Bách biến tiểu mỹ nhân 1.2


bbtmn

******

Long Nghiên Nghiên là người làm việc hiệu quả, không lục được kéo lớn, cô từ bỏ, không nói hai lời liền muốn đi giết cái người đã đăng quảng cáo của tập đoàn Thiên Kình kia lên.

“Xin chào, tôi muốn tìm……”

Bảo vệ khu nhà như gặp quỷ thét to: “A a… là cô.”

Long Nghiên Nghiên sửng sốt. /Vô.Ảnh15..Các…https://qttp.wordpress.com//

“Tiểu thư xin chờ một chút.” Luống cuống tay chân nắm lấy điện thoại thông báo một tiếng, người bảo vệ đỏ hết cả mặt gật đầu, tiếng nói vang lên trong đại sảnh. “Vị tiểu thư này, xin mời lên thang máy chuyên dụng ở trái, sao khi lên tầng mười bảy, sẽ có người tiếp đón cô.”

Khóe mắt thấy người bảo vệ đang nhìn bức ảnh chụp của cô trên cao, Long Nghiên Nghiên nhất thời hiểu ra, khuôn mặt của cô đã trở thành một loại giấy chứng nhận, cái tên phụ trách quảng cáo vô sỉ kia đã sớm đoán được mình sẽ đến.

Người chờ cô trên tầng mười bảy là một người phụ nữ với vẻ mặt niềm nở, người phụ nữ kia mời cô vào một gian phòng chờ đợi, cũng hứa sẽ lập tức có người đến tiếp cô.

Nhưng mà năm phút trôi qua, mười phút trôi qua, mười lăm phút trôi qua…… Long Nghiên Nghiên không kiên nhẫn chờ đợi được nữa, mới tính đi ra ngoài gọi người, thì cửa bỗng bị mở tung.

Một người đàng ông vọt vào, phải nói là anh đâm vào, không đúng, là ngã vào mới đúng.

Tránh theo phản xạ, Long Nghiên Nghiên mới không đụng phải người đàn ông lỗ mãng kia, cô chau mày lại, đánh giá người đàn ông đang thở dốc mãnh liệt, trông thật giống như vừa mới chạy đi chạy lại vài vòng quanh cao ốc ấy.

Vóc người tên này gầy nhom, lại cao ngất ngưởng; Không thể gọi là đẹp trai, ngũ qua lại có một khí chất độc đáo mê người; nụ cười mang cảm giác lười biếng, lại phát ra mị lực nam tính và tự tin; đôi mắt sắc bén đang khóa chặt cô lại.

Người đàn ông hiên ngang đứng lên, khoe miệng lộ ra ý cười thỏa mãn. “Xin chào, tôi họ Lệnh, có thể xin hỏi tiểu thư tên gì không?”

Là cô, đúng là cô!

Nhìn thấy người đẹp trong nhớ thương một tuần nay, tâm tình Lệnh Quá Dương quả thực vô cùng kích động. /Vô.Ảnh.16.Các…https://qttp.wordpress.com//

Khuôn mặt thanh lệ quen thuộc, đôi mắt đen rạng rỡ tỏa sáng, cái mũi thẳng tắp, môi anh đào đỏ mềm, mái tóc ngắn xinh đẹp, cùng một thân trang phục đơn giản, lại có một tư vị khác, cô thật sự rất đẹp, nét đẹp đơn giản, và thuần khiết.

“Trước tiên gọi người phụ trách quảng cáo ra đây rồi hẵng hỏi.”

“Không cần tìm người phụ trách, người muốn gặp em là tôi.” Tuy anh không muốn công khai bức ảnh chụp của cô, nhưng đây là cách duy nhất có thể để cô xuất hiện, hơn nữa còn lập tức thấy được kết quả ngay.

Cho nên đầu tiên khi nhận được điện thoại từ thư ký của Nghiêm Cát Tường, Lệnh Quá Dương không khác nào cuồng phong tàn phá phòng chụp hình lao vội tới đây.

“Anh muốn gặp tôi? Tôi lại không biết anh.” Long Nghiên Nghiên không khỏi nhăn đôi mày thanh tú lại.

“Tôi là nhiếp ảnh gia, bức ảnh đó là tôi chụp, tôi tìm em đã lâu, tôi muốn mời em làm người mẫu đại diện quảng cáo cho sản phẩm năm nay của Thiên Kình.”

“Thì ra là anh, tên khốn kiếp này!”

Gì? Là anh nghe lầm à? Cái miệng xinh xắn đỏ thắm kia vừa mới nói cái gì vậy?

“Ngày đó vô tình thấy em, tôi đã biết em là người tôi muốn tìm rồi, lại hỏi em là ai…”

“Khốn kiếp!”

Á, anh thật sự nghe lầm sao? Nữ thần của anh chắc sẽ không mở miệng là nói lời dơ bẩn thế chứ.

“Khí chất là em là thứ tôi cần, vì tìm em, tôi bất đắc dĩ phải công khai ảnh của em, tôi muốn……”

“Ai cho phép tên khốn kiếp anh đăng ảnh của tôi? Anh được tôi đồng ý chưa?”

“Tiểu thư, nói chuyện có phải quá thô lỗ rồi không?” Anh nhất thời giật mình, bị đả kích.

Hình tượng nữ thần tao nhã đã hoàn toàn tan vỡ trong lòng anh.

“Tôi thô lỗ? Vị tiên sinh này, anh xâm phạm quyền cá nhân phim ảnh của tôi, tôi còn lịch sự với anh cái gì? Tôi chưa đánh anh đã là tốt lắm rồi đấy.” Long Nghiên Nghiên hùng hổ bước đến chỗ Lệnh Quá Dương, nghĩ muốn đánh cho người này bẹp dí.

“Tôi nghĩ, chúng ta có chút hiểu lầm.” Đầu hơi đau, đây không phải sự thật, một người con gái nhìn bề ngoài xinh đẹp mê người như thế, làm sao có thể nói lời thô tục như vậy?

“Không hiểu lầm, tôi đến đây chính là muốn cảnh cáo các người, lập tức dỡ hết áp phích quảng cáo đó cho tôi, nếu không, chúng ta gặp nhau tại tòa án!”

Tính tình của cô thật không tốt, lòng Lệnh Quá Dương chùng xuống, sắc mặt trở nên khó coi: “Tôi thừa nhận việc này là lỗi của tôi và Thiên Kình, tự tiện sử dụng ảnh của em, tôi rất xin lỗi, nhưng chúng tôi không có ác ý đâu, xin đừng nói chúng tôi kiểu đáng giận như thế.”

“Anh muốn tôi không tức giận thế nào? Anh không có ác ý, nhưng  lại làm cuộc sống của tôi phức tạp hơn.” Cô không thích để người ta chỉ trỏ, hơn nữa, cô ghét nhìn thấy mái tóc ngắn của mình. /Vô.Ảnh..Các.17..https://qttp.wordpress.com//

 “Được, tôi sẽ yêu cầu Thiên Kình lập tức dỡ áp phích, cũng ngừng quảng cáo trên tivi.” Không chần chừ, anh nói như đinh chém sắt.

Lệnh Quá Dương nói xong ngược lại còn khiến Long Nghiên Nghiên sửng sốt, cô còn tưởng rằng phải dùng sức đấu tranh, thậm chí xuất cả sức mạnh, xô ngã cái ghế hay đập nát bình hoa, mới làm cho người đàn ông cao ráo trước mắt sợ cô.

“Nhưng, có thể xin tiểu thư suy nghĩ một chút, làm người mẫu cho tôi thì sao?”

Thì ra vẫn có điều kiện!

Long Nghiên Nghiên cười lạnh, “Vì sao tôi phải suy nghĩ?”

“Đây không phải là một quảng cáo nhỏ, ngoài việc đăng trên các tạp chí, còn có hình lớn đặt ở triển lãm, em sẽ nổi tiếng rất nhanh.”

Thấy cô muốn từ chối, lấy danh tiếng ra sử dụng thất bại rồi, anh vội sửa: “Có lẽ em chưa từng nghe về tôi, nhưng tập đoàn Thiên Kình trải dài ba châu cũng không phải là giả, chỉ cần em có thể đồng ý hợp tác với chúng tôi, thù lao nhất định sẽ rất hậu đãi.”

Dù cá tính của cô thật khiến anh thất vọng, nhưng Lệnh Quá Dương lại không thể nén nổi suy nghĩ của mình, anh muốn giữ cô lại.

“Thù lao?”

“Xin hãy tin năng lực chuyên nghiệp của tôi, tôi sẽ phát huy hết nét đẹp của em, cam đoan ngay cả người thân bạn bè em mà nhìn thấy quảng cáo, hết thảy sẽ bật ngón tay cái lên khen ngợi em.”

Lòng dao động, anh nói cũng thật hấp dẫn.

“Tôi để tiểu thư suy nghĩ vài ngày, sau đó em hãy nói cho tôi biết quyến định của em.” Cô ngây ra là chuyện tốt, lấy giấy bút ra, anh xin cô để lại vài thông tin cá nhân đơn giản.

Long Nghiên Nghiên viết. /Vô.Ảnh..Các…18https://qttp.wordpress.com//

“Tiểu thư họ Long à!” Quá tam ba bận nói không sai, mất hai cơ hội để quen cô rồi, lần này rốt cuộc cũng có thể biết được tên họ của cô.

Đáy mắt ánh lên ý cười, nhìn đến ngày sinh của cô, ánh mắt lại trừng thật lớn.

Kỳ lạ, hai mươi tám, cô tự nhiên lại còn lớn hơn mình! Tóc cô ngắn, thoạt nhìn càng trẻ hơn.

“Long tiểu thư, ngày đó tôi gặp em, tóc em còn rất dài, vì sao……”

“Tôi viết xong rồi.” Long Nghiên Nghiên giao lại cho anh, không muốn trả lời vấn đề làm cô thương tâm kia.

Nhưng anh lại thấy khuôn mặt lạnh chợt lóe đau thương, lòng anh lập tức như bị nhéo theo.

Nhất định cô đã gặp chuyện gì đó, anh rất muốn biết nước mắt của cô đã rơi vì ai, nhưng không phải hiện tại, giờ cô còn chưa tin tưởng anh.

“Đây là danh thiếp của tôi, tôi là Lệnh Quá Dương, em suy nghĩ xong, xin lập tức nói cho tôi biết.” Anh nắm chặt danh thiếp đưa đến tay cô.

Không mang theo giận dữ, đôi mắt trong sáng kia thật động lòng người, cô mở một bàn tay khác ra, đôi môi mê người mở ra trước mắt anh: “Lấy phim ra đây.”

Lực sát thương của khoảng cách gần quả nhiên càng to lớn, tim đập thùng thùng, sau vài lần hít sâu, anh mới nhịn từ bỏ ham muốn một cái vồ ôm trọn bàn tay ngọc mềm mại kia, khắc chế xúc động muồn kéo cô đến bên cạnh mình.

 “Cái gì…… Phim cái gì?” Thật đáng sợ, trong nháy mắt kia, đầu của anh như trở thành một khối keo đặc. /Vô.Ảnh..Các19…https://qttp.wordpress.com//

“Là phim ảnh chụp của tôi.” Cô mím môi, người đàn ông này giả ngu à?

“Phim ảnh, à! Em nói đến phim ảnh kia!” Chúa đã về, đây là con át chủ bài để hai người không cắt đứt liên lạc với nhau, sao có thể tùy tiện đưa cho cô? “Thật xin lỗi, tôi không có thói quen mang phim theo người, nếu không thì thế này đi, chờ em suy nghĩ xong nói lại cho tôi, chúng ta hẹn thời gian gặp mặt, đến lúc đó tôi sẽ giao phim lại cho em.”

Đây là uy hiếp trá hình, ý chính là: cô không có câu trả lời, anh sẽ không trả phim cho cô.

Long Nghiên Nghiên không hiểu vì sao người đàn ông trước mắt này lại cố chấp bắt cô suy nghĩ? “Vì sao lại chọn tôi?”

Chần chừ vài giây, khóe môi tao nhã gợi lên cười nói: “Nếu tôi nói, từ màn ảnh tôi vừa gặp đã yêu em thì sao, em có tin không?”

“Nhảm nhí, tôi không tin.” Lưới phòng vệ trong nháy mắt mở rộng ra, cô nhìn anh đề phòng.

“Tôi cũng không tin, cho nên em yên tâm, tìm em cũng là vì cảm giác trong nháy mắt đó, mái tóc dài của em khiến tôi chú ý, đơn giản như vậy thôi. Cho dù về sau em lại cắt tóc ngắn, tôi vẫn thấy khí chất của em rất thích hợp để làm nữ chính trong chủ đề lần này, tôi cam đoan không có ý nghĩ không an phận với em đâu.” Anh nhún vai, cười đến miễn cưỡng.

Thật sự không có ý nghĩ không an phận, cũng không cho phép mình có ý nghĩ không an phận.

Tính tình của cô căn bản không phải loại mình thích, người con gái như vậy sao anh có thể động lòng? Anh chỉ bị vẻ ngoài của cô hấp dẫn, mới muốn quen cô, quan tâm cô, muốn cô làm nữ chính, cũng chỉ thế này thôi, rất đơn giản.

Vừa nghĩ như vậy, bỗng dưng, anh phát hiện xoang mũi lại bắt đầu tác quái.

Làm ơn đi! Đừng đến chứ.

Long Nghiên Nghiên không chú ý tới biểu tình khác thường của Lệnh Quá Dương, bàn tay xiết chặt danh thiếp, xoay người đến trước cửa. “Hi vọng anh nói được làm được, sau hôm nay, tôi không muốn nhìn thấy quảng cáo đó lần nữa, nếu không anh chờ bị kiện đi!”

Lệnh Quá Dương không nói thêm một câu nào nữa, cô không quan tâm, càng không để ý đến những tiểu thư thư ký ở phòng làm việc ở sát bên cạnh cô đang xì xào to nhỏ cái gì.

Không nghĩ nhiều nữa, Long Nghiên Nghiên rời tầng mười bảy, đi khỏi Thiên Kình.

Để người ta chú ý tới cô sao? Cũng sẽ chú ý giống cái người hai lần nhìn thấy mình thì chảy máu cam ư? Bọn họ sẽ khen ngợi cô, hay là hờ hững như trước kia, lạnh lùng chẳng thèm nhìn cô một cái? /Vô.Ảnh..Các.20..https://qttp.wordpress.com//

Cô không biết có nên thử một lần hay không!

“Đáng chết! Lệnh Quá Dương, cậu nhiều máu như thế, vì sao không hiến máu nhân đạo đi, để máu dây cả lên giấy tờ của tôi, ông trời của con, đây là hợp đồng a…… Cái gì? Không cho phép, quảng cáo kia vừa mới tung ra mà, ít nhất cũng phải để vài ngày đã, ai để ý cậu hứa gì với cô ấy…… Ê! Cậu dám đem lấy giấy lau mũi bôi lên hợp đồng lần nữa xem, Lệnh, Quá, Dương!”

Trong văn phòng truyền đến tiếng kêu gầm rú của Nghiêm Cát Tường, nhưng, cũng không ảnh hưởng đến chuyện của Long Nghiên Nghiên.

Người con gái thần bí được mọi người chú ý qua các áp phích quảng cáo trên tivi, tỷ lệ sống sót chỉ có trong một buổi sáng như vậy.

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s