Chồng trước dụ hoặc 4.2


Đã quá muộn!

Không có ai phải suốt đời chờ ai cả, một người cố gắng thì không phải mãi mãi không ngừng.

Tình yêu và hôn nhân cần sự hợp tác của cả hai người, chỉ dựa vào sự cố gắng của một người, đóa hoa không thể nở thành xinh đẹp, ngược lại còn làm người cố gắng khô héo rất nhanh.

Khi có cơ hội không nắm lấy, bỏ lỡ, có lẽ sẽ là mãi mãi!

Trải qua ranh giới giữa sống và chết, Huống Vịnh Ninh giữ được cái mạng nhỏ, nhưng trái tim đã tĩnh lặng, không cách nào chữa khỏi, ngược lại, suy nghĩ trong lòng thay đổi.

Đầu đau đớn không ngừng, ngược lại như có một giọng nói khuyên giải an ủi cô, người đã chết, cái gì đều không có, cô cần gì phải cố chấp, chuốc lấy khổ như vậy?

Tự làm mình thê lương như vậy, lại không có ai tội nghiệp cô, nếu cô đã cố gắng như vậy, mà anh vẫn không thương cô như trước, vậy thì cô không miễn cưỡng nữa, buông tha bản thân, cũng là tha cho anh….

Cô nghĩ phương pháp này, sẽ chấm dứt tất cả sai lầm!

 “Vịnh Ninh? Vịnh Ninh! Em có khỏe không? Có thấy thoải mái không? Muốn gọi bác sĩ lại đây không?” An Húc Thần ở lại viện chăm sóc cô, phát hiện ngay cả khi ngủ mày cũng nhíu lại, khóe miệng mấp máy, tựa như rất khó chịu, liền khẽ gọi bên tai cô, lo cô rơi vào ác mộng hay cố nén khó chịu.

Tối hôm nay khi từ phòng giải phẫu cô được đưa đến phòng bệnh, anh đã thấy bộ dáng kia của cô, quả thật là khiếp sợ không nói nên lời.

Cho dù không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng đầu bị va chạm, chấn động não, khâu hơn mười mũi, hai má cùng toàn thân bị trầy nhiều chỗ, thoạt nhìn là sợ hãi và đau lòng. (Vô—–41Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Hiện tại, tuy đã qua một buổi tối, không khiếp sợ như lúc đầu nữa, nhưng anh ở bên trông cô, vẫn cảm thấy đau lòng không thôi. Hơn nữa, cô chỉ tỉnh lại trong chốc lát, không nói một câu, giật mình nhìn anh hồi lâu, sau đó nói đã mệt, lại nhắm mắt tiếp tục ngủ, thật sự khiến người ta rất lo lắng.

Tiếng nói quan tâm lướt bên tai cô, Huống Vịnh Ninh từ từ mở mắt ra, lấy cớ mệt muốn đi ngủ, chỉ là khuôn muốn đối mặt với anh, thực ra cô cũng không có cách đi vào giấc ngủ.

Ánh mắt không một tia tình cảm, nhìn chằm chằm vào vẻ mặt lo lắng và đau lòng của anh.

A! Đáng để vui mừng a, anh ở bệnh viện chăm sóc cô cả một đêm. Nhưng, thế thì sao, bên cạnh người nằm viện, có người lo lắng là chuyện thường tình, cô sẽ không vì anh chăm sóc cả đêm, lại cảm động rồi dấy lên hi vọng lần nữa đâu.

Về cách chấm dứt tất cả, cô nhanh trí nghĩ ra rồi, giờ triển khai bước đầu tiên….

 “Tiên sinh, xin hỏi anh là do người nhà tôi phái đến chăm sóc tôi sao?”

“Hử?” An Húc Thần như bước trên không, nghe hoàn toàn không hiểu: “Em, em nói gì?”

“Tôi nói, anh là ai, vì sao ở đây? Là anh đâm vào tôi hả?” Cô che giấu tâm tư, nếu cần thiết phải nổi dậy, nhất định phải la to: “Người nhà của tôi đâu, tôi muốn gặp người nhà.” (Vô—–Ản42h—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Anh giật mình, ngây ngốc nhìn cô, mày nhíu chặt lại, tâm tình từ buồn bực đến khiếp sợ.

Cô không biết anh là ai, còn tưởng anh đâm vào cô?!

“Anh là Húc Thần mà, em không nhận ra anh sao?” Anh vội tiến lên, để cô nhìn rõ hơn.

“Anh đừng đứng gần tôi như vậy, tôi không quen anh!” Cô kháng cự lắc đầu, ấn vào chiếc chuông nơi đầu giường.

Giọng nói của cô khẳng định, vẻ mặt xa lạ, làm An Húc Thần như bị sét đánh, đông cứng tại chỗ như pho tượng.

 “Vịnh Ninh, sao em lại thế này? Anh là An Húc Thần, là chồng em mà!” Anh thử gần cô chút nữa, nhẹ giọng dụ dỗ.

“Y tá, y tá!” Cô nhíu mày kêu to, không nhìn ánh mắt kinh ngạc bi thương của anh.

Y tá vội chạy đến, thấy cô kích động, vội vàng trấn an.

“Đừng để người này vào đây, tôi không biết anh ta!” Huống Vịnh Nịnh chỉ vào An Húc Thần, yêu cầu y tá. “Ta muốn gọi điện thoại cho người nhà!”

Cô không cần anh, từ nay về sau anh không còn là người nhà của cô, cô phải bỏ anh ra khỏi cuộc sống của cô, trong lòng cô, hoàn toàn bỏ hết!

Chỉ có như thế, cô mới có thể tìm về một Huống Vịnh Ninh vui vẻ ngày nào.

Từ ngày An Húc Thần bị Huống Vịnh Nịnh đuổi ra khỏi phòng bệnh, muốn gặp lại Huống Vịnh Ninh cũng khó khăn, không phải thường xuyên bị từ chối ở ngoài cửa, thì lại bị làm khó dễ.

Dù như thế, mỗi ngày anh vẫn có mặt ở bệnh viện, thử vận may, nói không chừng có thể đúng lúc tâm tình của cô tốt, bằng lòng gặp anh.

“Anh rể đừng buồn a, chị ấy… Nói chị ấy chưa nghĩ thông, nhìn thấy anh sẽ bực bội, cho nên mời anh trở về.” Thân là em gái, Huống Uy Uy có nhiệm vụ làm bạn với Huống Vịnh Ninh, tự nhiên cũng phụ trách công việc đuổi khách này, cô truyền lời đến An Húc Thần thay Huống Vịnh Ninh.

An Húc Thần xấu hổ lại thất vọng. Cô không hoàn toàn mất trí nhớ, mà là cô đơn đến quên anh…… Loại này cảm giác bị ghét bỏ này, làm người ta thấy uể oải!

“Vậy…… Tình hình hôm nay của cô ấy thế nào rồi?” Đã mấy ngày không thấy cô, An Húc Thần quan tâm hỏi thăm.

Huống Uy Uy gật đầu. “Tương đối tốt, cho nên ngày kia chuẩn bị xuất viện.”

“Thật tốt quá, anh đến đón cô ấy về nhà.” An Húc Thần yên tâm nở nụ cười, lập tức lên kế hoạch phải một lần nữa bồi dưỡng tình cảm như thế nào, sớm chiều ở chung, chắc rất nhanh cô sẽ nhớ ra anh. (Vô—–43Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Việc này…… Chị ấy chắc sẽ không về với anh đâu, chị ấy về nhà mẹ đẻ.” Huống Uy Uy rất bình tĩnh hắt gáo nước lạnh vào anh.

Khóe miệng An Húc Thần đang mỉm cười bỗng đông cứng, giống như thân thể bị nguyền rủa.

“Nhưng ……” Như vậy, tình hình sẽ càng bất lợi với anh.

“Giờ trong mắt chị, anh rể và người lạ không phải hai phái nữa rồi, làm sao chị ấy có thể ‘về nhà’ người lạ chứ?” Huống Uy Uy giải thích, hi vọng anh có thể hiểu.

Lời nói nhấn mạnh vào hai chữ người lạ như một cây kim đâm thẳng vào lòng anh, An Húc Thần phát hiện khi mình biến thành người xa lạ với Huống Vịnh Ninh, thật khó có thể tiếp nhận.

 “Nếu lúc này lại tách ra, bọn anh sẽ càng bất hòa hơn nữa.” Anh nói ra băn khoăn trong lòng. (Vô—–44Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Cũng hết cách rồi, trước mắt chúng em chỉ lo lắng đến bệnh tình và tình cảm của chị, để chị ấy nghỉ ngơi thoải mái đi, như vậy thì mới có thể dưỡng bệnh được.” Huống Uy Uy nói chuyện hoàn toàn vì chị.

Lý do như vậy, An Húc Thần á khẩu không trả lời được, cho dù không muốn, cũng không thể từ chối, chỉ có thể cắn răng tiếp nhận.

Vì sao khi anh đã tỉnh ngộ, thậm chí nhận ra mình yêu cô, cô lại quên anh?

Đây là ông trời trừng phạt sao?

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s