Bách biến tiểu mỹ nhân 5.1


bbtmn

Chương 5:

Long Nghiên Nghiên lại phải hết hóa trang, tẩy trang, rồi lại trang điểm, dày vò lặp đi lặp lại, sau năm ngày kiệt sức, bộ ảnh thứ hai lại bị người ta cạy tủ trộm đi.

Thật hiển nhiên, có người muốn đối đầu với Lệnh Quá Dương, không muốn để họ chụp hình thành công, lần này đối phương cỏn lẻn vào hậu trường phía sau, phá hết đạo cụ của họ. Máy camera khi lại, sáu gã đàn ông đội mũ không thấy rõ khuôn mặt, lấy gậy ra đập nát đạo cụ.

“Có người đến địa bàn của anh khiêu khích, sao anh có thể thờ ơ đến vậy? Lần trước là trộm phim, lần này là phái người đến đập phá, vậy còn lần sau?” Nếu tìm anh tính sổ thì sao?

“Đừng bận tâm, những người đó sẽ không dám đụng đến anh.”

Long Nghiên Nghiên chăm chú nhìn vẻ mặt già dặn của anh, nghi ngờ nói: “Anh biết do ai làm đúng không?” /Vô.Ảnh.66.Các…https://qttp.wordpress.com//

“Có thể.” Nhưng anh không biết nội ứng là ai.

Có thể hai lần xâm nhập vào phòng làm việc, lại biết phim giấu ở vị trí nào, ngoài nhân viên ở đây ra, anh thật sự không nghĩ ra ai còn có loại bản lãnh này.

“Nếu biết vì sao không báo cảnh sát?”

“Không chứng cứ mà!” Anh nhún vai, dù sao cảnh nền đã bị phá, hôm nay có thể nghỉ ngơi một ngày rồi.

“Lệnh Quá Dương, anh nghiêm túc cho tôi một chút được không?” Anh chàng này ngây ngô à, trong lòng cô thật lo lắng, không ngờ giờ anh vẫn còn thản nhiên ăn ăn uống uống được.

Anh nhìn phản ứng thể hiện cảm xúc quá độ của cô, cười lộ ra hàm răng trắng tinh, “Nghiên Nghiên, anh thật cảm động khi em quan tâm như thế, nhưng quan tâm là chuyện của quan tâm, trước hết hãy ăn đi đã! Em đặc biệt mua bữa sáng đến cho anh, anh cũng không muốn để em phải đói bụng.”

Giận dữ trừng mắt nhìn anh hồi lâu, cô đồng ý, đặt mông ngồi xuống bên cạnh anh.

Lệnh Quá Dương lập tức bóc vỏ đũa ra, phục vụ Long Nghiên Nghiên: “Đừng để anh lo lắng, những người này muốn kỹ năng của anh, cho rằng dùng ít thủ đoạn đùa giỡn là có thể khiến anh ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, chứ bọn họ không dám thực sự đụng đến anh đâu.”

Long Nghiên Nghiên thản nhiên liếc mắt một cái, anh trông như có nhiều hậu thuẫn phía sau vậy, khẩu khí lớn thật nhỉ!

Nâng nâng bánh bao chiên lên, cô vừa cắn vừa trầm tư: “A, chẳng lẽ công ty anh nói lần trước, có chỗ dựa là xã hội đen….”

Nói còn chưa xong, một trận ồn ào truyền từ bên ngoài vào, hai người cùng nhìn nhau thăm dò, nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến.

Nếu thức thời một chút, khi biết Lệnh Quá Dương đã tìm được người, sẽ không quấy rầy nữa; không thức thời, sẽ giống như Phổ Hoa Lạc, tự cho là còn có hi vọng giành lại, cứ suốt ngày tìm tới cửa. /Vô.Ảnh..Các67…https://qttp.wordpress.com//

Cái gọi là chỗ dựa xã hội đen, là vì người mẫu Khương Tâm Dĩnh là con gái nuôi của một vị đại ca, có quan hệ này, cách xử sự của  Phổ Hoa Lạc khá hống hách, cư nhiên chẳng thèm đặt sự từ chối Lệnh Quá Dương vào mắt.

Lúc này có khách đến chỗ Lệnh Quá Dương.

Người đến là người đại diện và Khương Tâm Dĩnh muốn tranh thủ cơ hội thử ống kính, hai người chỉ cười, đáy lòng ngầm hiểu nhau, cũng biết vì sao Lệnh Quá Dương lại mất hứng khi thấy họ.

“Lệnh tiên sinh, thật vui khi anh có thời gian gặp mặt chúng tôi.” Trên mặt người đại diện là nụ cười, khách sáo nói.

“Hãy bớt nói nhảm đi.” Vừa rồi biểu tình còn vui mừng, giờ trên mặt Lệnh Quá Dương là lạnh lùng: “Tôi để các người vào là muốn đối mặt nói rõ ràng với các người, tôi sẽ không hợp tác với Phổ Hoa Lạc, lại càng không ngán cái động tác nhỏ của các người, xin các người đừng lãng phí thời gian dây dưa với tôi nữa, thật là làm người ta bực bội.”

Khương Tâm Dĩnh sớm biết Lệnh Quá Dương sẽ trả lời như thế, cười nhạt. “Lệnh tiên sinh đương nhiên không sợ, nhưng tổn thất cũng không phải nhỏ đâu, anh chắc chắn có thời gian đấu lại tôi sao?”

Cô hất hất mái tóc dài đen nhánh. “Chuyện khác tôi không nói, nhưng tôi có tự tin có thể đảm nhận nhân vật hoàn mỹ lý tưởng trong lòng anh.”

Khương Tâm Dĩnh là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, toàn thân tỏa ra một khí chất ngạo nghễ không thể coi thường, thậm chí anh thiên vị tóc dài, cô cũng hoàn toàn phù hợp.

“Đúng vậy, cô là một hình mẫu tôi thích trước kia.” Vừa nói xong, Lệnh Quá Dương phát hiện động tác của Long Nghiên Nghiên đông cứng lại, dừng ăn cơm.

Mặt không biến sắc nhìn cô, đáy lòng muốn huýt sáo. “Nhưng tôi đã có cô ấy, không cần chọn người thứ hai.” /Vô.Ả68nh..Các…https://qttp.wordpress.com//

Anh đứng phía sau Long Nghiên Nghiên, hai tay đặt lên vai cô.

Cánh tay đông cứng của Long Nghiên Nghiên dần thả lỏng, anh thấy cô lại tiếp tục động tác vừa rồi, lấy bánh, chấm xì dầu, đưa lên miệng.

Tâm tình của cô đã chuyển biến tốt rồi.

“Tôi có thể thay cô ta!” Ngẩng cao đầu, Khương Tâm Dĩnh kiêu ngạo tự khẳng định mình.

“Cô ấy là độc nhất vô nhị, trong lòng tôi, không ai có thể thay thế cô ấy được, bao gồm cả cô.” Khóe mắt lén lút cúi xuống ngắm nhìn.

Hai má Long Nghiên Nghiên hơi ửng hồng.

Anh mỉm cười, hiểu được trong lòng cô bé này đang cảm động.

“Lệnh Quá Dương, anh đừng mặt dày như thế, đừng tưởng tôi thật sự không dám động vào anh!” Câu không thể thay thế được kia giống như cho cô một cái tát, tự tôn cao ngạo của Khương Tâm Dĩnh bị đả kích, sắc mặt rất khó coi.

“Khuyên cô đừng có chọc vào tôi, nếu không, tôi tuyệt đối sẽ trả lại cô gấp bội.” Lệnh Quá Dương cũng tàn nhẫn đáp lại.

Đừng thấy anh là một nhiếp ảnh gia, thì có thể cho anh là động vật chỉ có thịt.

Sắc mặt Khương Tâm Dĩnh âm trầm, giận dữ nhìn Lệnh Quá Dương không biết điều, gương mặt hoàn mỹ của người đàn ông này khiến cô ngưỡng mộ, nhưng tính tình cố chấp lại khiến cô oán hận, ánh sáng độc ác bao quanh con mắt u ám kia như ẩn như hiện.

Nhìn Long Nghiên Nghiên hơi đăm chiêu, rồi nện bước thật mạnh, Khương Tâm Dĩnh quay đầu phẫn hận rời đi.

Cái nhìn kia, khiến toàn bộ da gà của Long Nghiên Nghiên nổi hết lên.

Âm u khủng bố, ánh mắt kia lại chẳng có ý tốt!

Lệnh Quá Dương ngồi lại cạnh cô, lấy miếng bánh cô ăn chưa xong cắn một miếng, khuôn mặt lại quay về vẻ tươi cười. “Chuyện đáng ghét đó cuối cùng đã giải quyết xong rồi, dù sao phải mất một ngày nữa mới có thể chỉnh lại cảnh, sao chiều nay chúng ta không trốn đi hẹn hò đi?”

Anh hạ quyết tâm muốn bồi dưỡng tình cảm với cô nhiều hơn.

Cô xoay người coi thường, anh đần hay là lạc quan vậy, đối phương chẳng có vẻ gì là từ bỏ ý đồ cả, anh lại có thể cười đến an tâm như vậy?

Vài ngày sau, tình trạng chụp ảnh cũng không chuyển biến tốt, đối phương lại càng làm cho rối hơn, không những cảnh bị phá hỏng, lại còn có người cố ý xông vào quấy rối, làm tiến độ chụp không thể lên được tẹo nào. /Vô.Ảnh69..Các…https://qttp.wordpress.com//

Phản ứng của Lệnh Quá Dương từ đầu đến cuối chỉ như một, không sao cả.

Dù gì phí tu sửa anh cũng không phải trả, hơn nữa, thật vất vả mới có thể ở cùng một chỗ với Nghiên Nghiên, đùa chứ sao anh lại để nó chấm dứt trước thời gian được!

()+_+)

Tất cả mọi chuyện vốn không liên quan đến Long Nghiên Nghiên, nhưng vì sao đối phương lại đến tìm cô?

Hôm nay cô muốn ra ngoài sớm một chút, đến tiệm hoa xem Viên Thu Bình trước, lại vòng về phòng làm việc, một chiếc xe hơi đen bỗng chặn lại phía trước.

Ba gã cao to mặc âu phục nhảy ra từ trong xe, trong đó có một người lịch sự nói: “Xin chào Long tiểu thư, Khương tiểu thư muốn gặp cô, phiền cô theo chúng tôi một chuyến.”

Long Nghiên Nghiên hoang mang trong nháy mắt, Khương tiểu thư? Là Khương Tâm Dĩnh à?

“Tôi nhất định phải đi gặp cô ta sao?” Dùng đẳng cấp này để mời người, có ngốc cũng biết là chuyện không tốt.

“Đúng vậy.”

Không cho cô thời gian lo lắng, người đàn ông nháy mắt, những tên khác đã ra tay định bắt cô lên xe.

Long Nghiên Nghiên do dự mình có nên phản kích không, cô lại không nắm chắc phần tanhg, bỗng dưng, cô nhớ đến lời hứa với Lệnh Quá Dương, chính là coi trọng an toàn của mình.

Thay vì đối đầu với lũ vạm vỡ này mà bị thương, chi bằng đến xem xem người phụ nữ kia muốn làm gì thì hơn. /Vô.70Ảnh..Các…https://qttp.wordpress.com//

Mặc cho chúng kéo cô vào xe, đi đến một biệt thự nhỏ phía ngoại thành.

Đối phương coi như cũng biết lễ nghĩa, mấy tên đàn ông kia không trói tay trói chân cô, thậm chi khi đến còn có người hầu dẫn đường cho cô, khách khí dẫn cô vào một ban công đầy hoa ở tầng cao nhất của biệt thự. Trong hoa viên có một cái bàn trạm hoa, Khương Tâm Dĩnh tao nhã ngồi đó, thong dong uống trà dưới ánh mặt trời, bốn phía đều có người đứng bảo vệ.

Long Nghiên Nghiên thầm lè lưỡi, thì ra làm con gái nuôi đại ca lại có khí khái đến thế.

Nhìn thấy người đến, Khương Tâm Dĩnh buông chén ra, ngẩng đầu lên nói: “Tôi có thể cho cô tiền, chỉ cần cô không làm công việc người mẫu này nữa.”

Long Nghiên Nghiên cảm thấy buồn cười, trên mặt không sợ hãi. “Đây là chuyện cô tìm tôi để nói ư? Khương tiểu thư, đừng quên Lệnh Quá Dương đã nói, anh ta chỉ cần tôi, cho dù hôm nay tôi đi, anh ta cũng sẽ không chọn cô.”

Trên khuôn mặt thanh tú là nụ cười xinh đẹp mê người, Khương Tâm Dĩnh rất ghét người con gái có vẻ đẹp ngang với mình. “Thứ anh ấy thích tôi biết rất rõ, anh ấy yêu nhất là người con gái tóc dài, dù là người mẫu hay là bạn gái, cho đến nay chỉ có tóc dài, tôi không hiểu cô dùng cách gì lại khiến anh ấy mê cô, nhưng tôi tin, chỉ cần cô không ở đó, anh ấy nhất định sẽ chọn tôi.” Khương Tâm Dĩnh khá tự tin.

Lời này khiến đáy lòng Long Nghiên Nghiên nổi lên không ít sóng, cô có chút ghen tỵ với mái tóc đen nhánh của Khương Tâm Dĩnh.

Lệnh Quá Dương đã nói, anh nhìn thấy mái tóc dài của cô rồi mới bị hấp dẫn, đó không phải giả, anh cũng có thể bị một người phụ nữ tóc dài khác hấp dẫn?

Nghĩ đến mình được Lệnh Quá Dương đặt ở một vị trí độc nhất vô nhị trong lòng, lòng Long Nghiên Nghiên lại cảm thấy buồn bực, cô hiểu, cô không thích.

Không muốn bàn điều kiện với Khương Tâm Dĩnh, cô xoay người định đi.

“Sao? Cô không quan tâm đến việc Lệnh Quá Dương vì quá cố chấp mà sau này sẽ thân bại danh liệt sao?”

Không nên nghe nữa, nhưng mà Long Nghiên Nghiên lại không kìm được phản ứng của thân thể, cô xoay người, cười quỷ dị với Khương Tâm Dĩnh, chờ câu dưới của cô ta.

“Cha nuôi tôi sẽ không cho phép có người dám không nể mặt mũi con gái ông như vậy, cô ngẫm lại xem, quá trình chụp ảnh đều xảy ra sự cố, công việc không thể hoàn thành đúng hạn, lại phải kéo dài thêm, Lệnh Quá Dương không phải sẽ vi phạm lời hứa với Thiên Kình sao?”

“Có ý gì?” /Vô.Ảnh.71.Các…https://qttp.wordpress.com//

“Lệnh Quá Dương và Thiên Kình đã ký hợp đồng sau mười ngày sẽ xong, nhưng anh ta lại trì hoãn không giao thành phẩm ra, dựa theo nội dung hợp đồng, anh ta phải trả một trăm ngàn tiền tổn thất cho Thiên Kình.”

“Nhiều như vậy?” Cái tên ngu ngốc kia, chuyện nghiêm trọng nhưng thế mà không nói ra, cả ngày chỉ biết ung dung vây quanh cô.

“Thật đáng tiếc, một nhiếp ảnh gia có tiền đồ như thế lại bị hủy, nếu tôi không có kiên nhẫn nữa, nói không chừng không cẩn thận một cái, đèn chụp rơi trúng người anh ta, hay là đang đi trên đường bị người ta vây đánh, cô hi vọng thế à?”

Sắc mặt Long Nghiên Nghiên trắng xanh, đây rõ là uy hiếp, không ăn được thì đạp đổ!

“Cô lo thì liên lạc trực tiếp với Phổ Hoa Lạc, muốn bao nhiêu tiền cô chỉ cần nói thôi.” Biết lời mình nói đã có hiệu quả, Khương Tâm Dĩnh đứng dậy, ngay cả câu tiễn khách cũng lười, sải bước về phòng.

Lúc trước Long Nghiên Nghiên bước đến là vì người đàn ông đó vươn tay chờ cô, nên giờ cũng có thể thoải mái trở về rồi.

Long Nghiên Nghiên hiểu được, không để Lệnh Quá Dương xảy ra chuyện, so với việc hoàn thành nguyện vọng làm xong quảng cáo kia còn quan trọng hơn.

Nuốt chua xót vào lòng, đến thời khắc nguy hiểm, cô không thể ở lại vị trí này được nữa!

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s