Thầy ơi em ghét thầy 7.1.b


Biên tập: ZennyD

Chỉnh sửa: Mimi Kute

Chương 7.1: Anh Chu trở về (tiếp)

(B)

Cuối tuần sau tôi có một buổi phỏng vấn ở bộ phận Tin tức của đài truyền hình.

Quá trình phỏng vấn thuận lợi hơn so với trong tưởng tượng của tôi, không đợi bao lâu, đã cho tôi biết cuối tuần tới có thể đi thực tập.

Tôi được phân đến tổ viết kịch bản, phụ trách chính là một cô gái thoạt nhìn rất ôn hòa, ở chung tốt, gọi là chị Trần.

Vừa xong mấy ngày hôm trước, cơ bản là tôi đã đi vào quy trình, sau đó bắt đầu dần dần hiểu rõ. https://qttp.wordpress.com/

Ai biết, địa ngục trần gian vừa mới mở ra.

Chị Trần trăm phần trăm là một người cuồng công việc, tổ viết kịch bản vốn thiếu người có tay nghề, lượng công việc lại lớn, một vài người làm sống ở chỗ này là chuyện cơm bữa.

Tôi vốn tưởng rằng thực tập ở đây cũng tương đương với làm chân tạp vụ cho bọn họ, hẳn là không đi nơi nào phiền phức.

Chị Trần đi ra từ phòng làm việc nhìn tôi đang rót nước sôi, nhíu chặt lông mày, đem tôi đến phòng làm việc của chị.

“Chu Đạm Đạm, cả phòng làm việc ai cũng hết sức bận rộn, em cũng không biết giúp đỡ người khác chia sẻ một ít công việc sao? Em là đang làm việc, không phải đang chơi đùa ở trường học, hiểu hay không?” https://qttp.wordpress.com/

Tôi cúi đầu: “Nhưng em đã làm xong xuôi mọi việc rồi, chị cũng không phân công cái khác…”

Không đợi tôi nói xong, chị Trần không lưu tình chút nào cắt đứt lời tôi: “Em là kem đánh răng sao? Muốn chị bóp một chút mới hiện ra một chút, em làm xong việc chẳng lẽ không biết tự mình đi tìm việc mà làm sao? Trong tổ nhiều việc như vậy, người lúc trước sẽ không đủ!”

Tôi không nói chuyện, thề sau này không bao giờ cãi lại nữa.

Chị Trần lấy từ trong ngăn tủ dưới bàn làm việc một chồng giấy viết bản thảo bằng tay ném cho tôi: “Trong ngày hôm nay, sắp xếp lại nội dung bên trong, chị yêu cầu trật tự rõ ràng, lôgic rõ ràng, dùng từ chuyên nghiệp. Rõ chưa.”

“Đã biết ạ, em lập tức đi chuẩn bị.”

Vốn cho rằng cái này là hết rồi, không nghĩ tới lúc chị Trần và tôi đi ra khỏi phòng làm việc, gọi chú Giảo Thâm trong tổ lý lịch tới: “Đưa một nửa công việc trên tay chú cho cô ấy, buổi chiều đi họp cấp trên cùng tôi.” https://qttp.wordpress.com/

Chú nhìn một chút bản thảo trên tay tôi, hơi khó xử: “Cô ấy được không?”

“Có cái gì không được, người mới thì phải rèn luyện như vậy.” Nói xong xoay người trở lại bàn làm việc của mình.

Chú thở dài, vỗ vỗ vai tôi: “Cô ấy luôn có tính tình như vậy, không có ác ý đâu. Chúng tôi cũng là tiến lên như thế.”

Tôi đem bản thảo thất linh bát lạc (ý là nhiều loại) chị Trần đưa cho chỉnh lí nội dung thật tốt, lại kiểm tra một lần nữa. Để an toàn, tôi còn đặc biệt viết ba bản khác nhau.

Thực ra, viết bản thảo không phải là thế mạnh của tôi, tôi muốn làm chính là săn tinở bên ngoài, chứ không phải cả ngày ngồi dí ở một chỗ tự giao tiếp tiếng Nhật.

Chờ tôi bắt tay làm xong toàn bộ công việc, đã qua tám giờ tối, trong phòng làm việc là một mảnh vắng vẻ.

Lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự vất vả của công việc.

Thật vất vả chịu đựng tới cuối tuần, tôi hung hăng ngủ một giấc dài bù lại một tuần này, tới gần buổi trưa mới thức dậy. https://qttp.wordpress.com/

Cửa phòng ngủ bị Tiểu Tiểu cậy mạnh đá văng ra kêu loảng xoảng một chút, cô nàng hưng phấn chạy ào vào: “Cuối cùng tớ cũng vào công ty AF rồi, ha ha ha ha ha ha!”

Thiểm Thiểm buông quyển sách trên tay, kinh hỉ không ngớt: “Thật ư? Thật tốt quá, bốn người trong phòng chúng ta đều có chỗ dựa rồi.”

Tiểu Tiểu vui rạo rực thay một bộ áo quần: “Đi đi, ngày hôm nay phòng 602 chúng ta phải mở tiệc chúc mừng, tớ mời khách, chúng ta đi ăn ở nhà hàng Tương Mẫn!”

Đoàn người chúng tôi hung hăng đánh giết tới nhà hàng Tương Mẫn, giống như bốn con sói đói dũng mãnh ăn một bàn đồ ăn.

Ăn gần một tiếng đồng hồ, từng người mới ưỡn cái bụng căng phình của mình, thỏa mãn rời khỏi nhà hàng Tương Mẫn.

Hai cô nàng Tiểu Tiểu và Thiểm Thiểm quá mức nhanh nhẹn nôn nóng, ăn quá no, không thể làm gì khác hơn là chạy đến hiệu thuốc mua thuốc tiêu hóa.

Tôi và Tư Ngôn đi dạo ở mấy vùng lân cận. https://qttp.wordpress.com/

Chỗ tôi và Tư Ngôn đi dạo là một vùng đất trù phú mấy tháng gần đây chính phủ đang ra sức mở rộng, có người nói sẽ phát triển thành một quảng trường mua sắm thức ăn ngon cao cấp.

Được nhiều thương gia đầu tư vào, giá đất ở đây tự nhiên tăng gấp bội.

“Ồ, trước mặt thật nhiều phóng viên vây quanh nha, hình như là một cửa hàng cắt băng khai trương.” Tư Ngôn ra hiệu cho tôi nhìn trước mặt.

Mặc dù không ít phóng viên vây quanh, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng toàn bộ mặt tiền cửa hàng.

Cả cửa hàng thông thấu sáng sủa, toàn bộ bề mặt quanh thân dùng thủy tinh lớn, khiến người đi đường có thể liếc mắt nhìn rõ kết cấu mặt tiền cửa hàng. https://qttp.wordpress.com/

Có ba tầng, phong cách mỗi tầng hoàn toàn khác nhau.

Trung tâm tầng dưới cùng treo một chuỗi đèn thủy tinh vĩ đại, nhiều màu sắc rực rỡ lấp lánh ánh sáng từ thủy tinh hiện ra, giống như đi vào một tòa cung điện mộng ảo.

Mà trên mặt đất tầng thứ hai phủ kín một chiếc thảm màu tím, màu sắc của đồ trang trí không chỉ có màu tím, màu vàng, màu đen, giữa âm điệu thấp mang theo một vẻ xa hoa kì lạ, nhất thời khiến người ta không rời mắt được.

Tầng thứ ba bởi vì rất cao, nhìn không thấy thiết bị lắp đặt bên trong.

Tư Ngôn sợ hãi than một tiếng: “Các thiết bị lắp đặt rất đặc biệt, là tên tuổi lớn nào mới có thể mạnh bạo như vậy nha. Chúng ta dứt khoát lên trước xem.” Sau đó không phân trần mà lôi kéo tôi qua đường cái. https://qttp.wordpress.com/

Trong ấn tượng, chỉ có một cửa hàng sẽ dùng nhiều thủy tinh diện tích lớn như vậy đến lắp đặt thiết bị ở mặt tiền cửa hàng.

Kim cương Phong Dật”

Đứng ở ngoài đám người, tình cảm trong lòng tôi rất phức tạp, không chuyển mắt nhìn chằm chằm bên trong.

Quả nhiên, một bảng hiệu lớn bằng vàng nguyên chất sáng chói chậm rãi xuất hiện trước mắt mọi người cùng lúc tấm vải đỏ rơi xuống.

Khách và toàn bộ phóng viên nhận lời mời của cửa hàng đều nhiệt liệt vỗ tay.

Màn hình lớn trên đỉnh đầu lập tức xuất hiện hình ảnh cắt băng.

Tư Ngôn ở bên cạnh lập tức kinh ngạc hô lên

Tôi chậm rãi ngẩng đầu, trong nháy mắt sững sờ tại chỗ.

Máu nóng phút chốc xông lên não, nhịp timtăng nhanh.

Người trong màn hình lớn vừa quen thuộc như vậy lại xa lạ đến thế. https://qttp.wordpress.com/

Tôi hầu như có một giây thiếu chút nữa không nhận ra anh.

Âu phục màu đen, áo sơmi thuần trắng, khiến cho anh thoạt nhìn kiên cường mà chững chạc.

Dáng người vẫn gầy, cao ráo như trước đây, giống như con trời đứng giữa một loạt người.

Khóe miệng rõ ràng chứa ý cười mơ hồ, nhưng lúc giơ tay nhấc chân lại mang theo vẻ lạnh lùng không thể đến gần.

Chu Dật đứng ở đó, cách tôi không đến hai mươi mét.

Tuấn tú, lạnh lùng, cùng với nội tâm kiêu ngạo.

Dường như người đàn ông nho nhã khiêm tốn trước kia đã không còn tồn tại nữa.

Sau khi nghi thức cắt băng hoàn tất, Chu Dật giao kéo cho người trợ lí bên cạnh. Thờ ơ quét mắt qua đoàn người, xa cách cười gật đầu, sau đó mím môi mỏng, mang theo một chút không kiên nhẫn xoay người đi vào trong cửa hàng. https://qttp.wordpress.com/

Hình ảnh lập tức biến mất khỏi màn hình lớn.

Lập tức bắt đầu truyền phát tin quảng cáo kiệt tác của “kim cương Phong Dật”

“Nè, sao tớ lại thấy người đẹp trai kia có điểm nhìn quen mắt nhỉ.” Tư Ngôn lưu luyến không rời dời mắt khỏi màn hình lớn, vừa quay đầu sang, đã lại bị hoảng sợ hơn: “Này, Sao cậu lại khóc thế?”

Advertisements

10 comments on “Thầy ơi em ghét thầy 7.1.b

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s