Bách biến tiểu mỹ nhân 4.2


bbtmn

******

“Nghiên Nghiên, sao ra ngoài mà không gọi điện báo cho anh một tiếng, anh đến đón em là được mà, bên ngoài nóng lắm không? Em đợi lâu không? Khát không? Muốn anh lấy nước cho em không?” Vừa mới vào trong, Lệnh Quá Dương như con cún con ngoe nguẩy đuôi, vui mừng dính bên người Long Nghiên Nghiên.

Động tác khoa trương của anh, khiến Long Nghiên Nghiên quên mất ban nãy rất khó chịu, tìm ghế ngồi xuống: “Mua đồ sáng xong đến thẳng đây, thật không nhìn ra anh cũng rất được hoan nghênh nhỉ!”

Lệnh Quá Dương kiêu ngạo sờ sờ cái mũi, những lời này ai nói cũng chẳng ảnh hưởng, nhưng nghe từ miệng của cô, lại khiến anh thêm phần tự kiêu. “Biết vị trí của em hot đến thế nào không? Bao nhiêu người cúi đầu muốn được làm người mẫu của anh mà em lại không tin? Giờ em biết năng lực của anh không phải giả rồi chứ?”

“Mỗi ngày ở đây đều náo nhiệt thế này à?” Cô nhìn ra ngoài văn phòng.

Nhắc đến đám người kia, mặt Lệnh Quá Dương lập tức dài ra, “Hôm nay là tốt đấy, chỉ có hai nhóm người đến làm loạn, anh đã sớm nói không có hứng thú với người mẫu của bọn họ, vậy mà đám ruồi bọ này vẫn làm phiền, hơn nữa cái Phổ Hoa Lạc kia, cậy vào nhóm xã hội đen chống lưng, ngày nào cũng đến gây rối.” /Vô.Ảnh..Các…https://qttp.wordpress.com//59

“Như vậy cũng được sao? Anh không thèm gặp, đối phương sao có thể uy hiếp anh chứ?” Mày nhíu lại, hình như cô vừa nghe đến chữ xã hội đen.

“Người như thế anh gặp nhiều rồi nên mới không sợ, huống hồ, anh đã tìm được người anh muốn.” Anh lấy mu bàn tay dịu dàng vuốt lên đôi má đỏ ửng hồng của cô, tay kia hất những sợi tóc rối trên trán ra.

“Nhưng bọn họ vừa thấy tôi, đã nói tôi không phù hợp với tiêu chuẩn chọn người của anh!” Tiêu chuẩn gì, cô rất tò mò.

Lệnh Quá Dương cười gượng vài tiếng, cũng không muốn nói ra châm ngôn thiên vị tóc dài của anh. “Đối tượng anh tự tìm sao có thể không phù hợp chứ, đúng rồi, Nghiên Nghiên, kẻ lừa đảo ở cửa hàng bán hoa của em kia cho em nghỉ ngơi bao lâu?”

“Anh cần bao nhiêu thời gian?”

“Ít nhất là hai tuần lễ.”

Long Nghiên Nghiên suy nghĩ một chút, gật đầu. “Không sao, vậy thì tôi sẽ xin nghỉ hai tuần, anh khỏi phải lo, tuy trên danh nghĩa Bình Bình là ông chủ, nhưng tiệm hoa là do chúng tôi mở chung.” Vì thế cô thích xin nghỉ bao lâu cũng được.

Mở miệng túi nhựa, mùi xì dầu tản ra, Long Nghiên Nghiên bắt đầu ăn món bánh trứng của mình.

Viên Thu Bình trước kia là một tên trộm nhí, khi Long Nghiên Nghiên trốn học, vì giúp người đi đường lấy lại ví tiền bị giật đã gặp cô, hai người không đánh thì không quen biết, lại gần tuổi, ngẫu nhiên trở thành bạn.

“Đó là cách nghĩ của Bình Bình, người phụ nữ mang thai tự mở cửa hàng hoa, nhất định có thể hấp dẫn sự thương cảm của khách hàng.” Đầu tiên là Long Nghiên Nghiên chu miệng, sau đó không cam lòng thè lưỡi: “Nếu không phải tôi đoán số thua, ông chủ sẽ không phải là cô ấy, người giả bộ mang thai trong tiệm ngồi máy điều hòa phải là tôi.”

Đã hoàn toàn coi Lệnh Quá Dương là người nhà, ở trước mặt anh, Long Nghiên Nghiên bày ra vẻ mặt tự nhiên nhất, lại khiến Lệnh Quá Dương thở sâu một hơi.

Ông trời ơi, Nghiên Nghiên của anh cũng có vẻ mặt đáng yêu thế sao. “Nghiên Nghiên.”

“Sao vậy?” Anh cười, không hiểu sao lại khiến tim cô đập nhanh hơn.

“Em có nhận ra là thái độ của em với anh khác đi không, trước kia anh hỏi gì em cũng không thèm để ý đến anh, giờ thì chuyện gì em cũng muốn nói cho anh biết, như vậy nói lên được điều gì?” Có thể giải thích là vì cô có cảm giác đặc biệt với anh không?

“Sẽ có ý gì chứ?” Cô rủ mắt xuống, không nhìn anh.

Đáp án rất đơn giản, cô thích anh, tuy cô vẫn luôn trời không sợ, đất không sợ, nhưng trong tình cảm lại là một người con gái e lệ. /Vô.Ảnh..60Các…https://qttp.wordpress.com//

“Miệng em có dính thứ gì kìa.” Một ít bột bánh trứng.

Ngón tay vươn đến muốn lau đi thay cô, đầu lưỡi hồng nhạt lại nhanh hơn anh một bước, trong nháy mắt, đôi mắt đen của anh trầm xuống, khí ô xi hư hư thực thực hình như không đủ, ngực nhấp nhô mãnh liệt.

Nhìn môi của cô, anh bắt đầu hít một hơi lớn.

“Anh làm sao vậy?”

“Không có việc gì, đột nhiên cảm thấy không khí thật loãng, muốn hít thở nhiều hơn.”

Làm trò à, hít thở thì nhìn miệng cô làm gì, hai mắt Long Nghiên Nghiên đảo quanh, muốn xem anh bị cái gì kích thích mà thành cái dạng kỳ quái này, khi đó cô đang….

A!

Long Nghiên Nghiên nhìn anh cổ quái, đưa ra nghi hoặc, “Anh, không phải muốn hôn tôi chứ?”

Đàn ông là loại sinh vật rất kỳ lạ, một khi đã hưng phấn, cho dù trên miệng cô có mỡ hay không, cũng muốn hôn lên. /Vô.Ảnh61..Các…https://qttp.wordpress.com//

Lệnh Quá Dương xấu hổ muốn giấu vẻ mặt của mình đi. “…… Không phải!”

Bị người ta nói trắng ra như thế, đương sự chẳng dám thừa nhận, thật khó khăn mới có thể tiến thêm một bước với cô, anh không muốn để người ta nghĩ mình là sắc lang đâu.

“A! Nhưng vẻ mặt của anh nhìn háo sắc như thế, thật giống như muốn đè tôi ra, hung ác hôn tôi.” Cô ngắm anh đầy hứng thú, sắc mặt lại cố ý kéo căng ra.

“Không thể nào?” Anh sờ mặt mình, chẳng lẽ vẻ mặt của anh bán đứng anh à. “Nghiên Nghiên, anh không có, thật sự không nghĩ sẽ làm vậy đâu!”

Đánh chết cũng không thừa nhận.

Vài giây sau, Long Nghiên Nghiên không biết nên khóc hay nên cười, chỉ trừng mắt mắng. “Lệnh Quá Dương, anh, anh chảy máu cam kìa!”

Nhường lại chỗ ngồi, Long Nghiên Nghiên muốn anh ngồi xuống, khẽ nâng đầu anh lên, dùng giấy thấm ấn vào mũi anh. “Còn nói đầu anh không có nghĩ chuyện linh tinh kia đi, nếu không sao lại chảy máu mũi?”

Không biết nên giải thích vấn đề “máu mũi” của mình thế nào, Lệnh Quá Dương chỉ có thể mặc cô châm chọc.

Lỗ mũi nhét hai cái giấy nho nhỏ, làm khuôn mặt tuấn tú bị biến đổi hoàn toàn.

Thì ra soái ca cũng có dáng vẻ như thế, Long Nghiên Nghiên khì khì một tiếng, cười lớn.

Đây là lần thứ hai cô thoải mái cười to trước mặt anh, Lệnh Quá Dương nhìn đến choáng váng, tim anh đập bùm bùm kinh hoàng, vẻ đẹp của cô khiến người ta không thể di dời tầm mắt, khiến người ta muốn cưng chiều cô. “Nhìn em cười thế này, anh lại không chụp lại được?” Trong phòng làm việc nho nhỏ, cũng không phải không có máy ảnh.

Đôi môi đỏ mọng chỉ gần trong gang tấc, anh không thèm áp chế dục vọng của mình với cô nữa, là cô cười nhạo trước, không thể trách anh trừng phạt cô được. “Nghiên Nghiên, đàn ông không chịu được cười nhạo đâu!”

Kéo một cái, Long Nghiên Nghiên nằm gọn trong lòng anh.

Mặt anh càng lúc càng đến gần, Long Nghiên Nghiên nuốt nước miếng, đôi mắt sáng hơi âm ẩm, má đỏ hồng như quả táo mê người. /Vô.Ảnh..62Các…https://qttp.wordpress.com//

Ý đồ xâm chiếm rõ ràng trong đáy mắt, chẳng qua……

“Lệnh Quá Dương, anh đừng làm loạn, tôi…… tôi còn phải ăn sáng, tôi không muốn hôn anh trong dáng vẻ xấu xí này!” Cô chỉ còn biết cười trừ.

Mười đầu ngón tay ra chiến trường, muốn đẩy cái gương mặt buồn cười kia ra, lại bị tay của đối phương giữ chặt lại, Lệnh Quá Dương hôn lên đôi môi cong đỏ mọng mê người kia, hỏa lực bắt đầu tấn công, nhấp nháp hương vị của cô.

Đương nhiên, Long Nghiên Nghiên hoàn toàn không cơ hội mà chế nhạo, chẳng qua cô không hiểu, rõ ràng vết thương ở tay đã lành, sao lại không đẩy anh nhúc nhích được lấy một phân.

Sau khi bắt đầu chụp ảnh, Long Nghiên Nghiên mới hiểu cái gì gọi là tùy hứng, khó chiều, hay thay đổi, khiến cho người ta phát điên.

Với cảnh nền, chỉ cần làm đại gia không vừa lòng một cái, hoặc cảm giác không tốt, phải lập tức nghe hiệu lệnh của anh mà sửa chữa, sửa chữa này không phải chỉ là thay đổi nhỏ, mà là đổi toàn bộ cảnh.

“Cậu, chặt cây kia thêm mười phân đi, cao quá, còn người nào kia, đổi màu xe thành bạc đi, màu đen không ổn, còn nữa…”

Mỗi cảnh đều có rất nhiều đồ, anh chỉ nói vài câu, lại phải đổi cây, đổi xe một lần.

Lăn qua lăn lại, vượt qua buổi sáng.

“Không được, không được, bồn hoa nhỏ này không được, đổi khóm mai nở rộ đi.”

Ông bạn, ông giúp hộ cái, giờ là mùa hè, tìm hoa mai nở thế nào?

“Tôi muốn thùng hình vuông, cậu tìm hình chữ nhật làm gì? Không được không được, đổi hết cho tôi!”

Toàn nhân viên cười khổ, cũng quen với yêu sách của Lệnh Quá Dương rồi, dù vừa khổ vừa mệt, nhưng mọi người vẫn cố sức đạt yêu cầu của anh, tạo ra cảnh hoàn mỹ nhất.

Một ngày kết thúc, nhưng chỉ được có hai bức ảnh ưng ý trên mấy chục bức.

Thảo nào có vài bức ảnh, lại mất đến hai tuần, à không, cô nghĩ có khi còn hơn ý chứ.

Trang điểm một lớp dày cộp, lúc nào cũng phải giữ nụ cười trên môi, so với đánh nhau còn mệt hơn! Vì bị ngược đãi, da mặt nhất loạt kháng nghị, cô hận không có cái giường nào ở đây mà nằm bò ra. /Vô.Ảnh..Các63…https://qttp.wordpress.com//

Trên mặt mọi người đều cố che đi mệt mỏi, ngoài tên cầm đầu chỉ định mọi người kia thì không.

“Nghiên Nghiên, em ăn cơm chưa, bụng nhất định rất đói đúng không, chờ anh đem phim về công ty, rồi đưa em đi ăn tối.”

“Anh tự đi đi! Tôi muốn về nhà bồi dưỡng tình cảm với cái giường của tôi.” Long Nghiên Nghiên ghen tị với vẻ không mệt mỏi của Lệnh Quá Dương.

Rõ ràng cùng chuyển đồ với mọi người, vậy mà tinh thần anh lại tốt hơn ai hết.

“Đều do anh chỉ chú tâm đến công việc, từ trưa đến giờ em còn chưa ăn gì, dù sao mới có tám giờ, không đến quán ăn gần nhà em nữa, chúng ta đi mua ở chợ đêm đi…” Thấy cô ngáp, anh nhíu mày. “Mệt như thế sao?”

“Muốn anh giữ cái vẻ mặt này, lại còn không được động đậy cả một ngày thì có mệt không?” Còn không phải là cái tên soi mói này làm hại à, Long Nghiên Nghiên thật muốn đánh vào cái mặt ra vẻ vô tội kia.

“Được rồi! Anh biết em mệt, nhưng, vẫn phải ăn uống chứ!”

“Giờ tôi chỉ muốn về nhà ngủ thôi.” Không có sức cãi nhau với anh, cô dựa cả người vào kẻ đứng bên cạnh, giao lại sức nặng cho anh.

“Vậy là tốt rồi, chúng ta mua đồ ăn về nhà, em ngủ trước một tiếng, sau đó anh gọi em dậy ăn.” Thân thể mềm mại trong ngực, anh nên cao hứng; Nhưng sự mệt mỏi của cô lại khiến Lệnh Quá Dương bắt đầu kiểm điểm có phải mình yêu cầu quá mức hay không.

“Ừ.” Long Nghiên Nghiên mệt không muốn nghĩ nữa, mặc kệ anh.

Lệnh Quá Dương đưa cô về nhà, tiện thể kiếm hời cùng nằm trên giường nghỉ ngơi với cô, trên giường lớn trắng tinh hai người nằm mới tốt, anh chống nửa người, nhìn khuôn mặt không hề đề phòng đang say ngủ của cô.

Không ngờ Nghiên Nghiên chẳng dịu dàng tí nào, lại giống như một cô bé ôm thỏ mà ngủ, trông sự đáng yêu của cô, anh cười dịu dàng.

Đầu giường là bức ảnh chụp người phụ nữ tóc ngắn, khuôn mặt rất giống Long Nghiên Nghiên, anh nghĩ, chắc là mẹ của cô. /Vô.Ảnh64..Các…https://qttp.wordpress.com//

Nghĩ cô đã sống cô đơn hai mươi tám năm như vậy, lòng anh lại đau đớn, cô khiến người ta muốn yêu thương, muốn cưng chiều.

Một giờ sau, anh cười, hôn người đẹp ngủ say của anh.

Khiến cô mệt chết, thật ra cũng không tồi!

Buổi chụp ảnh ngày hôm sau, Lệnh Quá Dương không hề yêu cầu quá mức, buổi chụp hình diễn ra rất thuận lợi, khiến người ta mở mắt hô to gặp quỷ rồi.

“Đây là ông chủ chúng ta à? Tôi đang tỉnh hay mê thế này?”

Từ khi đi theo Lệnh Quá Dương đến nay, trong quá trình quay chụp kéo dài, rất hiến khi được ăn cơm đúng giờ.

“Ông chủ cũng bỏ luật tóc dài rồi, trên đời này không có gì là không có thể.” Sử An râu xồm xoàm điều chỉnh ánh sáng, mặt không đổi sắc nói: “Các cậu ăn xong thì dọn dẹp lại đi, buổi chiều còn phải đổi cảnh.”

Năm ngày khổ hình kết thúc, cuối cùng cũng chụp xong, Long Nghiên Nghiên cảm động mà khóc.

Nhưng mà, vui vẻ này đã bị dập nát khi chẩn bị đi quay ngoại cảnh.

Có người lợi dụng đêm tối lẻn vào phòng làm việc, lấy trộm hết phim và ảnh chụp, tâm huyết một tuần tan biến.

Mọi người đều căm phẫn, đau đớn mắng cái tên trộm bỉ ổi kia, thật không biết xấu hổ.

“Được, chúng ta chụp lại.” Lệnh Quá Dương có chút đăm chiêu, trầm giọng hạ lệnh nói.

“Chụp lại!” Long Nghiên Nghiên phát ra tiếng thét chói tai.

Tha cho cô đi mà!

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s