Bách biến tiểu mỹ nhân 6.2


bbtmn

 (***___***)

 

Cuộc sống lại trở về bình thường, Long Nghiên Nghiên trở lại làm việc ở tiệm hoa Tinh Linh, tan làm Lệnh Quá Dương sẽ đến đón cô về nhà, nhưng trừ hôm nay.

 

Lệnh Quá Dương phải tăng ca, xử lý công việc làm ảnh bước cuối cùng, vì sáng mai Nghiêm Cát Tường sẽ đến đòi nợ.

 

Đúng chín giờ tiệm hoa đóng cửa, ngoài cửa lại xuất hiện bóng người ngoài ý muốn.

 

“Vũ Tiệp, em đến tìm chị à?”

 

“Đã lâu không cùng về nhà với chị Nghiên Nghiên, hi vọng tối nay chị có thể đồng ý.” Thật ra thì có người nào đó đã gọi điện đến, muốn cô phải hộ tống người phụ nữ của anh về nhà an toàn.

 

“Em chờ chị một lát, chị làm xong là có thể đi rồi.”

 

Động tác kéo cửa cuốn thành thạo, Long Nghiên Nghiên khóa lại, đi bộ với Nhâm Vũ Tiệp về nhà.

 

Quán ăn đêm gần nhà trọ, khi Long Nghiên Nghiên trong quá trình chụp ảnh, không biết đã bị nhân vật có máu mặt nào tố cáo, từng gian một đã bị đóng cửa, trả lại cho các hộ gia đình xung quanh không khí yên tĩnh, cũng làm giảm bớt cơ hội “bị thương” của Long Nghiên Nghiên. Vừa đến nhà, một chiếc xe hơi màu đen đỗ trước cửa nhà trọ khiến Long Nghiên Nghiên chú ý.

 

Khi các cô đến gần, cửa xe hơi mở ra, bốn tên đàn ông xếp thành một hàng, chặn trước mặt các cô.

 

Việc này rất quen, nhưng khác với các vệ sĩ áo đen lần trước, lúc này lại thay bằng những gã lỗ mãng lếch thếch hung tợn.

 

“Xin lỗi, các anh cản đường chúng tôi đấy.” Không hổ là cô giáo piano, Nhâm Vũ Tiệp dùng tiếng nói thanh nhã xin người ta nhường đường.

 

Chỉ tiếc, đối phương là tên lưu manh không hiểu mà cũng không phân biệt phải trái.

 

“Các cô ai là Long Nghiên Nghiên?” Gã đàn ông nhìn người này, lại nhìn người kia, theo báo cáo lúc này Long Nghiên Nghiên sẽ về nhà, nhưng lại xuất hiện một lúc đến hai người phụ nữ?

 

Không biết là không hiểu ác ý trong mắt đối phương, hay là quá ngốc, Nhâm Vũ Tiệp từ từ hỏi: “Các anh là ai? Vì sao muốn tìm Long Nghiên Nghiên? Tôi chưa từng gặp các anh đâu!”

 

“Nhiều lời, tôi không có thời gian mà lãng phí với cô ở đây, trong các cô ai là Long Nghiên Nghiên?” /Vô.Ảnh..Các90…https://qttp.wordpress.com//

 

“Tóc ngắn, đại ca, em nghe nói là tóc ngắn!” Một người nhanh miệng nói.

 

“Còn chưa ra tay à! Bắt đứa tóc ngắn lên xe.”

 

Nhâm Vũ Tiệp tỉnh ngộ “A” một tiếng, cuối cùng mới biết là có gì đó không đúng, vội vàng bảo vệ phía trước Long Nghiên Nghiên. “Chúng bây đừng hòng bắt chị Nghiên Nghiên!”

 

Cô như gấu koala ôm chặt lấy Long Nghiên Nghiên, không để lũ đàn ông đô con này mang cô đi.

 

“Vũ Tiệp, em mau bỏ chị ra!” Long Nghiên Nghiên căn bản không có cách tự cứu mình.

 

“Không được, không được, em sẽ không để họ bắt chị Nghiên Nghiên đi.”

 

“Vũ Tiệp!” Long Nghiên Nghiên khóc không ra nước mắt, tiếp tục như thế thì mới bị bắt đi đấy!

 

Thời gian cấp bách, đám đàn ông kia quyết định gom luôn cả người phụ nữ kéo không ra kia lên xe.

 

Một màn này, vừa đúng lúc bị hai người ngồi trên xe, cha và con gái đang tìm địa chỉ, nhìn thấy.

 

“Cha, đó là cô giáo dạy piano! Cô ấy lên xe đi rồi kìa!” Giọng nói ngây thơ, không nhận ra là cô giáo của nó đang bị người ta lôi đi.

 

Cô bé ngó món quà nhỏ trên tay, miệng lẩm bẩm nói: “Cha à, cô giáo không thấy đâu nữa, giờ món quà trong tay của con này tặng cô ấy thế nào đây?”

 

Người đàn ông híp mắt lại, nhìn chiếc xe đen đang đi đến, chân nhấn ga đuổi theo, bấm máy phát tin trong xe, anh muốn con gái lấy sổ liên lạc trong túi ra, tìm số điện thoại liên lạc của lớp học.

 

(*___*)

 

“Hô ~~ cuối cùng cũng làm xong!”

 

Lệnh Quá Dương ngó từng kiệt tác ưng ý vừa rửa xong, không thể không phục mình, có thể nghĩ ra cách hoàn mỹ như thế, cái này với Nghiên Nghiên và Cát Tường còn có mình, có thể báo cáo kết quả rồi.

 

Từ phòng tối thong thả đi ra, Lệnh Quá Dương bị vài người đứng bất động trong phòng làm việc dọa đến sợ. /Vô.Ảnh..Các..91.https://qttp.wordpress.com//

 

“Sao thế, tan làm rồi, sao mọi người không về nhà, ở đây làm gì?”

 

Tiểu Hoàng chỉ vào một thân thể nhỏ mạp trên ghế, nhịn cười hỏi: “Ông chủ, xin hỏi anh quen ‘nó’ không?”

 

Bọn họ sớm muốn tan làm, ai ngờ lại nhìn thấy một con bồ câu thú vị đứng ở lan can ngoài cửa sổ, giống như nó đã đợi đây từ chiều, không nhịn nổi tò mò, bọn họ mở cửa sổ ra, để bồ câu bay vào.

 

Sau khi lượn vài vòng, anh chàng bồ câu đứng trên ghế tựa nghỉ ngơi, ngẩng đầu, dáng vẻ vô cùng thoải mái, trên chân nó có buộc tờ giấy, lòng hiếu kỳ thúc đẩy, bọn họ lấy tờ giấy kia xuống, mở ra.

 

Trang giấy nho nhỏ viết “Thư gửi Quá nhi”, còn mặt kia bọn họ không hiểu nội dung.

 

Lệnh Quá Dương thẹn thùng nắm tờ giấy kia, đây là do bề trên nhà anh thích dùng bồ câu đưa tin, rõ ràng có việc thì dùng điện thoại là được rồi, đừng lãng phí thời gian làm bồ câu đưa thư chứ.

 

Đây cũng là nguyên nhân khiến anh quyết định chọn phòng làm việc ở tòa nhà cũ này, trên tầng cao nhất của tòa nhà có nhà cho chim, chim bồ câu đưa tin có thể nghỉ ở đó.

 

“Ông chủ, người nhà anh sao không chọn nuôi cú mèo đi, học Harry Potter đưa tin, ít nhất giấy viết thư cũng nên lớn hơn chứ, chữ như con kiến ý.” Có người giễu cợt.

 

“Đùa đủ chưa? Đủ rồi về nhà đi.” Lệnh Quá Dương yêu cầu rồi lấy lại bức thư.

 

Ông chủ đuổi người, ai không chịu đi chứ!

 

Lệnh Quá Dương nhìn những chữ trên tờ giấy, miệng lẩm nhẩm: “Làm gì chứ, không phải mới kết thúc sao, lại bắt đầu rồi, mình và Nghiên Nghiên mới bắt đầu cuộc sống hạnh phúc được vài ngày, lại phải trở về hơn một tuần…”

 

Anh để ý người chỉnh đèn Sử An còn đứng trước mặt mình, do dự như muốn nói chuyện gì đó với anh.

 

“Có việc à?” /Vô.Ảnh..Các.92..https://qttp.wordpress.com//

 

“Ông chủ!” Anh hổ thẹn cúi đầu, “Tôi xin lỗi anh, người lúc trước trộm ảnh là tôi.”

 

Một lát sau, giọng nói bình tĩnh của Lệnh Quá Dương từ từ rơi xuống đỉnh đầu Sử An. “Vì sao lại làm thế?”

 

“Tháng trước, tôi đánh bạc, thua sạch tiền tiết kiệm, còn bị người ta lập bẫy mượn ngân hàng mấy trăm bạn, sao đó, Khương Tâm Dĩnh đến tìm tôi, nói chỉ cần tôi lấy được những bức ảnh đó, cô ấy sẽ giúp tôi trả hết nợ ở ngân hàng tư nhân.”

 

“Cho nên cậu đồng ý, cũng không nghĩ đến giao tình nhiều năm của chúng ta.”

 

Người Sử An khẽ run, hổ thẹn đến muốn khóc, ông chủ dù trẻ tuổi, nhưng đối xử với anh rất tốt. “Xin lỗi, ông chủ, tôi…… Còn có vợ, con nhỏ, Khương Tâm Dĩnh ra giá rất hấp dẫn, cho nên tôi……”

 

“Sử An.” Lệnh Quá Dương giữ vai anh, nhìn anh mỉm cười, “Thật ra, cho dù cậu không nhận và xin lỗi tôi, tôi cũng sẽ không trách cậu đâu.” Chuyện cũng đã xong rồi mà.

 

Sử An cảm động, rơi lệ, râu xồm run run, “Xin lỗi, ông chủ, lần sau tôi sẽ bỏ cờ bạc.”

 

“Mau về đi, người nhà cậu còn đang chờ đấy!” Nhắc đến người nhà, anh đã nghĩ đến Nghiên Nghiên, lòng ngứa ngáy liền hành động, phải thường xuyên đến nhà cô, xem cô có lén lút mang sinh vật không phải giống cái về nhà hay không.

 

Vừa chuẩn bị hộ tống con chim bồ câu lặn lội đường xa lên mái nhà nghỉ ngơi, tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên trong phòng làm việc.

 

Mày rậm khẽ nhíu, đã mười giờ rồi, người nào còn gọi đến vào giờ này?

 

Lệnh Quá Dương nhấc điện thoại, sắc mặt tối sầm, đáng chết, Khương Tâm Dĩnh kia vẫn chưa từ bỏ ý định, không nên làm chuyện đoạn tuyệt như thế chứ?

 

Dám bắt cóc Nghiên Nghiên bắt anh giao phim ra, còn muốn anh lấy Khương Tâm Dĩnh làm nữ chính chụp lại lần nữa, cô ta nghĩ mình có thể uy hiếp được anh sao?

 

Lúc này, điện thoại của anh vang lên, anh mở máy, là một giọng nam xa lạ mà nhã nhặn.

 

“Xin hỏi, anh là người thân của Nhâm Vũ Tiệp à……”

 

(**__**)

 

Không khí tràn ngập mùi ẩm mốc, hai người phụ nữ bị trói tay chân ở một góc.

 

Dường như không phải là con tin, hai người này chỉ nhàn nhã nói chuyện phiếm về việc nhà.

 

“Không thể nào? Em là em họ…… anh Dương?”

 

“Em chuyển đến đây làm quen với chị Nghiên Nghiên, cũng là yêu cầu của anh họ, khi đó em đang tìm nhà trọ, anh họ em muốn chị và em ở cùng một nơi, để khi anh ấy không có ở đó, em có thể bảo vệ chị.” /Vô.Ảnh..Các93…https://qttp.wordpress.com//

 

Long Nghiên Nghiên thật muốn mở cái đầu Lệnh Quá Dương ra, nhìn xem bên trong nhét cái gì, một người yếu ớt như thế, ngay cả con gián cũng sợ lại sai đi bảo vệ, chăm sóc cô?

 

Có lầm hay không!

 

Nhâm Vũ Tiệp thầm cười, đương nhiên hiểu suy nghĩ của cô, “Chị Nghiên Nghiên ở một mình ở nơi hỗn loạn như thế, khi đó chị lại chưa quen thân với anh ấy, cho dù anh ấy muốn chăm sóc chị cũng không tiện, chỉ có nhờ em, không nói đến quan hệ của bọn em, chính là vì không muốn chị cảnh giác.”

 

Long Nghiên Nghiên bĩu môi, “Người này được lắm, chị còn lớn hơn anh ta, chẳng lẽ không biết tự chăm sóc mình sao?”

 

“Anh họ rất quan tâm đến chị mà! Hắc hắc, lại nói cho chị Nghiên Nghiên chuyện này, chuyện có liên quan đến chị nhưng anh họ không cho phép nói với chị.” Nhâm Vũ Tiệp nói về nguyên do người nào đó bị chảy máu cam.

 

Long Nghiên Nghiên ngạc nhiên, về sau lại không dám tin, rồi cười ha ha, trong gian phòng toàn là tiếng nói tiếng cười của phụ nữ, hai con tin không hề có dáng vẻ của con tin, cười đùa ầm ĩ.

 

Vài tên đàn ông canh gác bên ngoài tự nhiên bất mãn, cửa bị đá văng, mấy gã bước đến chỗ các cô.

 

“Bọn mày ầm ĩ muốn chết, im lặng cho tao!”

 

Long Nghiên Nghiên nhìn ra ngoài cửa, bên ngời có rất nhiều gã trông coi, hiển nhiên là đã có chuẩn bị.

 

“Ông anh này, xin hỏi anh vì sao lại muốn bắt chúng tôi?” Hỏi không quên lễ nghĩa, dù đối tượng là cướp, Nhâm Vũ Tiệp vẫn rất khách khí.

 

“Không phải bắt mày, là bắt nó!” Ánh mắt dâm đãng của tên đàn ông di động trên người Nhâm Vũ Tiệp.

 

Đứa con gái đeo kính này, đôi chân dài dưới làn váy như ẩn như hiện, khiến người ta ngứa ngáy khó chịu. /Vô.Ảnh..Các..94.https://qttp.wordpress.com//

 

“Các anh muốn bắt tôi làm gì?” Long Nghiên Nghiên nghĩ cách trốn thoát trong lòng.

 

“Tao chẳng rõ nữa, đại ca có lời, muốn chúng tao nghe dặn dò của Khương tiểu thư, cô ấy muốn tao bắt bọn mày thì bắt thôi!”

 

“Quả nhiên lại là cô ta!” Long Nghiên Nghiên lẩm bẩm nói, nhớ đến chỗ dựa xã hội đen sau lưng cô ta. “Khương tiểu thư có nói muốn chúng tôi ở đây bao lâu không?”

 

“Đến khi cần thả bọn mày, tự nhiên sẽ có thông báo, tao khuyên chúng mày đừng có đùa, ngoan ngoãn nghe lời, phối hợp với tao thì tốt hơn.” Dục vọng tràn ngập ánh mắt tên đàn ông, đầu tiên nhìn về Long Nghiên Nghiên xinh đẹp diễm lệ, lại nhìn về đường cong trên người Nhâm Vũ Tiệp.

 

Long Nghiên Nghiên ghét nhất là cái ánh mắt suồng sã này, giống như cô và Vũ Tiệp không mặc quần áo vậy.

 

Nụ cười dâm loạn xuất hiện trên mặt gã đàn ông, gã đến gần Nhâm Vũ Tiệp, một tay không khách khí sờ lên ngực cô.

 

“Buông ra, anh…… anh muốn làm gì?” Giọng nói của Nhâm Vũ Tiệp khủng hoảng cực độ, kích thích khát vọng chinh phục của đàn ông.

 

“Có sẵn hai người phụ nữ ở đây, không cho anh chạm vào vài cái thì thật tiếc lắm! Dù sao An đại ca cũng không nói không cho phép anh chạm vào các em.”

 

Long Nghiên Nghiên giận dữ nói, “Không được chạm vào Vũ Tiệp, mày dám động vào cô ấy, tao sẽ không bỏ qua cho mày!” /Vô.Ảnh..Các.095..https://qttp.wordpress.com//

 

“Yên tâm đi, sau khi anh ăn cô ấy xong, tiếp theo sẽ đến lượt em.” Bỗng có một cánh tay kéo Long Nghiên Nghiên lại, không để cho cô nói tiếp,

 

“Chết tiệt, bỏ bàn tay bẩn thỉu của mày ra!” Long Nghiên Nghiên rống to.

 

“Đừng lo cho em, chị Nghiên Nghiên!” Mắt Nhâm Vũ Tiệp lóe sáng qua lớp kính, cô lộ ra nụ cười giả tạo đầy ẩn ý, “Em nói rồi, em đến bảo vệ chị.”

 

Ngay trong nháy mắt, Nhâm Vũ Tiệp cởi dây thừng, vung nắm đấm 80% công lực ra, tiện thể đá một cước vào bộ vị quan trọng của đàn ông, cho đối phương khóc ròng. Ném lưỡi dao giấu trong tay xuống, Nhâm Vũ Tiệp đứng lên, gót giầy không lưu tình chút nào vào tay tên đàn ông, trên đau mà dưới càng đau, gã nhe răng trợn mắt, phát ra tiếng kêu thảm thiết khó nghe.

 

“Bình thường mẹ em dặn em, chưa đến lúc cần thiết không được ra tay, tránh làm cho người ta đứt tay đứt chân.” Một tên cầm dao đánh đến, Nhâm Vũ Tiệp chỉ giơ chân đá vài cái, “rắc rắc” một tiếng, chỉ thấy gã kia ôm tay ngồi bệt xuống.

 

Long Nghiên Nghiên nhìn đến há hốc mồm, Vũ Tiệp cô…… Thật đúng là thâm tàng bất lộ!

 

“Một khi đã chọc đến tôi, tôi tuyệt đối không hạ thủ lưu tình, còn không mau buông chị Nghiên Nghiên ra!” Cô hét một tiếng, người đàn ông giữ lấy Long Nghiên Nghiên nhẹ buông tay ra; Nhâm Vũ Tiệp vén váy dài đôi chân xinh đẹp đá lên, người kia căn bản không kịp phản ứng, đã bị đá văng ra ngoài.

 

Nếu hai tay Long Nghiên Nghiên không bị trói, nhất định sẽ nhảy dựng lên vỗ tay trầm trồ khen ngợi a!

 

“Rất độc, Vũ Tiệp, chiêu đá này của em thật đẹp, dạy chị được không? Nhận chị làm đệ tử đi!”

 

“Em á, quên đi, chị tìm anh họ học còn nhanh hơn.” Nhâm Vũ Tiệp cởi trói cho Long Nghiên Nghiên.

 

“Tìm anh ta học?” Chưa kịp hiểu gì, mấy tên đàn ông kia lại bò lên.

 

Long Nghiên Nghiên giải quyết một tên, hai tên…… Bùm, bùm, bùm, bùm!

 

Nhâm Vũ Tiệp ra tay gọn gàng, tiếng khóc thét nổi lên bốn phía, nháy mắt một cái, mấy gã đều ngã xuống đất, đau đến không dậy nổi.

 

“Mẹ em là quán quân Karate ở Nhật Bản, thân là con gái của bà, tất nhiên không thể thua kém!” Nhâm Vũ Tiệp cúi người, moi được tên đầy đủ của An đại ca từ những tên bại trận kia.

 

Theo đạo lý mà nói, nghe thấy tiếng ồn trong phòng như vậy, người bên ngoài thể nào cũng vọt vào xem xét, nhưng lại im ắng, chẳng có chút động tĩnh gì cả?

 

À mà có, có một tiếng kỳ quái, gần như tiếng rên rỉ.

 

Tiếng này Nhâm Vũ Tiệp đã nghe quen, cô nở nụ cười, Long Nghiên Nghiên hoài nghi.

 

“Đi thôi! Chị Nghiên Nghiên, chúng ta an toàn rồi, anh họ em ở bên ngoài đấy.” Nhâm Vũ Tiệp dừng lại, như cầu xin nói, “Chị Nghiên Nghiên, đồng ý với em, dù thế nào, cũng xin hãy ôm chặt anh họ em, đừng để anh ấy đến gần em nhé.”

 

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s