Đừng yêu em 5.2


Chỉnh sửa_đw-mimi

Hà Tân Vũ đến chỗ cũ, cũng chính là nhà của Dương Kỳ Phong, cô đứng trên lối đi, chậm chạp không thể quyết định.

Anh đã về chưa? Liệu anh còn muốn gặp cô? Thương thế của anh thế nào, có cần người chăm sóc? Không chừng người nhà anh sẽ xuất hiện, hoặc là nhờ người chăm nom, sợ cô lộ diện lúc này sẽ không tốt, chuỗi vấn đề này làm cô đau đầu, chỉ muốn gặp một người, sao lại khó khăn đến vậy chứ?

Đang lúc cô khổ tâm hết sức, một chiếc xe cao cấp màu đen dừng trước cửa cao ốc, một phụ nữ trung niên mặc đồ trắng xuống xe, đỡ một chàng trai từ bên trong ra, không phải ai khác, là người bị tai nạn Dương Kỳ Phong.

Hà Tân Vũ đứng sau hàng cây ven đường cách đó không xa, thấy rõ màn này, Dương Kỳ Phong chống hai chiếc nạng, chân trái bó bột, tay phải quấn băng, trên người còn có rất nhiều vết thương, ngoại trừ khuôn mặt tuấn tú, lại thần kỳ không có vết xước nào.

“Mẹ về trước đi.”

“Không được, mẹ phải đưa con lên lầu.” Khuôn mặt người phụ nữ áo trắng đầy u sầu, dặn dò lái xe dừng xe, hai người mang theo túi lớn túi nhỏ, theo Dương Kỳ Phong vào cửa lớn.

Nửa giờ sau, người phụ nữ và tài xế trở lại cửa lớn, rất nhanh đã lái xe đi mất.

Hà Tân Vũ yên lặng nhìn tất cả, cô đã xác nhận được thân phận của người phụ nữ áo trắng kia, nhưng cô không có tư cách để tiến lên phia trước, nếu cô là bạn gái Dương Kỳ Phong, có thể lên tiếng “bác gái”, còn có thể chủ động giúp đỡ, nhưng… Sợ là phải chờ đến kiếp sau. (Vô…..Ảnh….42.Các….https://qttp.wordpress.com/)

Mười phút sau, nghe tiếng mở cửa, Dương Kỳ Phong đi ra từ phòng ngủ. “Ai đấy?”

Anh nhớ mẹ cũng không có chìa khóa, người giúp việc cũng đã tạm nghỉ, mà người từng có chìa khóa cũng đã sớm trả lại, hiện tại rốt cục là ai?

Trước mắt xuất hiện một hình bóng làm anh không dám tin, đó là Hà Tân Vũ, cô cầm chìa khóa trên tay, trên mặt không hề áy náy: “Xin lỗi, em đã tự đánh một chiếc chìa khóa.”

Đúng vậy, cô vô cùng xảo quyệt, giữ lại chìa dự phòng, chẳng khác nào tự tiện xông vào nhà dân, anh có thể trực tiếp báo cảnh sát.

Anh không thể tức giận với cô, anh nợ cô nhiều lắm, cô muốn trộm cả căn phòng này cũng được. “Không sao, có điều… em đến có chuyện gì?”

“Em nghe nói anh bị thương, em muốn chăm sóc anh.”

Anh biết cô tốt bụng, nhưng anh không thể lợi dụng điểm này, kiêu ngạo như anh sao có thể dùng khổ nhục kế: “Trương Đình Huy không phải người tốt, nhưng không có nghĩa là tất cả đàn ông đều như vậy, em vẫn có thể tìm kiếm, có thể lựa chọn.”

“Em không cần.” Không ai có thể thay thế được anh, đáng giận, đáng yêu, đáng hận, tất cả đều là anh.

“Tân Vũ…” Biểu tình quyết liệt của cô làm anh rung động, cô có biết lúc này cô đã không đi được nữa, nhất định phải vì anh mà lãng phí tuổi xuân, hi sinh hạnh phúc sao? Anh đã cho cô cơ hội rời đi, vì sao cô không trốn đi thật xa?

“Vì sao anh lại bị tai nạn? Anh đã lái xe nhiều năm, lần đầu tiên nghe tin anh gặp chuyện không may.”

“Ngày đó trời mưa rất to, anh có chuyện không yên tâm, không biết đã suy nghĩ gì, một hồi đã đụng vào người đi đường.” Anh không nói là đang nghĩ đến cô, chỉ sợ cô không những không cảm động, mà còn giận dữ nữa. Bình thường cô điềm đạm nhẹ nhàng, nhưng khi tức lên, ngay cả anh cũng không chống đỡ được.

“Bác sỹ bảo sao?”

“Mỗi ngày uống thuốc, đến hẹn khám lại, nghỉ ngơi một tháng là tốt rồi.” Thực ra mẹ anh muốn anh về nhà, còn đưa người chăm sóc đến, nhưng anh kiên trì muốn về chỗ ở của mình, cái gia đình kia căn bản không phải chỗ của anh.

“Ừ, em biết rồi.” Cô gật đầu, cầm thuốc trên bàn nghiên cứu một chút. “Anh muốn uống trà không? Hay là ăn chút gì đi?”

“Không cần, anh có thể tự làm được.” Anh dùng nạng đi được hai bước, nhưng không thuận lợi, mất trọng tâm tý nữa ngã nhào, cô lập tức đỡ anh, giữ vai anh, hai mắt thẳng tắp nhìn anh, im lặng nhưng dùng hành động để chứng minh, từ nay về sau, anh chính là gánh nặng ngọt ngào của cô.

Mắt hai người giao nhau, ba tháng không gặp, cả hai đều có chút tiều tụy, nhưng ánh mắt vẫn không mất đi lửa nhiệt. “Em khẳng định không đi?”

“Tự em đến, không có ai ép em cả.”

“Em thật khờ.”

“Anh cho anh rất thông minh sao?” Cô nở nụ cười, đõ anh đến ghế sô pha, phục vụ anh như trước đây, cho anh ăn, uống, chăm sóc thương thế cho anh, cô học được ở chỗ mẹ rất nhiều, chữa bệnh sơ cứu không thành vấn đề.

“Mệt à? Nghỉ một chút đi.”

“Ừ.” Anh như đứa bé, trước mặt cô không cần che dấu bản thân, chỉ là nội tâm trăm mối cảm xúc ngổn ngang, có hổ thẹn cũng có cảm tạ.

Cô chậm rãi dìu anh lên giường, mình cũng ngồi lên giường, giống như trước đây, hai người nắm tay nhau trên giường lớn, cảm giác như đã cách một đời người, cảm giác lần chung giường trước đây đã lâu thật lâu, tách ra mới biết tương tư nhiều đến thế nào.

“Hôm qua anh đã mơ, mơ thấy anh chết, nhưng không có ai báo cho em.” Tai nạn xảy ra trong nháy mắt, ngoài người nhà, anh chỉ nghĩ đến cô, nếu kiếp này không thể gặp lại, anh thật hối hận khi chưa tạm biệt cô.

“Đừng nói nữa.” Cô vươn tay đặt lên môi anh, không để anh nói điềm xấu kia nữa.

“Thực ra khi tốt nghiệp trung học anh đã chia tay với Lê Phức Mạn rồi, ngoài em ra, ai anh cũng không cần, hiện tại anh chỉ có thể cam đoan với em, anh sẽ không gặp gỡ người con gái khác, cho đến ngày anh quyết định kết hôn, vì kế thừa gia nghiệp, anh phải tìm một đối tượng phù hợp.”

“Em hiểu.” Cô không có thời gian uất ức hay sầu não, ngược lại bắt đầu tự hỏi, mình có thể độc chiếm anh được bao nhiêu năm? Tương lai của anh là một cảnh tượng rực rỡ, còn cô lại quá bình thường. Có khi anh rất hận mình, không thể cho rồi lại muốn, so với Trương Đình Huy anh cũng không tốt hơn là bao.

“Không sao.” Là cô tự chui đầu vào lưới, oán trời oán ai cũng không thể oán anh, đây là số mệnh của cô.

“Vì sao em còn muốn quay về?”

Cô khẽ vuốt cánh tay bị thương của anh, cười khổi nói: “Có lẽ kiếp trước em đã thiếu nợ anh.” (Vô…..Ảnh…43..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Kiếp sau anh nên trả lại em bao nhiêu?”

“Nếu kiếp sau chũng ta còn gặp lại, em chỉ cần một nụ hôn thôi.” Nói xong, cô hôn lên má anh, mà anh lại rất thích nghe lời nói của cô, cho cô một nụ hôn, hai nụ hôn, ba nụ hôn…. Cho đến khi không còn tiếc nuối nữa, chỉ còn niềm vui ngày gặp lại.

Vì để chăm sóc Dương Kỳ Phong được chu đáo, Hà Tân Vũ nói với người nhà là đi làm bảo mẫu cho thú cưng, bởi vì chú cún con phải có người chăm sóc, nếu không cả ngày sẽ kêu khác, mà chủ rất yêu nó, thường đi công tác không ở nhà, cô chỉ cần làm bạn với chú cún đã kiếm được tiền, công việc tương đối dễ dàng.

Trước giờ mẹ và em gái luôn tín nhiệm cô, không nghi ngờ cũng không lo lắng, cô có qua đêm ở ngoài cũng không vấn đề gì.

Qua một tháng tĩnh dưỡng, Dương Kỳ Phong đã khỏe mạnh như xưa, có thể đi lại tự nhiên, nhưng Hà Tân Vũ vẫn coi anh là đứa trẻ nhỏ, giúp anh tắm rửa, thay anh chải đầu, thậm chí còn đút từng thìa cơm cho anh, anh cũng cố ý chơi xấu, một lần ăn là một giờ, được nuông chiều xa xỉ đến cỡ nào.

“Không còn sớm nữa. Em nên về nhà đi.” Anh nhắc nhở cô, đồng hồ trên tường đã điểm chín giờ.

Nếu bọn họ là người yêu bình thường, anh có thể đưa cô về nhà, có thể gọi người nhà của cô một tiếng, nhưng anh băn khoăn rất nhiều, chỉ có thể để cô chịu uất ức, tự đi về, vì thế anh không hi vọng kéo dài thời gian quá muộn, chờ cô về nhà nhất định phải gọi điện thoại cho anh.

“Hôm nay… em không về nhà.” Cô cúi mắt xuống, không dám nhìn anh, cô cũng đã báo với người nhà, đêm nay sẽ ở lại chăm sóc cún con.

“Cái gì?!” Anh có nghe nhầm không? Người con gái ngoan ngoãn như cô có thể nói loại lời này sao?

“Em muốn ở bên anh.” Có thể anh lại bị tai nạn, có thể cô sẽ gặp hỏa hoạn, ai biết bọn họ có thể sống được bao lâu? Cô không muốn đợi, nếu tương lai nhất định phải sinh ly tử biệt, hãy nhân hiện tại mà yêu thật nhiều đi.

“Tân Vũ, em chắc không?” Anh đương nhiên muốn cô, muốn đến toàn thân đau đớn, nhưng anh vẫn nói với mình, người đàn ông cưới cô sẽ không phải là anh, anh không có tư cách kia. (Vô…..Ảnh..44…Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Em chắc chắn.”

Nhìn đôi mắt chan chứa tình cảm của cô, anh vô lực chống cự, chỉ có thể ôm cô vào lòng. “Em có biết hay không, vì sao anh phải lòng em?”

Cô lắc đầu, cô quả thật không nghĩ ra, anh muốn người con gái thế nào cũng đều có, vì sao lại chọn cô, một người con gái bình thường chứ?

“Thực ra chúng ta rất giống nhau, đều là người vẻ bên ngoài khác cảm xúc bên trong, bề ngoài anh kiêu ngạo, lòng lại hay lo nghĩ, thậm chí còn có chút trẻ con, em nhìn thì bình tĩnh, nhưng lại mẫn cảm hơn ai khác, trong lòng luôn nghĩ rất nhiều. Mỗi lần ở cạnh em, anh đều cảm thấy mình được tự do, không cần cái tôi vĩ đại kia, chỉ cần làm con người ngu ngốc cũng được, vì có em bao dung anh, không bao giờ xin anh điều gì, em…. em thật tốt với anh.”

“Đủ rồi.” Cô chủ động che môi anh, bởi vì nếu không làm vậy, cô sợ mình sẽ không cầm được nước mắt, một lòng từng tan vỡ trước thương thế của anh, nay lại vì lời nói anh mà nóng lên.

Anh ngây ngốc một chút, lập tức từ bị động thành chủ động, xâm nhập thăm dò hương vị của cô, dục vọng bị đè nén đã lâu nhất thời bùng nổ, chỉ hôn môi đã không còn thỏa mãn nữa rồi, anh thở gấp một tiếng, ôm cô vào lên giường trong phòng ngủ, chiếc giường bọn họ đã từng nằm rất nhiều lần, hôm nay lại xảy ra chuyện chưa từng có trong quá khứ.

Bình thường cô quen mặc quần dài hoặc tất dài, rất ít khi lộ ra đôi chân trắng nõn, trang phục cũng không thấp cổ hay hở lưng, tuy anh thường ôm cô ngủ, nhưng cũng không dám tự tiện thăm dò, chỉ sợ mình không kiềm chế nổi, giờ phút này lại trần trụi đối mặt nhau, cô còn đẹp hơn so với tưởng tượng của anh, làm cho anh phải nín thở.

“Anh nhìn gì vậy?” Cô không phải chỉ có xấu hổ, quyết định là một chuyện, làm thật lại là chuyện khác.

“Anh thấy anh quá ngốc, đã bỏ qua báu vật trời ban.” Miệng khô lưỡi khô anh chỉ có thể nói như vậy.

Cô nghe vậy bật cười. “Xem em là đồ ăn sao?”

“Đúng vậy, anh đã đói bụng lâu rồi, em phải cho anh ăn thật no.” Từ khi có cô làm bạn, anh cam tâm tình nguyện “hạ cánh”, tuy nói tình yêu tinh thần là tốt đẹp, nhưng thân thể cũng cần phải được săn sóc a.

Coi như là kiếp trước thiếu nợ anh, cô vừa thở gấp vừa mặc anh nhấm nháp, ý loạn tình mê nhưng vẫn không quên nhắc nhở: “Kỳ Phong, không được động vào vết thương của anh, động tác không được dùng nhiều lực, có thể sẽ chảy máu…”

“Anh mặc kệ!” Giai nhân trong lòng, lửa tình bùng cháy, bảo anh sao có thể dừng lại.

“Chúng ta làm từ từ, em có thể ở phía trên…” Vứt bỏ sự rụt rè, cô thầm nghĩ đã thương anh, thì không nên đụng đến vết thương của anh.

Anh trơ mắt nhìn động tác của cô, sức lực của cô không lớn, lực chống đỡ cũng không mạnh, càng trì hoãn càng làm cho lòng người sôi sục, bộ dáng e lệ mà gắng sức kia làm anh thật cảm động, nhưng anh không thể nhịn được, người cứ bị ma sát như vậy thì sao mà chịu được? (Vô…..Ảnh…45..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Lật người, anh để cô nằm ngửa, thu hồi ưu thế sân nhà để nhiệt hỏa nhanh chóng lan tràn.

“Này… Như vậy thật khoa trương….” Cô mở to mắt, không biết sự tình lại như vậy.

“Cái gì gọi là khoa trương?” Anh còn chưa xuất cả vốn liếng đâu.

“Tim em đập rất nhanh, em sợ sẽ ngất xỉu, anh chậm lại một chút….”

“Ngất, anh sẽ giúp em hô hấp.” A, cô có biết mình mê người thế nào? Tân Vũ đáng yêu, Tân Vũ dịu dàng, anh muốn cho cô hiểu, chỉ cần anh cho được, anh sẽ dốc hết lực.

Từ hôm nay, bọn họ đã thực sự thuộc về nhau, thân thể và trái tim, linh hồn và xác thịt, đàn ông và phụ nữ.

Advertisements

One comment on “Đừng yêu em 5.2

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s