Đừng yêu em 6.2


Đón thang máy xuống tầng, Hà Tân Vũ ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra cửa, ai cũng nhìn không ra cô đang thất tình, cô dùng âm lượng chỉ mình cô nghe được, ngâm một ca khúc “…Thành phố này là sa mạc phồn hoa, chỉ thích hợp với đám mây đẹp đẽ, mọi người đi trên đường, kiếm tìm hạnh phúc rơi xuống, nhưng tình yêu chỉ là truyền thuyết, không nở hoa, không kết quả….”

Dù vui mừng hay đau khổ, từng tờ lịch vẫn bị xé đi, chia tay hơn một tháng, Hà Tân Vũ phát hiện mình vẫn còn sống, hơn nữa cũng sống không tệ, cùng mẹ và em gái xem ti vi, buổi tối đúng mười giờ đi ngủ, cuối tuần mua đồ ăn và quét dọn, thật ra thời gian trôi qua cũng nhanh.

Ngoài việc mơ lại vài việc đặc biệt trong quá khứ, tỉnh lại trên mặt ướt đẫm, mặt ngoài cô vẫn rất bình thường.

Thời gian đi làm, đồng nghiệp nhiệt tình lại muốn làm mai: “Giới thiệu đối tượng cho em được không?”

“Không…” Thực ra muốn từ chối, bỗng nhiên xuất hiện ý niệm trong đầu, Hà Tân Vũ gật đầu nói: “Dạ, làm phiền chị.”

“Thật sao?” (Vô…..Ảnh.50….Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Ừ.” Hà Tân Vũ quyết định, cô nên bước ra từ lúc trước, có nhiều bạn bè không có gì là không tốt.

Hiện tại lúc này, Dương Kỳ Phong chắc là đang chuẩn bị tiệc đính hôn, ngày đó sẽ rất tráng lệ, những nhà doanh nghiệp quyền thế đến chúc mừng, giới truyền thông cũng không thể buông tha tin tức này, cô quyết định ngày đó sẽ ở nhà tổng vệ sinh, phải làm mình thật mệt mỏi thì mới có thể ngủ ngon.

“Tân Vũ, sao em đột nhiên lại muốn vậy?” Đồng nghiệp nhiệt tình hỏi hai ba năm nay, lần đầu tiên nghe được câu trả lời khẳng định, khó tránh khỏi tò mò.

“Muốn là muốn, em còn cảm thấy hơi muộn à.” Cô cười khổ một chút, mười năm cũng không phải uổng phí, cô đã yêu thật lòng, không làm thất vọng lòng mình, mỗi mối quan hệ đều phải đi đến sinh ly tử biệt, chỉ là không tránh khỏi bùi ngùi, với Dương Kỳ Phong mà nói, cuối cùng cô vẫn không bằng người kia.

“Em muốn thì tốt, chị có số rồi đây.”

Rất nhanh, đồng nghiệp nhiệt tình đã thu xếp xong, buổi gặp mặt là cuối tuần, đối tượng cũng là nhân viên công vụ, hơn cô hai tuổi, tốt nghiệp trường đại học quốc lập, là con thứ trong nhà, cha mẹ ở phía nam, điều kiện mọi mặt đều tốt.

Đồng nghiệp làm mai ngồi mấy phút rồi rời chỗ, để lại hai vị đương sự có thời gian riêng tư, cười tủm tỉm nhìn bọn họ.

“Ngại quá, lần đầu gặp mặt không biết nên nói chuyện gì nữa,” Lạc Vĩnh Huy đẩy gọng kính trên đỉnh mũi, đây là thói quen khi bất an của anh.

“Không sao.” Cô cũng không phải người có kinh nghiệm. Lần này cũng đã muộn lắm rồi, giữ lại không phải tốt hơn sao?

“Hà tiểu thư xinh đẹp như vậy, sao lại còn độc thân?”

“Có lẽ duyên phận chưa tới.” Quá khứ là có duyên không phận, từ nay trở đi, cô sẽ tìm kiếm mối lương duyên chân chính.

“Anh cũng tin vào duyên phận.” Lạc Vĩnh Huy không nói nên vui sướng trong lòng, Hà tiểu thư là đối tượng lý tưởng của anh, tính tình dịu dàng, khí chất thanh lịch, nếu có thể kết giao thuận lợi, thật muốn lấy cô về nhà làm vợ.

Bữa ăn không tính là quá nhàm chán, nhưng có nói có cười, cuối cùng Lạc Vĩnh Huy lái xe đưa cô về nhà, đẩy gọng kính, không chắc chắn hỏi: “Chúng ta có thể gặp lại không?”

“Ừ.” Cô gật đầu. “Hôm nay cảm ơn anh, lần sau để em mời.”

Bình tĩnh mà xem xét, anh Lạc cũng không tệ, tài ăn nói bình thường, thái độ thành thực, nếu muốn kết hôn, có thể nói là đối tượng lý tưởng.

“Cám ơn.” Nụ cười ấm áp xuất hiện trên mặt anh, bắt đầu đã thành công một nửa.

“Ngủ ngon.” Hà Tân Vũ xuống xe, mở cửa nhà trọ, lên tầng ba, vừa vào cửa đã thấy em gái ngồi trên ghế, vừa ăn vừa đọc truyện, em gái mình thật giống trẻ con mà.

“Sao hôm nay chị về muộn vậy?” Hà Thiến Văn ngẩng đầu, tám giờ cũng qua rồi, chín giờ cũng qua rồi, cô đành phải đọc truyện tranh.

“Ừ, chị đi ăn cơm với bạn.” Hà Tân Vũ thả túi xuống, thuận miệng nói: “Mẹ đâu?”

“Đang tắm.” Hà Thiến Văn tò mò hỏi: “Chị ăn cơm với ai? Vừa mới có người lái xe đưa chị về?”

Em gái đúng là con quỷ tinh ranh, lần đầu tiên đã bị cô phát hiện, Hà Tân Vũ vội vàng xin: “Bạn bè bình thường, đừng có xiên xẹo gì với mẹ.”

“Đã biết. Chờ chị tuyên bố rồi nói.” Hà Thiến Văn thích trinh thám, nhưng không phải là phóng viên tạp chí, bỗng nhiên cô nhớ ra một việc. “Đúng rồi, chị không đi làm bảo mẫu cho cún nữa à?”

Nói đến cún, Hà Tân Vũ lại buồn cười, nếu Dương Kỳ Phong biết mình bị so sánh với chó, không biết sẽ có cảm tưởng gì? Nhưng anh vĩnh viễn không biết, bởi vì họ sẽ không gặp lại nữa.

“Chủ chuyển nhà, chị không được thuê nữa.” Thực ra cô muốn nói con cún đã chết, nhưng suy nghĩ một chút vẫn là không nên ác như vậy, chia tay rồi thì nên khoan dung, cô vốn hi vọng anh bình an mà.

“Công việc này làm cũng đã lâu, chắc chị cũng có tình cảm với nó chứ nhỉ.”

Hà Tân Vũ cười hoài niệm, mới chỉ một tháng, nhưng dường như đã rất nhiều năm trôi qua, “Đúng vậy, cún con không có cảm giác an toàn, không có ai ở bên sẽ kêu ăng ẳng, không ăn cũng không ngủ.”

“Nuôi chó cũng như nuôi em bé, phải dùng cả cơ thể và tâm trí chú ý.” Cho nên Hà Thiến Văn sẽ không nuôi thú cưng, cũng không muốn nuôi em bé, tự dưng rước phiền vào người làm gì, tự do thoải mái mới là đạo lý làm người.

Hà Thu Mỹ đi ra từ phòng tắm, bà đã thay áo ngủ, vắt khăn mặt trên vai, “Tân Vũ đã về rồi, có muốn ăn gì không?”

“Không, con ăn no rồi, mẹ sấy tóc đi, nếu không sẽ nhức đầu đấy.” Hà Tân Vũ lấy máy sấy cho mẹ, Hà Thiến Văn lập tức theo vào.

“Đúng rồi đó, mẹ làm y tá, nhưng lại không quan tâm gì đến sức khỏe của mình.”

“Hai đứa con đáng yêu của mẹ.” Hà Thu Mỹ cười giận dỗi, cái cảm giác được quan tâm này cũng thật tốt.

Đêm đã khuya, Hà gia đã tắt đèn, trong lúc ngủ mê, Hà Tân Vũ lại nhớ đến ngày trước, ban ngày dường như không có việc gì, nhưng ban đêm lại nhớ đến Dương Kỳ Phong, người đàn ông này thật khó dây dưa, đến khi nào mới thôi thiếu nợ anh…

Sau khi Hà Tân Vũ rời đi, mỗi tuần người giúp việc lại đến quét dọn hai lần, Dương Kỳ Phong vẫn giữ chỗ ở sạch sẽ, công việc của anh cũng tiến triển thuận lợi, mỗi người đều chúc mừng anh được mối duyên tốt, địa vị của mẹ ở nhà cũng tăng lên, trong mắt cha anh cũng xuất hiện một tia ấm áp.

Sau khi chia tay đều là chuyện tốt, trừ việc tối anh không ngủ được, ban ngày ăn không ngon, tất cả đều tốt lắm. (Vô…..Ảnh..51…Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Chủ nhiệm, hộp cơm của anh.” Thời gian nghỉ trưa, thư ký đưa đến một hộp cơm, một ly hồng trà.

“Cảm ơn.” Trừ phi có xã giao, nếu không anh thường giải quyết cơm trưa trong văn phòng, vừa làm việc vừa ăn cơm, vô cùng không tốt, phương thức anh đối đãi với mình cho đến bây giờ vẫn vậy, bao gồm cả mối tình bí mật của anh.

Hộp cơm Nhật kia có chút hào nhoáng, anh lại không có nửa điểm hấp dẫn, nếu là Hà Tân Vũ làm, anh nhất định giải quyết trong ba phút, nhưng sao cô phải làm cho anh chứ?

Lấy di động ra, anh tìm mấy bức ảnh, đều là ảnh chụp Hà Tân Vũ đang ngủ say, bọn họ chưa từng chụp chung, không giống đôi tình nhân bình thường hay đi dạo phố, chụp ảnh chung làm kỷ niệm, chỉ có khi cô ngủ, anh mới chụp được những bức ảnh này.

Đời này, anh chỉ có thể dùng những bức ảnh này để nhớ đến cô sao? Anh hối hận, anh nên ghi hình mỗi khi ở chung, lưu lại hình ảnh dịu dàng của cô, có lẽ trong lòng bây giờ sẽ không trống rỗng như vậy.

Bỗng nhiên, ảnh chụp thay thế bởi cuộc gọi đến, tiếng di động vang lên, người gọi là mẹ anh, anh liền nghe máy:

“Mẹ.”

“Lễ đính hôn ngày mai không có vấn đề gì chứ? Còn phải chuẩn bị gì không?” Bà hai của Dương gia rất cao hứng, sinh hai gái một trai, đối với hôn sự của con đương nhiên rất quan tâm, chỉ sợ có sơ xuất gì.

“Đều sắp xếp ổn thỏa rồi.” Mọi việc đều do nhà gái xử lý, anh chỉ cần đến đúng giờ làm nam nhân vật chính. (Vô…..Ảnh…52..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Ba con rất vui, con đừng để ông ấy thất vọng.”

“Con biết rồi.” Quá khứ anh và cha khi thì căng thẳng khi thì xa cách, vì hôn sự này mà hòa hợp hơn rất nhiều, anh cũng biết cha đã già rồi, con cái thành đạt cũng chỉ có anh, quan hệ về sau đương nhiên ngày càng gắn bó.

“Hôm nay tan sớm một chút, lái xe cẩn thận.” Đã bao năm từ lần tai nạn kia, bà rất sợ, đến mức hồn vía lên mây, từ đó về sau mỗi lần nói chuyện đều phải nhắc nhở anh.

“Vâng, mai gặp lại.” Đóng di động, anh miễn cưỡng ăn mấy miếng cơm, nhưng thật sự nuốt không trôi, đàng phải lãng phí vậy.

Nhìn quanh bốn phía, anh đang đợi trong phòng làm việc, cha anh đang định thăng chức tổng giám đốc cho anh, đó là tương đương với chủ tịch, cũng có nghĩa anh sẽ là người thừa kế gia tộc, tất cả mọi người sẽ phải ngước lên nhìn anh.

Anh sắp đạt được giấc mơ, nhưng vì sao cái gì anh cũng ăn không vô, cứ như vậy chỉ sợ sẽ chết sớm mất. Chỉ có một thứ duy nhất có thể trấn an anh là người phụ nữ kia, nhưng lại bị anh đẩy ra xa, xa như vậy mà lại gần đến thế, trước sau vẫn luôn ở trong lòng anh.

Nếu như đây là thành công, không phải anh đã làm rất tốt sao?

Sau khi tan làm, Dương Kỳ Phong định nghe lời mẹ, về sớm một chút, nhưng khi mở cửa xe, lại đến đầu ngõ nhà Hà Tân Vũ, anh không biết anh đang đợi cái gì, chỉ biết rằng anh không thể rời đi!

Khi người trong lòng của anh xuất hiện, lại bước xuống từ xe một người đàn ông khác, hai tay anh nắm chặt bánh lái, không thể tin được vào mắt mình, chẳng lẽ tình cảm mười năm nói quên là có thể quên, cô đã lập tức có người bảo vệ.

Từ cửa kính nhìn ra, Hà Tân Vũ vẫy tay chào tạm biệt người đàn ông kia, chờ xe kia lái đi rồi, cô mới chuẩn bị mở cửa nhà trọ.

Dương Kỳ Phong không cần suy nghĩ đã đi xuống xe gọi: “Tân Vũ.”

Tiếng nói kia làm Hà Tân Vũ ngừng tay, từ từ quay đầu: “Sao anh lại đến đây?”

“Anh muốn nói chuyện với em.”

“Đã muộn rồi.” Từ ngày anh không giữ cô lại, tất cả đã muộn rồi.

“Chỉ một chút thời gian thôi.”

“Ngày mai anh phải đính hôn.” Cô phải nhắc nhở anh việc này, đừng quên chính anh quyết định, tốt xấu gì cũng phải tự mình gánh vác.

“Anh biết, chỉ cần cho anh hai mươi phút thôi, mười phút cũng được.” Dĩ vãng, cô đã mất bao thời gian nấu cơm cho anh, ăn cơm cùng anh, hiện tại chỉ mười phút cũng không thể cho anh sao?

“Được rồi.” Coi như cô nợ anh, một lần cuối cùng, hãy nói xong tất cả đi.

Tìm một quán cà phê gần đó, bọn họ ngồi xuống tự gọi đồ uống, chờ phục vụ mang cà phê và hồng trà đến xong, không khí giữa hai người là im lặng.

Hà Tân Vũ không thích cảm giác này, không phải bọn họ tránh công khai gặp mặt à, giờ không cần kiêng dù nữa sao? Anh là người thừa kế gia tộc, ngày mai anh sẽ đính hôn, anh có lo lắng đến hậu quả của ngày hôm nay không?

“Em không thể về nhà quá muộn, có chuyện gì anh nói nhanh đi.”

“Anh… Anh thấy người đàn ông kia đưa em về.” Dương Kỳ Phong hi vọng giọng nói của mình không quá chua xót,

“Ừ, là đồng nghiệp giới thiệu cho em.” Cô thản nhiên thừa nhận không kiêng kỵ, như là đang nói chuyện phiếm. “Em không còn nhỏ nữa, nên tính cho tương lai thôi.”

Nghe chính miệng cô nói, anh cơ hồ không thể phản bác được: “Em thật sự thích anh ta?”

“Anh có thể đính hôn với cô gái kia, sao em không thể thích người khác?” Đây là thiên lý sao, anh còn có thể nói ra những lời nói đó?

“Anh không có ý này.” (Vô…..Ảnh…53..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Vài năm trước khi chúng ta chia tay, anh cũng khuyên em nên để ý đến những người đàn ông khác, còn nói đụng vào một người đàn ông không tốt, không có nghĩa là tất cả đều không tốt, giờ anh lại không khích lệ em nữa à?”

Dương Kỳ Phong nhớ rõ chuyện năm đó, quả thật, khi đó anh thầm nghĩ cho cô tự do, để cô theo đuổi hạnh phúc, nhưng vì sao giờ anh lại không thể dứt bỏ được? Những năm gần đây cô trưởng thành rất nhiều, anh lại thoái hóa không ít, càng trở nên ích kỷ sao? Vẫn luôn ỷ lại vào cô, càng không thể không có cô?

“Nhưng về sau…. Em lại trở về tìm anh.” Chẳng lẽ cô không còn thương anh?

“Đúng vậy, thực ra em có thể tiếp tục quan hệ của chúng ta, ít nhất chúng ta đều độc thân, cho dù bị phát hiện, cùng lắm thì em không có đạo đức thôi, nhưng anh sẽ đính hôn, chẳng lẽ em còn quay đầu tìm anh? Nếu mẹ biết em phá hoại gia đình người khác, em sẽ làm bà thất vọng biết nhường nào? Em gái em còn chưa kết hôn, loại phụ nữ hư hỏng này có thể làm tấm gương cho nó sao? Em làm cho đơn vị nhà nước, em nên đối mặt như thế nào với đồng nghiệp và cấp trên?”

Tốt nhất anh không nên một chân đứng hai thuyền, sau khi kết hôn còn muốn gặp cô bên ngoài, cô nhất định sẽ đổ cà phê vào mặt anh, dù anh có bị phỏng cũng mặc kệ.

“Em… nói chuyện không cần hăm dọa như vậy.” Mất ngủ một tháng, đầu óc anh hoảng loạn, lời nói của cô thì trở nên sắc bén, khiến anh phải tháo chạy, cô vốn không phải như thế, cô yêu chiều anh còn không kịp, sao giờ lại lãnh khốc vô tình như thế?

“Anh không muốn nghe, em không nói, em đi trước.”

“Tân Vũ.” Dưới tính thế cấp bách, anh cầm tay cô, quên mất rằng nếu có người bắt gặp thì phải làm sao?

Ăn ý nhiều năm, cô nhận ra anh đang luống cuống, vì vậy kìm giọng nói: “Anh có cuộc sống của anh, em có lựa chọn của em, em chúc phúc cho anh, xin anh hãy chúc phúc cho em, được không?”

“Anh không làm được.” Anh không muốn buông tay, anh không muốn.

“Em có thể, anh cũng có thể.” Đừng để cô phải dỗ anh như dỗ một đứa trẻ nữa, có biết cô đã quá mệt mỏi rồi không? Cô không phải là thánh nhân, cô chỉ là một người phụ nữ, người phụ nữ dễ bị tổn thương.

Anh vẫn đứng im bất động, đôi mắt bất lực nhìn cô, giống như cô muốn anh đi chết, bất đắc dĩ, cô chỉ có thể đẩy anh ra. “Ngày mai anh đính hôn, hi vọng mọi chuyện sẽ thuận lợi, em sẽ không xuất hiện.”

“Chúng ta còn có thể gặp lại không?”

“Đương nhiên, tình cờ gặp lại trên đường, có thể mỉm cười với em, để em biết anh vẫn tốt, đạt được điều anh muốn.”

Toàn thân anh run lên, không dám tưởng tượng bức họa trước mắt, làm sao anh có thể mỉm cười? Nếu thực sự có một ngày như vậy, anh sợ chính mình sẽ ôm cô thật chặt, ngay trên đường hôn cô, một nụ hôn thật sâu…

“Bảo trọng.” Cô mỉm cười ưu thương, rồi lập tức xoay người rời đi, hôm nay phải để anh nhìn theo bóng dáng cô, để anh nhớ rõ sự dũng cảm này của cô.

Không thể quay đầu, vì ánh mắt đã nhạt nhòa, vì thế gian này đã mưa tầm tã, mà cơ hội trở lại cũng không còn như trước, cách xa lắm rồi……

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s