Chồng trước dụ hoặc 7.2


“Ai, anh dựa sát như thế vào bà xã của tôi làm gì?!” Mặc âu phục đen, mặt An Húc Thần tức giận, dáng vẻ như đi đòi nợ.

Vài ngày không gặp Huống Vịnh Nịnh, anh đặc biệt dành thời gian đến thăm cô, không ngờ khi đến vô cùng cao hứng, lại nhìn thấy hình ảnh không nên nhìn, như lại bị giội một bồn nước lạnh vậy.

Người đàn ông kia là ai? Lại dựa vào Vịnh Ninh gần như vậy, còn thân mật cong môi thổi lên cổ tay cô?! Chậc!

Huống Vịnh Ninh thấy An Húc Thần bỗng hiện thân, dường như sợ anh hiểu lầm chuyện gì, theo bản năng vội thu tay về, trước không khí này có vẻ chột dạ.

“Sao anh lại đến nữa?” Kỳ quái, cô chột dạ cái gì? Bọn họ đã ly hôn, cô muốn tới gần ai là chuyển chẳng liên quan đến anh!

Hà Kiện Long cảm nhận được địch ý mãnh liệt, nghi hoặc nhìn người tuấn tú lịch sự này, cũng rất ngại ánh mắt của người đàn ông này.

“A, vị này là……” (Vô–67—Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Tôi là chồng của Vịnh Ninh.” An Húc Thần đặt bó hoa trong tay lên bàn, từ xa bước lại, ôm Huống Vịnh Ninh đến bên cạnh mình, tuyệt không khách khí, tỏ rõ quyền sở hữu.

“Cũng không phải, anh ấy là chồng trước của em.” Huống Vịnh Ninh giãy khỏi cánh tay anh, nhíu mày xem lại tình hình không rõ ràng này, sửa lại cho đúng.

Nhưng trong tai An Húc Thần, như là vì Hà Kiện Long ở đây mà nóng lòng phủ nhận, sắc mặt anh tối sầm lại.

Cô thích người đàn ông này sao?

Anh giả vờ đáp ứng yêu cầu ly hôn của cô, là vì muốn cho cô có thời gian dịu đi để dần thích ứng, không phải để cô đi theo người khác mà phát triển tình cảm đâu a!

“À… thì ra là chồng trước.” Hà Kiện Long nhẹ nhõm thở ra, lựa chọn tin Huống Vịnh Nịnh, hơn nữa còn lịch sự vươn tay. “Xin chào, tôi là bếp trưởng Hà Kiện Long.”

Một đám mây đen và sấm chớp cùng xuất hiện trên đỉnh đầu An Húc Thần, khóe mắt anh run rẩy, khóe miệng đông cứng. Ầy, cái tiếng “A” kia nghe thật chói tai.

Nhưng chịu sự giáo dục từ nhỏ nên anh vẫn giữ vững phong độ, vươn tay bắt tay anh ta, nhưng không quên âm thầm dụng lực phân cao thấp, tầm mắt hai người giữa không trung cũng chạm nhau tóe lửa.

 “An Húc Thần, chồng của Vịnh Ninh.” Anh lại nhấn mạnh, ngoài cười nhưng trong lòng không cười.

“Là chồng trước!” Huống Vịnh Ninh sửa lại, chán nản cơ hồ muốn dậm chân. “Chẳng lẽ anh quên chúng ta đã ly hôn à?”

“Em khẳng định chúng ta đã ly hôn?” Anh nghiêng đầu nhìn cô, giọng điệu thần bí khẽ hỏi. Không có cách khác, xuất hiện tình địch, làm anh quên cả bình tĩnh, muốn tiết lộ bí mật.

Phát hiện có sự khác thường, cô dừng lại, nghi ngờ tra hỏi anh.

“Có ý gì?” (Vô—–Ả68nh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

An Húc Thần nhếch mép nhìn cô. “Anh không kí tên.”

Huống Vịnh Nịnh kinh ngạc xanh mặt lại.

“Cho dù ký tên, cả hai người phải cùng đi làm thủ tục mới được.” Anh tiếp tục giải thích nghi ngờ cho cô. Là cô quá ngây thơ, không hiểu phương diện tri thức này, anh có thể lợi dụng, để lại đường lui cho chính mình.

 Cô kinh ngạc, sự thay đổi ngoài dự tính này làm cô ngây ngốc. Lúc sau, lửa giận bốc lên, không hiểu tức vì bị anh lừa, hay tức vì mình quá đần!

 “Vậy anh…… Em đây……” Cô tức giận đến run tay, chỉ thẳng vào mặt anh.

Thế này An Húc Thần mới thoáng nhìn thấy vết đỏ trên cổ tay cô, kinh ngạc siết chặt tay cô kiểm tra, phát hiện vết phỏng đã sưng đỏ.

 “Sao lại như vậy?” Anh kinh hãi tăng cao đề-xi-ben hỏi.

“Bỏng! Bếp trưởng vừa xả nước cho em.” Cô muốn thoát khỏi bàn tay nóng bỏng của anh, lại không địch được sức lực kia, nhịn không được trừng mắt nhìn anh, theo bản năng vẫn giải thích với anh.

 “Có thuốc chưa?” Mày anh nhăn lại như gắp được con ruồi chết.

“Không có.” Thấy vẻ mặt của anh có điểm dọa người, cô ngoan ngoãn trả lời.

An Húc Thần chẳng phân trần, kéo Huống Vịnh Ninh, trực tiếp gạt người chướng mắt thứ ba sang một bên, rời đi như một cơn gió.

Đau lòng vì Huống Vịnh Ninh bị phỏng, An Húc Thần mở chiếc BMW đen phóng một đường bão táp, vừa đến dưới chân núi chạy thẳng đến tiệm thuốc, mua thuốc mỡ và các đồ cần thiết, lại quay về xe bôi thuốc cho cô.

“Mở nhà hàng thì cần phải tự mình vào phòng bếp sao? Không phải đã mời đầu bếp sao? Em nhìn em đi, bỏng như vậy nhất định sẽ để lại sẹo….” An Húc Thần vừa cẩn thận bôi thuốc, vừa lảm nhảm linh tinh không dứt.

Huống Vịnh Nịnh yên lặng nhìn gương mặt thả lỏng của anh, trên vầng trán cao là mái tóc đen nhánh, đôi mắt đẹp sâu thẳm, nét mặt và ánh mắt kia chú tâm như vậy, cô hít một hơi, đó là mùi hương đàn ông của anh… Đã lâu không nhìn anh gần như vậy, tim càng đập càng nhanh.

 Vừa rồi không hiểu sao anh kéo cô lên xe, rốt cục muộn đưa cô đi đâu, đi làm gì, giờ mới biết, thì ra là đưa cô đi mua thuốc.

Hành động này chứng minh anh rất lo lắng và để ý, khiến cô có điểm cảm động, nhưng, với việc cô dễ dàng cảm động với anh như vậy, vừa mâu thuẫn, vừa không muốn chịu thua kém. (Vô—–Ảnh–69—Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Thực ra, cô muốn không nhiều lắm, chỉ cần một hành động nho nhỏ như vậy, cô đã cảm thấy thỏa mãn và hạnh phúc rồi, thậm chí cô chỉ cần anh đối tốt với cô giống thế này thôi, dù phát hiện anh ngoại tình bên ngoài, cũng nguyện ý tự dối mình là con đà điểu ngốc a! Giờ có thể làm được, vì sao trước kia lại không làm?

 “Đau lắm à? Anh đã cố nhẹ hết sức rồi.” An Húc Thần ngước mắt nhìn thấy bộ dáng lã chã của cô, thương tiếc nói.

 “Cám ơn.” Cô thu tay nói lời cảm tạ, không giải thích nhiều là vì những nguyên do khác.

Anh thu dọn thuốc men bừa bộn, rầu rĩ nói: “Với anh còn khách khí như thế sao?”

Lời nói hàm chứa quan hệ thân mật làm Huống Vịnh Ninh nghĩ đến mới ban nãy còn đề cập đến vấn đề ly hôn.

 “Anh bỏ một ngày rảnh ra đi, chúng ta làm cho xong thủ tục ly hôn nhé!” Cô nhìn anh dò xét, lại đưa ra yêu cầu.

Cô vẫn muốn ly hôn, không nghĩ đến không được, tình hình giờ đi quá xa rồi.

Anh xoay người ngẩng đầu liếc cô, phẫn nộ chu môi nói: “Không được, anh không rảnh.”

“Rốt cuộc vì sao lại không được?” Cô chán nản kêu.

Làm ơn đi, như vậy giống quỷ đập tường quá đi, đề tài thế này, ba tháng trước họ đã nói rồi, cũng không phải là kênh truyền hình tối thứ tư, không ngừng phát đi phát lại để quảng cáo.

 “Anh nói rồi, anh yêu em.” Ánh mắt kiên định nóng rực của anh khóa chặt cô lại, nhìn cô không rời.

Lời tỏ tình chân thành tha thiết, cùng với hành động kia như muốn tiến sâu vào đáy lòng cô, ánh mắt nhìn xuyên thấu cô, làm tiếng lòng Huống Vịnh Ninh chấn động mãnh liệt. (Vô—–Ảnh-70—-Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Nhưng cũng vì rung động, cô tức muốn điên lên, bất cứ giá nào cũng phải tính nợ cũ với anh.

 “Anh gạt người!” Cô nói năng đầy khí phách lên án, đưa ra nghi ngờ. “Kết hôn hơn một năm đến nay, anh không hề yêu em, làm sao tự nhiên sau tai nạn xe lại đột nhiên yêu em được?”

“Làm sao em biết anh không hề yêu em?” Không chịu tác động của việc cô lên án, An Húc Thần hỏi lại cô. “Là tự em cho mình là đúng? Anh chưa từng nói, làm sao em biết trong lòng anh nghĩ thế nào?”

Huống Vịnh Ninh không ngờ bị anh hỏi lại, có vài giây không kịp phản ứng.

Không được, nếu đã tính sổ thì phải tính rõ ràng, phải làm sáng tỏ mọi chuyện giữa họ!

“Là tự em nhận định như vậy, nhưng đây cũng là vì biểu hiện của anh, làm em có cảm giác này a!” Cô thẳng tanh nói oán hận trong lòng.

“Anh thừa nhận, nửa năm đầu vì cha em bỏ vốn giúp đỡ nên có một chút cản trở về tâm lý, cho nên mới lãnh đạm với em.” Hiểu là ngay từ đầu mình không đúng, An Húc Thần nhẹ giọng, nói ra tâm tình cất giấu sâu trong lòng. “Nhưng nửa năm sau anh dần dần bị em hấp dẫn, cũng càng ngày càng thích em, chắc em cũng rõ, về sau thật ra anh cũng có thay đổi từ từ, không phải sao?”

Cô bướng bỉnh mím môi. (Vô—–Ảnh-71—-Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Đúng, cô không thể phủ nhận về sau quan hệ giữa bọn họ dần tốt hơn, nhưng mọi chuyện đã thay đổi, có thể đại biểu cho cái gì đâu?

 “Dù là như thế, cũng không thể phủ nhận được chuyện anh quên ngày kỷ niệm kết hôn của chúng ta, thất hứa với em, lại còn đi dạo chợ đêm với người phụ nữ khác.”

Hô! Rốt cục đã nói ra ứ đọng, hờn dỗi lớn nhất, tuy từ đó đến nay đã năm tháng, nhưng Huống Vịnh Ninh nghĩ đến là vẫn tức điên.

Đề tài lại nhảy đến ngày kỷ niệm kết hôn, An Húc Thần ngẩn ra.

“Người phụ nữ khác?!” Anh buồn bực lặp lại.

“Cô ấy là bạn gái cũ của anh, Quý Lôi đúng không?” Cô khoanh tay trước ngực, tức giận liếc xéo anh. Hừ hừ, tưởng cô không biết à!

“Cái tên này ở đâu?” Anh nhíu mày kỳ quái.

Gặp quỷ à, sao có thể nhắc đến cái tên chẳng liên quan chút nào vậy?

“Em biết, sau khi kết hôn hai người còn cùng đi uống rượu! Chính anh uống say nói ra, đừng tưởng chối được nhá!” Cô hùng hồn lên án.

Người phụ nữ kia, không so đo thì thôi, đã tính nợ cũ thì không hết đâu, nếu không muốn người biết, thì đừng có làm!

An Húc Thần trợn mắt há mồm, không thể lý giải nổi.

Tốt thật đấy, vấn đề càng mở rộng, người liên lụy cũng càng xa, sao lại phức tạp thế nhỉ?

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s