Ma kính 2.1


Má ơi—

Tên say rượu này không những kéo lấy chân cô, mà cả thân thể bốc mùi của gã ta còn muốn lại gần cô hơn nữa, đôi mắt hõm sâu đựng đầy tia máu trừng trừng nhìn cô, thoạt trông không khác gì ma quỷ đến đòi mạng.

“Buông ra!” cô hét chói tai.

“Natalie?”

“Anh đừng có lại gần! mau buông tôi ra!” Trời ạ, sức mạnh của gã thật là đáng sợ.

Gã bắt lấy cổ chân mảnh khảnh của cô kéo về phía mình, sau đó đè lên người cô, nâng khuôn mặt nhỏ nanh xem xét cẩn thận, báo hại cô mở to mắt hoảng sợ, trước mũi cô nồng nặc một mùi rượu.

“Natalie—”

“Natalie gì chứ? Không phải là tôi đâu!”

Tên này không phải mượn rượu làm loạn đó chứ? Không! Cô không cho phép!

Cô đem hết sức bình sinh, đá gã một cái thật mạnh, kết quả cũng thoát ra khỏi sự kiềm chế, trốn sang một bên hoảng sợ mở trừng mắt, tay vô thức nắm chặt cái ghế cảnh cáo:

“Anh, anh đừng lại đây, nếu không tôi sẽ không khách khí đấy!”

“Ừm…” anh ta đột nhiên mở miệng, trong cổ họng còn phát ra âm thanh ùng ục, dường như sắp phun ra cái gì, làm hại cô vội vàng giơ ghế lên tự vệ, không khỏi nuốt một ngụm khí lạnh.

Anh ta cúi xuống như muốn nôn, phản xạ thần kinh nhanh nhạy được dịp phát huy:

“Đừng có nôn! Đợi chút—đừng có nôn ngay!”

Đành hết cách, cô không thể trơ mắt nhìn người ta nôn ngay ra sàn nhà, trong chốc lát không thể tìm thấy đồ đựng, tình thế cấp bách, cô chủ động dắt tay anh ta vào phòng tắm. Làm ơn đi, muốn nôn thì phải nôn vào bồn cầu chứ!

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, khi cô kéo được anh ta đến bồn cầu cũng vừa đúng lúc, may mà anh ta không nôn ra ngoài.

Phù! Cô thở dài nhẹ nhõm, tốt rồi, anh ngoan ngoãn ôm bồn cầu mà phun nhé.

Thừa dịp anh ôm bồn cầu phun như điên, cô ra khỏi phòng tắm trở về phòng ngủ, tiếp tục xem xét tấm gương kia.

Cô cầm lấy gương, sờ sờ bên trái, sờ sờ bên phải, thầm nghĩ chắc chắn có cơ quan gì đó mở ra thông đạo, trong lòng băn khoăn không biết có nên kêu gọi ma quái gì đó đến mở thử xem sao hay không?

“Ô ô ô—”(Vô…..Ảnh…..15Các….https://qttp.wordpress.com/)

Tiếng khóc của anh ta truyền ra từ phòng tắm, làm cô ngây cả người, kinh ngạc quay đầu lại.

“Natalie ~~ ô ô ô ~~”

Dương Kỳ Kỳ tò mò thập thò đi đến, cẩn thận, lén lút đến bên phòng tắm, nhìn ngó vào trong.

Anh ta cứ như vậy cuộn mình lại trong phòng tắm, bộ dạng rất chật vật, quần áo trên người còn dính sản phẩm do đợt nôn vừa rồi, nước mắt đầy mặt, làm cho cô không khỏi ngây ngốc đứng yên một chỗ, ngơ ngác nhìn anh.

Anh khóc như một đứa trẻ, rất thương tâm, ngay cả trong không khí đều nồng đậm nỗi ưu thương, kéo theo cô cũng buồn lây, nhịn không được tiến đến bên anh

Cô chưa từng gặp một người con trai khóc đến bi thương như vậy, biết là vô duyên, nhưng bộ dáng của anh cô đơn, rất cô đơn, như thể bị thế giới vứt bỏ lại nơi tối tăm này.

Nếu bản thân mình còn tránh xa, không quan tâm tới anh thì không hiểu nổi anh còn đến thế nào nữa, là vừa ngủ vừa khóc? Hay luẩn quẩn trong ý nghĩ tự sát?

Ý nghĩ đó làm lòng cô thật bất an.

Ai da… không được rồi, nếu anh ta có ý nghĩ tự sát thật, thì chắc chắn lương tâm cô sẽ bất an không thôi, tuy anh và cô vốn không quen biết, cô cũng không có nghĩa vụ phải chăm sóc anh, hơn nữa cô bỏ đi cũng chẳng ai biết, nhưng trái tim thiện lương làm cho cô không thể mặc kệ anh được.

Cô đột nhiên nảy sinh ý nghĩ, vận mệnh đã đem cô đến này, chắc hẳn có nguyên nhân nào đó.

Nhìn bộ dạng thê thảm của anh ta, cô nghĩ rằng cho dù phải đi, cũng nên an bài cho anh ta thật tốt cũng không phiền hà gì.

Cô là người không có sở trường gì, chỉ là biết cách quan tâm tới mọi người, không phải cô khoe khoang, nhưng từng có chú cún gầy đến da bọc xương, bị lạc chủ thật đáng thương, nhờ cô kiên nhẫn chăm sóc trong một thời gian dài mà cuối cùng thành công, lại gặp được cô cún xinh đẹp, đồng thời tìm được một chủ nhân tốt cho chú.

Tuy rằng người này không phải là chú cún bị lạc nhưng bộ dạng anh ta bây giờ cũng không khác là mấy, nếu có gặp chính là có duyên, được rồi, quyết định chiếu cố anh ta một chút.

Giống như trước đây cô từng chăm sóc người mẹ hay mượn rượu giải sầu của mình, cô rất tự nhiên cởi bộ quần áo dơ bẩn của anh ra, muốn giúp anh vệ sinh thân thể, nhưng gian phòng tắm này so với anh lại càng bẩn, bồn rửa mặt hơi nhỏ, vòi nước cũng không ra vòi nước, có nói sao thì, đồ vật trong nhà của người này đều chẳng có chút gì giống với ở Đài Loan cả, ngay cả khăn mặt cũng không khác gì giẻ lau, làm sao mà dùng được.

Về sau cô tìm thấy một chiếc áo làm bằng vải bông, liền lấy tạm làm khăn mặt, vắt khô chiếc áo, cô lau sạch hai bên miệng và những vết bẩn trên người bị dính vào khi nãy, sau đó kéo anh ra khỏi phòng tắm.

Người này một mặt thì khóc, một mặt chẳng rõ nói nhăng nói cuội cái gì, tuy không biết vì sao anh ta khóc thương tâm như vậy, nhưng anh ta say rượu chắc chắn có liên quan đến nguyên nhân này.

Được rồi, cô có thể làm người tốt, ngoại trừ bộ phận trọng yếu trên người anh, cô lau cả người anh một lần, rồi mới dìu anh lên trên giường, đắp chăn cẩn thận, sau đó lại đi đến phòng tắm giặt sạch quần áo của anh, thuận tay dọn dẹp phòng tắm thật sạch sẽ.

May là trong phòng không còn người nào khác, nếu không thật sự cô không biết giải thích tại sao mình xuất hiện trong căn hộ này.

Mọi việc xong xuôi trong chốc lát, cô lại gần bên giường, xem ra anh ta cũng không còn khóc nữa, hơn nữa có vẻ ngủ rất ngon, cô cũng nhẹ lòng, sau đó đi đến chỗ tấm kính, bây giờ cũng có thời gian xem xét kỹ lưỡng tấm gương.

Nếu cô có thể đi qua gương đến nơi này, ắt hẳn cũng có thể đi qua gương lần nữa để trở về.

Cô thử đem hai tay đặt trên mặt gương, bình tĩnh lớn tiếng khẩn cẩu…

“Ma kính ơi Ma kính, làm phiền ngài đưa tôi về nhà được không?”

Cô mỉm cười tỏ vẻ thân mật với chiếc gương, hi vọng nó có thể trả lời, nhưng trên gương không xuất hiện mặt người, cũng không hề nói chuyện, rốt cuộc cũng chỉ là một chiếc gương.

Được rồi, phương pháp của Công chúa Bạch Tuyết không được ta thử phương pháp của Alibaba xem thế nào?

“Vừng ơi mở ra.”

Đợi một lúc lâu sau cũng không thấy có gì thay đổi, gương vẫn là gương, ngay cả một chút động tĩnh cũng không có.

Được, ta lại dùng cách khác, thử xem phương pháp của Aladin—

Cô đem gương lau chùi đến sáng loáng, không còn một hạt bụi, lại gần nói: “Thương lượng vậy đi, ta lau chùi ngươi sạch sẽ như mới, ngươi làm ơn đưa ta về nhà được không?”

Gương cũng không vì cô lau chùi mà hiện ra mặt người, cũng không xảy ra một kỳ tích gì, chỉ có khuôn mặt cô đang cười ngây ngô, sau đó nụ cười tắt hẳn.

“Này, đừng có được đằng chân lên đằng đầu, ngươi đem ta đến đây, cũng nhất định đưa ta về nhà được.”

Gương vẫn như cũ không có một chút động tĩnh, làm cô rất nóng lòng, không lẽ cô sẽ bị nhốt ở nơi quỷ quái này suốt đời sao? Sống cùng phòng với một người tối ngày say rượu, không biết khi tỉnh lại có bị anh ta tiền dâm hậu sát hay không nữa đây?

Không được, cô nhất định phải trở về.

“Ngươi hơi bị quá đáng rồi đó, ta lau chùi ngươi sạch sẽ tinh tươm, ngươi lại lấy oán trả ân, đưa ta tới nơi quỷ quái này, rốt cuộc là có ý định gì hử?”

Dương Kỳ Kỳ vừa bực bội, vừa sợ hãi, đi đi lại lại trước gương, ngay cả đằng sau tấm gương cô đều xem qua, chắc chắn đây không phải một giấc mơ, nếu cô không thể quay về, cô phải làm sao bây giờ?

Nghĩ đến đây, cô không khỏi cấp bách đến mức phát khóc, ngay cả sự điềm tĩnh thường ngày đều mất đi.

Nhưng vào lúc này, cô chú ý tới một khung ảnh trên bàn trà, bởi vì phòng quá tối, cô không nhìn rõ lắm, nhất thời tò mò cầm khung ảnh lên, nhìn kỹ khuôn mặt trong đó.

Vừa nhìn qua, cô không ngừng chớp mắt, nghi ngờ chính mình liệu có nhìn nhầm hay không?

Ảnh chụp một người con trai mà dù chỉ liếc qua cô cũng không thể nhận nhầm, vẻ mặt ấy, ánh mắt ấy, lại còn nụ cười ấy, đều làm cô nghẹn họng, nhìn trân trối nửa ngày nói không thành lời.

Cô trừng mắt nhìn ảnh chụp, rồi nhìn qua người đang nằm trên giường, không tự chủ thốt lên thành tiếng. “Ôi trời ơi, làm sao có thể! Anh là Hứa Kiệt Lộ đấy ư?”

Cô vừa sợ lại vừa nghi ngờ, chẳng lẽ người say rượu này chính là người cô yêu đơn phương bấy lâu nay Hứa Kiệt Lộ?

Cô muốn kiểm chứng một chút, bước tới cẩn thận so sánh với người trên giường, tuy rằng đầu tóc của anh rối bù, cằm thì đầy những râu, đôi mắt đen cộng thêm vẻ mặt tiều tụy, nhưng vẫn có thể nhận ra anh ta chính là Hứa Kiệt Lộ.

“Trời ơi, là anh thật sao?” cô không thể tưởng tượng được ảnh người cô quý trọng để trong ví da lại xuất hiện rõ ràng trước mặt cô.

Bởi vì quá kinh ngạc, cô vô thức lùi về phía sau, không phát hiện ra tấm gương sau lưng đang biến hóa, từ mặt gương phát ra luồng ánh sáng quỷ dị, biến thành những gợn sóng mềm mại, mà cô không ngừng lùi về phía sau, vừa vặn đụng phải mặt gương.

Hô nhỏ một tiếng, cô ngã vào trong gương, cảm giác như xuyên qua một lớp thạch hoa quả mềm mại, đem cô đến mặt kia của tấm gương.

Đau quá!

Dương Kỳ Kỳ xoa xoa cái mông, kinh ngạc nhìn bốn phía, đây là phòng ngủ cô vừa quét dọn, mà sắc trời ngoài cửa sổ lại là ban ngày.

Cảm ơn trời đất, cô đã trở lại.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s