Chồng trước dụ hoặc 3.1


Chương 3

Đang ngủ chập chờn, vì tiếng động ngoài cửa mà Huống Vịnh Ninh tỉnh lại, bước nhanh xuống tầng một, thấy An Húc Thần nghiêng nghiêng ngả ngả ở bậc cửa, liền chạy nhanh đến đỡ lấy anh.

“Ây, toàn mùi rượu à!” Mùi rượu xông vào mũi, làm Huống Vịnh Ninh không chịu nổi kêu nhỏ.

 “Có sao?” An Húc Thần che miệng hà hơi, vì hơi rượu mà ợ lên một cái. “Ực!”

“Đó, còn không có sao?” Xém nữa thì ngạt thở vì mùi rượu, cô nhăn mũi lại, cùng lúc bước đi của anh lảo đảo, cô cũng thiếu chút nữa mất cân bằng. “Sao lại uống nhiều như vậy?”

 “Không biết……” Anh liêu xiêu, lời nói mơ hồ.

Cô dùng hết lực dìu anh lên tầng, một bên dò hỏi: “Là xã giao à?” Tuy sẽ cố không hỏi về quá khứ, nhưng thực ra cô rất tò mò.

Trên thực tế, sau khi cưới, cô chưa bao giờ đi cùng anh đến chỗ công cộng, ngoại trừ nhà chồng, bất kể ai có mời anh đi đâu đó thì anh cũng chưa lần nào đưa cô đi cùng cả.

Cô đoán, nguyên nhân là do tình cảm của bọn họ chưa đủ, cho nên cô cũng không dám đòi hỏi gì nhiều, chỉ yên lặng chờ đợi, hi vọng một ngày anh có thể hoàn toàn mở rộng trái tim, thật lòng nhận cô làm vợ, chuyện gì cũng có thể chia sẻ với cô.

 “Không phải, là đi cùng A Võ, Chu Nghị và Lôi Lôi.” Có bảy phần men say, suy nghĩ cũng trở nên ngay thẳng, ngoan ngoãn trả lời như một em bé.

“Lôi Lôi?” Đây là tên một phụ nữ, nhưng lại gọi rất thân mật, lòng cô chợt thắt lại.

 “Ừ, Quý Lôi.” Anh ngồi thật mạnh xuống giường, muốn nằm xuống phía sau, lại bị cô dùng sức kéo lại. (Vô–25—Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Khoan hẵng ngủ, anh thay quần áo đã, nếu không ngủ không thoải mái đấy.” Cô dỗ anh cởi áo khoác, phát hiện khi uống rượu dường như hỏi gì anh cũng trả lời, không khó gần như bình thường, vì thế tiếp tục tìm hiểu. “Quý Lôi là ai vậy? Chưa từng nghe anh nói đến!”

“Quý Lôi à……” Anh dừng lại một chút, buồn ngủ, phản ứng chậm chạp, hơn nữa cô cởi quần áo thay anh, hại anh càng không thể tập trung chú ý được.

Huống Vịnh Nình đang nghe anh nói, bỗng lòng bị treo ngược lên cao, hơn nữa do động tác đến gần anh, tự nhiên ngửi thấy mùi nước hoa nữ tính bay đến từ chiếc áo len của anh, trong đầu cảnh giới mãnh liệt.

Theo bản năng, cô dừng tay, dựa sát vào hõm vai anh xác nhận, mùi hương này lại càng rõ rệt.

Cô có thể cố chịu đựng mùi rượu, nhưng mùi nước hoa nữ tính này không phải của cô, như độc dược, như kim châm, dường như đang xâm nhập vào trái tim mềm yếu của cô.

Cho dù Quý Lôi là ai, dám để lại mùi hương trên áo của chồng cô, giống như đang ra oai với cô vậy!

 “Bạn tốt sao?” Cô cất giọng hỏi lại, như không chịu ảnh hưởng, tiếp tục động tác, cởi luôn chiếc áo len làm cô phiền lòng kia ra.

 “Không hẳn là bạn tốt, phải nói trước kia bạn gái cũ.” An Húc Thần thật thà cười ngây ngô, không biết di chứng khi mình uống rượu say đó là đặc biệt thành thật.

Cô ngơ ngác, không biết nên vui hay nên buồn.

Anh nói “Trước kia”, có nghĩa là quá khứ, nhưng nếu đã là quá khứ, gặp lại chẳng phải là dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng (1)?

Cho nên anh mới không đưa cô đi gặp bạn anh, bởi vì lúc nào cũng có bạn gái cũ ở đó sao? (Vô—26–Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Tình cảm của bọn họ còn tốt sao? Lúc trước vì sao lại chia tay? Huống Vịnh Ninh không ngăn được suy nghĩ, nhưng ngay sau đó lại kinh hãi vì suy đoán của mình.

Tuy quan hệ gần đây của họ khá hơn một chút so với tân hôn, nhưng cô không quên quãng thời gian chịu lạnh nhạt kia, anh lãnh đạm như vậy, là vì chán ghét đám cưới được sắp đặt trước sao?

Về phần vì sao chán ghét… Có phải là vì trong lòng đã có người hay không, mà người kia chính là Quý Lôi, bạn gái cũ?

Rõ thật là, ban đầu cô đòi cha phải gả cho An Húc Thần, nhưng đâu có tưởng tượng đến điểm này đâu?

Cha Húc Thần từng cam đoan với cha cô lúc ấy anh còn độc thân không có bạn gái, nhưng có thể chẳng qua là cha Húc Thần không biết tình hình, mà trên thực tế là anh có đối tượng a!

Đúng rồi, chính vì như vậy, cho nên cuộc sống hôn nhân nửa năm qua của họ cực kỳ trong sáng!

(1) một câu thơ trong truyện Kiều

Nghĩ đến, trong lòng Huống Vịnh Ninh có đủ các cung bậc cảm xúc, vừa cảm thấy chua xót, vừa cảm thấy mình biến thành một người thật khó ưa, cũng thấy áy náy với anh…

“Anh vẫn giữ liên lạc với bạn gái cũ à?” Cô chua xót hỏi, thấy hốc mắt nóng nóng, cầm trong tay chiếc áo len của anh, cảm giác nặng như ngàn cân, như chiếc bàn là nóng bỏng.

 “Phải có phong độ, chia tay vẫn là bạn chứ!” Không biết nội tâm cô đang chất chứa trăm ngàn suy nghĩ, An Húc Thần nằm bịch xuống rồi nhắm mắt lại.

“Húc Thần……” Cô ngồi xuống mép giường, hỏi ra thắc mắc vẫn cất giấu ở đáy lòng mà không dám hỏi. “Lúc trước thật ra anh chán ghét cuộc hôn nhân của chúng ta đúng không?” (Vô—-27-Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

 “Ừ……” Mí mắt nặng trĩu, anh chuẩn bị ngủ.

Tuy cô biết rõ đáp án, nhưng chính tai mình nghe thấy vẫn cảm thấy ủ rũ. “Vậy mà anh vẫn còn tâm tình để mà tiếp nhận chuyện đó?”

“Bất đắc dĩ thôi, có việc nhờ vả người thì đâu còn cách nào khác?” Cho dù hai mắt đang từ từ nhắm lại, anh vẫn tự cười giễu. “Còn em? Vì sao lại chấp nhận sự sắp đặt này? Chúng ta đều không biết nhau mà?”

Mở mắt ra, cơn say đã làm tan phòng bị lúc bình thường, anh cũng hỏi ra nghi hoặc gác dưới đáy lòng đã lâu, trước sau vẫn buồn bực, người có điều kiện xuất sắc như cô vì sao không gả cho một đối tượng môn đăng hộ đối hơn, mà lại chọn anh, một công ty đang gặp phải vấn đề tài chính?

Huống Vịnh Ninh nhìn anh, trong mắt là sương mù, trong ngực chua xót.

Bất đắc dĩ…… Thì ra do vậy anh không tự nguyện cưới cô! Trái lại, từ trước khi cưới, cô đã thầm yêu anh, một bên quá sẵn sàng, cam chịu.

“Thực ra em đã biết anh từ lâu, chẳng qua anh không biết mà thôi.” Khóe miệng thản nhiên mỉm cười, đáy mắt lưu luyến tình cảm.

 “Thật không? Sao anh có thể không biết chứ?” Bực bội nhíu mày, anh trở mình, cũng không địch lại cơn buồn ngủ nữa, đầu hàng đội quân sâu ngủ.

Tuy cô không phải xinh đẹp tuyệt trần, nhưng lại xinh đẹp đáng yêu, đủ để gây ấn tượng với người khác, nếu như từng gặp mặt một lần, theo lý thuyết, chắc hẳn anh phải nhớ rõ mới đúng, nhưng, bây giờ đầu anh đã bãi công rồi, có nghĩ cũng không ra.

 “Nếu em nói, chúng ta kết hôn, thực ra là em chủ động yêu cầu, anh tin không?” Nhìn lên ảnh chiếc váy cưới treo trên tướng, cô vừa hạnh phúc vừa phiền muộn nói.

Vì anh bận rộn công việc, giờ nhớ đến phải nói là anh cũng không tình nguyện, lúc trước bọn họ chỉ mặc một bộ lễ phục, chụp khoảng mười tấm hình, may mà tất cả cuối cùng cũng xong xuôi.

 “……” Câu trả là những tiếng ngáy rất nhỏ.

“Ngủ?” Cô ló đầu kiểm tra, mỉm cười nói nhỏ. “Uống rượu thì có vẻ đáng yêu, còn dễ gần hơn bình thường.”

Lúc trước chỉ yên lặng thích anh, mến anh, cũng không chủ động làm gì, càng không ngờ có một ngày lại trở thành vợ chồng, giờ đã phát triển như vậy, với cô mà nói, có thể nói là mong ước toại nguyện.

Nhưng làm người ta thương tâm là, với anh mà nói, cũng là bị ép đến bất đắc dĩ tiếp nhận…… (Vô–28—Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Giờ thì sao? Anh có ưa cô hay không? Cho là có đi? Có lẽ, tìm một cơ hội anh quá chén khác, dò hỏi lời nói thật lòng nữa.

Thay anh gẩy những sợi tóc hỗn độn giữa trán sang bên cạnh, lại đắp chăn bông cho anh, cô đứng lên muốn rời đi, chiếc áo len ở trên đùi rơi xuống, bỗng nhắc nhở cô.

Đúng rồi, còn chủ nhân của nước hoa này đâu!

Không phải bọn họ muốn thử cô chứ?

Anh vẫn giữ quan hệ với bạn gái cũ, cô thấy như đang ôm một quả bom không biết khi nào sẽ nổ, nhưng cô có thể nói gì sao?

Nếu phản đối, anh có thể cho cô là người phụ nữ ghen tỵ hay không?

Nếu, cô chính là người thứ ba, thì có tư cách gì mà đi ngăn cản?

Phiền não không rõ này, không chỉ khiến cô thức trắng đêm không ngủ, cũng thắt chặt lòng cô, ắt hẳn trong cuộc sống về sau sẽ vẫn theo quấy nhiễu cô không thôi.

Ngày vội vàng trôi qua, đảo mắt, một năm đã qua, năm mới vừa đến, khắp nơi hồi xuân, vạn vật tươi xanh, vui mới tản ra, nghênh đón tương lai, làm người ta tràn ngập sảng khoái.

Tập đoàn Thế An xí sau hơn một năm trước cơn sóng nhỏ, dưới sự dẫn dắt của An Húc Thần thoát khỏi nguy hiểm, trưởng thành từ trong gian khổ, đã trả lại hơn phân nửa viện trợ tài chính của Tân Huống Kim Khống, điểm này, làm Huống Vinh Cơ nhìn với cặp mắt khác xưa, không khỏi cho rằng ánh mắt của con gái thật độc đáo, chọn trúng một người đàn ông xuất sắc có năng lực quyết đoán không giống với người thường.

Huống Vịnh Ninh cũng cảm thấy vui vẻ, vì anh đã thực sự cố gắng quan tâm đến cô, nhưng cô lại là người đứng mũi chịu sào, chịu ảnh hưởng lớn nhất từ sự bận rộn của anh.

Cô không phải là một người con gái điềm đạm hướng nội, nhưng sau khi gả cho anh, ngay cả cô cũng cảm thấy mình có thay đổi khác thường, vốn tính tình luôn thẳng tanh thoải mái, nay thành ra cô đơn hiu quạnh, suy sụp ủ rũ, lo được lo mất, khiến cho tâm tình bị đè ép, thường xuyên bực bội không vui, chỉ khi đối mặt với An Húc Thần, tinh thần mới tốt hơn một chút, nhưng khi ở một mình, lại lập tức biến thành một quả bóng xẹp. (Vô–29—Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Tâm tư, toàn bộ đặt trên người chồng cô, trong mắt, trong lòng, đều là An Húc Thần.

Cô càng lún càng sâu, không thể tự kiềm chế, nhưng còn anh? Thờ ơ, lạnh nhạt chôn vùi cô, lòng sắt đá, có thể lung lay không?

 “Húc Thần, cuối tuần này đừng tăng ca, cùng ăn tối được không?” Trước khi tiễn anh ra cửa, Huống Vịnh Ninh cố nói nhẹ nhàng đề ra yêu cầu, trong lòng thực ra bất an không yên, lo sẽ bị anh từ chối.

Quả nhiên anh không nhớ ngày kỷ niệm kết hôn một năm của bọn họ! Huống Vịnh Ninh không bất ngờ.

Nhưng, lời mời này, ý nhắc nhở không phải đã quá rõ sao? Nếu anh có lòng, sẽ nhớ đến, nếu là không nhớ nổi…

Cho dù nghĩ không ra, có quan hệ gì đâu, chỉ cần ngày đó có thể ở cùng anh chúc mừng là tốt rồi! Cô tự an ủi mình.

 “Có chuyện gì không?” An Húc Thần buồn bực hỏi.

Huống Vịnh Nịnh nhún vai lắc đầu .“Chỉ muốn cùng anh ra ngoài ăn tối thôi, có thể đi không?”

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s