Bách biến tiểu mỹ nhân 3.1


bbtmn

Chương 3

Hình thành thói quen thì ra là một chuyện dễ dàng như thế.

Quen có người thường xuyên xuất hiện bên cạnh, quen có người đưa đón đúng giờ, quen có người cãi nhau cùng cô, quen có người như gà mẹ nhiều lời, quen có người lấy lòng mình, quen……

Quen với sự có mặt của anh, nhưng khi cô vất vả quen với sự có mặt của anh rồi, thì anh lại chẳng nói một câu đã biến mất.

Long Nghiên Nghiên không biết đã là lần thứ mấy quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính, chỗ kia trong quá khứ luôn có một bóng hình dong dỏng lẳng lặng đứng đó, khuôn mặt tuấn tú mỉm cười nhìn cô chăm chú, nếu không phải thì cũng vén tay áo lên làm lao công miễn phí, nhưng, bóng dáng quen thuộc đó đã biến mất ba ngày nay rồi.

Có phải người đàn ông đó đã chọn được mục tiêu tiếp theo, quyết định buông tha cho cô?

Đây đúng là chuyện tốt, nhưng đáy lòng cô lại thất vọng và đầy muộn phiền.

Đáng chết! Không lẽ là mưu kế của anh? Khiến cô quen với sự tồn tại của anh bên cạnh, sao đó cô sẽ tự nhiên thuận theo yêu cầu của anh. /Vô.Ảnh..36Các…https://qttp.wordpress.com//

“Chị Nghiên Nghiên, chị đang nghĩ gì thế? Sao trông bất ổn vậy?”

Bỗng nhiên hoàn hồn, Long Nghiên Nghiên mới chuyển sự chú ý sang Nhâm Vũ Tiệp, mấy ngày qua vì cuộc họp mẫu giáo kết thúc muộn, cho nên mới tìm cô cùng về nhà.

“Tôi lo hôm nay gói hoa không tốt lắm, khách hàng có điểm không ưng ý….” Long Nghiên Nghiên chột dạ rủ mắt xuống, quyết định ném Lệnh Quá Dương ra khỏi đầu.

“Chị Nghiên Nghiên có phải đang nghĩ đến vị kia nhiếp ảnh gia tiên sinh kia không?”

Tự đạp chân mình, trên mặt Long Nghiên Nghiên tràn ngập kinh ngạc, biểu hiện của cô rõ đến thế sao, khiến Nhâm Vũ Tiệp nhìn ra cô đang suy nghĩ cái gì.

“Trước kia em đến cửa hàng bán hoa tìm chị Nghiên Nghiên, đều gặp được vị Lệnh tiên sinh kia, mỗi khi tan làm hình như anh ấy đều đưa chị về nhà, nhưng mấy ngày nay em lại không anh ấy, chị Nghiên Nghiên có biết Lệnh tiên sinh đi đâu rồi không?” Sau lớp kính, một đôi mắt trong vắt tràn ngập dấu chấm hỏi, nhìn thẳng Long Nghiên Nghiên.

“Tôi không quen anh ta, anh ta thế nào làm sao tôi biết.” Long Nghiên Nghiên bày ra vẻ mặt không muốn quan tâm đến Lệnh Quá Dương.

“Chị Nghiên Nghiên không biết số điện thoại Lệnh tiên sinh à?”

Long Nghiên Nghiên bừng tỉnh “A” một tiếng trong đáy lòng, cô có, tấm danh thiếp còn ở trong túi da của cô.

“Nếu chị Nghiên Nghiên cũng không có cách gì liên lạc với Lệnh tiên sinh, tự nhiên quả thật làm cho người ta lo lắng, vô duyên vô cớ không thấy, ngay cả một câu cũng không nói, chẳng lẽ thân thể không thoải mái, hay gặp điều gì bất trắc……” Con mắt đầy hứng thú không bỏ qua gương mặt lúc xanh lúc trắng của Long Nghiên Nghiên. “A a a, em lại nói bậy rồi, Lệnh tiên sinh sao có thể có chuyện gì!”

Long Nghiên Nghiên trở nên nghiêm túc, lấy ví da ra, bắt đầu bới bới bới, tìm danh thiếp có ghi số điện thoại của anh, cũng không nghĩ đến có phải giờ tan làm chưa, lấy điện thoại di động ra gọi. /Vô.Ảnh..Các..37.https://qttp.wordpress.com//

Chín giờ tối, có thể hình dung ra, phòng làm việc đã sớm trống trơn không còn bóng người, Long Nghiên Nghiên lo lắng, xoay danh thiếp, tìm được điện thoại riêng của anh.

“Tút, tút, tút……”

Chờ đợi là một loại tra tấn, lòng không yên bất an chờ đến khi di động kết nối được, mới dịu xuống một chút.

Chờ mãi không thấy bên kia nói gì, cô giành trước nói: “Ê, Lệnh Quá Dương à?”

Im lặng vài giây, bên kia không có một tiếng động nào.

“Ê ê, tôi là Long Nghiên Nghiên, Lệnh Quá Dương phải không?”

Có lẽ có tiếng động, nhưng chỉ toàn tiếng thở, vẫn không có người mở miệng.

“Anh không nói, chứng tỏ anh là không phải Lệnh Quá Dương?”

Long Nghiên Nghiên như nghẹn họng, làm sao đây? Chẳng lẽ anh thật sự có chuyện?

“Lệnh Quá Dương!” Cô quát to một tiếng.

“Nghiên Nghiên?” Tiếng nói khàn khàn trầm thấp truyền đến từ một chỗ khác di động, giọng nói mang theo vui mừng xen lẫn ngờ ngợ.

Là ông trời thấy anh đáng thương, ban thương xót cho anh, giấc mộng đẹp Nghiên Nghiên chủ động tìm anh ư?

“Lệnh Quá Dương, anh là Lệnh Quá Dương đúng không?” Cô vội hỏi, không bỏ qua tiếng ho khan kia.

“Đúng.”

“Anh làm sao vậy? Thân thể không thoải mái à?”

Tiếng lo lắng thân thiết này khiến anh tỉnh lại, đây không phải mơ, Lệnh Quá Dương cười ngây ngô. “Đúng, anh bị cảm, cổ đau muốn chết, tối hôm qua còn bị sốt, Nghiên Nghiên, anh thảm lắm!” /Vô.Ảnh..Các.38..https://qttp.wordpress.com//

Vì sợ truyền vi khuẩn lây bệnh cho cô, mấy ngày nay anh không dám đi tìm người đẹp.

“Anh đến bác sĩ chưa?” Thì ra là bị cảm, Long Nghiên Nghiên thở dài nhẹ nhõm một hơi, cũng bỏ đi cái cảm giác hờn dỗi mấy ngày qua.

“Có, nhưng không có tác dụng.” Anh cố gắng nói kiểu đáng thương nhất, mang theo mong đợi mở miệng, “Nghiên Nghiên, sao em lại gọi cho anh?”

Có phải cố gắng của anh cuối cùng cũng có thành quả không, Nghiên Nghiên bắt đầu để ý đến anh, quan tâm đến anh? Chụp ảnh chỉ là lấy cớ, anh muốn nhìn thấy cô mỗi ngày mới là thật.

“Tôi…… Tôi thấy anh mấy ngày nay không đến làm phiền tôi, muốn biết có phải anh đã tìm được người thích hợp rồi không, cho nên gọi đến hỏi thăm một chút.” Long Nghiên Nghiên cắn môi, nói không nổi hai chữ lo lắng, lúc này, tiếng ồn ào phía trước khiến cô chứ ý.

“Nghiên Nghiên, không được gặp anh, tất cả em chỉ nghĩ đến việc đó thôi à, anh đã nói không phải em thì không thể, sao lại không tin anh? Nghe thấy anh bị bệnh cũng chẳng quan tâm anh một chút?” Lệnh Quá Dương ho hai tiếng, bất mãn kháng nghị.

“……”

“Nghiên Nghiên?”

“……”

“Nghiên Nghiên, em đâu rồi?”

Người đã đi, Lệnh Quá Dương kêu mãnh liệt đến xé cổ họng hai tiếng, đầu kia không hề đáp lại, có, anh nghe được một tiếng “Anh đừng cố quá.” Sao đó tiếng nói của Long Nghiên Nghiên biến mất.

Điện thoại bị ngắt!

Một dự cảm không tốt hiện lên, thiếu tí nữa thì vướng dây điện thoại té ngã, Lệnh Quá Dương vội vàng lấy khẩu trang và chìa khóa xe, mang theo viên thuốc chống đau đầu, cho dù tứ chi vô lực cũng phải bò ra ngoài cửa.

= =|||

Nhâm Vũ Tiệp núp ở sau lưng Long Nghiên Nghiên, đánh giá nguy cơ lớn vây quanh các cô, vài tên ác bá lưu manh, một đám lưng hùm vai gấu, xem ra toàn là đối tượng không dễ chọc.

Chuyện bắt nguồn khi Long Nghiên Nghiên nhìn thấy mấy tên đàn ông này đang uy hiếp một cô gái rời khỏi quán rượu Lạc Đan, chẳng những bị kéo vào ngõ tối, còn có ý định cưỡng hiếp, cô gái kêu cứu, lại không có ai ra giúp. /Vô39.Ảnh..Các…https://qttp.wordpress.com//

Không thể nhịn được, Long Nghiên Nghiên tắt máy lao ra cứu người, cô nhúng tay vào khiến cho người phụ nữ vốn bị đe dọa thoát được, nói cảm ơn nhanh như chớp rồi chạy mất, để lại lũ xấu xa tìm đến chỗ Long Nghiên Nghiên và Nhâm Vũ Tiệp để trút giận.

Phụ nữ xinh đẹp dám chõ mõm vào chuyện này không có nhiều, một người đàn ông híp mắt trong đó, nhận ra Long Nghiên Nghiên tóc ngắn, kinh hô một tiếng: “Mày, tao nhớ ra rồi, lần trước chính mày đánh tao đến đầu rơi máu chảy, hại tao tốn không ít tiền thuốc.”

Lúc ấy, bên cạnh cô còn có một người đàn ông, một cước đá rạn cả xương cách tay vốn muốn vung đao lên của anh.

“A Tài, mày khiêm tốn thế! Một con bé như thế mà cũng không thu phục được, quá mất mặt!”

“Chúng mày đừng coi thường con bé này, nó ra tay còn âm hiểm hơn cả đàn ông!”

“Càng cay độc, chúng ta chơi mới càng đã, A Tài, mày không có can đảm vậy, thì để con bé này cho chúng tao, mày phụ trách con xấu đằng sau đi.”

“Không cần, lần trước nó làm tao mất mặt lắm rồi, đêm nay tao muốn đáp lễ lại thật tốt!” Tối nay gã kia không ở đây, anh phải rửa mối nhục này.

Long Nghiên Nghiên tỉnh bơ, nhìn Nhâm Vũ Tiệp run sợ phía sau nói: “Tôi sẽ nghĩ cách dẫn chúng đi, cô thừa dịp chạy nhanh đi nhé.”

“Không được, chị Nghiên Nghiên, sao em có thể để lại mình chị ở đây!”

“Làm theo lời tôi!”

Nói xong, Long Nghiên Nghiên đã xoay người đánh bọn chúng, không hề bối rối, bàn tay trần đánh xuống, mấy tên đàn ông đúng là không phải đối thủ của cô, không tóm được cô thì thôi, trên người còn nổ đom đóm.

“Vũ Tiệp, đi nhanh đi!” Long Nghiên Nghiên lo lắng hét to, cũng khiến bọn lưu manh chuyển hướng mục tiêu.

Móng vuốt sói của tên đàn ông hướng đến Nhâm Vũ Tiệp, cô kích động thét chói tai, mũi giày nhọn hoắt đá phía trước một cái, lại đá trúng đầu gối đối phương, người đàn ông đứng không vững, ngã nhào về phía trước, Nhâm Vũ Tiệp nhảy sang bên đưa tay đẩy, lại trùng hợp, anh ta bị hất vào vách tường, đập đầu rồi hôn mê.

May mắn ư? /Vô.Ảnh.40.Các…https://qttp.wordpress.com//

Một tên khác lại tiến đến muốn vung tay tát cô, Nhâm Vũ Tiệp ngồi xổm xuống, sợ hãi nhắm mắt lại, ôm chân anh dùng sức ấn một cái, người đàn ông đó còn không hiểu chuyện gì đã xảy ra, lập tức ngã xuống, Nhâm Vũ Tiệp đứng dậy muốn chạy trốn, lại đạp phải cái váy dài, một cước dẫm lên xương bả vai của tên đàn ông, anh ta đau đớn hô to liên tục.

Dễ dàng giải quyết xong hai người, biểu tình của Nhâm Vũ Tiệp phức cực kỳ tạp, nói ngạc nhiên chi bằng nói thật đáng cười nhạo.

Vận may trời cho cô, khác hẳn với Long Nghiên Nghiên.

Không cam lòng thua phụ nữ, có tên cầm lấy gậy ở ven đường, có kẻ lấy dao ra, còn gã say rượu thì dùng quyền, mất cả lý trí, chỉ muốn dạy cho Long Nghiên Nghiên một bài học.

“Ông trời ơi!” Nhâm Vũ Tiệp hô nhỏ một tiếng, bước nhanh nữa cũng không kịp, đám người kia đã vung gậy, chém đao đến Long Nghiên Nghiên.

Đúng là tai ương tự nhiên xuất hiện, tay Long Nghiên Nghiên bị thương rất sâu, máu đỏ tươi chảy xuống; Nhưng cô cũng không để đối phương sống dễ chịu, đáp lễ chúng bằng một đấm mạnh, đủ để chúng đau đớn lăn lộn trên mặt đất.

Còn ba tên nữa……

Long Nghiên Nghiên xoay người, không khỏi giật mình sửng sốt.

“Vận may” Nhâm Vũ Tiệp cầm gậy trong tay, run lẩy bẩy đánh gục ba tên kia, sắc mặt trắng bệch, “oa” một tiếng ném gậy về phía Long Nghiên Nghiên.

“Chị Nghiên Nghiên, tay chị chảy máu rồi!” Đáng chết, sao lại không chú ý đến cô bị thương, máu chảy nhiều như thế, vết thương chắc cũng rất sâu.

“Vũ Tiệp, báo cảnh sát trước, nói nhóm người này say rượu làm loạn, còn lấy dao uy hiếp……”

“Nghiên Nghiên!” /Vô.Ảnh41..Các…https://qttp.wordpress.com//

Tiếng quát vang lên từ phía sau, hai cô gái cùng quay đầu.

Long Nghiên Nghiên nhìn bóng người quỷ dị đeo khẩu trang, con mắt tràn ngập lo lắng, cô nhận ra đối phương, “Anh, Lệnh Quá Dương.”

Người này không phải bị bệnh nặng sao? Sao lại chạy đến đây?

Bỏ khẩu trang ra nhìn những tên đang ngã trên mặt đất, nhịn không được thở dài: “Nghiên Nghiên, em lại nhiều chuyện.” Không ngoài dự liệu, cô bé này lại đánh nhau với người ta. “Không phải nói em bớt lo chuyện người ta đi sao, em cứ làm anh phải lo nghĩ vậy à? Em……”

Anh đến gần, mắt đen híp lại, dây tơ đỏ kia bóp nghẹt trái tim anh, giọng trầm xuống nói: “Em bị thương?”

“Bị tên xấu xa kia làm, chỉ là vết thương nhỏ thôi! Đừng có lo.”

Lại là cái giọng phớt lờ đó, nét mặt Lệnh Quá Dương lạnh lùng, con mắt đen như muốn đốt người liếc nhìn cô.

“Anh làm gì?”

Mờ mắt một cái, Long Nghiên Nghiên không thể tin mình bị người này vác lên vai.

“Lệnh Quá Dương, anh làm gì!” Long Nghiên Nghiên đập vai anh, lưng anh, nhưng chỉ như gãi ngứa cho anh, mình thì vẫn lơ lửng trên lưng anh như cũ.

Kẻ lừa đảo, làm gì có người bị bệnh mà còn có sức như thế, hay là cô lớn tuổi, sau khi vận động nhiều lại không khống chế nổi một người đàn ông, còn bị anh khiêng cô lên nữa chứ, thật mất mặt mà.

“Để tôi xuống! Vũ Tiệp, đừng đứng ngây ra như thế, mau giúp tôi đi! Lệnh Quá Dương, anh muốn đưa tôi đi đâu?”

“Đưa em đến  bệnh viện.” Giọng nói của anh như đang đè nén lửa giận.

“Không cần, trong phòng tôi có thuốc rồi, không cần đến bệnh viện! Lệnh Quá Dương, lời tôi nói anh có nghe thấy không?” Nhưng anh không nhúc nhích, cô nhéo lỗ tai của anh hô to, “Đây là vết thương nhỏ, tôi không đến bệnh viện, không đến bệnh viện!”

Toàn bộ cơn giận đã khai hỏa, Lệnh Quá Dương đặt cô xuống dưới, tay giữ chặt lấy hông của cô, không để cô dễ dàng né ra, một tay giật khẩu trang của mình xuống, trực tiếp hôn thật kêu liên tiếp lên cái miệng nhỏ xinh của cô. /Vô42.Ảnh..Các…https://qttp.wordpress.com//

Không ngờ còn có chiêu này, Long Nghiên Nghiên choáng váng, trong đầu trống rỗng.

Tiếng ồn tiêu tán hoàn toàn, Lệnh Quá Dương lại khiêng người con gái làm anh rối bời, đau lòng, phiền muộn này rời khỏi hiện trường.

Một bóng người bò dậy từ trên mặt đất, lặng lẽ nhích đến gần người bị để lại Nhâm Vũ Tiệp.

Nhâm Vũ Tiệp vén váy dài, đôi chân thon thả nâng lên, quay lại, một cước, đá vào tên đang lại gần, khiến tên đó lại văng về mặt đất một lần nữa.

Tà váy rơi xuống, cô coi như chẳng có chuyện gì, phủi phủi bụi trên giày, mắt lạnh nhìn một loạt đèn nê ông đang tỏa sáng, vì sự an toàn của chị Nghiên Nghiên, nên chỉnh đốn lại nơi náo loạn này.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s