Bách biến tiểu mỹ nhân 9.1


bbtmn

Không ngờ ngày võ quán thi đấu thật náo nhiệt, Long Nghiên Nghiên như được mở rộng tầm mắt, nào là lẵng hoa nào là quà cáp, người tiếp nhận nhanh nhẹn uyển chuyển đón lấy hết lượt này đến lượt kia.

Long Nghiên Nghiên lơ đãng nhìn thấy tên trên một lãng hoa thật lớn, vô cùng ngạc nhiên.

Đây không phải là XXX rất nổi tiếng trong giới tư pháp à? Còn có vị cảnh sát kia nữa, Long Nghiên Nghiên đã thấy tin tức về anh vài lần trên tivi.

Là lạ, phóng mắt nhìn lại, một đống danh hiệu đủ để dọa chết người, chưa cần nói những người nổi tiếng trên thương trường, không kể đến vài người trong chính phủ, ngay cả thủ lĩnh các bang phái cũng góp mặt đủ.

“An bang chủ, ngài cũng đến xem thi đấu à?” Cửa đạo quán, vang lên tiếng hoan nghênh của Bà Lệnh. /Vô/Ảnh/Các27/https://qttp.wordpress.com/

Nghe thấy cách xưng hô này, Long Nghiên Nghiên nhìn người đàn ông cao to lực lưỡng, mặc áo tay ngắn đứng đó.

Nếu không phải trên cánh tay lộ ra hình xăm Long Hổ, rất khó đoán ra người Bà Lệnh cúi đầu làm lễ là đại ca của hắc đạo.

“Sư mẫu, xin người đừng chào hỏi con, lễ vật nhỏ thể hiện tấm lòng, xin sư mẫu nhận lấy.”

“Đây là……” Bà Lệnh khó hiểu nhìn cái vòng vàng có hai chữ ăn năn trên tay.

“Vì con quản lý không tốt, vài ngày trước, đứa… con gái nuôi của con, đã chọc Lệnh sư huynh và Nhâm sư tỷ không vui, lần này con đến, ngoài việc xem thi đấu, cũng muốn tự mình xin lỗi sư huynh và sư tỷ.”

Oa oa, đại ca hắc đạo hô phong hoán vũ, lại cung kính xin lỗi hậu bối còn trẻ tuổi!

Cái miệng nhỏ xinh của Long Nghiên Nghiên há ra kinh ngạc, người đàn ông cô yêu thật không đơn giản, không, là người nhà anh không đơn giản, đệ tử Giang Hồ trải khắp thiên hạ, tùy tùy tiện tiện cũng có thể triệu tập quần hùng, gọi người sai khiến.

Trận đấu ngày đầu tiên, ngoài Nhâm Vũ Tiệp lấy một tanhg bốn, Bạch Tường đạo quán tanhg một vòng, Giang Hồ lại có một đệ tử không chịu thua kém tanhg một vòng nữa.

Tuy nhiên mệt nhất, không phải người dự thi, mà chính là nữ quyến hỗ trợ phía sau, sáng sớm phải thu xếp đồ ăn cho mấy chục cái tàu há mồm, lúc sau còn phải vật vả thu dọn một bàn chén bát bừa bộn.

Cho đến khi xong việc, Long Nghiên Nghiên mệt mỏi đến Nhậm Bảo Đường ngủ thiếp đi, hôm sau lại phải dậy sớm chạy đến đó, tiếp tục chuẩn bị nghiệp lớn làm ba bữa cho ba mươi mấy cái tàu há mồm. /Vô/Ảnh/C28ác/https://qttp.wordpress.com/

“Kỳ lạ, mình đã chuẩn bị quà cho A Dương rồi, sao lại không thấy?” Long Nghiên Nghiên sờ túi tiền của mình, chẳng lẽ quên mang ra ngoài?

Đội quân tóc dài hôm qua đã bận bịu đến tối mịt, Long Nghiên Nghiên không muốn làm phiền người khác, liền ngồi xe đạp về lại Nhâm Bảo Đường, cũng không mất bao nhiêu thời gian.

Không nói cho một ai, Long Nghiên Nghiên lén chuồn ra ngoài, lại đụng phải Âu Dương Phong ở sân nhà, gật đầu chào hỏi, cô không quay đầu hướng thẳng đến đạo quán.

Trận đấu buổi sáng tiến hành sôi động, Bạch Tường Đạo Quán trội hơn trong lượt này, tổng số vòng tanhg của Giang Hồ vs Bạch Tường, đang hòa nhau hai – hai.

Tiếp theo chuẩn bị màn long tranh hổ đấu, hai phe đều muốn đoạt chức vô địch.

Tiếng cố lên, tiếng huyên náo, ầm ầm, không ai để ý đến Long Nghiên Nghiên đã biến mất cả một buổi sáng.

Khi các chị em phụ nữ trong gia đình cho thí sinh dự thi ăn uống xong, Nhâm Vũ Tiệp mới phát hiện thiếu mất một người: “Chị Nghiên Nghiên đâu? Mọi người có nhìn thấy chị Nghiên Nghiên không?”

Ngươi xem ta, ta xem ngươi, đều lắc đầu nguầy nguậy.

Sắp đến lượt Lệnh Quá Dương lên sàn đấu, tại thời điểm quan trọng này, Long Nghiên Nghiên lại không có ở đây.

“Nói đến Nghiên Nghiên……” Dì Phượng Hoàng bỗng nhớ tới chuyện này, cô chạy vào nhà bếp, lấy một tờ giấy nhỏ được gấp lại ném bừa trong đó: “Doanh Doanh, Tiểu Lục Tử giao cho tôi phong thư này, nói có người muốn đưa cho Quá nhi, vừa rồi bận quá, tôi quên mất.”

Một loại bất an dâng lên, Bà Lệnh quyết định mở thay Lệnh Quá Dương.

Lập tức, lòng đóng băng một nửa.

Sao lại xảy ra chuyện này!

Trong huyết mạch đàn ông Lệnh gia đều máu liều lĩnh điên cuồng tăng theo lũy số, cầu xin Nghiên Nghiên đừng xảy ra chuyện gì!

(___)

Một phút nữa, lượt đấu cuối cùng sẽ bắt đầu.

Đạo quán huy động không ít người, không ngừng chạy quanh, ngoài tìm kiếm, vẫn là kiếm tìm.

Nhâm Vũ Tiệp đi cùng Bà Lệnh, đến gần trạm xe gặp người là lại hỏi tung tích của Long Nghiên Nghiên. /Vô/Ảnh/Các/http29s://qttp.wordpress.com/

Hai giờ đúng, bắt đầu lượt đấu.

Hai giờ rưỡi, ba giờ, mọi người chạy loạn lên.

“Làm sao bây giờ? Còn chưa tìm được Nghiên Nghiên, tôi rất lo cho Quá nhi.” Nghĩ đến nội dung trên tờ giấy kia, Bà Lệnh không thể bình tĩnh lại.

“Bác à, chúng ta phân công nhiều người đi tìm như thế, nói không chừng đã có người tìm được chị Nghiên Nghiên rồi.” Tuy rằng miệng thì nói như vậy, nhưng trong lòng Nhâm Vũ Tiệp không hề chắc chắn tí nào.

Họ đã vào thế kẹt rồi, sao có thể dễ dàng tìm được người chứ.

Lúc này, một chiếc xe từ từ đến gần hai người.

“Xin hỏi……” Cửa kính xe hạ xuống, truyền đến một giọng nam chất phác.

Bà Lệnh nghe tiếng quay đầu, trông thấy một khuôn mặt bàng hoàng đang cầu xin các cô.

“Có chuyện gì sao?” Bà Lệnh mở miệng.

“Ngại quá, tôi là người vùng khác đến, muốn tìm địa chỉ này, nhưng tìm cả buổi sáng cũng không thấy, muốn phiền các cô… A! Là cô.” Người đàn ông thấy Nhâm Vũ Tiệp, ánh mắt mệt mỏi lóe lên vui mừng.

Nhâm Vũ Tiệp tiếp lời trước: “Xin lỗi, chúng tôi đang tìm người, không thể dẫn đường cho anh, anh có thể xin bác trai kia, ông ấy sẽ giúp anh.”

“Tôi muốn tìm em!” Người đàn ông nhã nhặn cười vui vẻ.

Tìm cô?

Nhâm Vũ Tiệp cẩn thận nhớ lại, cô nhận ra người đàn ông này, trên mặt nổi lên lớp đỏ ửng nhàn nhạt. /Vô/Ảnh/Các/htt30ps://qttp.wordpress.com/

Cô chỉ gặp anh có một lần, tìm cô làm gì? Muốn cô đền cho anh một miếng bánh bơ khác sao?

Bây giờ, tìm chị Nghiên Nghiên mới là chuyện quan trọng, Nhâm Vũ Tiệp cũng không muốn quan tâm đến người đàn ông này.

Người đàn ông điều khiển chiếc xe, từ từ đi theo phía sau các cô. “Nhâm tiểu thư, em không nhớ tôi à? Tôi là cha Thi Đình, ngày đó tôi đưa bánh Thi Đình muốn tặng em, tôi mang cái mới cho em, lại không tìm thấy nhà em, vốn tôi nhìn thấy tiểu thư lần trước đi cùng em định lại gần hỏi, đáng tiếc cô ấy lại ngồi xe đi rồi, tôi không kịp hỏi nhà em…… A!”

Người đàn ông bị dọa đến nhảy dựng lên, anh hoàn toàn không nhớ rõ mình đã nói cái gì, chỉ biết người phụ nữ vốn không thèm nhìn anh, một bước xông về phía anh, mở cửa xe ra.

“Vũ Tiệp?” Bà Lệnh cũng không hiểu ý cô.

“Anh vừa mới nói anh nhìn thấy tiểu thư kia, cô ấy đi hướng nào, anh có nhớ không? Mau nói cho tôi biết, không đúng, mau lái xe đuổi theo!” Chỉ cần biết hướng, là có hi vọng tìm được chị Nghiên Nghiên.

“Là Nghiên Nghiên!” Bà Lệnh cuối cùng cũng hiểu được, mày cũng giãn ra.

Nhìn đường đi, hai người phụ nữ liếc nhau, trong lòng nghĩ ra đáp án.

Có thể là căn nhà bỏ hoang ở cánh đồng kia.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s