Đừng yêu em 8.2


Sau hai giờ chơi bóng, “Đội tuyển nghiệp dư ” kêu khổ thấu trời, dù sao ra xã hội rồi thì không thể so với trước được nữa, không hề tập bóng mỗi ngày, rất nhanh đã sức cùng lực kiệt. Có điều có thể vui vẻ, sảng khoái đối chiến, người người như trẻ ra mười tuổi.

Hà Tân Vũ và Ngô Tuyết Yến đứng dậy, giúp lấy đồ uống, đưa khăn mặt, đây là trách nhiệm của người quản lý.

“Cám ơn.” Dương Kỳ Phong tiếp nhận bình thủy tinh trong tay Tân Vũ, ánh mắt càng ngày càng nóng bỏng, trước kia không cơ hội được cô phục vụ, luôn là lúc có bạn gái hay fan ở bên cạnh, hôm nay quả thật rất thích hợp để bắt đầu lại từ đầu.

“Đừng khách khí.” Hà Tân Vũ cũng nhớ lại chuyện đó, những hồi ức về thời thanh xuân này vì sao cứ đến chứ?

“Hôm nay chơi bóng xong rồi đi hát đi, hiếm khi nào mọi người có mặt đông đủ thế này mà! Vận động xong thì phải ăn chơi nhảy múa chứ!” Chu Bằng Phi đã lên kế hoạch từ trước, chủ nhật này đúng là quá vui.

Hà Tân Vũ không ngờ lại có sự sắp xếp này, ánh mắt Dương Kỳ Phong làm cô không thể tự do, “Em… Em muốn về nhà trước.”

“Không được, chúng mình đã nói chuyện đâu.” Ngô Tuyết Yến đương nhiên không cho cô đi, mà Hà Tân Vũ cũng giống năm đó không cự tuyệt được yêu cầu của bạn thân.

Mười mấy người ngồi trên bốn cái xe, Hà Tân Vũ bị đẩy lên xe của Dương Kỳ Phong, còn ngồi ngay cạnh người lái, mọi người dường như cũng muốn tác hợp cho bọn họ.

Không còn cách nào, đàn ông chính là đàn ông, luôn hợp tác ăn ý với nhau, biểu tình của đội trưởng rõ ràng như vậy, không giúp anh thì giúp ai nữa đây?

Vừa lên xe, Dương Kỳ Phong liền hỏi Hà Tân Vũ: “Ghế dựa có muốn điều chỉnh một chút hay không?”

“Không cần.”

“Điều hòa có quá lạnh không?”

“Hoàn hảo.”

Đối với việc anh hỏi han ân cần, cô dùng phương thức đơn giản nhất đáp lại, nếu không phải trong xe còn có những người khác, có khả năng cô sẽ hét ầm lên! Nói cũng buồn cười, mối tình của bọn họ dài đến mười năm, hôm nay cũng là lần đầu tiên cô lên xe anh.

Xe lăn bánh, lòng Dương Kỳ Phong ngập tràn vui sướng, cuối cùng cũng có thể lái xe chở cô, mặc dù còn có thêm vài người ngồi sau, nhưng vẫn tính là tiến thêm một bước, không phải sao?

“Đội trưởng tỉ mỉ kinh, sao lại tốt với quản lý của chúng ta thế nhỉ.” Đằng sau một đội viên trêu ghẹo nói.

“Quản lý đội bóng là rất quan trọng, để giữ quản lý lại, cái gì cũng phải làm.” Dương Kỳ Phong một lời hai ý nghĩa, hiện tại cũng giống như vậy.

Hà Tân Vũ làm bộ không nghe thấy, nhìn chăm chú vào phong cảnh ngoài cửa sổ, tự hỏi mình, thật có thể bình tâm khí đối mặt với anh sao? Cô phải tập luyện rất nhiều, nhưng hiện tại, hãy để cho cô nghỉ ngơi một lát tại nơi này, trên chiếc xe của người yêu cũ.

Địa điểm buổi ca múa đúng là chỗ ở của Dương Kỳ Phong, anh còn độc thân, phòng lại rộng, đương nhiên sẽ chọn nhà anh rồi.

Không ngờ sẽ trở về nơi cũ trong loại tình huống này, Hà Tân Vũ vào phòng với trăm mối cảm xúc ngổn ngang, cảnh vật xem ra không có gì thay đổi, vài đồ trang trí ở phòng khách là do cô mang đến, gối ôm trên ghế sô pha, đó là nơi bọn họ thường đợi nhau trong quá khứ, thậm chí còn triền miên ở phía trên…

“Đúng là chỗ tốt!” Điều hòa vừa bật, mọi người đều khoan khoái, muốn đi tắm, muốn thay quần áo cũng đều được. (Vô…..Ảnh….68.Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Có hai phòng tắm, các cậu tự tìm đi, đừng khách khí.” Dương Kỳ Phong thân là chủ nhân, phải giới thiệu nhà cho mọi người, đương nhiên, anh đã cất những vật phẩm cá nhân của Hà Tân Vũ, đó là những gì thuộc về ký ức của bọn họ, bây giờ không thích hợp để công khai.

Hà Tân Vũ đương nhiên không cần nghe Dương Kỳ Phong giới thiệu, nơi này giống như ngôi nhà thứ hai của cô, vốn cô đã chuẩn bị một ít đồ ăn, thật tự nhiên sải bước vào phòng bếp, lấy chiếc khay, rồi đun nước sôi, pha trà và cafe.

Ngô Tuyết Yến nháy mắt mấy cái hỏi: “Sao mình thấy bạn rất thuộc phòng bếp ở đây nhỉ?”

“Phòng bếp đều na ná nhau mà.” Hà Tân Vũ thản nhiên trả lời.

“Phải không? Sao mình vẫn chưa quen phòng bếp ở đây á.” Ngô Tuyết Yến nhún vai, giúp lấy đồ ăn vào phòng, mang đến từng trận kinh hô, hôm nay quả thật là ngày vui khôn xiết, lại được tái ngộ với đồ ngon năm đó.

Dương Kỳ Phong hướng dẫn mọi người ở nhà tắm xong, đi vào phòng bếp nói: “Anh đến giúp.”

“Không cần.” Hà Tân Vũ đương nhiên từ chối, mở nắp ấm bỏ lá trà vào, không cẩn thận lại bị nước nóng bắn vào tay, liền cười nhẹ. Phao trà đã mấy trăm lần, nhưng hôm nay là lần đầu tiên bị phỏng.

“Nóng không?” Anh cầm lấy tay cô, kéo để vòi nước, mày mặt nhăn nhó giống như cô bị thương rất nặng.

“Không sao.” Cô muốn rút tay về, nhưng sức lực không bằng anh, anh lại sát cạnh cô như vậy, có biết cảm giác ấm áp thế nào không?

Nhiệt độ cơ thể anh truyền đến, hô hấp cũng rất gần, cô thử coi mình là đầu gỗ, đáng tiếc là luyện tập vẫn chưa thành tài.

“Không được.” Từ trên tủ bếp anh lấy hộp cứu thương ra, từ khi anh bắt đầu học làm việc nhà, thuốc men luôn để tạo nhà bếp.

Cô lẳng lặng nhìn anh bôi thuốc cho cô, động tác thập phần quen thuộc, không hề giống đại thiếu gia kia chút nào.

Băng bó xong, anh vẫn nắm lấy tay cô. “Còn đau không?”

“Việc nhỏ thôi mà.” Thường ở phòng bếp, ai mà chẳng bị thương một chút? Cô thật sự ngạc nhiên.

” Tân Vũ, anh……” (Vô…..Ảnh…..Các…69.https://qttp.wordpress.com/)

Ánh mắt lại giao nhau, anh muốn hôn cô, muốn ôm cô, cô không cần hỏi cũng biết, đã nhìn thấy ánh mắt này của anh bao lần nhưng thời gian địa điểm không phù hợp, bên ngoài còn có rất nhiều người, anh không nên xúc động như vậy chứ? Nói đi phải nói lại, sao cô còn chưa đẩy anh ra xa?

“Hai anh chị làm gì vậy? Mình đến giúp!” Chu Bằng Phi bỗng nhiên chạy vào phòng bếp, Hà Tân Vũ nhanh rút tay về, nhưng Chu Bằng Phi đã nhìn thấy hết cảnh lén la lén lút của hai người, thì ra chuyện giữa hai người này là như vậy a!

Dương Kỳ Phong bửng tỉnh, khàn khàn nói: ” Trà xong rồi.”

“Đừng chuẩn bị đồ ăn nữa, ra đây đi!” Thẳng tanh mà nói, Chu Bằng Phi cũng có chút thích Hà Tân Vũ, nhưng là đội trưởng đã có ý, đội phó nên giúp chứ nhỉ, đời người cũng tùy duyên thôi.

Bưng trà trở lại phòng khách, Dương Kỳ Phong phát hiện mới chỉ vài phút đồng hồ, thức ăn trên bàn đã vơi đi phân nửa, đội viên đội bóng luôn như bầy châu chấu đói, nhưng đây là Hà Tân Vũ tự tay làm, lòng anh không khỏi chùng xuống.

Chu Bằng Phi cầm một đĩa nhỏ nói:” Đội trưởng, đừng nói mình không tốt với cậu, đây là đặc biệt để lại cho cậu đấy.”

“Cảm ơn!” Dương Kỳ Phong cầm cơm nắm cắn một miếng lớn, tầm mắt bỗng nhiên mơ hồ, có thể nhìn thấy Tân Vũ, có thể ăn món ăn cô làm, thì ra là thứ hạnh phúc xa xỉ đến vậy.

“Ăn ngon không?” Chu Bằng Phi thấy biểu tình của anh có điểm phức tạp.

“Ngon, rất ngon.”

Hà Tân Vũ ngồi cách xa đó, nhìn một màn này, không biết nên cảm tưởng gì, mười năm qua, cô đã làm bao nhiêu bữa cơm cho anh ăn, nhưng vì công danh mà anh có thể quên hết toàn bộ, hiện tại lại là dáng vẻ lưu luyến, con người có thể thay đổi thật nhanh.

“Trước kia đội trưởng có thích ăn đồ này đâu nhỉ, hình như là thích đồ Pháp hơn mà?” Mọi người vẫn nhớ người bạn gái hoa hậu giảng đường của anh, tuy sau đó bọn họ đã chia tay, nhưng mỹ nữ thường làm cho người ta nhớ lâu.

Nghe đến vấn đề sắc nhọn này, Dương Kỳ Phong không biết nên trả lời thế nào. “Khi đó còn trẻ không hiểu chuyện, hiện tại mới biết thưởng thức.”

Đội trưởng uy nghiêm không ngờ cũng nhận sai! Chu Bằng Phi tò mò hỏi: “Nói như vậy, vì những đồ ăn gia đình này mà đội trưởng từ bỏ cả đại tiệc của Pháp sao?”

“Có thể nói như vậy.” Dương Kỳ Phong thừa nhận đã quá muộn, lẽ ra nên sớm thành thật với mình, lúc trước còn muốn che dấu mối tình đó, giờ muốn đưa ra ánh sáng cũng chẳng có cách nào.

Nếu người trong cuộc đã nguyện ý nói, Ngô Tuyết Yến liền trực tiếp hỏi: “Đội trưởng, từ khi anh chia tay với hoa hậu giảng đường, không làm quen với bạn gái nữa à? Lễ đính hôn cũng hủy bỏ, đã có chuyện gì xảy ra vậy?”

Nếu vẫn còn ở trường học, đánh chết cũng chẳng ai dám hỏi như vậy, nhưng khoảng cách sợ hãi này đã không còn tồn tại, mọi người đều đã trưởng thành, Dương Kỳ Phong không còn là đội trưởng nghiêm khắc nữa, lột lớp mặt nạ kiêu ngạo, chỉ còn lại bình dị gần gũi.

Dương Kỳ Phong cười đến thần bí. “Thật ra…… Anh đang theo đuổi một cô gái, nhưng cô ấy không còn tin anh, luôn duy trì khoảng cách với anh.”

“Thật sao? Nói một chút xem, bọn mình có thể giúp.” Tất cả mọi người vạn phần tò mò, đội trưởng lại không theo đuổi nổi một cô gái? Có phải anh đang nhìn Hà Tân Vũ không?

“Nên giữ bí mật thì tốt hơn, cô ấy rất hay ngại ngùng.”

“Đến lúc đó đừng quên mời chúng mình uống rượu mừng, mình muốn là phù rể.” Chu Bằng Phi chờ đến ngày sử dụng bộ âu phục kia.

“Nhất định rồi.” Dương Kỳ Phong mong sẽ có một ngày như vậy, cho dù phải dùng bao nhiêu thời gian đi nữa, anh đã quyết tâm rồi.

Ngoài cuộc sống tình cảm, mọi người lại tán gẫu về công việc, sau khi tốt nghiệp mọi người đều có con đường riêng của mình, hai, ba mươi tuổi vẫn còn đang tìm kiếm, không biết quang cảng mười năm sau sẽ là thế nào?

Dương Kỳ Phong nói nhưng không nghe nhiều, đôi mắt chỉ chú ý Hà Tân Vũ, trong đám người cô có vẻ im lặng, có một loại tình cảm không thể nào quên sự tồn tại của nó, trong quá khứ bọn họ luôn ở bên nhau, gần nhau quá ngược lại làm người ta không coi trọng, hiện tại khoảng cách tuy thật ngắn, nhưng anh lại cảm giác cô như một giấc mộng đẹp.

Ánh mắt càng ngày càng chăm chú, càng khiến Hà Tân Vũ thấy khó khăn, dứt khoát đi vào nhà bếp thu dọn.

Ngô Tuyết Yến đi theo bước cô, trong nháy mắt nói: “Tân Vũ, nếu lời đó là nói bạn, mình sẽ chấp nhận!” (Vô…..Ảnh…..Các..70..https://qttp.wordpress.com/)

Cô lại nói tiếp. “Có nhớ trước kia khi còn đi học không, mỗi lần mình nhìn thấy đội trưởng và bạn gái hoa hậu giảng đường của anh ấy là lại thấy chói mắt, vừa hâm mộ vừa ghen tỵ, còn tưởng tượng ai có thể làm người thứ ba giữa bọn họ! Nếu bạn có thể giành được đội trưởng, mình hoàn toàn ủng hộ bạn.”

“Đừng trêu mình.” Hà Tân Vũ không khỏi bật cười, cuộc trò chuyện trẻ con năm đó, không ngờ vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ của đứa bạn thân.

“Mình nói thật đấy, bạn đừng để ý đến tình đơn phương lúc trước của mình, đó là ước mơ của thiếu nữ, nếu như bạn có thể làm được, mình rất vui.”

Bạn tốt thành tâm chúc phúc như thế, Hà Tân Vũ nghe xong lại cảm thấy đau đầu, hôm nay đã xảy ra chuyện gì, mỗi người đều tạo áp lực cho cô, nếu là mười năm trước, nào ai tác hợp cho đội trưởng và mắt kính muội?

“Mình sắp kết hôn rồi, bạn cùng đừng bị mình bỏ xa nhiều quá, cố lên!”

Kết hôn? Hà Tân Vũ không còn mong đợi từ lâu rồi, chỉ cần cuộc sống bình yên là đủ, cô không muốn yêu lần nữa rồi tổn thương lần nữa, một lần thôi đã quá đau đớn rồi, thế giới rộng lớn, đời người rất ngắn, nhưng cô tình nguyện đi một mình.

Quay đầu lại, đã thấy Dương Kỳ Phong mỉm cười đi đến chỗ cô. “Anh đến giúp em, tay của em hiện tại không tiện.”

“Việc nhỏ thôi.”

“Làm phiền hai người.” Ngô Tuyết Yến để phòng bếp lại cho hai người, nụ cười còn tươi tắn hơn cả đương sự.

Nhạc hội vẫn tiếp tục tiến hành, không có người nào đi vào phòng bếp, ánh mắt mọi người đều sáng như đèn pha, mong chờ ngày nào đó đi uống rượu mừng.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s