Chồng trước dụ hoặc 10.2 (Hết)


An Húc Thần và Huống Vịnh Nịnh còn ngượng ngùng cúi đầu nhìn nhau, sau đó rất ăn ý nhận ra ý nói trong mắt đối phương.

 “Về nhà?” An Húc Thần hỏi ý nguyện của cô.

Huống Vịnh Nịnh giương khóe môi mỏng, gật gật đầu.

“Về nhà của chúng ta?” Anh lại xác nhận.

“Ừ, chúng ta cùng về nhà đi!” Cô gật đầu thật mạnh, nở nụ cười xán lạn.

Thời gian xây dựng “Năm xưa” đã hơn nửa năm, cuối cùng trong mùa đông đã diễn ra buổi khai trương long trọng. (Vô—-90-Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Mang danh Tân Huống Kim Khống, tin tức chị em Huống gia bắt tay xây dựng sự nghiệp hấp dẫn rất nhiều nhà báo, ưu đãi tháng khai trương đầu tiên thu hút rất nhiều khách quý, nhà hàng mỗi ngày đều đông như trảy hội, thậm chí còn làm tình hình giao thông tắc nghẽn, có thể nói là gây dựng căn cơ, quả pháo thứ nhất khai hỏa thành công.

Huống Vịnh Nịnh có sự nghiệp của mình, hơn nữa là nghề phục vụ ăn uống, mức độ bận rộn không nói chơi, so với An Húc Thần chỉ có hơn không có kém.

Hiện tại a, An Húc Thần cũng thường nếm tư vị ai oán, cũng vì bà xã bận quá, ngay cả hẹn hò cũng không dễ.

 Hôm nay, là ngày nghỉ của “Năm xưa”, vừa vặn vào đúng một ngày đặc biệt, cho nên, nhà hàng tuy không bán cho người ngoài, nhưng nhà bếp có mở tiệc lớn, bếp trưởng Hà Kiện Long và bà chủ Huống Uy Uy, cùng hai gã nhân viên đều không nghỉ ngơi, đến nhà ăn chuẩn bị cho vị khách quý duy nhất hôm nay.

“Đèn và bóng xong chưa?” Huống Uy Uy bắt đầu kiểm tra lại.

 “Rồi.” Nhân viên thứ nhất đáp lại.

“Hoa cất chưa?”

“Rồi.” Nhân viên thứ hai đáp lại.

“Sư phụ Hà đâu?”

“Đã đến lúc đặt gà tình yêu vào lò nướng, bàn cũng dọn xong rồi, đến lúc đó có thể mang gà nướng lên. Đồ khai vị, salad ướp trong tỷ lạnh, canh cũng hâm lại. Còn em?” Hà Kiện Long báo cáo lại, kế hoạch trước đó đã tốt rồi.

Huống Uy Uy lấy bản ghi nhớ ra đọc một lượt. “Âm nhạc, sâm panh, ly, bánh ngọt,… được rồi, tất cả ok.”

 “Thời gian chắc cũng không còn nhiều lắm?” Hà Kiện Long nhìn đồng hồ nói.

“A!” Cũng nhìn đồng hồ, Huống Uy Uy kinh hô, vội vàng thét to. “Lui lại, mau mau mau……” (Vô—–Ảnh-91—-Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Nhiệm vụ hoàn thành, một hàng bốn người vội vội vàng vàng rời đi.

Ngồi cạnh ghế tài xế, Huống Vịnh Ninh nhìn cảnh lướt thật nhanh ngoài cửa sổ, mặt không thay đổi, nhưng trong lòng có điểm rầu rĩ không vui.

Đã là năm thứ hai kỷ niệm ngày kết hôn. An Húc Thần vẫn không đặt trong lòng, căn bản không hề nhớ.

Được rồi, không sao, cô biết đàn ông có thể quên ngày sinh nhật, ngày kỷ niệm và những chuyện linh tinh đặc biệt không nhớ, cô vẫn như năm thứ nhất vậy, lén chuẩn bị, đặt nhà hàng, mua quà tặng, hẹn thời gian với anh.

Đáng ăn mừng là, bọn họ đang xuất phát, cho nên không có khả năng bị anh cho leo cây, cũng không cần lo lắng thấy anh ở một chỗ với ai đó.

 Nhưng, cô lo lắng thu xếp, lại bị anh quấy rầy, làm cô không muốn cũng khó.

“Vịnh Nịnh, em đang tức giận sao?” Thoáng nhìn hai má cô phồng lên như con cá nóc, An Húc Thần đang lái xe liền hỏi thăm.

 “Không.” Cô buồn rầu đáp.

“Gạt người, rõ ràng có, em soi gương xem, miệng cũng có thể treo đồ được đấy.” Anh thản nhiên cười.

“Được rồi, em thừa nhận là em không có hứng.” Anh quên ngày kỷ niệm kết hôn, hơn nữa còn quấy rầy cô đang thu xếp, cô khó mà vui được.

 “Vì sao không cao hứng?” Anh biết rõ còn cố hỏi, cười đến vô tội.

Anh biết cô vì sao mất hứng, cũng biết hôm nay cô đặt trước nhà hàng và bữa tối dưới ánh nến, nhưng, anh cố ý làm ra vẻ cái gì cũng không biết, muốn làm cô bất ngờ.

 “Người ta đặt nhà hàng rồi, đã đến giờ, anh lại đột nhiên nói muốn đền nhà ăn lấy đồ, làm họ hủy đơn đặt hàng, chẳng có chỗ ngồi nữa!” cô oán giận nói, lần đầu tiên đã bỏ lỡ, lần thứ hai không ngờ cũng nhỡ nốt. “Cuối cùng cái đồ kia hôm nay không lấy không được sao? Anh có biết hôm nay là ngày gì không?” (Vô—–92Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

 “Anh biết chứ.” Ba chữ ngắn gọn, làm oán hận của cô im bặt luôn.

“Anh có biết?!” Cô ngây người.

Biết mà sao không nói? Biết mà sao một chút dấu hiệu cũng không có?

“Đến rồi, xuống xe trước rồi nói sau.” Anh sang số, rút chìa, mỉm cười với cô.

Huống Vịnh Nịnh kinh ngạc xuống xe, ngẩng đầu nhìn thấy ngoài nhà hàng có ánh đèn, không khỏi nhíu đôi mi thanh tú.

“Hôm nay không bán hàng sao lại còn mở đèn? Không lẽ từ hôm qua đóng cửa chưa tắt, còn để đến bây giờ ư?” Bốn bước, cô đi lên thềm đá, An Húc Thần ung dung từ từ đi theo.

Cô vừa mở cửa lớn, bước vào sân nhà, đã thấy ánh đèn và trang trí khác hoàn toàn bình thường, há hốc mồm đứng sững tại chỗ.

Hàng nến xếp thành chữ “Anh yêu em” bằng tiếng Anh, lụa trắng và bóng bay buộc lên cột cạnh hiên cửa, nhẹ nhàng lay động trong gió đêm…

Đầu bỗng hiện lên buổi lễ kết hôn, hình ảnh dải lụa trắng và bóng bay…… Cô che miệng, cảm động, hốc mắt đỏ hoe.

 “Đẹp không?” An Húc Thần vòng ra sau lưng cô, ôm cô, thấp giọng hỏi bên tai, đồng thời thưởng thức tác phẩm của Huống Uy Uy cùng những người khác đã làm.

Gật đầu, nước mắt trong suốt rơi xuống, nụ cười tràn ngập hạnh phúc.

Anh dắt tay cô, mười ngón giao nhau, bước vào căn phòng đắm chìm giai điệu lãng mạn.

“Mời ngồi.” Anh đưa cô đến một chỗ ngồi tốt nhất.

“Hôm nay anh có đến làm không?” Cô tò mò vô cùng.

Anh giữ bí mật, cho nên cô hoàn toàn không đoán được anh có sắp xếp!

“Bọn họ chuẩn bị xong đã đi rồi, giờ chỉ có hai chúng ta thôi.” Anh khoái trá nháy mắt mấy cái với cô, xoay người đến quầy bar lấy sâm panh lạnh và ly rượu.

 “Em đến giúp……” Cô vừa đứng dậy, đã bị anh ngăn lại.

“Không, hôm nay để anh phục vụ em.” Bình thường, cuộc sống đều do cô thu xếp thay anh. Anh cũng nên tận lực đáp lại. (Vô—–Ản93h—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Huống Vịnh Nịnh mỉm cười, vui vẻ nhận sự an bài của anh.

Thấy anh bận rộn, lòng cô, trỗi lên ngọt ngào vui sướng, cả người bay bổng. Giống như say rượu.

Vài phút trước, cô còn rầu rĩ không vui, lúc này tâm tình thật ấm áp, cảm giác hạnh phúc cực kỳ hài lòng!

Một lát sau, An Húc Thần thu xếp xong, lúc này mới ngồi xuống, bắt đầu cùng cô.

“Em nghĩ anh lại quên, rất thất vọng đúng không?” Anh cười hỏi.

“Đúng vậy, không ngờ thì ra anh vẫn nhớ……” Nhưng, thu hoạch ngoài ý muốn này ngược lại càng khiến cô kinh hỉ.

“Năm đầu tiên không nhớ rõ, anh sẽ dùng ba mươi năm, bốn mươi năm, thậm chí năm mươi năm để bù lại, không thể quên được nữa.” Anh cười dịu dàng, nâng ly sâm panh khẽ chạm ly với cô.

 “Dùng một ngày kỷ niệm bị quên, đổi lấy năm mươi ngày kỷ niệm phải nhớ rõ, tính vậy, là em được lợi rồi.” Cô cụng ly với anh, uống cạn hương vị ngọt ngào của sâm panh.

“Anh mới là lời.”

Cô khó hiểu chớp mắt. “Sao lại nói vậy?”

“Vì ….chiếc cọc hôn nhân này, anh phải cứu vớt sự nghiệp của anh, bỗng dưng có được một bà xã đáng yêu dễ thương, thông minh, hiền dịu, ân cần lại yêu anh, đương nhiên là anh lời rồi.” Anh cầm lấy bàn tay mềm mại, đặt lên một nụ hôn, nói ra lời tự đáy lòng.

“Sao em lại thấy lời nói của anh đầy mê hoặc nhỉ?” Cô nũng nịu liếc anh một cái.

“Nếu em nói bị con người của anh mê hoặc, anh sẽ cảm thấy càng tự hào hơn.” Anh hi vọng là người duy nhất, không thể thay thế được trong lòng vợ.

 “Chắc chắn anh chưa biết rồi?” Cô bỗng nhiên cười thần bí.

“Cái gì?” (Vô—–94Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Cái cọc hôn nhân này là do em yêu cầu, khi anh còn chưa gặp em, em đã giao cả trái tim cho anh.”

Cô nghiêng người, ôm lấy cổ anh, hôn anh thật sâu, lời nói ngập ngừng đầy tình ý, tiến vào đáy lòng anh…..

Hết

2 comments on “Chồng trước dụ hoặc 10.2 (Hết)

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s