiếng ve kêu râm ran bên tai, như kêu gọi sinh mệnh, có phải một góc nhỏ trong lòng anh, cất giấu một tình cảm không dám thừa nhận, giờ phút này đang thoát ra, không thương không được…

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s