Đừng yêu em 9.2


Khi tan cuộc, Hà Thiến Văn báo cáo với chị hai: “Em muốn đi xem phim với đội phó, tỷ tỷ đại nhân ân chuẩn nhé?”

“Đương nhiên đồng ý rồi, đội phó không tệ, em đừng bắt nạt anh ấy.” Hà Tân Vũ thật cao hứng khi bọn họ tiến triển thuận lợi, cô cũng tin tưởng nhân cách của đội phó, sẽ không mang em gái dễ thương của cô đi bán.

“Bye bye~~ em đi cùng anh ấy trước, ai đưa chị về nhà?”

“Chị tự về được.” Quá khứ cũng vậy, cô luôn tự mình về nhà, đường về đã rất quen thuộc rồi.

Dương Kỳ Phong lập tức chen ngang. “Em cứ yên tâm, anh sẽ đưa Tân Vũ về nhà.”

“Đội trưởng có trách nhiệm nhất, chúng em đi trước, xin chào!” Hà Thiến Văn cũng bắt chước mọi người gọi đội trưởng, vừa tiện vừa dễ nhớ.

Đối với đề nghị này, Hà Tân Vũ không thể trả lời, liền đến phòng bếp dọn dẹp, Dương Kỳ Phong đương nhiên giúp bên cạnh, dù sao những người khác đều là bạn cũ, không cần tiếp đón đặc biệt, quan trọng là bọn họ cũng biết người anh coi trọng nhất là ai.

Bận rộn một hồi, Hà Tân Vũ phát hiện mọi người đã về cả, trong phòng chỉ còn lại hai người họ, Dương Kỳ Phong thì nhìn cô chăm chú, vì thế cô lau khô tay nói: “Em đi về trước.”

“Anh đưa em về.” Anh nắm chìa khóa xe, tiện tay tắt đèn và điều hòa.

“Không cần.” (Vô…..Ảnh…..Các.75…https://qttp.wordpress.com/)

“Cần, nhất định cần.”

Cuối cùng cô không lay chuyển được anh, vẫn leo lên xe anh, thật là có một là có hai, vô tam bất thành lễ (1), chỗ ngồi này giống như chỗ ngồi quen thuộc của cô mất rồi.

“Thời gian còn sớm, chi bằng chúng ta cũng đi xem phim?” Anh coi như không có chuyện gì xảy ra, không muốn tạo áp lực quá lớn cho cô.

“Trước kia đều xem ở nhà, cùng anh đến rạp thật không quen.” Bước đi của bọn họ quả khác người ta, vừa bắt đầu hẹn hò đã ở tại nhà, những chuyện như đi dạo phố, đạp thanh, xem phim, tất cả đều chưa làm qua, nhưng sau khi chia tay lại muốn thử một lần, thật là loạn hết cả.

“Thói quen cũng có thể bồi dưỡng, thử một lần xem?”

“Em sợ anh sẽ ngủ.”

“Nếu thật như thế, anh sẽ làm em mất thể diện.” Anh không thể không thừa nhận, các loại văn nghệ điện ảnh đều muốn thôi miên anh.

Cô nhớ đến hình ảnh kia, nhịn không được nở nụ cười, dĩ vãng khi ở chỗ anh, anh thích ngủ thế nào thì ngủ, nếu là đi xem phim hay ca nhạc, ngủ tại chỗ chẳng phải làm trò hề cho thiên hạ, hơn nữa lại còn ngã lên đùi cô, quả thực không có thuốc nào cứu được.

Anh kinh ngạc nhìn cô. “Đã lâu không thấy em cười.”

Cô ho khan một tiếng, lảng tránh khát vọng của anh. “Như vậy đi, đi dạo chợ đêm.”

Đại thiếu gia có làm chút hoạt động bình dân không? Cô cố ý khiêu chiến cực hạn của anh, đã thấy anh gật đầu như giã tỏi. “Ý kiến hay!”

Tùng Sơn, chợ đêm phong phú, trải dài sáu trăm mét, là khu chợ đêm số một của Đài Bắc.

Tuy rằng không quá đói, nhưng trong mùi hương hấp dẫn, bọn họ vẫn mua bánh tiêu, ngô nướng, sữa đu đủ, vừa đi dạo vừa ăn.

Đi đến miếu, bọn họ còn vào dâng hương, Hà Tân Vũ thấy người đàn ông bên cạnh thì thầm, không biết đang ước gì, thêm một đồng tiền, bộ dạng thành kính làm cô mê hoặc, cái người quá mức tự tin Dương Kỳ Phong cũng có lúc phải khẩn cầu thần linh sao?

“Chúng ta đi thôi.”

“Ừ.” Cô vẫn là không rõ anh khẩn cầu cái gì, lúc nào anh muốn nói thì tự nhiên sẽ nói.

Trong miếu yên tĩnh, ngoài miếu tấp nập, du khách và người bán hàng đan xen, một cảnh này tạo cho anh lý do và dũng khí, chỉ mong ông trời phù hộ!

“Nhiều người như vậy, anh sợ sẽ lạc mất em.” Anh nắm tay cô, cảm giác cô cứng đờ người, nhưng không giãy tay rút lại.

(1) không có lần thứ ba thì không phải phép

Nếu cô không cự tuyệt, anh coi như là tiếp nhận rồi, vì thế hai người tay trong tay đi dạo, giống như các đôi tình nhân xung quanh đó vậy.

Trước mắt chợ đêm vẫn là chợ đêm, tâm tình đã có biến hóa, bởi đám đông chật chội, cô thỉnh thoảng đụng phải vai anh, có mấy lần thậm chí còn ngã vào lòng anh, anh cố gắng làm tròn trách nhiệm của người bảo vệ, hưởng thụ tất cả sự tra tấn tốt đẹp này.

Cô không nghĩ sẽ có một ngày này, bọn họ không chỉ công khai nắm tay, còn ở nơi rất đông người, không sợ người khác nhìn thấy cũng không phải chạy trốn, trong lúc nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

“Anh đổ mồ hôi kìa.” Cô lấy giấy lau cho anh, thấy đầu anh đầy mồ hôi, tại sao vậy?

“Cám ơn.” Anh tiếp nhận mấy cái, không hình dung ra cảm giác chua ngọt này.

“Không còn sớm nữa, em nên trở về nhà.”

“Ừ.” Là ai đả đẩy cô về phía anh? Anh cảm ơn người xa lạ kia, khiến anh và cô gần đến vậy. (Vô…..Ảnh…..Các..76..https://qttp.wordpress.com/)

Lên xe, anh đưa cô về nhà, dọc theo đường đi không nói chuyện nhiều lắm, nhưng không khí lại ấm áp, dù sao cũng đã dắt tay rồi, để cô ở đầu hẻm, cô lịch sự nói lời cảm ơn. “Cám ơn anh đã đưa em về.”

“Đừng khách khí, à…… Ngoài lúc chơi bóng, anh có thể gặp lại em không?”

“Công việc của anh chắc hẳn rất bận.” Cô thản nhiên từ chối.

“Bận đến đâu cũng phải có cuộc sống riêng, anh không còn giống trước kia nữa, ngoài việc theo đuổi công việc, càng phải quý trọng người anh yêu.”

“Anh có thể nghĩ như vậy cũng tốt.” Cách cô nói như là chuyện không liên quan gì đến cô

“Đương nhiên, thời gian làm việc của anh rất dài, có lẽ không có cách để đưa đón em đúng giờ làm, nhưng mỗi ngày anh vẫn muốn gặp em, nếu em nguyện ý, có thế cho phép anh làm vậy không?” Anh nói rõ ràng như vậy, cô không thể không hiểu, nhưng xin anh đừng quan tâm cô nữa.

“Cho phép?” Cô nhíu mày, trong từ điển của anh cũng có hai chữ này, thật là kỳ diệu.

“Đúng vậy, vì anh đang theo đuổi em, nhưng không muốn quấy nhiễu em, anh phải được cho phép của em.”

“Nhìn lại đi, em không tin anh làm được bao nhiêu.” Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, làm việc điên cuồng sao có thể nói dừng là dừng?

“Coi như em không phản đối, anh rất mong.”

“Ngủ ngon.” Cô xuống xe, không quay đầu, trong mắt anh có nhiệt tình cũng có cô quạnh, đều làm cho lòng cô dao động.

Dương Kỳ Phong nói được làm được, bắt đầu theo đuổi Hà Tân Vũ, vì công việc bận rộn, anh không thể đến đưa cô đi làm, nhưng buổi tối có thể đón cô về nhà, mỗi ngày ít nhất có thể gặp mặt một lần, ngoài ra còn điện thoại trong ba bữa cơm, báo lại hành tung của mình, cô không muốn biết cũng không được.

Gặp đội bóng là lộ trình cố định, bình thường còn hẹn đi ăn cơm, đi dạo phố, xem ca nhạc, làm những chuyện giống như những đôi tình nhân thường làm. Anh rất thích chụp ảnh, hơi một tí là lại chụp lại hình ảnh hai người, mỗi chỗ đến đều phải chụp, mặt hai người cùng dán vào ống kính.

Nhưng bọn họ rất ít khi đến nhà anh, hơn nữa cô cũng không vào phòng ngủ của anh, trên chiếc giường lớn kia đã xảy ra quá nhiều việc, cô chưa chuẩn bị tâm lý hoàn toàn đón nhận anh, trước hết hãy hưởng thụ cảm giác được theo đuổi đi, thiếu mất đoạn này, khó tránh khỏi cảm giác tiếc nuối, là anh nợ cô, cô không có lý do để chối từ.

Tối thứ sáu, khi Hà Tân Vũ về nhà đã là mười một giờ, Hà Thiến Văn nháy mắt nói: “Chị, gần đây sao hay về khuya vậy, có phải đội trưởng không cho chị về không?”

“Chị đi làm bảo mẫu, chăm sóc cún con.”

“Chà, chà chà, Lại định dùng cái này hù em à.” Hà Thiến Văn đã sớm khám phá ra bí mật của chị, nghĩ ra lý do này thật kém.

Hà Tân Vũ nở nụ cười, ngồi trước mặt em gái hỏi: “Em và đội phó thế nào rồi?”

“Anh ấy rất tốt với em, nhưng lại có nhiều tình địch, đi đánh giết nhiều cũng mệt á.” Chu Bằng Phi hiền hoà lại thân thiết, nam nữ già trẻ đều thích anh, cũng coi như đạt đến trình độ vạn người mê.

Hà Tân Vũ vừa nghe lập tức đề nghị: “Nếu anh ấy có lòng thì để cho anh ấy tự giải quyết.”

“Đúng không? Em nên nhượng bộ một bước? Nếu vậy những người phụ nữ khác có nhân cơ hội này chiếm lấy anh ấy không?”

“Đó là vấn đề của anh ấy, không phải vấn đề của em, nếu anh ấy không hiểu, em có thể đánh thức anh ấy, để anh ấy quyết định, mọi việc đều phải tự nguyện, sao này mới không oán hận nhau.” (Vô…..Ảnh…..Các.77…https://qttp.wordpress.com/)

Hà Thiến Văn như thể bị đánh thức. “Sao tự nhiên chị thông minh vậy?”

“Một chút kinh nghiệm nói chuyện mà thôi.” Trải qua chia chia hợp hợp, cuối cùng cũng học được thế nào là đau đớn.

“Chị và đội trưởng thế nào? Tiết lộ một chút thôi!” Mỗi lần chơi bóng bọn họ đều ám muội, người ngoài đều tò mò bàn tán.

“Thời kỳ quan sát mà thôi, chuyện này không thể nôn nóng được.”

Nghe hai đứa con tâm sự chuyện tình cảm, Hà Thu Mỹ mới đầu muốn vào phòng, rồi lại mỉm cười, lặng lẽ đóng cửa lại, có thể an tâm rồi, có khi nằm mơ cũng cười ấy chứ.

Sau khi tan làm, Dương Kỳ Phong hẹn Hà Tân Vũ đi ăn cơm, anh không biết cô thích ăn gì, cho nên đi qua các nhà hàng một vòng, ý định quan sát xem cô thích món ăn nào nhất, để sau này còn có phương hướng xác định.

Hôm nay bọn họ ăn món Thái, gọi rất nhiều đồ ăn thịnh soạn cho cô, anh nhắc đến một việc. “Gần nhất hoàn thành mấy hợp đồng lớn, ông chủ đã tăng lương cho anh.”

“Chúc mừng.” Cô biết anh làm việc rất thuận lợi, công ty thiết kế giờ không thể thiếu anh, người có bản lĩnh đến chỗ nào cũng có thể sinh tồn, nhưng có lẽ có điểm phí phạm nhân tài? Cô không tiện hỏi nhiều.

“Anh muốn chúc mừng mình một chút.”

“Tốt, em mời anh ăn cơm.” Mỗi lần đều để anh trả tiền, cô rất áy náy.

“Khụ! Em có thể nấu cơm cho anh ăn được không? Chỉ làm cho một mình anh.” Bình thường khi chơi bóng, cô cũng sẽ làm chút đồ ăn đến, nhưng đây là chia cho mọi người, anh hi vọng cô chỉ một lòng vì anh.

“Ở nhà anh?” Cô như ngửi được vị dụ hoặc?

Anh gật đầu. “Ừ! Anh và em cùng đi mua đồ ăn, anh có thể giúp em rửa thức ăn, còn có thể rửa chén, anh sẽ không vụng về như trước nưa đâu, em yên tâm.”

“Ăn cơm trưa hay là bữa tối?” Cô nam quả nữ ở cùng phòng, nếu là ban đêm còn nguy hiểm hơn nữa.

“Đều tốt, tùy em.”

“Được rồi, chúng ta hẹn lại thời gian.”

“Cho nên…… Em đồng ý rồi?”

“Nấu bữa cơm thôi mà, có gì đâu.” Cô cũng muốn biết, trong hồ lô của anh có thuốc gì?

“Thật tốt quá!” Anh nắm tay cô, lại gần định hôn một cái, nhìn biểu tình lúng túng của cô, biết mình đã mạo phạm, vội buông bàn tay nhỏ bé ra. “Thật có lỗi, anh nhất thời cao hứng quá.”

Hai tay cô đan vào nhau, hai gò má đỏ bừng, giọng nói mang theo ý nhắc nhở. “Lúc ăn cơm ở nhà anh, hi vọng anh sẽ không kích động như vậy.”

“Anh hứa, chuyện em không cho phép, anh tuyệt đối không làm.”

Đàn ông hứa hẹn, một cân đáng giá bao nhiêu tiền? Nụ cười của cô mang theo chút tàn khốc, không bằng thử một lần đi, xem năng lực của anh đến trình độ nào, ai bảo anh nhẫn tâm vứt bỏ cô, trình độ hận thù của phụ nữ đúng là vượt quá sức tưởng tượng.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s