Bách biến tiểu mỹ nhân 7.2


bbtmn

 (**_))

Tình thân đến muộn, cuối cùng Long Nghiên Nghiên đã đợi được đến ngày này.

Lúc đầu cô còn tưởng đang mơ, khi cô mở mắt ra, nhìn thấy cha và anh trai bên cạnh, cha quan tâm hỏi cô có thoải mái không? Giọng nói vẫn như cũ, nhưng anh trai còn đích thân xuống bếp nấu cháo cho cô, cô kinh ngạc đến mức nói không ra lời, chỉ sợ một khi mở miệng, sẽ tỉnh khỏi giấc mộng này.

Cuộc sống thế này là ước mơ tha thiết của Long Nghiên Nghiên. Cô rất vui mừng, nhưng đáy lòng lại có vô số tia phiền muộn.

Người nào đó bắt chước cô chẳng nói một tiếng đã đi, người đàn ông kia đã thành công, khiến cô hiểu được cô nhớ anh thế nào.

Nhưng mà…… Về nhà xem mắt? Chẳng phải luôn miệng nói thích cô, chỉ cần cô, thế mà về nhà xem mắt cái gì!

“Đáng chết!” /Vô/Ảnh/Các3/https://qttp.wordpress.com/

Đúng, cực kỳ đáng ghét, khiến cô tức giận, rất giận, hận không thể tự tay bóp cổ anh, người đàn ông này sao lại sau khi chiếm được lòng cô, lại phủi phủi mông bỏ chạy lấy người, trở về nhà gặp đối tượng xem mắt của anh?

“Đáng chết! Long Nghiên Nghiên, cô có nghe thấy tiếng tôi không?” Ở gần đó, Viên Thu Bình đoạt lại bông hoa bách hợp đang bị hủy dưới tay Long Nghiên Nghiên.

“Bình Bình, cô dám lấy hoa của tôi?”

“Tôi lấy đấy! Cô nhìn hung khí trong tay cô kìa, muốn cô tỉa lại, chứ không phải nói cô cắt cả nụ hoa đâu, cô muốn chúng ta bán gì đây, bán cành à?” Viên Thu Bình như bị động kinh nói.

Ngày đầu tiên như vậy, ngày hôm sau cũng như vậy, một tuần đã không biết bao nhiêu hoa bị phá hủy trong tay Long Nghiên Nghiên, là tiền, tiền đấy! Ôi tiền cứ thế mà bay đi.

“Tôi không biết cô và Lệnh Quá Dương kia xảy ra chuyện gì, nhưng xin cô đừng làm ảnh hưởng đến công việc, đừng thất hồn lạc phách nữa được không? Cô có soi gương chưa, nhìn cô như người phụ nữ bị vứt bỏ ý!”

“Tôi, không, bị, vứt, bỏ!” Long Nghiên Nghiên hung tợn nói, răng nghiến răng rắc, thấy cái gì là cắt cái đó.

Cô không phải là cô bé hay khúm núm nhé, là người đàn ông kia đến trêu chọc cô trước, lại dám quăng cô đi, cô sẽ đánh anh khiến cả mẹ anh cũng không nhận ra anh nữa.

“Đúng, cô không bị vứt…… Long Nghiên Nghiên, cô dừng tay cho tôi! Dừng tay lại!” Viên Thu Bình sắp khóc, bồn hoa lá ngọc cành vàng kia, lại bị chuyển vào phạm vi nguy hiểm, giờ đã thành một cái cành thẳng tắp.

“Xin hỏi, chị Nghiên Nghiên có ở đây không?”

Một giọng nói như cứu tinh truyền đến từ cửa lớn, Viên Thu Bình đoạt lấy hung khí, đẩy Long Nghiên Nghiên ra bên ngoài, không cho cô tiếp xúc với đóa hoa vô tội đáng thương này nữa.

“Vũ Tiệp, giờ mới giữa trưa, em đến làm gì? A? Em muốn đi du lịch à?” Long Nghiên Nghiên nhìn thấy tay cô cầm một cái túi du lịch.

“Em đến nói tạm biệt với chị Nghiên Nghiên, trong nhà có chuyện, em phải về nhà hai tuần.”

“Ngay cả em cũng muốn đi!” /Vô/Ảnh/Các4/https://qttp.wordpress.com/

Bỏ qua giọng nói như mất mát của Long Nghiên Nghiên, Nhâm Vũ Tiệp đưa cho cô một tờ giấy nhỏ ghi địa chỉ, “Chị Nghiên Nghiên, muốn đến nhà em chơi không?”

“Đến nhà em chơi?”

“Người nhà em đều rất hiếu khách! Hơn nữa, chị đến cũng có thể gặp được anh họ em.”

“Chị gặp anh ta thì sao? Chị không muốn thấy anh ta!” Lời nói quá nhanh, giấu đầu lòi đuôi, có thể thấy rõ ràng.

Nhâm Vũ Tiệp cười trộm, trong lòng ánh lên bóng dáng của tiểu ác ma: “Nghe nói bác tìm đối tượng cho anh họ, gia cảnh đều không tệ, còn có một tiểu thư tóc dài xinh đẹp, anh họ tám phần là rung động, mới chịu đồng ý đi xem mắt, thật là, có bạn gái còn muốn ăn vụng, nói đúng hơn là chẳng quan tâm đến cảm nhận của chị Nghiên Nghiên.”

Không được quên làm xấu mặt, anh họ Lệnh Quá Dương, dặn cô nhớ kỹ, đừng trách cô thêm mắm thêm muối trước mặt chị Nghiên Nghiên: “Chị Nghiên Nghiên, chẳng lẽ chị không muốn tẩn ông anh họ lăng nhăng này một trận à?”

Lời này đúng là tiếng lòng của Long Nghiên Nghiên, cô rất muốn oánh cho anh mấy đấm.

“Chị Nghiên Nghiên, đi thôi! Cho dù không vì anh họ, coi như vì em, đến nhà em chơi!”

“Chị…… suy nghĩ một lát đã.” Cô nắm chặt tờ giấy trong lòng bàn tay.

“Được rồi! Em ra ga xe lửa trước đây, em rất mong chị Nghiên Nghiên sẽ đến đấy!” Nhâm Vũ Tiệp tin, mình không phí công đưa địa chỉ, Long Nghiên Nghiên nhất định sẽ đến.

Thật ra không cần lo lắng, lời kia của Nhâm Vũ Tiệp đã khiến lửa giận và lòng đố kị của  Long Nghiên Nghiên bùng nổ, từ trước đến giờ đều là con người ưa hành động, đêm đó lập tức về nhà chuẩn bị hành lý, xin phép cha và anh trai, sáng sớm hôm sau, cô đến phía nam tìm người, không, đi đánh người.

Vừa mới xuống xe, Long Nghiên Nghiên không khỏi kinh ngạc mở to mắt, phóng mắt nhìn lại, cờ rực rỡ muôn màu treo khắp nơi, có hình dài mảnh, có hình tam giác, còn có vài mảnh nhiều màu, khiến cô nhìn đến hoa mắt. /Vô/Ảnh5/Các/https://qttp.wordpress.com/

Theo màu sắc và hình dáng, chia làm bốn loại Bạch Tường Đạo Quán, Vân Lưu Đạo Quán, Thái Cực Võ Quán, Lục Hàng Võ Quán, thoạt nhìn như treo quảng cáo, khó trách Nhâm Vũ Tiệp lại mời mình đến đây, thì ra là đang có sự kiện!

Tầm mắt lại trở lại tờ giấy trong lòng bàn tay, ghi rõ địa chỉ của “Nhâm Bảo Đường”.

Bên ngoài trạm xe là một con đường rộng lớn, Long Nghiên Nghiên không biết phải đi hướng nào, đành phải gặp người thì hỏi đường.

Thì ra “Nhâm Bảo Đường” là tiệm thuốc Đông Y, ở Phương Thượng (tên một thành vùng) có chút danh tiếng, hình như không ai là không biết chỗ của Nhâm Bảo Đường, giống như là danh lam tanhg cảnh vậy, mọi người bị hỏi đều giải thích lịch sử của Nhâm Bảo Đường cho cô.

Hỏi một người lại được nghe một lần, tuy có chút ăn không tiêu, nhưng cũng chứng minh cho nhiệt tình của người nơi đây. Rồi có một người phụ nữ tốt bụng tiến lại, thậm chí còn tình nguyện dẫn cô đến đó luôn!

“Tiểu thư, cô đến Nhâm Bảo Đường để tìm người, hay là đi khám bệnh?”

“Tìm người, gọi tôi là Nghiên Nghiên đi! Xin hỏi vị tiểu thư đây tên gì?”

Người phụ nữ nhẹ nhàng nở nụ cười. “Tôi không phải tiểu thư, con gái tôi cũng không lớn hơn cháu lắm.”

“Gạt người! Nhìn cô vẫn trẻ thế này mà, chẳng giống người đã kết hôn có con chút nào.”

Người con gái, không, nên gọi là người đàn bà sờ sờ mặt mình, cười đến vui vẻ, “Chắc là do chồng tôi thường giúp tôi tẩm bổ, cái gì mà bổ huyết khí, bổ nguyên thần toàn bộ nhét vào bụng tôi, hơn nữa bình thường tôi cũng hay vận động rèn luyện thân thể, thoạt nhìn mới trẻ hơn tuổi thật nhiều.”

Long Nghiên Nghiên vuốt cằm, thế gian này thì ra cũng có thuật dưỡng dung! Tất cả những sản phẩm dưỡng da kia nên cúi đầu chào thua quách cho xong.

“Đúng rồi, Nghiên Nghiên, cháu đến Nhâm Bảo Đường tìm ai?”

“Cháu tìm Nhâm Vũ Tiệp, cháu là bạn cô ấy.”

“Thì ra người bạn con bé kia hay nhắc đến là cháu!”

“Á, bác gái quen Vũ Tiệp?” /Vô/Ảnh/C6ác/https://qttp.wordpress.com/

“Đương nhiên quen, ở đây ai mà chẳng biết người nhà Nhâm gia.”

“Nhâm gia rất nổi tiếng?” Long Nghiên Nghiên ngạc nhiên, dọc theo đường đi nghe không ít người dùng giọng nói tôn sùng kể về Nhâm Bảo Đường.

“Cháu có để ý những lá cờ treo đầy bên đường không?” Bác gái hỏi lại cô.

“Dạ, có phải đang có sự kiện gì đúng không?”

“Ở nơi này của chúng tôi cũng không phải nhộn nhịp tấp nập gì cho cam, được mỗi đạo quán võ quán là nhiều nhất.” Bác gái cười cười, “Ở đây hai mươi mấy năm trước, lúc ấy chỉ có một Giang Hồ Võ Đạo Quán, bên trong có một vị sư phụ danh tiếng vang dội, không ít đệ tử tìm đến, về sau đệ tử cũng có thành tích tốt, từ đó danh tiếng của đạo quán bay xa, rất nhiều nhân vật chính thương nổi tiếng cũng đến đạo quán học vài chiêu phòng thân, về sau, gần đó các võ quán mở ra liên tục, cạnh tranh kịch liệt, vài năm sau, chủ còn sót lại bốn võ quán này là có thể phân cao thấp với Giang Hồ Võ Đạo Quán.”

Bác gái chỉ vào bốn màu cờ đỏ trắng xanh vàng. “Năm nào đó đã có người đề nghị, các võ quán tự đề cử ra năm đệ tử giỏi nhất để thi đấu, trao đổi để làm tăng khả năng rèn luyện, cạnh tranh cũng tốt, từ đó về sau, cứ lấy chu kỳ hàng năm, sẽ tổ chức một cuộc đấu trong hai ngày, những lá cờ đó là dùng để phân biệt các phái.”

Long Nghiên Nghiên “A” thật to một tiếng, mặc dù hiểu được sự tồn tại của lá cờ kia, nhưng vẫn khó hiểu: “Vậy việc này có quan hệ gì đến người nhà Nhâm gia?”

“Giang hồ Đạo Quán, chủ yếu do người nhà Lệnh gia và Nhâm gia quản lý.”

Nhâm và….. Lệnh?

Long Nghiên Nghiên nhíu đôi mày thanh tú lại, nghĩ đến cái tên kia lại hận nghiến răng.

Nhìn các lá cờ xung quanh, Long Nghiên Nghiên phát hiện ra điểm quái dị: “Nhưng, vì sao lại không có cờ của Giang Hồ Đạo Quán?”

“Giang hồ không cần danh tiếng gì, vì nó là tốt nhất rồi.” Mấy năm liên tục đều là quán quân, chỉ có á quân, và hạng ba là thay người.

Long Nghiên Nghiên còn muốn hỏi vì sao bác gái lại có khí chất đến thế, chỉ thấy thoáng chốc bác gái đã rẽ vào một ngõ nhỏ, cô liền đuổi theo.

Bác nắm lấy cổ áo của một người trẻ tuổi. “Dám ăn trộm trước mặt ta, tên tiểu tử ngươi đến từ vùng khác à? A… lại còn dám lấy móng tay cào ta!”

Trước sau không đến năm giây, bác gái đã dễ dàng đè người kia lên tường, lấy được ví tiền anh trộm.

Long Nghiên Nghiên chợt hiểu, nơi này võ quán san sát, nói không chừng toàn là cao nhân ngầm! /Vô/Ảnh/7Các/https://qttp.wordpress.com/

Theo sự dẫn đường của bác gái, hai người cùng nhau đến Nhâm Bảo Đường.

Bỗng dưng có một cái bóng đen chạy ra, đến chỗ Long Nghiên Nghiên, không, là bác gái phía sau, chưa kịp nhìn thấy gì, bác gái đã kéo bóng người lại đó, Long Nghiên Nghiên nhìn lại cẩn thận, là một người đàn ông.

“Bà xã San San, em chạy đi đâu thế, không phải nói đi mua báo à, sao mà lâu vậy? Em không biết ông xã thân yêu của em lo lắng nhiều lắm sao?”

Bác gái muốn kéo người đàn ông đang ôm mình thật chặt ra, lại sợ làm anh bị thương, chỉ có thể đỏ mặt nói: “Anh anh anh, đừng có làm mất mặt như thế được không? Em dẫn người đến Nhâm Đường Bảo nên về chậm, anh bớt lo đi.”

“Không được, không được, hừng đông em đã ra ngoài rồi, trời sắp tối mới về, anh chờ em đã một giờ ba mươi….” Người đàn ông ngừng thở, híp mắt nhìn chằm chằm vết cào sưng đỏ dài năm xăng-ti-met, mà khoan, chính xác là không đến một xăng-ti kia: “Bà xã San San, em lại dám để mình bị thương, em em em …” Anh thở dốc, lại thở dốc, ngực đau muốn rơi lệ.

“Trời ạ! Em xin anh, đừng thế chhu1.” Bác gái dùng sức bịt miệng người đàn ông lại, không để cho anh khóc khóc gào gào, bà thoáng nhìn qua vẻ mặt giật mình của Long Nghiên Nghiên, cười xin lỗi. “Thực xin lỗi, Nghiên Nghiên, đây là chồng bác, ông ấy có tật xấu là hay kích động, nhất là thấy người bị thương chảy máu.”

“Không sao.” /Vô/Ảnh/8Các/https://qttp.wordpress.com/

Long Nghiên Nghiên cười xấu hổ, nhưng phía sau lại xuất hiện tiếng nói quen thuộc.

“Mẹ, mẹ lại làm mình bị thương rồi chọc ba khóc à!”

Long Nghiên Nghiên nhìn theo tiếng nói. “Vũ Tiệp?”

Nhâm Vũ Tiệp cũng kinh ngạc, “Chị Nghiên Nghiên, hiệu suất của chị nhanh ghê, hôm qua em mới về, hôm nay chị đã đến.” Sức quyến rũ của anh họ thật kinh khủng nhỉ!

“Em vừa mới gọi…… mẹ?” Long Nghiên Nghiên nhìn bác gái vừa mới dẫn đường cho mình.

Thì ra, bà chính là cao thủ Không Thủ Đạo Má Nhâm, cũng là một trong các sư phó của Giang Hồ Đạo Quán.

Long Nghiên Nghiên cứng họng líu lưỡi, bên cạnh mình đúng là tập hợp toàn cao thủ a!

Hành lý vừa đặt xuống, Long Nghiên Nghiên đã bị Nhâm Vũ Tiệp kéo ra ngoài. “Vũ Tiệp, không phải đến giờ ăn cơm tối rồi sao, em dẫn chị đi đâu?”

Đi qua một con đường mòn, nơi này cô lại không quen, chỉ có thể mặc cho Nhâm Vũ Tiệp kéo cô đi.

“Đương nhiên là đi gặp anh họ rồi! Chị lặn lội xa xôi đến, đừng nói cho em biết chị không muốn nhìn người kia chút nào nhé, cái người làm cho anh họ nóng lòng về xem mắt ý?”

“Anh ta…… thật sự đi gặp đối tượng xem mắt kia?” Trong lòng như bị nhéo, câu thề son sắt kia vẫn còn văng vẳng bên tai cô, tên đáng chết này đúng là đang đùa với cô sao?

“A! Bọn họ ở phía trước kìa, chị nhìn đi, người con gái trong lòng anh họ là người anh ấy đặc biệt về gặp đấy.”

Phía trước là một chợ trời lúc xế chiều, xung quanh có rất nhiều quán ăn vặt và tiệm hoa quả, Lệnh Quá Dương và một cô gái tóc thẳng dài đang vui cười chọn hoa quả, mắt Long Nghiên Nghiên lạnh đi nhìn hai người vô cùng thân mật kia.

Trăm “nghe” quả nhiên không bằng mắt “thấy”, khiến cho người ta tức giận, đau đớn tràn lên tận cổ, đố kỵ và phẫn nộ còn lớn hơn việc lần trước khi nghĩ đến Khương Tâm Dĩnh ở cạnh anh.

Bình tĩnh, bình tĩnh, Long Nghiên Nghiên, mày không thể chỉ nhìn thấy một cảnh này mà đã mất đi lý trí.

“Anh ta có em gái hay chị gái không?” Nhịn xúc động muốn xông lên phía trước, Long Nghiên Nghiên muốn hỏi rõ ràng trước.

“Anh họ là con trai độc nhất.” /Vô/Ảnh/9Các/https://qttp.wordpress.com/

“Còn những chị em họ khác như em thì sao?” Tiếng nói của Long Nghiên Nghiên lạnh hơn.

“Theo em được biết, những người đó đều ở Nhật Bản.” Nếu không tính đến chuyện họ trở về tham gia cuộc đấu.

Giây tiếp theo, não Long Nghiên Nghiên không thể suy nghĩ được gì nữa.

Lệnh Quá Dương hôn lên hai má người con gái kia, lộ ra nụ cười dịu dàng mà hạnh phúc.

Dây cung căng thẳng đứt phựt, hai mắt Long Nghiên Nghiên bắn ra lửa giận, sao anh có thể nói thích cô, lại quay đầu hôn những người con gái khác?

Thân thể hành động sớm hơn cả ý thức, khi cô hoàn hồn, mình đã vọt đến trước mặt hai người họ rồi.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Lệnh Quá Dương, Long Nghiên Nghiên quẳng cho anh một bàn tay.

“Bốp!”

Tiếng kêu rõ ràng vang dội, phá tan tiếng ồn ào xung quanh, quần chúng đều nín thở dừng lại.

Dám ra tay đánh người thừa kế Lệnh gia của Giang Hồ Đạo Quán, người phụ nữ này không muốn sống nữa à?

Ngoài dự kiến của mọi người, Lệnh Quá Dương bị đánh lại vui vẻ khác thường, đôi mắt đen dạt dào sung sướng, nhìn chăm chú người con gái phát hỏa hai tay chống nạnh trước mắt, anh nhếch miệng cười ngốc nghếch.

“Nghiên Nghiên!” Hai tay anh muốn ôm người đẹp, lại bị cô dùng sức đẩy ra.

“Lệnh Quá Dương, tôi tưởng anh chỉ cố ý nói vậy, không ngờ anh thật sự trở về nhà gặp người phụ nữ khác, anh còn hôn cô ta, anh… Cái tát này là anh nợ tôi, từ hôm nay trở đi, tôi không muốn gặp lại anh nữa.” Mắng xong một hơi, Long Nghiên Nghiên xoay người, chưa được vài bước, đã bị người ta ôm thật chặt từ phía sau.

“Anh buông ra.” Cô hung hăng đánh một cái, anh thét lớn một tiếng, ăn một đòn từ khuỷu tay của cô. /Vô/Ảnh/Các/http10s://qttp.wordpress.com/

“Không được, Nghiên Nghiên, Nghiên Nghiên của anh, em chịu đến tìm anh, anh tuyệt đối không thể buông tay!” Cô càng kích động, càng chứng tỏ cô để ý anh, Lệnh Quá Dương cố nhịn cô lại một đánh một đấm liên tục.

“Chết tiệt, tên khốn kiếp, anh gạt tôi, anh đáng chết, tôi đã tin anh, nghĩ anh chỉ cần tôi, anh gạt tôi……”

“Nghiên Nghiên, em đừng khóc, em đừng khóc mà!” Nghe thấy giọng mũi nồng đậm của cô, Lệnh Quá Dương lo lắng, biết mình đã  đùa quá trớn. “Nghiên Nghiên, em hiểu lầm rồi, đó là mẹ anh!”

Thân thể cứng như hóa đá, nước mắt còn ở lại khóe mắt, chuyển biến này khiến Long Nghiên Nghiên rất không kịp phản ứng. “Anh vừa nói gì?”

Người đàn ông ôm cô nhẹ nhàng hôn lên nước mắt của cô: “Mẹ anh đó mà, mẹ quen đường ở đây, cho nên mới dẫn anh đi mua vài món, mẹ con ôm nhau là bình thường, con hôn mẹ cũng đâu có phạm pháp?”

Bộ dáng ghen tỵ tức giận mà bạo lực của cô khiến anh biết cô yêu anh, không thua gì anh yêu cô, nhưng nếu khiến cô thương tâm, anh nên chết phức đi. “Mẹ… anh! Cô ấy sao có thể là mẹ anh?” Người bên cạnh kia, cô ấy rất trẻ mà!

“Ông ngoại anh là thầy thuốc Đông y, thích nhất là cho mẹ anh uống thuốc bổ khí điều tức, mẹ anh thoạt nhìn mãi mãi trẻ như mười mấy tuổi, Nghiên Nghiên, đừng định tội anh nhanh như thế, anh không lừa em, tuyệt đối không lừa em, đó thật sự là mẹ anh mà.”

Lệnh Quá Dương dùng giọng nói dịu dàng nhất dỗ dành cô.

Long Nghiên Nghiên tỉnh ngộ nhăn mày, không lâu trước vừa mới thấy Má Nhâm tuổi trẻ xinh đẹp, mẹ A Dương thoạt nhìn trẻ tuổi cũng có thể.

Trời ơi! Ai cho cô biết, hay đánh cho cô một gậy đi, nói cho cô đây chỉ là mơ thôi! Cô không có đánh người ở trước mặt mẹ người ta đâu mà.

“Không phải anh về xem mắt à?” Long Nghiên Nghiên cảm thấy dẫu có ngày tận thế cũng không thảm đến vậy.

Lệnh Quá Dương cười gượng hai tiếng, “Cái này…… Hắc hắc! Mới là anh gạt em!”

Anh lập tức lại bị trúng một quả đấm mạnh hơn, đau hơn, nhưng anh chỉ cười khổ mà nhận, có thể có được kết quả anh muốn, cái đau này có là gì!

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s