Đừng yêu em 7.2


Vào đúng thời điểm sáng chói nhất, mười ngày sau, Dương Kỳ Phong lại ngất trong văn phòng tổng giám đốc.

“Tổng giám đốc!” Ba gã trợ lý vội vàng đưa anh đến bệnh viện, trải qua cuộc kiểm tra, bác sĩ nói bệnh nhân quá mệt, ngủ không đủ giấc, lại chưa ăn cơm, huyết áp rất thấp, cầm cự không được nên ngất đi.

Nhóm trợ lý nhìn nhau, đường đường tổng giám đốc, sao ngay cả chăm sóc bản thân cũng không xong? Ăn cơm, ngủ, việc này cũng cần có người chăm sóc sao? Nếu chủ tịch biết sẽ bão to mất, xem ra đành phải báo cho mẹ anh trước.

Cao Di Trăn nhận được điện thoại lập tức đến, nhìn con hai mắt đẫm lệ lưng tròng nói: “Đứa bé này, đang tốt đẹp sao tự nhiên lại ngất? Có phải làm việc quá nhiều không? Mẹ sẽ bảo cha tìm cho con thêm vài trợ thủ.”

“Không phải vấn đề công việc đâu mẹ, con thật có lỗi, đã để mẹ phải lo lắng.” Dương Kỳ Phong biết, thế giới của mẹ chỉ có cha và phụ nữ, bà cả ngày lo lắng cái này, lo lắng cái kia, chỉ sợ xảy ra sai lầm, anh không nên hại bà chịu lần kinh sợ này.

“Con biết là tốt rồi, quan trọng nhất là con bình an khỏe mạnh, mẹ không trông còn biết cậy vào ai khác.”

Anh vỗ nhẹ vai mẹ, thử thăm dò hỏi: “Mẹ, nếu con làm chuyện mẹ thất vọng, mẹ có thể không thật sự thất vọng được không?”

“Con nói bậy gì vậy?”

“Con đã làm sai một chuyện, một chuyện rất quan trọng.” Mê man, anh đã nghĩ thông suốt, định nghĩa đệ nhất trong lòng anh đã sớm thay đổi, nhưng đến bây giờ anh mới phát hiện, chỉ mong đã không quá muộn.

“Liên quan đến phụ nữ sao?”

(Vô…..Ảnh…..Các59….https://qttp.wordpress.com/)

Giác quan thứ sáu của mẹ rất chuẩn, Dương Kỳ Phong gật đầu. “Đúng vậy, có một người phụ nữ rất yêu con, chăm sóc con, chúng con ở chung mười năm, nhưng con quyết định chấm dứt tình cảm này, chỉ vì gia cảnh của cô không thích hợp với con.

Cô ấy đã bỏ đi, sẽ không quay đầu, trừ phi con từ bỏ tất cả, bây giờ đuổi theo cô ấy.”

“Con định làm thế nào?”

“Không có cô ấy, con sợ mình sẽ không sống được bao lâu, cho nên…. Để mẹ và cha thất vọng rồi.”

Cao Di Trăn quả thật thất vọng, nhưng bà cũng không tuyệt vọng. “Chắc con cũng biết, sai lầm lớn nhất trong cuộc đời ta là yêu cha con, ông ấy đa tình nhưng cũng bạc tình, nếu như con muốn làm đứa con ngoan của ta, hãy là người đàn ông chung thủy, không nên làm tổn thương phụ nữ, nhất là người phụ nữ con yêu.”

Anh hiểu tâm sự của mẹ, từ nhỏ đã tự nói với mình, không được học theo cha tam thê tứ thiếp, nhưng mẹ anh thì đóng kín tâm tư, còn cha anh thì không thể nói.

“Con mới thăng chức tổng giám đốc, sẽ phụ kỳ vọng của cha, về sau sẽ không có cơ hội thăng tiến nữa, nói không chừng cũng ảnh hưởng đến mẹ.”

“Yên tâm đi! Cha con có rất nhiều khuyết điểm, nhưng không phải người hẹp hòi, dù thế nào cũng chăm sóc ta đến già, trên danh nghĩa ta cũng có chút tài sản, nhiều nhất thì chuyển ra ngoài thôi. Mẹ đã đến tuổi này rồi, vinh hoa phú quý cũng coi như đã hưởng thụ rồi, mẹ chỉ hi vọng con mình sống thật tốt.”

Cao Di Trăn sinh hai gái một trai, đứa con này có tiền đồ nhất, nhưng bình thường cũng không phải chuyện xấu, hai đứa con gái đã có nơi có chốn, việc ở xí nghiệp không có quan hệ, không nhất định phải dẫm lên đầu người khác mới gọi là hạnh phúc.

“Cám ơn mẹ.”

“Con nghỉ ngơi đi, sức khỏe tốt mới có thể làm việc muốn làm.”

“Vâng.” Anh nhắm mắt lại, để cho màn đêm bao phủ anh, ít nhất lòng anh đã ổn định, có thể để anh ngủ ngon.

Vài ngày sau, Du Hinh Nghi một thân xinh đẹp, bước trên giày cao gót đi vào nhà ăn, nhìn vị hôn phu cười nói: “Hiếm khi anh chủ động hẹn em, nhà ăn ở đây cũng không tệ, trợ lý tìm giúp anh à?”

“Ừ.” Dương Kỳ Phong gật đầu, quả thật là trợ lý giới thiệu, nhưng anh cũng không quan tâm.

“Khí sắc của anh không tốt lắm.” Cô liếc mắt một cái đã nhìn ra anh tiều tụy, tựa hồ vừa bị bệnh?

“Gần đây công việc bận quá.”

“Đừng vội, khỏe mạnh quan trọng hơn.” Cô cũng không muốn thành quả phụ quá sớm. “Trước khi ăn cơm, có muốn uống chút rượu không?”

“Cũng tốt.” Nhờ cảm giác say, anh có thể nói càng dễ dàng hơn.

Bữa cơm tinh xảo, rượu đỏ nguyên chất, ăn được một nửa thời gian, cuối cùng anh cũng vào vấn đề chính. “Xin lỗi, chúng ta hủy hôn ước đi.”

“Anh nói thật? Vì sao?” Cô buông chén rượu trong tay, biểu tình bình tĩnh nhìn không ra biến hóa, anh phải bội phục cô, vị thiên kim này tu dưỡng thật tốt.

“Bởi vì anh không yêu em.”

Anh nói đứng đắn, nhưng cô không cho rằng đây là lý do, chớp chớp mắt mấy cái nói: “Tình cảm có thể bồi dưỡng, chúng ta ở chung không sai, anh cảm thấy có vấn đề gì, em nguyện ý sửa, mọi việc đều có thể thông cảm.”

“Em tốt lắm, không có vấn đề gì, nhưng anh đã yêu người khác.”

“Anh không quên được cô ấy?” Du Hinh Nghi nhớ đến bức ảnh của bạn, hiện tại vẫn còn trong di động của cô, nét mặt như vậy của Dương Kỳ Phong cô chưa thấy bao giờ.

“Cả đời cũng không quên được.” (Vô…..Ảnh60…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Du Hinh Nghi không cam lòng, cô tự nhận không phải người phụ nữ dễ dàng bị lãng quên. “Anh hãy giao cả đời cho em, em cam đoan có thể khiến anh quên cô ấy.”

“Có lẽ anh không sống được lâu như vậy.”

“Nghiêm trọng vậy sao?” Trên đời này có nhiều nam nữ như vậy, chỉ thiếu một người sẽ không sống nổi? Một người đàn ông kiên cường cũng có thể nói như vậy, làm cô không thể tin nổi.

“Anh dựa vào cô ấy, cần cô ấy, đã mười năm rồi.” Nhưng anh thức tỉnh quá muộn, lừa mình dối người, còn làm trái tim dịu dàng kia bị thương.

“Mười năm a……” Quả thật là thời gian không ngắn, cô suy nghĩ mười giây. “Em không muốn dùng cả đời đánh cuộc với anh, em nhận thua.”

“Cám ơn, thật xin lỗi em.” Anh thở nhẹ, nếu cô cứ khăng khăng như cũ, anh không biết có thể nói chuyện với cô được không ?

“Em có điều kiện, hủy bỏ hôn ước phải do em, là anh bị em bỏ rơi.” Đại tiểu thư kiêu ngạo không cho phép mình tổn thương.

“Ừ.”

” Còn nữa, đừng quá kết hôn sớm, giữ cho em chút mặt mũi.”

“Ừ.”

“Cứ như vậy đi.” Du Hinh Nghi xách túi bước đi, nếu không có kết quả, không cần lãng phí thời gian bên người đàn ông này, sinh mệnh của cô quý giá, nên tìm đối tượng xứng đôi với cô.

Dương Kỳ Phong nhìn theo bóng dáng vị hôn thê, có áy náy nhưng không còn gánh nặng, người phụ nữ tự tin như vậy có thể dễ dàng tìm được bạn đồng hành.

Về phần anh, còn phải đối mặt với một cửa của cha, cục diện rối rắm này là do anh tạo ra, tự mình phải giải quyết, chỉ hi vọng tất cả còn kịp.

Tân Vũ, em hãy đợi anh một chút, hãy cho anh thêm thời gian.

Hôm sau, Dương Kỳ Phong lái xe về nhà cha mẹ, đó là một khu nhà lớn, kiến trúc có bốn nóc, chính giữa là để đón khách, còn có phòng sách và phòng ngủ của cha, mặc khác ba tòa còn lại là nơi ở của ba bà vợ, cùng với những người con riêng của họ.

Mới trước đây trong nhà náo nhiệt, thường tranh cãi ầm ĩ, nhưng hiện tại đã chuyển đi hơn phân nửa, năm gần đây bác gái từ bệnh viện về nhà, vài đứa con không có hứng thú với việc kế thừa gia nghiệp, ngay khi tìm được việc đã rời đi, không phải ai cũng muốn làm người số một trong lòng cha.

May mắn, Dương Kỳ Phong mười tám tuổi đã chuyển ra ngoài, anh chịu không nổi không khí căng thẳng trong nhà, hôm nay nguyên nhân anh trở về, là vì muốn ra đi hoàn toàn.

Vừa vào cửa, mẹ đã đi đến chỗ anh. “Con đã về.”

“Giờ ba có thời gian gặp con không?”

“Ừ, mẹ đã nói cho ông ấy.”

Cao Di Trăn biết con đã quyết định, cũng không ngăn cản. “Dù sao con đã hạ quyết tâm, nói cho khéo, đừng chọc giận ông ấy, gần đây thân thể ông ấy không tốt.”

“Con sẽ chú ý.”

Dương Kỳ Phong đi đến cửa thư phòng, gõ hai cái, từ từ mở cửa, gọi: “Cha.”

Dương Trấn đang đọc văn kiện trong phòng, ngay cả đầu không ngẩng. “Có việc gì?”

“Con muốn báo cáo với cha hai việc.”

“Nói.” (Vô…..Ảnh…..Các.61…https://qttp.wordpress.com/)

“Con quyết định hủy hôn ước với Du tiểu thư.” Dương Kỳ Phong đã quyết định liền nói một mạch, cha anh muốn mắng muốn đánh thì tùy. “Còn nữa, con muốn rời công ty, tìm công việc ở bên ngoài.”

Dương Trấn cuối cùng cũng ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén, cầm lấy quyển sách trên bàn. “Hôm nay là ngày cá tháng Tư?”

“Con đã quyết định, thật có lỗi với kỳ vọng của cha.”

“Vì sao?” Dương Trấn không giận, nhưng ông muốn biết nguyên nhân. “Vì ai?”

“Một người phụ nữ xuất thân bình thường, nhưng chúng con yêu nhau.”

Dương Trấn nở nụ cười, cười đến có điểm khinh thường. “Phụ nữ? Con ta vì phụ nữ mà từ bỏ giang sơn? Con nói ta cũng không dám nghe, ta không nhớ đã dạy con như vậy.”

Cha vĩnh viễn sẽ không hiểu, Dương Kỳ Phong cũng không muốn giải thích với ông.

“Chờ con thành công, muốn mấy người phụ nữ cũng được, con quá non! Người làm đại sự không được dễ dàng dao động.”

“Con không phải cha.” Dương Kỳ Phong tuy nói ngắn gọn, nhưng ẩn ý rất lớn.

Dương Trấn tất nhiên hiểu, con có thành kiến với ông, một người đàn ông ba vợ, quả thật là điểm phiền toái, ông là chủ nhà cũng thường đau đầu, nhất là khi không quan tâm đến họ, tâm tư ông cho rẳng Kỳ Phong giống mình nhất, mà nay cả bàn cờ đã bị lật đổ, phải bày bố lại một lần nữa, ông không chắc mình còn bao nhiêu thời gian.

“Con chắc chắn sẽ không hối hận?”

“Giữa được và mất, tự con sẽ có trách nhiệm.”

Có câu con gái lớn không thể để ở nhà, nhưng đứa con này cũng vậy, Dương Trấn nghĩ mình đã già rồi, không còn sức để giận nữa, lắc đầu nói: “Đã đưa cho con, ta sẽ không thu hồi, về phần những thứ khác, con không cần suy nghĩ nữa.”

“Cám ơn cha đã rộng rãi.” Anh nên cảm ơn cha, không lấy lại danh phận và tài sản, ít nhất anh vẫn phải lên đường một lần nữa, kết quả này so với tưởng tượng tốt hơn nhiều lắm,

“Về sau khi con ra ngoài, đừng để ta nghe được tin con nghèo túng, ta không còn mặt mũi nào đâu.” Dương Trấn phất tay, lập tức cúi đầu đọc văn kiện, không lãng phí thời gian.

“Dạ!” Dương Kỳ Phong cúi lưng thật sâu, xoay người đi ra khỏi thư phòng, không nghe thấy tiếng thở dài sau lưng.

Cứ như vậy, anh từ bỏ mục tiêu theo đuổi từ nhỏ, cũng thoát khỏi cái bóng khổng lồ của cha, không cảm thấy mất mát, ngược lại cước bộ nhẹ đi rất nhiều, chưa bao giờ nhìn về bầu trời phía trước, thế mới phát hiện thế giới này thật rộng lớn, không có gì là không thể làm?

Đêm đó, Dương Kỳ Phong gọi mười mấy cuộc điện thoại, tất cả đều là chi tiết về hủy bỏ hôn lễ, đồng thời cũng liên lạc với vài người bạn.

Nội dung điện thoại ngoài xin lỗi vẫn là xin lỗi, nhưng đây là do anh tự tìm, tự mình gánh lấy hậu quả, rất công bằng. Hôn nhân đại sự quả nhiên là rất phức tạp, chẳng trách khuynh hướng bây giờ là không kết hôn hoặc kết hôn muộn, chuyện bận rộn như vậy một lần là quá đủ rồi.

Có điều, anh xác định mình nguyện ý kết hôn một lần nữa, vì người phụ nữ anh yêu, đáng để anh bận rộn như vậy. (Vô…..Ảnh…62..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Mở điện thoại, anh chuyên tâm thông báo: “Bằng Phi, thật có lỗi, lẽ ra kết hôn mời cậu làm phù rể, nhưng hôn lễ hủy bỏ rồi.”

“Woa thật…… Cậu hù tôi hả?” Chu Bằng Phi đã chọn xong âu phục, còn đổi kiểu tóc mới nữa.

“Mình nói thật, hơn nữa mình cũng ra khỏi công ty của nhà rồi, mình sẽ tìm việc làm bên ngoài.”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Dưới ánh mặt trời luôn có chuyện mới mẻ, thiếu gia nhà giàu muốn tay làm hàm nhai sao? Có điều anh có lòng tin với đội trưởng, nghiêm với bản thân thì con người mới không mai một.

“Mình muốn thử sức.”

“Nếu cậu bằng lòng, công ty mình đang thiếu nhân tài, nhưng sợ thiệt thòi cho cậu, là nghiệp vụ bán hàng.” Vài năm này, Chu Bằng Phi học thiết kế trong nước, ở nhà mở công ty thiết kế, quy mô không lớn, nhưng lại thiếu người tài.

“Mình rất thích ý này, ngày mai mình sẽ tìm cậu.”

” Nhưng…… Cậu phải gọi mình là ông chủ đấy!” Trước Chu Bằng Phi gọi Dương Kỳ Phong là đội trưởng, hiện tại Dương Kỳ Phong gọi Chu Bằng Phi là ông chủ, có phải quá mất trật tự hay không?

“Ông chủ, về sau hãy chăm sóc tôi.”

“Oa ô…… Mình ngất rồi!” Chu Bằng Phi hô to, không biết đang mơ hay tỉnh.

Cứ như vậy, Dương Kỳ Phong đã có cơ hội làm việc, anh tin mọi thứ đều thuận lợi, chờ khi anh sắp xếp xong mọi thứ, anh sẽ xuất hiện trước mặt Hà Tân Vũ, một lần nữa theo đuổi cô, tìm lại tình yêu của bọn họ, nếu… cô còn yêu anh.

Kết thúc của chuyện cổ tích có thể thay đổi, anh phải tin như thế, mới có thể tiếp tục sống.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s