Thầy ơi em ghét thầy 7.2.b


Biên tập: ZennyD

Chỉnh sửa: Mimi Kute

Chương 7.2: Đối mặt (tiếp)

Nói xong, tôi mím chặt môi, quật cường nhìn chị ta.

Chị Trần mặt không chút thay đổi liếc mắt nhìn tôi, cười khẽ một tiếng, nói: “Sinh viên hiện nay đều trẻ con như vậy sao?” Không đợi tôi trả lời, chị ta đã đuổi tôi ra ngoài: “Nhanh viết lại cho tôi! Tiếp tục nói những câu vô ích, tôi sẽ để cho em biến luôn đấy!”

Tôi nhìn chằm chằm chỗ ngồi của mình, chú là người đầu tiên quay qua an ủi tôi.

Có lẽ là chú không đành lòng, ngồi xuống bên cạnh tôi nói không ngừng: “Cháu nghìn vạn lần đừng luẩn quẩn trong lòng, chị Trần là một người tôn trọng chủ nghĩa hoàn mỹ, bất luận là một chút tỳ vết nho nhỏ nào đó cũng sẽ bị cô ấy nói thành phân chó. Trái lại cháu phải nghĩ rằng, cô ấy nghiêm khắc như thế đơn giản là muốn cháu ưu tú hơn, không có ác ý gì khác, phần lớn thực tập sinh qua tay cô ấy hiện tại đều có mặt trên TV, đạo lí trên phương diện này, sau này cháu sẽ có dịp hiểu được.” https://qttp.wordpress.com/

Tôi buồn bã gật đầu.

Để viết lại bản thảo lần nữa thật tốt, tôi đã bỏ học 2 buổi liên tiếp, liều mạng sống chuẩn bị hoàn thành bản thảo.

Lúc rời khỏi cao ốc, đêm đã khuya, gió lạnh vù vù thổi qua, người đi đường ít đến đáng thương, tôi ôm cặp tài liệu, quay đầu lại nhìn khoảng rộng lớn của cao ốc không người, không hiểu sao lại cảm thấy bất lực.

Nghĩ đến mấy ngày bị ăn giáo huấn lần đầu tiên cùng vẻ mặt lạnh như băng của chị Trần và những lời nói chanh chua làm cho nhục nhã, lại càng cảm thấy buồn bực thậm chí tủi thân.

Càng nghĩ càng buồn bực, thực sự không chịu đựng được, vài giọt nước mắt liền chảy dài xuống. Tôi lấy tay chùi đi, ai biết càng lau càng nhiều, khăn tay cũng không chùi hết.

Tôi đặt mông ngồi phịch xuống bậc cầu thang trước cao ốc, bật khóc to lên. https://qttp.wordpress.com/

Đèn nê ông chớp tắt, một chiếc xe taxi gào thét lướt qua…

Thứ ba tôi được nghỉ, trùng hợp cũng không có tiết, liền đọc sách trong phòng ngủ.

Đọc được một nửa, quay đầu lại thì phát hiện ra Tư Ngôn đang ngồi trước máy vi tính hết sức chăm chú chơi game online, lúc này mới đột nhiên nhớ tới bản thân có một khoảng thời gian không kiểm tra mail.

Vì vậy vội vàng nói hết lời mới bắt Tư Ngôn lưu luyến không rời tắt game online đi nhường cho mình.

Mở mail, bị gần hai mươi bảy bức thư chưa đọc nhảy vào, may mà phần lớn đều là quảng cáo, có mấy thư là của Lăng Linh, còn lại là những hoạt động nhỏ mà người hướng dẫn sắp xếp.

Chỉ có một thư không có kí tên, địa chỉ xa lạ.

Tôi không chút do dự mở ra, sau đó kéo vào nội dung: https://qttp.wordpress.com/

Thiên tướng rơi xuống Đại Nhâm thành người như thế (*), nhất định trước hết phải khổ luyện ý chí, lao động gân cốt, đói ngoài da thịt, thiếu thốn ngoài thân.

(*) một danh ngôn của nho gia: ý nghĩa như đã giải thích trong truyện ^^. Trích từ tác phẩm “Khi sống gian nan, khi chết thanh thản”

Cùng với đạo lí này, thực tập thì bạn phải chịu đựng thiệt thòi, chịu đựng những lời dạy bảo, nhận được kinh nghiệm đều không thể thiếu.

Mà người thực sự thông minh, trái tim của bạn phải có kĩ năng lắng nghe ý kiến, cẩn thận tỉ mỉ tìm ra sai lầm, chuyên tâm hoàn thành công việc, cùng với nghị lực kiên trì bền bỉ. Cho nên nhẫn nại và kiên trì tuy là chuyện đau khổ, nhưng có thể dần dần mang đến điều có ích cho bạn.

Bất luận lúc nào, mặc kệ gặp phải tình huống gì, tuyệt đối không cho phép bản thân mình có một chút chán ngán thất vọng, bởi vì sự nghiệp thường thành công với sự kiên nhẫn, nhất định sẽ bị hủy bởi hấp tấp nóng nảy. https://qttp.wordpress.com/

Mong rằng bạn có thể hiểu rõ đạo lí trong đó.

Sau khi tôi xem xong lập tức phản ứng lại, thư này là cổ vũ tôi không nên oán giận hoặc vứt bỏ công việc ở đài truyền hình. Tôi liền bị cảm động, lại kéo ngược lên lại để đọc mấy lần, càng lúc càng thấy những lời trên này rất có đạo lí.

Tôi tưởng mấy cô nàng Tư Ngôn nói cho Lý Đông Lâm biết việc tôi bị chị Trần giáo huấn ở đài truyền hình, cho nên hắn dùng gửi thư nặc danh đến an ủi tôi.

Vì vậy trái tim rất cảm kích gọi điện thoại qua cho hắn.

Nhưng ai biết hắn bị tôi nói đến mơ hồ, tuyên bố rằng mấy ngày nay hắn chưa từng gửi mail cho tôi. Tôi cho rằng hắn cố tình giấu diếm, liền uy hiếp áp bức một hồi.

“Tớ thực sự không hề gửi mail cho cậu, gần đây tớ vì bài luận văn mà vô cùng bận rộn mà.” Lý Đông Lâm giải thích hết lần này tới lần khác. https://qttp.wordpress.com/

Tôi ngơ ngác nhìn bức mail kia, quả thực là không giống với cách nói của Lý Đông Lâm.

Vậy đó là ai?

Thứ nhất người này biết rõ chuyện xảy ra bên cạnh tôi như vậy, thứ hai ý quan tâm cũng không giống như giả bộ.

Thực sự là kì quái.

Bên này, Lý Đông Lâm còn chưa tắt máy, hỏi tôi: “Được rồi, thứ sáu cậu có rảnh không?”

“Không” Tôi suy nghĩ một chút, vẫn là nói sự thật với hắn: “Chu Dật đã trở về, tớ muốn đến địa chỉ trước đây của anh ấy tìm anh ấy.”

Lý Đông Lâm cả kinh: “Anh ta…đã trở về! Cậu…”

“Ừ! Tớ chỉ là muốn nói lời xin lỗi với anh ấy.” https://qttp.wordpress.com/

Lý Đông Lâm trầm mặc, nói: “Tớ đi cùng cậu.” Nói xong lại sợ tôi từ chối, luôn miệng giải thích: “Tớ chỉ cùng cậu đến đó, nếu như cậu gặp anh ta, tớ sẽ rời đi, được không?”

Tuy rằng trong lòng không quá bằng lòng, nhưng nghe hắn nói như vậy, tôi cũng không phản bác, đồng ý.

Thứ 6 hôm nay thời tiết không phải đẹp, tuy rằng không có mưa, nhưng bầu trời âm u những tầng mây dày.

Tôi và Lý Đông Lâm ngồi xe đi tới trước cổng khu nhà ở của Chu Dật trước khi ra nước ngoài.

Tôi kích động nhìn nơi vừa quen thuộc vừa xa lại trước mắt, cũng không biết nói cái gì cho phải.

Khu nhà này không thay đổi nhiều, ngay cả hoa ở trong vườn hoa cũng vẫn tươi đẹp ngào ngạt giống như trước.

Tôi đứng ở trước thang máy, trong lòng vừa rối bời vừa hồi hộp, lòng bàn tay thoát ra những lớp mồ hôi ẩm ướt. https://qttp.wordpress.com/

Nếu như, anh ở chỗ này, tôi nên chào hỏi anh thế nào đây, nếu như anh đuổi tôi đi thì làm sao bây giờ? Từng vấn đề nhào đến trước mặt, tôi cứng ngắc đứng ở trước thang máy không nhúc nhích.

Lý Đông Lâm nhíu mày, chặn ngang đẩy tôi vào: “Đi tới đi, tớ ở phía dưới chờ cậu.”

Thang máy lên cao từng tầng, da đầu tôi càng ngày càng tê dại.

Thậm chí không biết nên dùng vẻ mặt như thế nào đối diện với Chu Dật, là cười, là khổ sở, hay là lạnh lùng cùng hắn?

Hoảng hốt nhấn chuông cửa, đợi một hồi, mở rộng cửa là một người đàn ông xa lạ, trong ngực bế một đứa trẻ miệng ngậm núm vú cao su, đang nghi hoặc nhìn chằm chằm tôi: “Cô tìm ai?”

Mở rộng cửa không phải là Chu Dật, tôi đột nhiên thở phào nhẹ nhõm, trong lòng không biết nên may mắn hay là nuối tiếc. https://qttp.wordpress.com/

“Ơ, cháu…” Tôi bất an gạt tóc: “Cháu tìm Chu Dật.”

Lúc này ở phòng trong truyền đến một giọng nữ: “Ai vậy?”

Người đàn ông quay đầu nói: “Tìm một người gọi là Chu Dật, em biết không?”

“Chu Dật?”

Đang lúc nói chuyện, một người phụ nữ đẩy đà tóc ngắn đi tới cửa, quan sát tôi rồi nói: “Hình như tôi đã gặp cô ở đâu rồi.”

Tôi không để ý bắt chuyện lại hỏi: “Phòng này…là”

Nói còn chưa dứt lời, người phụ nữ kia đã cắt đứt lời tôi: “Chính là một người tên Chu Dật bán cho chúng tôi.”

“Bán, bán!?” Tôi kinh hô một tiếng. https://qttp.wordpress.com/

Người phụ nữ gật đầu.

Tôi yên lặng không nói, giống như có vật gì trong cơ thể bị lấy ra, toàn thân vô lực.

Đang muốn vào thang máy, người phụ nữ kia lại kêu một tiếng: “Cô gái!”

“?”

“Cô quen Chu Dật sao, tôi trông cô nhìn quen mắt lắm, cô chờ một chút, ta có một thứ đưa cho cô.” Nói xong cô ta xoay người chạy vào trong nhà.

Tôi im lặng đứng ở cửa, rõ ràng phòng ở quen thuộc như vậy, trong nháy mắt trở nên xa lạ, đã không có Chu Dật, ở đây cái gì cũng không đúng nữa rồi.

Người phụ nữ tóc ngắn đi tới, đưa cho tôi một cái túi được dán kín bằng da bò màu rám nắng: “Cái này có lẽ là anh ta để quên, lúc đó cái túi mở, tôi liền nhìn một chút bên trong có gì, bên trong có cô, cho nên mới thấy cô quen mắt. Cô đã biết anh ta, vậy phiền cô chuyển cái này cho anh ta nhé.” https://qttp.wordpress.com/

Tôi ngạc nhiên nhận lấy túi da bò, hoàn toàn không biết Chu Dật lại vẫn để lại nhiều bức hình như vậy.

Tôi mở lấy ra, có lẽ là có ba mươi tấm, hầu như trong mỗi tấm đều có tôi. Mà tôi hồn nhiên không biết anh chụp lúc nào, khó trách anh cố ý mua cái cameras.

Trong ảnh chụp có đủ loại tư thế và vẻ mặt của tôi, co người ở trên sô pha xem TV, làm ra vẻ đang cắn bút máy khi học, đờ ra nhìn cửa sổ, ngủ ngon giấc ở trên giường, còn có ảnh chụp chung của tôi và anh vào lễ Giáng Sinh.

Tóc trong ảnh so với hiện tại dài hơn rất nhiều, đáy mắt cũng không có bọng mắt thâm đen.

Không gặp được Chu Dật nhưng ngoài ý muốn thấy được những bức hình này, tâm tư trong lòng tôi nặng nề hơn một chút. https://qttp.wordpress.com/

Những bức ảnh này, là anh không cẩn thận để quên ở chỗ này, hay là cố ý không mang đi?

Tôi dè dặt đặt lại trong túi, cùng Lý Đông Lâm chuẩn bị rời đi.

Đi qua chỗ vườn hoa, tôi ngẩng đầu nhìn sân thượng, các loại bồn hoa ở phía trên kia cũng chẳng biết đã đi đâu rồi…

Tôi thở dài, nhấc chân muốn chạy, mới vừa đi hai bước, giống như bị điểm huyệt mà cứng ngắc tại chỗ, nhìn thẳng người đang đi tới từ phía trước.

Là anh, làm sao lại là anh?

Chẳng phải anh đã không còn ở đây nữa ư?

Làm sao tôi lại tình cờ gặp lại anh ở tình huống như vậy? https://qttp.wordpress.com/

Sau khi Chu Dật về nước, đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy anh.

Lạnh lùng trong gió, tóc đen mềm của anh bị thổi có chút lộn xộn, hai tay đút ở trong túi áo khoác ngắn màu đen.

Lộ ra khuôn mặt lạnh như băng, đôi mắt hút hồn cũng vẫn không nhúc nhích nhìn mình, mang theo cảm giác áp bách nặng nề.

Đó là loại vẻ mặt nào chứ?

Tôi sâu sắc nhìn về quá khứ.

Anh đứng đó không hề đi về phía trước, cũng không xoay người, đứng ở trong gió, kiêu ngạo buồn phiền.

Lý Đông Lâm khẽ thở dài: “Đi thôi, cậu còn đang chờ cái gì chứ?” https://qttp.wordpress.com/

Tôi bỗng chốc giật mình tỉnh giấc, ngay cả tay chân cũng không biết nên đặt ở đâu, hoảng hốt đi từng bước về phía anh.

Giương mắt sợ hãi nhìn anh, cuối cùng cố lấy dũng khí, âm thanh giống như muỗi kêu một tiếng: “Thầy…”

Ánh mắt sắc bén của anh vèo vèo bắn qua, hừ lạnh một tiếng, không đợi tôi phản ứng lại, anh đã quả quyết xoay người bỏ đi, để tôi lại phía sau.

Lòng tôi nôn nóng, vội vàng đuổi theo, ở phía sau gọi anh: “Chu Dật.”

Nhưng ai biết anh lại phảng phất giống như không nghe thấy được, đi nhanh hơn. https://qttp.wordpress.com/

Tôi không hiểu, phát cáu, lập tức cầm cái túi trong tay hung hăng ném về phía cái gáy của anh: “Chu Dật anh đứng lại đó cho em!!”

 

Advertisements

5 comments on “Thầy ơi em ghét thầy 7.2.b

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s