Thầy ơi em ghét thầy 6.3.b


Biên tập: ZennyD

Chỉnh sửa: Mimi Kute

Chương 6.3: Cuộc sống đại học (tiếp)

(B)

Đích thật là hoang đường, so sánh với cuộc sống trung học hoang đường của tôi, cuộc sống đại học hiện tại của tôi giống như một chén nước sôi hờ hững nhạt nhẽo.

Thỉnh thoảng sẽ cùng Mạc Tư Ngôn trốn học những bài chuyên ngành không quan trọng, sau đó cùng nhau co ro trong phòng ngủ, cô nàng chơi game online, tôi xem phim Mỹ, cuộc sống tạm bợ qua đi vừa dễ chịu lại ổn định. https://qttp.wordpress.com/

Thường thường cũng sẽ cùng Lý Đông Lâm đi ăn một bữa, vì vậy không ít lần tôi bị ba cô nàng vô cùng rỗng tuếch trong phòng ngủ trêu đùa.

Tiếu Tiểu Tiểu ở trong phòng ngủ chững chạc đàng hoàng, lòng đầy căm phẫn chỉ trích tôi, nói: “Cậu làm vấy bẩn anh Đông Lâm thuần khiết, cũng không cho người ta một thân phận danh chính ngôn thuận, lương tâm của cậu ở đâu, đạo đức của cậu để ở chỗ nào! Các cậu nói đúng không? Chu Đạm Đạm, câu chính là một con chó săn nhỏ không tim không phổi.”

Mục Tư Ngôn trong nháy mắt phản bội tôi, gia nhập vào phe của Tiếu Tiểu Tiểu, cùng với Thiểm Nhất Thiểm đồng loạt gật đầu rào rào. https://qttp.wordpress.com/

Tôi thiếu chút nữa ói máu: “Cậu mới là con chó săn nhỏ, xin hỏi Tiếu nữ hiệp, con mắt tinh tường nào của cậu thấy tớ vẩy bẩn Lý Đông Lâm thuần khiết?”

Nữ hiệp khinh thường phất tay: “Cái này còn phải hỏi? Ai là người đầu tiên tặng găng tay khăn quàng cổ cho cậu vào mùa đông? Ai là người mỗi cuối tuần kiên trì đưa cậu đi ăn đại tiệc ở khắp nơi? Ai giúp cậu xếp hàng mua bánh sen ngoài cửa Nam cho cậu ăn? Ai giúp cậu ăn gian viết luận văn? Anh Đông Lâm người ta tốt xấu cũng là một anh zai mặt mũi xinh đẹp, sao cậu nhẫn tâm quyến rũ người ta như vậy chứ?”

Tiểu nữ hiệp này sắp xếp một chuỗi câu nói khí thế quá mạnh mẽ, trong đầu tôi ong ong thật lâu mới phản ứng lại, không nhanh không chậm nói: “Nói ra như vậy…Sao tớ lại thấy là hắn vấy bẩn tớ nha?”

“Xí” https://qttp.wordpress.com/

“Hừ”

“Đúng là thất đức, phòng ngủ chúng ta sao lại nuôi dưỡng ra một con chó săn nhỏ thiếu tim thiếu mắt như thế nhỉ.”

Vào ngày hôm sau, tôi đã dự định nói không thiếu một chữ nào về chuyện làm sao mình được thăng chức làm một con chó săn nhỏ thiếu tim thiếu mắt với Lý Đông Lâm.

Tháng giêng mùa đông lạnh lẽo, tôi và Lý Đông Lâm sánh vai nhau đi qua sân bóng rổ của trường học, trong khán phòng không có người, tôi và hắn liền ngồi xuống đó.

Hắn lấy từ trong túi áo khoác ra một cái kẹp tóc bằng bạc được chạm khắc khéo léo, có hình dáng con chin nhỏ trông rất sống động, rất đặc biệt, so với kẹp tóc trong cửa hàng trang sức xung quanh phòng học hoàn toàn khác biệt.

“Cậu không phải đều nói thẳng cậu muốn mua một cái kẹp tóc sao, ngày hôm qua tớ và đàn anh đi ra ngoài ăn, đi ngang qua một cửa hàng trang sức bằng bạc, nghĩ cái này rất thích hợp với cậu, liền mua, cậu thử xem?” https://qttp.wordpress.com/

“Trí nhớ của cậu thật tốt.” Tôi dè dặt cầm lấy cái kẹp tóc, loay hoay ở trên đầu một hồi, lại cụt hứng bắt chẹt: “Cậu đừng lúc nào cũng tặng tớ thứ này thứ kia, Tiểu Tiểu các bạn ấy đều nói tớ thiếu đạo đức đấy.”

Lý Đông Lâm sửng sốt, nhếch miệng cười: “Chỉ là một món đồ nhỏ thôi, cậu thích là tốt rồi, đừng để ý tới các bạn ấy.”

“Các bạn ấy còn nói tớ là con chó săn thiếu tim thiếu mắt.”

Lý Đông Lâm buồn cười: “Chó săn? Sao các bạn ấy lại nói như thế?” https://qttp.wordpress.com/

“Nói tớ không biết đền ơn, nói cậu mùa đông tặng tớ găng tay khăn quàng cổ, mỗi lần thường đi ăn cùng nhau, còn xếp hàng giúp tớ mua bánh sen…”

“Sau đó đâu?”

Lý Đông Lâm an nhàn nói cười, trong mắt tràn ngập thâm ý nhìn tôi.

Tôi gây chuyện nói: “Sau đó nói tớ vấy bẩn sự thuần khiết của cậu, không cho cậu danh phận. Khôi hài nhỉ! Cậu đừng để ý đấy, đây là cách thức bới móc của Tiểu Tiểu.”

Lý Đông Lâm im lặng, khóe miệng cười nhẹ, nhợt nhạt thở dài. https://qttp.wordpress.com/

Vào đại học, Lý Đông Lâm thay đổi rất nhiều, cá tính vốn rất vui tươi như ánh mặt trời cũng không biết thế nào lại trở nên có chút u buồn. Người cũng chững chạc rất nhiều, suy nghĩ so với mấy đứa con trai bình thường cũng chín chắn hơn nhiều.

Đối mặt với Lý Đông Lâm như vậy, trái lại tâm tính của tôi đã không còn tự nhiên tùy tiện với hắn như khi học trung học, mà là không hiểu sao sinh ra một loại cảm giác áp bức hắn là ông anh của tôi.

Ví dụ như hiện tại, hắn cười thở dài, nhưng bất đắc dĩ trong đáy mắt cũng rất rõ ràng.

Nếu như là trước đây, tôi nhất định sẽ truy hỏi nguyên nhân.

Thế nhưng hiện tại, tôi cũng không dám hỏi, chỉ có thể yên lặng không nói lời nào. https://qttp.wordpress.com/

Lý Đông Lâm duỗi một tay, có chút vô cùng thân thiết ôm qua vai tôi, quay đầu sang hỏi tôi: “Tất cả mọi người đều nói như vậy, vậy cậu có muốn cho tớ một danh phận hay không đây?”

Thân thể tôi cứng đờ, như tai vạ đến nơi…

Không biết nên nói cái gì, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục lặng im

Lặng im…

Lặng im…

Thấy tôi không nói lời nào, Lý Đông Lâm cũng rất có chừng mực buông tay khỏi vai tôi, nhìn cái giỏ lưới bóng rổ hồi lâu, hỏi: “Vẫn còn không thể quên được người ấy sao?” https://qttp.wordpress.com/

Tôi nhăn mày, trong giọng nói mang theo dở khóc dở cười: “Thực ra tớ vô cùng buồn bực, cậu sao lại có tình ý với tớ chứ? Anh…Chuyện Thầy Chu và tớ, cậu là người biết rõ nhất, không phải sao?”

“Thì tính sao?”

“Tớ đã làm tình, tớ là cái dạng người gì, cậu đều biết. Vì sao còn muốn…?”

Lý Đông Lâm không nghiêng đầu, lấy hai tay che bên mép hà hơi nóng, cũng có chút dở khóc dở cười: “Tớ không biết.”

Tôi nhìn vẻ mặt oan ức lại u sầu của hắn, bỗng chốc không nhin được, cười xì một tiếng, vô cùng phá hư bầu không khí. Hắn không ngờ tới tôi sẽ cười, giật mình vài giây, cuối cùng cũng cười theo. https://qttp.wordpress.com/

Tôi nghiêng đầu nói: “Tớ cuối cùng cũng tìm được điểm chúng khiến chúng ta là bạn bè.”

“Cái gì.”

“Thật ngốc mà.”

“…Cậu đừng nói, thật đúng là.”

“Ha ha ha ha ha ha…” Tôi hài lòng cười rộ lên.

“Được rồi, cô bé ngốc. Cậu quay về kí túc xá đi, buổi chiều tớ còn có tiết.” Lý Đông Lâm đứng lên, vỗ vỗ bụi trên áo khoác.

Cuộc đàm phán lúng túng cứ như vậy bị tôi thẳng thừng làm sai lệch. Thực ra tôi cũng cố ý đùa giỡn, làm kẻ dối trá, tôi không hy vọng việc làm bạn với Lý Đông Lâm cũng không được. https://qttp.wordpress.com/

Cho nên không đem chuyện nói rõ, quan hệ bên ngoài còn phải duy trì.

Về phần cái khác, trong lòng mọi người biết rõ ràng, dù sao có một số việc để cho nó trồi lên mặt nước không bằng chìm vào đáy biển cho ổn thỏa.

Lý Đông Lâm cũng biết rõ đạo lí này.

Mà tôi còn chưa thoát khỏi số phận luôn luôn bị Tiểu Tiểu và Tư Ngôn nhắc tới, mãi cho đến học kì sau của năm hai đại học, sau khi Tiểu Tiểu ở trong phòng ngủ cao giọng tuyên bố kết thúc thân phận cô gái độc thân cô quạnh, tôi mới tránh được kiếp nạn này.

Nét mặt của đồng chí Tiểu Tiểu trong lúc yêu đương luôn phơi phới, hai tròng mắt đầy sức sống, đôi mắt xinh đẹp như tơ, phong thái đi đứng thì đong đưa, khổ người một mét bảy mươi lăm thật sự là bảo người xem thế là đủ rồi. https://qttp.wordpress.com/

Mà cô nàng mỗi đêm đều cùng anh yêu của cô nàng nấu cháo điện thoại dỗ ngon dỗ ngọt, hành hạ từng sinh vật bên trong phòng ngủ 602 trong đó bao gồm cả con gián.

Mà lúc gác máy, đồng chí Tiểu Tiểu giống như nguyện vọng còn chưa hết, mạnh mẽ kéo ba người chúng tôi cùng nàng ôn lại hồi ức.

Mục Tư Ngôn khóc không ra nước mắt: “Nữ hiệp, xin người thương xót tha cho con đi, người hủy hoại thân thể của con, người còn muốn hủy hoại nội tâm non nớt của con, lẽ trời ở đâu hả?”

Tiếu nữ hiệp suy tính một hồi, tiếc nuối nói: “Các cậu đều đã nói như vậy, vậy không thể làm gì khác hơn là quên đi. Vốn có đàn anh Bạch dự định mời chúng ta ăn, tớ liền tư vấn tư vấn ăn cái gì ngon, nhưng mà cũng là nội tâm non nớt của cậu quan trọng hơn, nhanh đi ngủ đi bé con.”

Ba chúng tôi vừa nghe, động tác cùng nhất trí dựng dậy như cá chép quẫy nước, cùng kêu lên: “Hủy hoại nội tâm của chúng tớ đi, van xin cậu nhanh hủy hoại chúng tớ đi.” https://qttp.wordpress.com/

Tiếu Tiểu nhìn ánh mắt đói khát của ba đứa chúng tôi, cười vô cùng dâm đãng!

Trải qua một trận giao chiến kịch liệt, cuối cùng cũng tính được đánh chén một trận của đôi này ở nơi nào, sự buồn ngủ của chúng tôi cũng bị làm cho biến mất.

Tiểu Tiểu quyến rũ mê hoặc chúng tôi: “Các cậu cũng nhanh chóng tìm một người con trai đi, lúc lạnh có tay ấm, lúc nóng có quạt mát, đói bụng có người giúp các cậu chạy chân, ăn no có người cũng các cậu tản bộ, chuyện hạnh phúc rất nhiều nha!”

Tư Ngôn vô cùng bĩnh tĩnh quay sang cự tuyệt bà mai: “Cuối tuần sau tớ còn có một cuộc thi đấy, tớ phải bảo lưu chỉ số thông minh của tớ. Cô nên giựt dây hai vị đối diện kia đi.”

Bạn học Thiểm Nhất Thiểm rụt rè với cái đầu ra: “Mẹ tớ nói, đại học không cho phép nói chuyện yêu đương.” https://qttp.wordpress.com/

“Mẹ cậu lại không ở thành phố A, khó có thể quản chế đường dài phải không?”

Thiểm Nhất Thiểm xấu hổ lộ ra cánh tay: “Cậu xem cánh tay như giò lợn của tớ này, tớ vẫn là giảm béo trước rồi bàn lại nhé.”

Rơi vào đường cùng, bà mai nữ hiệp còn quăng ánh mắt về phía tôi: “Chó săn nhỏ, rốt cuộc cậu và anh Đông Lâm làm thế nào hả?”

“Lần thứ 78 nói cho cậu, quan hệ của tớ và đồng chí Đông Lâm so với thủy tinh còn minh bạch trong sáng lấp lánh hơn.”

Mục Tư Ngôn đột nhiên xen mồm vào nói: “Này! Ngoại trừ Lý Đông Lâm, mấy ngày hôm trước không phải còn có một em trai năm nhất khoa Công nghệ thông tin thổ lộ tình cảm với cậu sao?” https://qttp.wordpress.com/

Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Cảm ơn cậu khen tớ lớn lên non nớt…”

Mục Tư Ngôn nói không sai, mấy ngày hôm trường trên đường tôi tự học trở về phòng ngủ muộn, đích xác có một người tuổi còn trẻ ngăn tôi lại.

Ở dưới bóng cây tôi mơ hồ không rõ, hoảng hốt thấy một khuôn mặt đẹp trai trắng nõn, nhất thời giữa sợ hãi kèm theo chút kinh ngạc, giữa kinh ngạc kèm theo chút kinh tủng…Đương nhiên còn có chút nhảy nhót thế đó.

Mà khi tôi đi tới dưới đèn đường, thấy hắn dùng keo xịt tóc sửa sang lại đầu tóc vàng cho rõ ràng, áo T-shirt rộng thùng thình đủ loại màu sắc và cái quần jean sắp rớt đến đùi cùng với chuỗi dây xích leng keng loảng xoảng trên người thì nhất thời cảm thấy rất nhiều vịt lê (tên một loại quả TQ)… https://qttp.wordpress.com/

Tình cảm trong lòng tôi phất tay với hắn, nói cho hắn lúc tôi học trung học cơ sở cũng không “hòa hợp đẹp đẽ” như hắn, tiện thể bày tỏ tôi không xứng với hắn thì tên con trai hip hop này lại như được cổ vũ sâu sắc nói cho tôi biết lần đầu tiên mắt hắn nhìn thấy tôi đã say đắm tôi sâu nặng rồi, tôi giống như một đóa Bạch Liên thuần khiết lung lay trong nước bùn, tôi giống như công chúa Bạch Tuyết hiền lành, tôi giống như nàng tiên cá dũng cảm, làm cho hắn không rời mắt được…

Không đợi hắn nói xong, tôi đã sợ hãi chạy trối chết.

Phục hồi lại tinh thần thì Tiếu phu nhân đang dùng một giọng điệu nghi vấn mà ghét bỏ hỏi tôi: “Tớ làm sao lại cảm thấy cậu giống như một phiên bản mini các chuyên gia tiêu diệt gọn những người say mê cậu thế. Có phải cậu tham gia vào hẹn hò trực tuyến hay có bạn trai ở xa hay không đấy?” https://qttp.wordpress.com/

“Đúng nhỉ, lẽ nào trung học cậu không thích người nào ư?”

Tôi nghĩ, vấn đề này thực sự hỏi ngược tôi quá sâu rồi.

Nhưng cuối cùng tôi cũng không đề cập đến Chu Dật, không phải bởi vì không tin, mà là bí mật này đã bị tôi chôn chặt dưới đáy lòng.

Tròn hai năm, không ai nhắc qua cái tên này, hình như trên thế giới này căn bản không tồn tại người này nữa, tất cả đều là giấc mộng hoang đường không trọn vẹn mà vỡ vụn của tôi.

Bởi vì nếu có một người như thế, chỉ nhắc tới tên của anh, sẽ làm cho cái mũi cay cay. https://qttp.wordpress.com/

Tôi nghĩ, tôi thực sự hết rồi.

Advertisements

7 comments on “Thầy ơi em ghét thầy 6.3.b

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s