Thầy ơi em ghét thầy 7.1.a


Biên tập: ZennyD

Chỉnh sửa: Mimi Kute

Chương 7.1: Anh Chu trở về

Giai đoạn đầu học kì sau của năm ba, mỗi người trong phòng ngủ của chúng tôi đều vì chuyện thực tập mà công việc bắt đầu bận rộn hơn.

Lăng Linh ở nơi xa Thượng Hải cũng nước chảy bèo trôi làm quen với một bạn trai là nghiên cứu sinh, mỗi ngày ở trong điện thoại lải nhải hàng rào nhà cô nàng cứ cúc cu cúc cu, y hệt như chìm vào bình mật ngọt.

Không nhịn được nhớ lại lúc lên trung học, có một khoảng thời gian Lăng Linh mê Chu Dật, có thể nói là hai mắt phát sáng, giữa mỗi tiết học đều phải giương mắt nhìn theo bóng dáng của anh. https://qttp.wordpress.com/

Giờ đã mấy năm qua đi, người bạn ngay thẳng đáng yêu này cuối cùng cũng rơi vào bể tình.

Việc làm ăn ở nhà hàng của ba cũng càng ngày càng thịnh vượng, thậm chí còn có người liên lạc muốn hợp tác. Vì vậy tôi và ba bàn bạc dùng một phần tiền bồi thường mà tập đoàn Hác Phong đưa cho mở rộng mặt tiền cửa hàng, thay đổi một vị trí tốt.

Tôi nằm ở trên giường, nhịn không được nhớ lại từ hồi trung học đến bây giờ, cảm thấy thời gian vội vã trôi qua, bên mình cũng đã xảy ra thay đổi long trời lở đất, đại khái là cảnh còn người mất cũng chính là như thế này.

Để lên tinh thần cho buổi phỏng vấn của mình, tôi lợi dụng một tiết học buổi chiều, đến cửa hiệu cắt tóc ở cửa Nam ngoài trường học đem mái tóc dài cắt đến ngang vai, sửa lại tóc mái.

Thay đổi ấn tượng yếu ớt của đại học hai năm trước để lại phía sau vẻ yếu đuối. https://qttp.wordpress.com/

Nhìn dáng vẻ tinh thần phấn chấn của mình trong gương, tâm tình của tôi rất tốt, đi chơi một vòng ở mấy vùng lân cận mua mấy túi món kho mang về phòng ngủ.

Vừa mới bước vào cửa, cái mũi chó của thằng nhãi Mục Tư Ngôn này đã lập tức ngửi được hương vị nước sốt, gào to hai người khác, bọn họ thoát khỏi giường, nịnh nọt nói: “Ôi chị Chu, em đang tưởng chị đi đâu tìm vui chứ, hóa ra là đi thay đổi tạo hình à, thật không tệ, đẹp, em thích!”

Vừa nói vừa nhìn túi trên tay tôi.

Tiểu Tiểu cũng nhanh chóng đến gần bắt đầu: “Đi mệt không, nhanh đến đây ngồi xuống, để em gái xoa bóp cho chị!”

Tôi không thể nhịn được nữa đẩy hai người ra: “Hai người các cậu, buồn nôn chết mất, thấy người ta là mắt lấp lánh, các đồng chí có bao nhiêu là chân thành nhỉ!” https://qttp.wordpress.com/

Thiểm Nhất Thiểm ngồi ở trên giường xấu hổ vò đầu: “Hì hì, mình bị nước sôi đổ đến bỏng chân không thể đi được rồi. Các cậu người nào có lòng tốt thì đưa một quả trứng kho lên đây?”

“…”

Toàn bộ phòng ngủ chúng tôi đều là đại vương dạ dày, cả ba túi món kho nặng trịch, không được nửa giờ đều bị vơ vét sạch sẽ, giống như là gió lốc thổi qua vậy.

Tôi ăn no đến mức không muốn ngồi, mượn phích nước nóng của tôi và Thiểm Nhất Thiểm xuống dưới lầu lấy nước.

Kết quả là tôi đánh giá quá cao sức lực của tay mình, thật vất vả vừa đi vừa dừng xách hai phích nước nóng nặng muốn chết lên lầu sáu. https://qttp.wordpress.com/

Lúc đổ nước, bình nước quá nặng, tôi nhất thời không cầm chắc, cả cánh tay run lên mấy lần.

Nước nóng thì không đổ ra ngoài, nhưng cái ví tiền để trên bàn bị khuỷu tay của tôi gạt rơi trên mặt đất. Ví tiền cũ bên cạnh bịch một tiếng rơi xuống đất, thoáng cái tiền lẻ tiền xu còn có các loại biên lai, tờ đơn ở bên trong văng ra ngoài.

Mục Tư Ngôn nghiêng ánh mắt cười nhạo một tiếng, rồi từ trên giường nhảy xuống giúp tôi nhặt mấy thứ trên mặt đất.

“Oa, bà Chu à, bà để nhiều biên lai trong ví tiền như vậy để làm gì hả?”

Tôi đậy lại cái nắp của phích nước, tức giận nói: “Tớ phải có đầu óc quản lí tiền bạc chứ, đâu như người nào đó suốt ngày dùng tiền vào cái gì cũng không biết.”

Mục Tư Ngôn xì một tiếng khinh miệt, đột nhiên chân mày lá liễu nhướn lên, vẻ mặt biến đổi, giống như nhặt được bảo bối từ trong đống biên lai, tay nhặt lên một bức ảnh lớn. https://qttp.wordpress.com/

“Các đồng chí! Mau nhìn xem tớ nhặt được cái gì nè!!” Cô nàng đột nhiên nhảy dựng lên, giơ tấm hình lên giữa không trung.

Hai mắt tôi tối sầm, muốn chết…

Xem ra bí mật này giấu diếm không được rồi.

Tấm hình của tôi và Chu Dật ở trong tay ba người lần lượt truyền tay nhau đọc, sau đó thì nhìn thấy sáu ánh mắt đói khát…

Tiểu Tiểu lã chã chực khóc, ở trên giường gạt nước mắt: Ông anh, em cuối cùng cũng hiểu mấy năm qua vì sao ngài vẫn chậm chạp không chịu tìm hiểu em. Hóa ra! Hóa ra ông anh đã sớm có vợ cả, chắc chắn đã xác định sẽ cưới hỏi đàng hoàng, em…Em rất đau lòng đấy!”

Tôi vừa đen mặt vừa nhìn cô nàng… https://qttp.wordpress.com/

Mục Tư Ngôn nhẹ nhàng cầm hai tay tôi nói: “Ngài yên tâm đi, chúng em sẽ không chen chân vào tình cảm của ông và bà nhà, chúng em tự nguyện vi thần rập đầu.”

Tôi rất ưu sầu: “Tư Ngôn nè, vi thần rập đầu hình như không thể dùng như thế nhá…”

“Thế nhưng!” Thiểm Nhất Thiểm cầm một cây gậy trúc, u ám tối tăm nói: Thành thật thì khoan (dung), kháng cự thì nghiêm. Ông anh, ngài nên biết, nếu như ngài dám lừa gạt chúng em dù chỉ một chút, tập thể chúng em liền đi xử lí bà nhà đấy!”

Tôi run rẩy, ngã lên giường, cuối cùng từ bức bách đến lạm dụng uy quyền, không thể làm gì khác hơn là công bố với hậu thế nghiệt duyên của tôi và Chu Dật.

Ba cô nàng ngửi được mùi ngon, chờ tôi nói xong chuyện một hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần. https://qttp.wordpress.com/

Tiểu Tiểu chớp mắt sao nhìn tôi nói: “Tớ vẫn cho rằng chuyện nữ sinh ở phòng ngủ bên cạnh kia cùng một lúc gặp gỡ ba người con trai là vô cùng KN (*) rồi, té ra núi cao còn có núi khác cao hơn, KN chân chính là đây, mai danh ẩn tích trong phòng ngủ của chúng ta nhiều năm như vậy!!!”

(*) ở đây là NB, có thể hiểu là khốn nạn ^^

Kết quả cuối cùng đối với Tư Ngôn hình như rất không vừa lòng, yếu ớt hỏi tôi: “Vậy cậu có biết hiện tại anh ta ở đâu không?”

Tôi lắc đầu: “Anh ấy ở nước ngoài, cụ thể ở đâu thì không biết.”

Ý nghĩ của Tư Ngôn vẫn còn chưa hết, cầm lấy bức ảnh gõ gõ hồi lâu, liên tục thở dài: “Thật đẹp trai, người đàn ông đẹp trai như thế cậu cũng nhẫn tâm.” https://qttp.wordpress.com/

Tôi trầm mặc lấy lại tấm hình.

Bức ảnh còn mới tinh, cô gái ở trên đó cười đến mức không tim không phổi, cùng với người đàn ông khôi ngô kiêu ngạo bên cạnh hài hòa đến bất ngờ, lại còn có chút mùi vị được ông trời tác hợp cho.

Thời gian 3 năm, diện mạo của tôi không thay đổi lắm, gương mặt hài lòng quen thuộc trong hình, lại vừa cảm thấy không giống mình.

Lúc này, Thiểm Nhất Thiểm một mực yên lặng không nói gì vươn tay gõ trán tôi: “Đạm Đạm.”

“Sao?”

Thiểm Nhất Thiểm cau mày, đôi mắt chân thành nhìn tôi, đắn đo mở miệng: “Cậu không cảm thấy Chu Dật kia là người vô tội sao?” https://qttp.wordpress.com/

“Tớ…tớ lúc đó quá kích động, sau này lúc biết rõ sự thật, anh ấy đã đi rồi.”

“Này, bất luận thế nào, tớ nghĩ cậu nợ người ta một lời xin lỗi, thực sự.”

Tiểu Tiểu có lẽ là nhìn thấy vẻ mặt tối tăm bất định của tôi, tưởng rằng tôi mất hứng, giảng hòa nói: “Nhưng bọn họ đã không còn liên lạc, cho dù Đạm Đạm thầm cảm thấy áy náy, cũng tìm không được người ta mà.”

Thiểm Nhất Thiểm nhìn tôi một lát, không nói gì nữa.

Mấy người ăn ý nói sang chuyện khác.

Tôi lại không có tâm tư nghe tiếp nữa.

Buổi tối, ánh trăng bên ngoài đặc biệt sáng tỏ, tôi ôm gối mãi không ngủ được, liền thừa dịp sau khi những người khác đã ngủ say, tay chân nhẹ nhàng chuồn xuống dưới. https://qttp.wordpress.com/

Phong cảnh vườn trường yên tĩnh lúc nửa đêm cùng với ban ngày hoàn toàn khác nhau, thiếu mất những tiếng động lớn ầm ĩ, có phần thần bí hơn.

Ánh trăng miễn cưỡng hắt xuống, bóng cây loang lổ, thỉnh thoảng một cơn gió nhẹ lướt qua, tiếng lay động của lá cây lả tả trong đêm khuya yên tĩnh ở đây vô cùng trong trẻo êm tai.

Tôi đi nửa vòng quanh đường nhỏ, rồi ngồi xuống ghế đá ở mép hồ.

Bên tai lại vang lên câu nói khéo léo của Thiểm Nhất Thiểm lúc ban ngày.

Có lẽ, cô nàng muốn nói tôi quá ích kỉ, nhẫn tâm, Chu Dật bực bội đi rồi, mới đau lòng ân hận.

“Haizz…” Tôi bất đắc dĩ thở dài.

“Haizz…”

Cách đó không xa, cũng có người thở dài giống tôi! https://qttp.wordpress.com/

Tôi hơi sợ mà đứng lên, đi vài bước về phía trước mặt bên hồ, thấy bóng lưng của một người đàn ông.

Dưới ánh trăng lờ mờ, không thấy rõ là ai.

Có lẽ chỉ là một sinh viên nửa đêm ngủ không yên giống như tôi.

Tôi xoay người định đi, không nghĩ tới người nọ đã phát hiện ra tôi, bắt chuyện: Này bạn, có tâm sự hả? Qua đây ngồi đi.”

Mang theo một chút tò mò, tôi đi qua, dự định cảnh giác thật tốt để ba chân bốn cẳng bỏ chạy bất cứ lúc nào.

Lúc này mới nhìn rõ là một người đàn ông khoảng chừng ba mươi tuổi, gương mặt gầy gò.

Chẳng lẽ là một ông thầy thất bại?

Người nọ cười chất phác, gãi gãi đầu: “Tôi là bảo vệ của trường, bọn họ đều gọi là Anh Quan.”

Tôi thật thà gọi theo: “Xin chào Anh Quan!” Nghĩ tên này nghe quen tai. https://qttp.wordpress.com/

Phút chốc, trong chợp nhoáng, tôi bỗng nhiên nhớ tới thời kì đi học, có một người bảo vệ vô cùng dũng cảm, mai phục dưới khu kí túc xá nữ vài ngày cuối cùng bắt được một tên biến thái chuyên ăn trộm quần lót của nữ sinh ở đại học A.

Khoảng thời gian đó, tên gọi Anh Quan này còn cực kì hot một thời.

Hóa ra chính là người đàn ông vóc dáng nghiêng gầy trước mắt này đây!

So với hình tượng người đàn ông cao lớn, thô kệch, khỏe khoắn trong tưởng tượng của tôi đúng là chênh lệch quá lớn.

Tôi nhìn chằm chằm Anh Quan, cảm thấy ngưỡng mộ hơn. https://qttp.wordpress.com/

Dường như Anh Quan lại không phát hiện ra suy nghĩ của tôi, anh cầm một cành cây ở trong tay, vẽ vẽ một bức tranh lên mặt đất, sau đó ngẩng đầu nhìn trăng rằm treo trên không trung, thâm tình thì thầm:

Tôi vô cùng yêu tha thiết một ngày mới

Mặt trời của ngày hôm nay, ngựa của ngày hôm nay, hoa gỗ thu (1) ngày hôm nay

Khiến cho bản thân tôi khỏe mạnh sung túc suốt đời

Từ ánh bình minh đến hoàng hôn

Tràn ngập ánh sáng mặt trời

Còn hơn tất cả thơ ca của quá khứ

Hạnh phúc tìm được tôi

Hạnh phúc nói: “Nhìn nhà thơ này xem

Anh ta còn hạnh phúc hơn so với bản thân tôi.”

Sét đánh trời thu của tôi

Sét đánh phẩm chất trời thu của tôi

Tôi yêu em, hoa gỗ thu.

Anh Quan hướng về trăng sáng, trầm bồng du dương đọc, chứa đựng tình ý, trong mắt toát ra sức sống và hạnh phúc không che đậy. https://qttp.wordpress.com/

Tôi chấn động!

Đại học A không hổ danh là trường học nổi tiếng, ngay cả một người bảo vệ nho nhỏ cũng bác học đa tài, văn võ song toàn như vậy, quả thực hiếm có.

Sự ngưỡng mộ của tôi đối với đồng chí anh Quan lại tăng thêm một cấp độ.

Tha thứ cho tôi bất tài, tôi ở bên cạnh suy nghĩ rất lâu, mới mang máng nhớ tới bài thơ anh Quan vừa đọc chính là Hạnh phúc một ngày của nhà thơ Hải Tử (2).

Tôi vỗ tay bốp bốp: “Anh Quan oai thật! Đọc rất hay!”

Anh Quan bị tôi làm cho xấu hổ, lại gãi gãi đầu: Cô bạn, đã trễ thế này rồi, em nên trở về phòng ngủ.”

Tôi hơi bất ngờ: “Anh thì sao?”

Hắn đứng dậy: “Tôi cũng chuẩn bị quay về, chúng ta có duyên sẽ gặp lại nhỉ.” https://qttp.wordpress.com/

Tôi nhìn tới nhìn lui, thủy chung cảm thấy trên người anh Quan có một loại phong cách văn nghệ tự nhiên, không biết sao lại đến trường học làm bảo vệ.

Vì vậy hôm sau, tôi liền kể chuyện tối hôm qua cho tụi Tiểu Tiểu.

“Cậu nói anh Quan hả, người nổi tiếng bắt trộm hả, rất nhiều kẻ trộm ở trường chúng ta đều là do anh ta bắt được. Có người nói nhân duyên cũng rất tốt, rất nhiều nam sinh bình thường còn tìm anh ta nói chuyện phiếm đấy!”

Tư Ngôn nằm ở trên giường cắn hạt dưa: “Kia không phải là do văn hóa trường học chúng ta hun đúc ra ư, tớ thấy nhé, anh ta trước đây hơn một nửa là một giáo viên có tài nhưng không gặp thời hay gì gì đó, có mấy lần tớ tình cờ gặp anh ta, đều nghe thấy anh ta đang ngâm thơ, thật là có chút cho rằng như vậy. Giống như một nhà thơ nghèo hèn.” https://qttp.wordpress.com/

Suốt mấy đêm, tôi đều tình cờ gặp anh Quan ở bên hồ.

Xem ra, quả thật là ngâm thơ nhiều, cũng nhiễm cảm xúc thương xuân thu buồn của một nhà thơ đơn độc.

Trong lúc nói chuyện phiếm, tôi dần dần biết được, hóa ra anh Quan không chỉ có vợ, còn có một đứa con nhỏ. Vợ chính là nghiên cứu sinh tốt nghiệp đại học A, hiện tại đang công tác ở một toà soạn báo.

Anh Quan làm ra vẻ không làm nhân viên công vụ, hết lần này tới lần khác chạy tới làm một bảo vệ bài bản được tín nhiệm.

Nhưng buồn bực chết tôi. https://qttp.wordpress.com/

Trái lại, anh Quan không ngại chút nào, nói: “Cuộc sống mà, củi gạo dầu muối tương dấm trà. Lí tưởng của mỗi người khác nhau, phương thức cũng khác nhau, trên thương trường anh lừa tôi gạt, trên quan trường a dua nịnh hót, này đều là cách sống của người phàm tục. Trong lòng tôi không có chí lớn, chỉ hy vọng có vợ tốt con ngoan, có một phòng ở nhỏ tránh gió che mưa. Những cái khác, đều không quan trọng.”

Thoải mái như vậy, tôi bội phục đến chẳng biết nói gì cho phải.

“Nhưng thật ra bạn học Chu này, em còn trẻ tuổi, nhưng nỗi lòng lại tầng tầng lớp lớp, như vậy lại không tốt lắm đâu.”

Tôi vốn tưởng rằng hắn sẽ hỏi tôi vì sao, nhưng trái lại anh Quan trầm ngâm một lúc, nói với tôi: “Bất luận là chuyện gì, trong lòng độ lượng là quan trọng nhất. Người xung quanh nói cái gì đó là thứ yếu, em chỉ cần tự hiểu được và lắng nghe nội tâm của mình.”

Tôi nghe được tỉnh tỉnh mê mê, suy nghĩ vài ngày. https://qttp.wordpress.com/

Buổi nói chuyện này với anh Quan, so với bài giảng trên lớp học còn sâu sắc hơn.


Chú thích: Chú thích bằng hình ảnh nhóa :X

(1) Hoa gỗ thu

(2) Nhà thơ Hải Tử .Sinh ngày 26/3/1964 – 26/3/1989 (25 tuổi). Bắt đầu làm thơ từ năm 1982.

4 comments on “Thầy ơi em ghét thầy 7.1.a

  1. Pingback: Thầy ơi em ghét thầy 8.3.e (Hết) « Vô Ảnh Các

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s