Đừng yêu em 9.1


Chương 9

” Tân Vũ, của em này.” Thời gian Nghỉ trưa, đồng nghiệp nhiệt tình đưa đến một hộp nhỏ.

“Cái gì vậy?” Đây là chỗ làm, sao lại có đồ cá nhân ở đây? Cô cũng không mua sắm trên mạng mà.

Đồng nghiệp nhiệt tình nhún vai. “Chị cũng rất muốn biết.”Vừa mở ra đã thấy, là chocolate cao cấp, mỗi viên đều hình quả tim, một đồng nghiệp bên cạnh trợn mắt há mồm nói. “Oa! Loại chocolate này cao cấp đấy, có được ăn thử không vậy?”

“Đương nhiên, các chị cầm ăn đi.” Hà Tân Vũ hào phóng đáp lại với đồng nghiệp.

Mọi người bắt đầu phát chocolate, Hà Tân Vũ thu dọn giấy gói lại, mới phát hiện có một chiếc túi nhỏ, mở ra đến, là một tấm thiệp và mấy thỏi chocolate hình dáng kỳ lạ.

Trên thiệp viết.

Tân Vũ thân ái, những thứ anh làm thật sự rất khó ăn, đành phải mua đồ làm sẵn, bây giờ mới biết em tốt đến thế nào, cảm ơn mỗi việc em đã làm cho anh.

Phong. (Vô…..Ảnh…..Các…71.https://qttp.wordpress.com/)71

Là anh tự tay làm? Sao lại có khả năng này? Đại thiếu gia đến bóc tỏi cũng không làm được, lại có thể làm chocolate sao? Phòng bếp đáng thương, chắc chắn vô cùng thê thảm.

Thừa dịp bên cạnh không có đồng nghiệp, cô cắn một miếng, vừa đắng lại vừa cứng, anh không nói dối, quả thật rất khó ăn. Đây là lần đầu tiên anh làm cho cô, cô không muốn chia xẻ với người khác, mà người khác thì cũng sẽ kêu khổ thấu trời thôi, vì thế cô lặng lẽ cất vào túi.

Ở mặt ngoài cô vẫn làm việc bình thường, ai cũng không nhìn ra biến hóa trong lòng cô, khóe mắt lộ ra tia dịu dàng.

“Tân Vũ, em và cậu Lạc thật sự không có kết quả sao?” Đồng nghiệp ăn xong chocolate, lại nói đến chuyện mùa xuân.

“Vâng, xin lỗi.” Nhớ đến Lạc Vĩnh Huy, điều duy nhất cô thấy may mắn là không làm chậm trễ thời gian của đối phương, cuộc hẹn thứ ba đã tuyên bố chấm dứt, không có cảm giác là không có cảm giác, cô không thể tự ép buộc bản thân.

“Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, có điều duyên phận thì phải chủ động tìm kiếm, chị sẽ giúp em tìm đối tượng khác.”

“Không cần, cám ơn.”

“Có phải có người theo đuổi rồi không?”

” Không có đâu.” Chỉ là âm hồn của người yêu cũ còn chưa tiêu tan thôi.

Đồng nghiệp cười hắc hắc hai tiếng. “Em nha, thần thần bí bí, hôm nào đột nhiên có tin động trời, chắc chị cũng không thấy lạ đâu!”

Hà Tân Vũ không đáp, vị đồng nghiệp này không chỉ nhiệt tình, giác quan thứ sáu cũng rất mạnh, đúng là một người sinh ra để làm mai.

Sau khi tan làm, Hà Tân Vũ đi ra trước tòa cục thuế nhà nước, chuẩn bị đón tàu điện ngầm về nhà, hôm nay không cần đi siêu thị, trong nhà còn rất nhiều đồ ăn, ba người phụ nữ ăn không hết bao nhiêu cả. Nếu là trước kia nấu cho Dương Kỳ Phong, sức ăn của anh lớn, thường phải mua thêm lương thực.

Ai da, sao lại nhớ đến anh chứ? Ngẩng đầu, tự nhiên lại nhìn thấy anh! Dáng người cao lớn mặc âu phục, xem ra rất có phong độ, nhưng người đàn ông đẹp trai luôn nguy hiểm, cô phải nhắc nhở mình điều này.

“Tân Vũ, em tan làm rồi sao?” Dương Kỳ Phong nắm chắc thời gian tan làm của cô, đến chờ trước hai mươi phút.

“Xin hỏi anh có chuyện gì?” Trong túi của cô có chocolate anh làm, điểm này làm cô có chút không được tự nhiên.

“Em nhận được chocolate rồi sao?”

“Ừ, chia cho đồng nghiệp rồi.” Cô dừng một chút. “Nhưng chỗ anh làm thì không, không ăn được.”

“Thật có lỗi, lần sau anh sẽ làm tốt hơn.” Ở nhà tí nữa thì anh không thu dọn được tàn cục, về sau vẫn là nên bái sư học nghệ trước, nhưng anh ngày càng hiểu, làm đồ ăn cho một người, cần rất nhiều tình yêu, khó trách anh bị tình yêu của cô làm hư, thậm chí còn không biết trân trọng.

“Anh đến đây chỉ để hỏi em chuyện này?” Rõ ràng cô đã viết sách dạy nấu ăn cho anh tốt lắm mà. (Vô…..Ảnh…..Các….72https://qttp.wordpress.com/)

Sự tình đương nhiên không đơn giản như vậy. “Anh muốn mời em ăn cơm, đưa em về nhà, có thể không?”

“Không cần, em có thể tự về, em muốn làm cơm cho gia đình.” Hiển nhiên là anh đang theo đuổi cô, nhưng cô sẽ không đón nhận đâu.

“Không thể cho anh một cơ hội sao?” Anh tưởng phụ nữ đều thích chocolate, xem ra không có tác dụng lớn lắm.

“Không thể.”

Thấy cô phải đi, anh cuống quít cầm tay cô, đừng trách anh ra hạ sách này, đúng là vô kế khả thi.

Cô liền đỏ mặt, người đến người đi trước mắt, anh không nên lộ liễu như vậy, ngày mai cô còn muốn đi làm mà? “Đủ rồi, em lên xe với anh, anh đừng làm em khó xử ở đây.”

Anh buông tay cô ra, ánh mắt vẫn quấn quít lấy cô như cũ. “Cám ơn em!”

Chờ hai người lên xe, anh ân cần hỏi: “Chúng ta đi ăn cơm? Em có muốn đi dạo phố, xem phim không?”

“Em không đói, cũng không có hứng.” Bọn họ cũng không phải tình nhân, làm những việc này làm gì?

Sự lãnh đạm của cô không làm vơi nhiệt tình của anh, vẫn cười cười đề nghị: “Chúng ta lái xe đi hóng gió, em muốn ra biển hay lên núi.”

“Lên núi đi.” Sóng biển sẽ làm rối tung suy nghĩ, hi vọng lên núi có thể giúp cô yên tĩnh.

“Tốt.” Xe mở máy, đêm nay và tương lai đều tràn ngập hi vọng, chỉ vì có cô bên anh, bởi vậy mà cuộc đời này đã đủ rồi.

Lái xe đi đến vùng núi, bọn họ chọn một quán trà, ngồi bên ngoài, hưởng thụ gió đêm và cảnh đêm.

“Lại đây, chúng ta uống một chén.” Dương Kỳ Phong phụ trách pha trà, chủ động rót trà cho cô, Hà Tân Vũ lạnh lùng nhìn anh, việc này trong quá khứ đều là cô làm, mà nay cảnh đã thay đổi, đại thiếu gia đã đổi tính, nhưng có những ngày tốt thế này có thể kéo dài bao lâu?

Cô cũng không muốn suy nghĩ bi quan như vậy, nhưng người từng chịu tổn thương thì đặc biệt mẫn cảm, nhìn thấy gì cũng hoài nghi, đều sợ quá khứ lặp lại.

Cô buông chén trà, không suy nghĩ miên man nữa. “Anh hủy bỏ hôn sự lại rời công ty, cha mẹ anh không tức giận sao?”

Anh kể lại đơn giản những việc đã trải qua. “Mẹ anh có vẻ thông cảm, nhưng cha anh đương nhiên phát hỏa, hiện tại anh không được gặp cha, trừ khi cha anh bệnh nặng mới bằng lòng gặp anh một lần.”

“Anh chắc chắn làm vậy sẽ không hối hận sao?” Anh có được như ngày hôm nay, cha anh cũng phải trả giá rất nhiều, con người đều hướng về gốc rễ cội nguồn, ít nhất cha anh cũng không vứt bỏ anh, đối với con cháu cũng coi như có chăm sóc.

“Cha anh cũng hỏi như vậy, nhưng anh đã nghĩ kỹ rồi, nếu thừa kế công ty, làm một đứa con ngoan của họ, lấy một cô gái có gia thế tương đương, có lẽ anh sẽ chết sớm, đây cũng là loại đả kích lớn với cha mẹ.”

“Nói bậy bạ gì đó?” Anh nhìn rất tốt mà, không lẽ lại có bệnh?

Anh cười nhẹ. “Nói cũng buồn cười, ngày thứ mười anh lên làm tổng giám đốc, đã ngất trong văn phòng.” (Vô…..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)73

“A?” Cô có nghe lầm hay không? Anh bị bệnh nặng? Trong lúc nhất thời, tim cô đập rất chậm, có khi còn không đập nổi nữa.

Mắt của anh tránh hướng cô. “Em biết không? Trước kia em chăm sóc anh rất tốt, anh đã không cách nào sổng nổi khi còn một mình, nghĩ đến việc anh làm em tổn thương, còn có khả năng anh sẽ không thể gặp em lần nữa, anh ăn không được ngủ cũng không được, bác sĩ bảo anh nằm viện hai ngày, chỉ ngủ và truyền nước biển.”

Cô nghe xong thì bực bội. “Anh là đứa trẻ sao? Ăn hay ngủ cũng muốn có người quản?”

“Đúng vậy, anh chỉ là đứa trẻ to xác, mới biết anh không thể không có em, em nói anh là đứa trẻ ngốc cũng được.”

“Ngốc đến mức làm cho người ta không tin nổi.” Cô còn tưởng rằng anh thông minh, trưởng thành, nhìn xa trông rộng, thì ra đều là hiểu nhầm.

Anh gật đầu, hoàn toàn tiếp nhận lời bình của cô, dù sao ở trước mặt cô không cần phải giả vờ xuất sắc. “Còn em, từ khi chia tay em có khỏe không?”

“Làm để sống, không có gì không tốt cả.”

“Em không trách anh? Không hận anh?” Anh không tin cô không hề có cảm giác với anh.

Nói vài ba câu sao có thể rõ ràng? Cô có điểm khô miệng, uống xong chén trà mới mở lởi: “Em ở bên anh mười năm, tình cảm không thể công khai, mỗi ngày đều muốn nói lời chia tay với anh, anh không hiểu nó tra tấn lòng đến thế nào đâu, em nghĩ có lẽ sẽ có một ngày anh cảm động vì em, nhưng em đã quá ngây thơ rồi, công chúa của anh đến bây giờ cũng không phải là em.”

Giọng của cô ấm ức như thế, giống như lưỡi dao đâm vào lòng anh, lại mắng chính mình sao lúc ấy có thể vô tâm như thế? Hai mắt tham lam không nhìn thấy chân tình đáng quý, phóng tầm mắt trong cuộc sống, ai có thể thương anh như Tân Vũ? Chỉ mong cô vẫn còn một tia tình cảm với anh, ngàn vạn lần đừng nói cái gì cũng đã mất rồi…

“Tân Vũ…… Anh biết anh dã gây cho em nhiều đau khổ, nhưng anh sẽ dùng cả đời này bù đắp cho em, em muốn trả thù anh thế nào cũng được, chờ đến khi em bình tĩnh lại, xin hãy để anh yêu em, được không?”

Anh nói rất thành khẩn, nhưng cô lại lắc đầu. “Em không có cách tin anh lần nữa, em không có cảm giác an toàn, em chấp nhận không cần yêu ai cả, ngày anh đính hôn em còn muốn chúc phúc cho anh, anh thật sự rất tàn nhẫn, không có anh em vẫn có thể sống được, em đã chịu đủ rồi…”

Nhìn lệ trong mắt cô, anh hiểu được, bọn họ vẫn cần thời gian. “Xin lỗi, thật xin lỗi.”

Cô hít sâu mấy hơi, không để nước mắt chảy xuống, có thể nói ra những lời này đã khá hơn một chút, cô cũng không hiểu mình cần phải nói gì, đối mặt với người làm cô tổn thương nhiều nhất, đây là lên án hay làm nũng?

Anh lại rót trà cho cô, bóc đậu phộng cho cô, bỏ vỏ, lại gọi mấy món ăn, nhẹ nhàng gắp vào bát cô, coi cô như một đứa bé để chăm sóc. Bọn họ im lặng ăn uống, gió đêm từ từ thổi qua, có một số việc không cần phải nói cũng hiểu được, tốt nhất hãy lắng đọng lại trong chốc lát.

“Ít nhất chúng ta vẫn còn làm bạn được chứ, lần sau chơi bóng, em còn có thể đến không?”

Cô suy nghĩ thật lâu, tay anh bưng chén cũng phát run, cô mới chậm rãi trả lời: “Nếu có thời gian em sẽ đến.”

“Cám ơn.” Có thể thở, có thể gặp cô, tự đáy lòng anh rất cảm kích.

Đêm nay, hai người đều mất ngủ, tình yêu vẫn còn, thương tổn lại càng sâu, đời người khó vẹn toàn, còn sống chính là mâu thuẫn và vật lộn, rồi lại lưu luyến mãi một khắc dịu dàng, nói thật không có đạo lý, con người rốt cục là kiên cường hay yếu đuối?

Sau hai ngày nghỉ, Chu Bằng Phi chịu trách nhiệm liên lạc với mọi người, đội bóng nghiệp dư lại sống lại tại công viên Hà Hán, diễn màn long tranh hổ đấu.

Lúc này Ngô Tuyết Yến theo đoàn xuất ngoại nên không thể đến, vì thế Hà Tân Vũ dẫn em gái mình theo, cô biết Chu Bằng Phi còn độc thân, em gái mình cũng độc thân, nói không chừng có thể tóe ra tia lửa gì đó.

Hà Thiến Văn không có hứng thú làm “nữ giúp việc”, nhưng xem bóng cũng không tệ, Chu Bằng Phi không câu nệ tiểu tiết, một bên dạy cô chơi bóng, một bên hàn huyên chuyện đông tây, hai người có cảm giác gặp nhau thật muộn.

Thời gian nghỉ giữa hiệp, Dương Kỳ Phong ngồi bên cạnh Hà Tân Vũ, thấp giọng nói: “Cám ơn em đã đến.” (Vô…..Ảnh..74…Các….https://qttp.wordpress.com/)74

“Em chỉ muốn giúp em gái mình.” Hà Tân Vũ cúi đầu không nhìn anh, cô tự ghét mình, đối với anh yêu hận không rõ.

“Em ấy rất hoạt bát, Bằng Phi chắc sẽ thích em ấy.” Đây là lần đầu tiên Dương Kỳ Phong gặp em gái cô, em gái cô và Ngô Tuyết Yến là một mẫu người, mà mẫu người của anh thì lại là cô chị gái, tự đáy lòng anh đã phân loại như vậy.

“Ừ.” Làm mai vốn là chuyện vui, lúc này cô mới hiểu lòng nhiệt tình của đồng nghiệp từ đâu mà đến.

“Chơi bóng xong, đến nhà của anh, mọi người tụ tập được không?”

“Tốt.” Cô tự nói với mình, thuận theo tự nhiên là được, dù sao có nhiều người như vậy làm bia đỡ đạn mà.

“Cám ơn.” Anh lại nói lời cảm ơn, cô có thể chịu được sự vụng về như vậy của anh, trong quá khứ họ vẫn luôn như vậy.

Hà Thiến Văn đã sớm nhận ra Dương Kỳ Phong, chính là người đàn ông đêm đó nói chuyện dưới lầu với chị hai, có điều cô nhịn xuống không hỏi nhiều, nếu quấy rầy bọn họ thì không tốt lắm. Đồng thời Hà Thiến Văn cũng nhìn ra, mọi người đều coi Dương Kỳ Phong và chị cô là một đôi, nhưng ngoài miệng thì không nói gì, bởi vì nam nhân vật chính rất cẩn thận, nữ nhân vật chính lại chần chừ, tốt nhất không nên bứt dây động rừng.

Đánh bóng xong, mọi người lái xe đến nhà Dương Kỳ Phong trước, thời gian vui chơi giải trí, nói nói cười cười so với chơi bóng còn dài hơn, đội bóng rổ nghiệp dư sắp biến thành đội đồng ca chuyên nghiệp.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s