Ma kính 1.1


Trên phố đông đúc người qua lại, ai ai cũng vội vã đi lại như con thoi, bọn họ đi rất nhanh, cho dù là trên đường, trên vỉa hè hay dưới trạm xe điện ngầm, người người đều vội vàng bận rộn với công việc.

Xe buýt đến, ai nấy đều chen nhau lên xe.

Phải chờ đèn xanh, mà một đống người đứng bên đường đã nóng lòng muốn xuống hẳn vạch kẻ đường dành cho người đi bộ.

Tàu điện ngầm vừa tới, cho dù là đứa con hiếu thuận nhất cũng cố gắng chiếm lấy chỗ ngồi cho bản thân; tàu điện ngầm chưa dừng hẳn, mọi người trên tàu đã thi nhau đứng lên muốn nhanh chóng xuống xe.

Có một cô gái dung mạo thanh tú, khuôn mặt trái xoan, mái tóc mượt mà được cột đuôi ngựa gọn gàng, cử chỉ không chút bất mãn, nếu lối đi nhỏ, nhất định cô sẽ nhường người khác đi trước.

Xe buýt đến, nhất định cô là hành khách lên xe cuối cùng.

Trước vạch kẻ đường dành cho người đi bộ, cô nhất định đứng chờ đèn chuyển sang màu xanh mới qua đường. (Vô…..Ảnh…..C2ác….https://qttp.wordpress.com/)

Đáp tàu điện ngầm, chờ mọi người xuống hết, cô lại là người cuối cùng ra khỏi tàu.

Cô thích tự mình bước đi, không cố chen lên trước, không cùng người khác tranh giành, đứng ngoài đám người đó, lẳng lặng nhìn người người vội vã, không rõ bọn họ phải gấp gáp cái gì.

Hầu như mọi người đều đặt tay lên tay vịn mà bước lên cầu thang, còn cô chỉ dùng đôi chân của mình mà chậm rãi đi lên, kiên nhẫn xếp cuối hàng, chậm rãi bước ra khỏi trạm xe điện ngầm y như cái miệng cống.

Trạm xe điện ngầm vừa khéo không có thang cuốn tự động, phải tự mình đi lên thang bộ, cô không lấy gì làm phiền, bởi cô thích đi bộ. hơn nữa cô thật tốt bụng, thấy một ông lão nhỏ bé, khuôn mặt khắc khổ già nua, thương ông sức yếu mà phải xách một túi đồ to, từng bước từng bước một cố hết sức đi lên cầu thang, cô lập tức tới giúp:

“Để cháu giúp ông xách đồ nha.”

Một tay nhanh chóng cầm lấy túi đồ, tay kia cô đỡ lấy cánh tay ông lão, làm chỗ dựa giúp ông lão đi lên cầu thang.

“Cám ơn, cám ơn.”

Ông lão liên hồi nói lời cảm ơn, miệng cười toe toét đến nỗi thấy cả hàm răng móm.

Cô gái mỉm cười, dìu ông lão bước đi, từng bước một đi lên cầu thang, cuối cùng đến nơi, cô trả lại túi đồ to kia cho ông lão.

Nhìn theo bóng dáng ông lão bước đi, trong lòng cô thầm nghĩ, hi vọng sau này mình lớn tuổi rồi, cũng vẫn còn sức để lên cầu thang.

“A! Kỳ Kỳ, con đang làm gì vậy, mau tới đây đi.” Mẹ cô đi đằng trước, khoác tay bạn trai của mình, quay lại mỉm cười vẫy tay gọi cô.

Mẹ cô bốn mươi ba tuổi đi cùng người bạn trai kém tuổi mình sáu năm, hai người ngọt ngọt ngào ngào đi dạo phố, chỉ mình cô là người nhàm chán đi theo sau.

Là cô cố ý đi thật chậm, để mình thụt lại phía sau, nếu không phải mẹ nhất định muốn cô đi cùng, thì cô cũng không bao giờ có ý nghĩ sẽ theo sau làm cái bóng đèn, bởi trong lòng cô hiểu rõ, mẹ chỉ vì muốn chứng minh dù có bạn trai nhưng cũng không bỏ rơi cô con gái một mình.

Làm ơn đi mà, cô đã hai mươi tuổi rồi! Từ bảy tuổi vì bố mẹ ly hôn, cô trở thành đứa trẻ mồ côi cha, nên cô trưởng thành sớm hơn bạn bè cùng tuổi, độc lập hơn, so với những đứa trẻ khác lại càng thêm hiểu được thế gian thay đổi không ngừng.

Bảy tuổi, cô bắt đầu học làm việc nhà, tám tuổi biết dùng nồi để xào rau, mười hai tuổi đã đi làm công kiếm tiền giúp trang trải chi phí trong nhà. Mười lăm tuổi mà cô chín chắn như người hai mươi lăm tuổi. (Vô…..Ảnh…..Các3….https://qttp.wordpress.com/)

Hiện tại, cô đã được đôi mươi, cuối cùng cũng đủ tuổi trưởng thành theo luật pháp, nhìn dáng vẻ của mẹ như cô gái mới biết yêu, lại nhìn sang người bạn trai trẻ kia, tuy tướng mạo thường thường, nhưng là người thành thật, hết lòng yêu thương mẹ.

Cô nghĩ rằng, mẹ đã có chỗ nương tựa, cô làm con gái cũng nên đi cùng hai người một đoạn. Nghĩ vậy cô liền bước nhanh đuổi kịp, băn khoăn không biết nên nói với mẹ quyết định của mình như thế nào.

Cô không thể đi theo mẹ cả đời, mẹ cô và chú Trương sẽ có gia đình mới, mà cô cũng có con đường mình phải đi.

Khi ba người cùng nhau dùng cơm trưa, cô nói cho mẹ biết cô quyết định chuyển ra ngoài sống.

“Cái gì? Con muốn chuyển đi?”

“Vâng”

Vẻ mặt mẹ cô vô cùng sửng sốt, thái độ đó cũng là tự nhiên, bởi vì cô đã sớm quen thuộc với biểu tình hết sức khoa trương đầy kịch tính của mẹ.

“Vì sao?”

Cô nhún nhún vai: “Không có gì, chỉ là con muốn chuyển đến gần trường học, đi học cũng rất tiện, không phải ngày ngày bắt xe đi lại.”

“Ở nhà không phải cũng rất tốt sao? Việc gì phải tốn tiền ở ngoài?”

“ Chỗ con ở là nhà bạn thân, tình cảm rất tốt, lại thoải mái, cô ấy còn dành cho con một phòng trống nữa.” (Vô…..Ảnh…..4Các….https://qttp.wordpress.com/)

Chú Trương trìu mến nhìn cô, ôn hòa nói: “Hi vọng không phải vì quan hệ của chúng ta mà cháu phải chuyển ra ngoài.”

“Chú đừng lo, cháu chuyển ra không phải vì quan hệ của chú và mẹ, cháu đã có dự định này lâu rồi, có điều còn lo lắng mẹ cháu ở nhà một mình, nên chưa thể chuyển ra ngoài, bây giờ mẹ cháu có chú làm bạn, cháu rất yên tâm, vì vậy cháu mới có thể an tâm làm mọi việc, cháu đã báo trước với bạn rồi, tháng sau sẽ chuyển qua đó ở.”

Cô nhẹ nhàng bình tĩnh trả lời, dường như việc chuyển nhà với cô mà nói cũng chỉ giống việc đi học hàng ngày, nhưng đối với người đa cảm như mẹ cô, nghe vào mà một nỗi xót xa dâng lên:

“Con bảo chuyển là đã chuyển đi luôn, con bảo mẹ làm sao mà sống thiếu con được?” nói xong mà hốc mắt hoe đỏ, nước mắt cứ vậy mà tràn ra.

Ai da, cô biết là mẹ nhất định sẽ khóc mà.

“Mẹ, con chỉ là chuyển ra ngoài sống, cũng không phải là không gặp mặt bao giờ, ngày nghỉ con sẽ về nhà thăm mẹ mà.” Mẹ cô là người mau nước mắt, cô đã sớm đoán được phản ứng như vậy, nên tìm cơ hội, nhân lúc thiên thời địa lợi nhân hòa mới báo với mẹ.

“Nhưng là mẹ lo lắng cho con, từ bé đã do một tay mẹ khổ nhọc vất vả chăm sóc con trưởng thành…”

Hình như là con chăm lo cho mẹ nhiều hơn thì phải?

“Mẹ con ta không xa nhau bao giờ, nay con muốn chuyển đi, con bảo mẹ phải làm sao bây giờ?…

Làm sao ư? Không phải mẹ đã có chú Trương bên cạnh còn gì!

“Con vừa đi một lúc là mẹ đã như bị mất đi một phần thân thể…”

Ôi ôi ôi! Mẹ à, mẹ hẳn là đã xem kịch nhiều quá rồi.

Dù sao cô cũng quen với việc mẹ hay khóc lóc, thật không hiểu làm sao một người mẹ nội tâm tràn đầy cảm xúc thế lại có thể sinh ra một cô con gái lý trí như cô vậy.

Mẹ đã muốn khóc thì để mẹ khóc vậy. Dù sao khóc xong rồi, có vẫn là giữ ý định chuyển ra ngoài thôi, bây giờ tâm trí cô đang đầy ắp những kế hoạch phải thực hiện sau này.

Không có mẹ giận dỗi hay nói chuyện phiếm bên cạnh, cô có thể hưởng thụ những giây phút yên tĩnh. (Vô…..Ảnh…..Các5….https://qttp.wordpress.com/)

Tránh cho đang học được nửa bài lại bị mẹ nhao nhao lên là đói bụng, bắt cô đi nấu đồ ăn khuya cho mình.

Tránh cho đang khẩn trương chuẩn bị cho cuộc thi quan trọng, lại phải an ủi mẹ bị thất tình, mặc dù trước đấy cô đã nhắc nhở đối phương đó không đáng tin.

Trong lúc cô phải thu xếp thời gian để giặt quần áo, nấu nướng dọn dẹp nhà cửa, thì mẹ lại không biết tiết kiệm đồng tiền mình làm ra, càng tiêu xài nhiều, mẹ cô càng vui vẻ.

Chuyển ra ngoài đối với cô mà nói chính là trời cao biển rộng tự do thoải mái…

Thương thay cho chú Trương, giờ cháu giao mẹ cho chú đấy, rốt cuộc cũng trút được trọng trách làm “bảo mẫu” rồi.

Nơi ở mới là một căn hộ chung cư có ba phòng với hai phòng ngủ, tuy hơi cũ một chút nhưng chỉ cần dọn dẹp sạch sẽ là được, hơn nữa từ đó đến trường cũng chỉ mất mười phút đi bộ.

Dương Kỳ Kỳ chỉ mong có chỗ ở, lại có người bằng lòng cho cô thuê giá rẻ, trong lòng cô cảm kích vô cùng.

Theo như lời bạn chí cốt Tiểu Mẫn thì chú của cô là một người đi sau thời đại, cho nên trong phòng có một, hai thứ cổ kính lỗi thời, thì cũng là bình thường.

Dương Kỳ Kỳ không quan tâm đến lỗi thời hay không, nhưng cô bằng lòng sẽ giữ gìn thật tốt mỗi vật trong phòng, lau dọn để chúng luôn sạch sẽ khô ráo.

Ngày đầu chuyển đến nhà mới, đồ đạc của cô cũng không nhiều, gia tài của cô cũng chỉ có ba thùng giấy đựng sách vở, quần áo và đồ dùng cá nhân của bản thân.

“Kỳ Kỳ, thùng này để ở đâu?” (Vô…..Ảnh…..C6ác….https://qttp.wordpress.com/)

“Để ở phòng khách là được, cám ơn nha!”

Ba người bạn chí cốt của cô: A Trung, Tiểu Hòa cùng Tiểu Mẫn có lòng tốt giúp cô dọn nhà, trong đó một người mở cửa xe, một người chịu trách nhiệm khuân vác đồ đạc đến nơi ở mới.

Bốn người cùng nhau đem mấy thùng giấy bỏ xuống nền nhà, hiếu kỳ nhìn ngắm xung quanh.

“Hắc, còn có phòng trống không tớ ở cùng?”

“Ba phòng hai sảnh, thật tốt quá, sau này chúng ta rỗi rãi tụ tập ở đây chơi mạt chược được đó.” A Trung lém lỉnh cười nói với Tiểu Hòa, khiến cho Tiểu Mẫn cự nự.

“Không được, chú tớ sẽ không cho phép chơi mạt chược ở đây, chỗ này cũng không phải là nơi tụ tập bạn bè được.”

“Một người ở đây rất vắng vẻ, chúng tớ là quan tâm đến Kỳ Kỳ, đúng không Kỳ Kỳ?”

“Tớ ở một mình cảm thấy rất thoải mái.”

Kỳ Kỳ thờ ơ trả lời khiến cho Tiểu Mẫn cười phá lên.

“Người ta đâu cần mấy cậu con trai để ý, có tớ quan tâm đến cậu ấy là được rồi, đúng không Kỳ Kỳ?” Tiểu Mẫn giống như một cái kẹo cao su, bám lấy tay Kỳ Kỳ mà kéo.

A Trung, Tiểu Hòa cũng không kém cạnh, cũng bắt chước Tiểu Mẫn bám lấy Kỳ Kỳ, một người ôm lấy cánh tay, một người quấn quýt bên vai cô, cứ như vậy, cảm giác như bị ba con bạch tuộc biến mình xác ướp vậy.

“Oái, mấy cậu làm gì tớ vậy nè?”

“Kỳ Kỳ là của tớ.”

“ Của cậu mới lạ, của tớ mới đúng.”

“Không, là của tớ.”

“Các cậu coi mình là đồ chơi hả?”

“Kỳ Kỳ, người tớ thích nhất là cậu.”

“Đúng rồi, nhìn thấy cậu nhịn không được phải bám lấy đó”

“Tớ chẳng phải tuấn nam mỹ nữ gì, các cậu nhầm người rồi chăng?”

“Vừa nhìn thấy cậu đã biết ở cùng cậu rất thoải mái mà.”

Đối ba người bọn họ, Kỳ Kỳ như một chiếc nam châm, tự nhiên hấp dẫn mọi người, bởi vì Kỳ Kỳ rất biết cách quan tâm đến mọi người, chỉ cần có cô, mọi người sẽ được giúp đỡ rất nhiều, hơn nữa Kỳ Kỳ trưởng thành sớm hơn các cô nàng đồng trang lứa, trên người có phong thái trầm ổn đặc biệt, bọn họ chính là bị tính cách ấm áp, vững vàng này hấp dẫn.

Tiểu Mẫn không chỉ thích Kỳ Kỳ, mà còn sợ người khác cùng mình chia sẻ Kỳ Kỳ, nhất là hai cậu A Trung và Tiểu Hòa. (Vô…..Ả7nh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s