Bách biến tiểu mỹ nhân – Mở đầu


bbtmn

Mở đầu

Một cơn mưa đúng lúc xua tan đi thời tiết oi bức, nhưng người đi đường lại vội vàng tìm chỗ tránh mưa.

Người đàn ông nhíu mày tạm lánh dưới mái che, trên khuôn mặt cương nghị tràn ngập sự nôn nóng.

Xe bị hỏng nửa đường, vẫy tắc-xi lại không vẫy được, đã thế lại gặp phải một trận mưa lớn, gần đó là khu thương mại, cao ốc san sát toàn là xí nghiệp tư nhân, anh cũng không thể tùy tiện vào trong đó tránh mưa được.

“Nếu để máy chụp ảnh bị ẩm, liệu mình có bị Cát Tường làm thịt không đây ta!” Ánh mắt anh lướt sang xung quanh, cái tên đáng chết nọ chẳng phải nói lập tức đến đón anh sao, thế xe đâu rồi? Sao ngay cả cái bóng cũng không thấy. /Vô.Ảnh..2Các…https://qttp.wordpress.com//

Bên đường một bóng hình xinh đẹp cầm ô lướt qua, vô tình lại lọt vào tầm mắt của anh.

Chiếc ô màu nâu nhạt che khuất phần vai của cô trở lên, không nhìn thấy gương mặt, nhưng một thân kết hợp với váy dài càng làm tôn lên dáng người uyển chuyển của cô, đứng cách anh mười bước phía đường cái, người con gái xa lạ kia chuẩn bị bước qua đường.

Ông trời lại lần nữa chứng tỏ khả năng điều mưa khiển gió thần kỳ của mình, mưa to nói dừng là dừng, mây đen tản đi, sắc trời xanh biếc thoáng hiện ra, ánh mặt trời cũng ló mặt.

Người con gái kia cụp ô lại, ánh sáng chiếu xuống, một mái tóc đen óng sáng lấp lánh như tơ bay bay trong gió.

Người đàn ông nín thở, thấy cô lắc lắc đầu, mái tóc mềm mại theo điệu múa tạo thành một đường cong hoàn mỹ.

Nữ thần lý tưởng mà anh đi tìm ba tháng, chính là người con gái này đây!

Dáng người đạt tiêu chuẩn, mái tóc đen kia lại càng hoàn mỹ; về khuôn mặt của cô, chỉ cần trang điểm một chút, để được vẻ đẹp khéo léo hoàn mỹ chẳng phải việc khó, huống chi anh thích nhất chính là mái tóc đen dài xinh đẹp đó, tướng mạo thế nào đều nằm ngoài vùng phủ sóng của anh.

Lòng ngứa ngáy, hai tay nâng máy chụp ảnh lên hướng về người con gái đưa lưng về nơi anh, tính chụp một bức hình thần không hay quỷ không biết, tự nhiên nhất, một khắc đẹp nhất.

Đèn đường đổi màu, bước đi của cô gái hơi lảo đảo một chút, trên màn ảnh, qua mái tóc đen, hé ra gương mặt rõ nét, ngũ quan tinh xảo mang theo sự thuần khiết, cô gái này chẳng những có vóc dáng phù hợp, gương mặt lại càng tuyệt vời.

Môi nhếch lên, anh xác định người anh cần chính là cô!

Nhưng, vì sao ngón trỏ tay phải lại không ấn nút chụp được?

Nụ cười đọng lại, thân thể anh như bị ma pháp làm phép hóa thành đá, chẳng thể nhúc nhích, ngay cả tiếng động ở xung quanh cũng không nghe thấy, nhịp tim đập dần dần nhanh hơn, anh làm sao vậy? /Vô.Ảnh..Các..3.https://qttp.wordpress.com//

Thứ duy nhất có cảm giác chính là cái mũi, một luồng nhiệt dần dần tràn vào.

Khốn thật! Sao anh lại có thể…. chảy máu mũi chứ!

Bóng dáng nữ thần đã biến mất trên màn ảnh, anh bừng tỉnh, tay chân tự do hoạt động trở lại, liền vội vàng bịt mũi, cuống cuồng chạy đến đường cái đối diện.

Mất rồi? Đã không còn thấy người đâu nữa rồi!

Nhắm mắt lại, cố nén tâm tình hoảng loạn dị thường này, nhưng vô ích thôi, anh biết cần phải hành động nhanh, rốt cuộc lại không biết mình muốn làm gì nữa.

Máy ảnh vô lực rơi xuống cổ, người đàn ông như bị mất đi món đồ, đôi mắt nhạy bén điên cuồng tìm kiếm xung quanh, anh xuyên qua đường cái, chạy qua đường đối diện bên kia ngã tư, đi tìm hình bóng ấy.

Chẳng thu hoạch được gì.

Trong năm phút ngắn ngủi, lần đầu tiên trong cuộc đời anh được nếm tư vị rơi vào hố sâu tuyệt vọng.

Anh không tìm thấy nữ thần lý tưởng của anh, trái tim cũng như mất đi một góc nhỏ.

Người đàn ông tuyệt vọng lấy khăn tay ra muốn lau vết máu trên mũi, vô thức nhường đường cho người con gái đang đi đến.

Vội thoáng nhìn qua, như sét đáng ngang tai.

Anh nhất định không nhìn nhầm bóng hình người con gái này, chiếc váy dài trắng kia, nhìn khuôn mặt kia, đúng là người con gái anh muốn tìm.

Nhưng mà, cô cô cô…… sao lại có thể thành tóc ngắn?!

Sợi tóc đèn nhánh dài như tơ đâu rồi? Đáng chết! Thứ anh muốn chính là tóc của cô mà! Sao lại không thấy nữa?

Tóc giả ư?

Lập tức phủ định ý nghĩ này, mái tóc tràn đầy sinh lực kia không thể là một mái tóc giả được, tóc kia đâu? Cắt rồi hả?

Người con gái kia đi cách anh vài bước, dừng trước một cửa hàng áo cưới thời trang, mặt ngẩng lên thành một góc năm mươi độ, chú tâm nhìn vào một điểm.

Người đàn ông bị vẻ mặt thương tâm của cô làm rung động, sau đó, một giọt nước mắt trong suốt lăn qua má cô, chính hình ảnh đó làm người đàn ông vốn định tiến lên đã dừng lại trong thoáng chốc. /Vô.Ảnh..Các..4.https://qttp.wordpress.com//

Ông trời ơi! Con tim chết tiệt của anh vì sao lại đập dữ dội thế này, người con gái kia buồn đến thương tâm, sao lại có thể khiến anh đồng cảm, khó chịu theo chứ?

 Một loại suy nghĩ khủng bố chạy toán loạn trong đầu anh, không thể thế được!

Anh cảm thấy hứng thú với người con gái này chỉ vì mái tóc đen kia thôi, những thứ khác đều không…

Trong khi anh đang phủ nhận, chân tay lại đông cứng lần nữa, cảm giác ngai ngái từ trong ngực vừa dữ dội vừa mãnh liệt, nhanh chóng tràn vào mũi anh.

Thiếu chút nữa, anh không kìm chế được mình mà chảy máu cam tiếp.

Phản ứng quỷ dị khó hiểu đến hai lần, giống như là… chức năng sinh lý mãnh liệt phủ nhận lý trí của anh.

Sự rung động này, còn liên quan đến cả xúc động, không có cách nào đè nén xuống được, chưa bao giờ vì một người con gái mà mất mặt như thế, lúc này, anh dao động, không thể không tin cái truyền thống vừa gặp đã yêu của đàn ông Lệnh gia nhà anh.

Với một người con gái chỉ nhìn thấy mặt một lần qua ống kính máy ảnh, cả nửa câu nói cũng chưa từng nói qua, vậy mà anh lại động lòng.

Có điều, biểu hiện loại này lại nhắc nhở trái tim hoạt động chậm chạp của anh bừng tỉnh, đúng là oanh liệt mà bi thảm!

Mà máu mũi này muốn chảy đến lúc nào đây trời, đã lâu lắm rồi anh còn chưa thấy nhiều máu thế này á.

Người đàn ông vô thức choáng váng một chút, xung quanh toàn những người lạ tốt bụng, che khuất tầm nhìn của anh, làm cho anh không nhìn thấy cô….

Người con gái kia, mái tóc của cô, biểu tình đau buồn của cô….

 “Anh trai, anh có khỏe không? Có cần gọi xe cứu thương cho anh không?” Người tốt bụng đi qua đường mở miệng.

Cử chỉ này đã làm kinh động đến người con gái kia, cô từ từ quay đầu lại, chỉ thấy mọi người quây thành một vòng, giống như có người thân thể đang khó chịu!

Cô nhún nhún vai, chẳng e dè lau nước mắt đau lòng đi, hất đầu đi tiếp.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s