Ma kính 6.2


A…… Cô nhịn không được len lén ngáp một cái, cố gắng mở to mắt chịu đựng, nhưng chịu đựng càng lâu lại càng không ổn, cuối cùng cô thật sự chịu không nổi, vì vậy lặng lẽ kéo kéo vạt áo Kiệt Lộ, khuôn mặt tuấn lãng quay lại nhìn cô.

“Thực sự xin lỗi, em có việc cần đi trước.” Cô dùng tiếng Trung thấp giọng nói.

“Em phải về sao?”

“Vâng.” Cô gật đầu.

“Như vậy sao được, em vừa mới đến mà.”

“Cám ơn ngươi anh đã mời em, nhưng em thật sự có việc phải đi rồi.” Nếu không đi, cô sợ chính mình không chịu nổi mà ngủ gục mất.

Bởi múi giờ khác nhau, làm cho cô rất rất buồn ngủ, nhưng vẫn cố chịu đựng, còn vụng trộm ngáp to một cái, hành động này thu hút sự chú ý của Kiệt Lộ.

Bàn tay nhẹ nhàng đặt lên cằm cô, hai hang lông mày nhíu lại. “Em ổn chứ, hình như em rất mệt thì phải?”

Cô cười khổ. “Thực ra là, em đang rất buồn ngủ, em sợ nếu không đi, đến lúc đó chịu không nổi, sẽ làm cho anh bị mất mặt.”

Kiệt Lộ nhìn cô một hồi lâu, giống như đang suy nghĩ sâu xa cái gì, sau đó mở miệng nói với cô: “Được rồi, anh đưa em về.”

Cô liền phản đối. “Không cần, em tự về là được rồi.”

“Không được, anh làm sao có thể để em đi về một mình được? Ban đêm ở New York này, có một số đoạn đường rất nguy hiểm với con gái đi một mình.”

“Anh không thể đi được, đêm nay chính là cánh cửa quan trọng trong sự nghiệp của anh, trăm ngàn lần đừng để gián đoạn kế hoạch của anh. Yên tâm, em là người không dễ đối phó, bằng không anh thử nghĩ lại, em làm sao có thể đến được đây.” Rất đơn giản, xuyên qua gương là về đến nhà.

“Không được, em đợi chút, anh nói với bọn họ một tiếng.” Ngay khi anh quay đầu định nói với Johnny, cô vội vàng kéo anh lại.

“Thôi, em ở lại cùng anh, anh đừng nói.”

“Em không cần miễn cưỡng, anh sẽ đưa em về ngay lập tức.”

“Em không hề miễn cưỡng, em không đi nữa.”

Anh xem xét kỹ biểu cảm trên gương mặt cô. “Thật chứ?”

“Là thật.” để làm anh yên lòng, cô tặng anh một nụ cười thật tươi.

“Được rồi.”

Cuối cùng cũng làm anh an tâm, nếu Kiệt Lộ vì cô mà rời đi trước, cô nhất định sẽ rất áy náy, bởi theo lời Johnny nói, tham dự dạ tiệc đêm nay sẽ giúp ích cho sự nghiệp của Kiệt Lộ rất nhiều, cô không muốn vì chút chuyện riêng mà ảnh hưởng đến anh.

Tuy vậy, cô cũng có biện pháp riêng, nếu không thể đường đường chính chính mà đi, cô đành lén lút rời đi.

“Ngại quá, em vào phòng vệ sinh một lát.”

Kiệt Lộ gật đầu đồng ý, “Đi nhanh về nhanh.”

Cô rốt cục cũng có thể thuận lợi rời đi, làm bộ đi về hướng phòng vệ sinh, kỳ thật mục đích của cô là lên gian phòng ngủ trên lầu hai.

Chưa tới phòng vệ sinh, Kỳ Kỳ liền rẽ hướng khác, lẫn vào trong đám người, lén lút đi lên lầu, cô nhớ rõ hình như là gian phòng thứ hai của hành lang.

Đến khi cô định bước tới mở cửa phòng, còn chưa động đến tay cầm, cánh tay lại đột nhiên bị một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy, làm cô kinh ngạc quay đầu lại.

Thật không ngờ, người đang bắt lấy tay của cô chính là Kiệt Lộ.

“Em định đi đâu?” Đôi mắt anh nhìn chằm chằm cô, làm cô một phen hốt hoảng.

“Đi vệ sinh.”

“Phòng vệ sinh ở dưới lầu.”

“Em biết, nhưng đang có người dùng, em chờ không nổi, cần dùng gấp.”

Kiệt Lộ nhìn cô, biểu hiện và lời nói của cô làm anh bán tín bán nghi, cô vốn nghĩ Kiệt Lộ đang cùng người khác nói chuyện, sẽ không chú ý tới cô, không thể tưởng được anh lại luôn luôn để ý, hơn nữa ánh mắt anh đang nhìn cô chứa đầy nghi ngờ.

“Có vấn đề gì sao?” Cô giả vờ không biết hỏi anh.

“Em sẽ không đột nhiên biến mất đấy chứ?”

A, đoán đúng rồi, người này cũng rất thông minh.

“Đương nhiên là không, em chỉ muốn vào phòng vệ sinh thôi mà.”

Có thật không? Anh vô cùng nghi ngờ.

“Phòng vệ sinh ở cuối hành lang lầu hai.”

“A, thật sao? Sao anh biết hay vậy?”

“Trên đó có ghi.” Anh chỉ chỉ lên bức tường, trên đó có một bảng hướng dẫn, chỉ lối đi đến phòng vệ sinh, làm cho cô không còn một cơ hội nào tẩu thoát, đành phải miễn cưỡng đi về cuối hành lang.

Đến trước cửa phòng vệ sinh, cô quay đầu nhìn lại Kiệt Lộ, anh vẫn đi theo cô như trước, hơn nữa lại dựa vào bức tường hành lang chờ cô, bộ dạng như thể không có ý định đi trước.

“Anh không cần chờ em đâu.”

“Không vấn đề gì, anh chờ em.” Anh mỉm cười, trong mắt ánh lên một tia bướng bỉnh, anh không tin cô đơn giản là đến phòng vệ sinh.

 Anh hiểu rõ cô đến và đi không để lại chút manh mối, nhưng anh vẫn thắc mắc cô đến đây bằng cách nào? Trong buổi dạ tiệc, những người con gái châu Á cũng không nhiều, mà hầu hết đều đến cùng bạn trai, một người con gái châu Á tham dự dạ tiệc một mình như cô, bảo vệ cửa hẳn là sẽ có ấn tượng, nhưng người bảo vệ lại nói không thấy qua, tuy vậy anh lại phát hiện cô đang ăn món điểm tâm ngọt ở dạ tiệc, vì sao cô có thể thần thông quảng đại đến vậy? Anh thật sự tò mò đến chết, mà mọi sự hiếu kỳ của anh đều hiện rõ trên khuôn mặt, Kỳ Kỳ không phải ngu ngốc, đương nhiên nhìn ra được.

Cô không muốn để cho Hứa Kiệt Lộ biết cô đến và đi như thế nào, về ma kính thần kỳ, cô sở dĩ không nói ra, là vì cô cảm thấy không thể tùy tiện tiết lộ cho người khác biết. Tại sao lại có ý nghĩ như vậy, chính cô cũng không biết phải nói thế nào, chỉ có thể nói đây là một loại trực giác, trực giác nói cho cô biết, không phải vạn bất đắc dĩ, không thể tiết lộ bí mật về ma kính.

Bắt buộc không còn cách nào khác, cô đành phải vào phòng vệ sinh, nghĩ rằng chắc hẳn trong đó cũng có gương, không biết chừng có thể xuyên qua được?

Nhưng là, cô ngay cả cơ hội để thử cũng không có, bởi phòng vệ sinh này rất lớn, thiết kế chia làm hai phần, vừa vào cửa chính là khu đặt gương, có không ít người đang trang điểm lại, một khu khác mới là nơi đặt các gian phòng vệ sinh.

Cô ảo não đứng ở khu đặt gương, nhìn mấy người phụ nữ da trắng đang đứng nói chuyện với nhau, bộ dạng có vẻ không định đi ngay, hơn nữa không ngừng có người bước vào, căn bản cô không có cơ hội thử nghiệm. (Vô…..12Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Bất đắc dĩ, cô đành phải bỏ ý định về nhà qua phòng vệ sinh, đến khi cô đi ra, quả nhiên Kiệt Lộ vẫn còn chờ bên ngoài, hơn nữa khóe môi phảng phất nét cười, lấy ánh mắt vui vẻ nhìn cô.

“Xong rồi sao?”

“Vâng.”

Kiệt Lộ đưa cánh tay ra để cô khoác, cô lại chọn lướt qua anh. “Em có thể tự tìm được đường.”

Phải nghĩ biện pháp tách Kiệt Lộ ra mới được, cô cũng không tin Kiệt Lộ có thể theo cô suốt, đợi đến khi tìm được cơ hội, cô nhất định phải lén đi vào phòng ngủ.

Khuôn mặt tuấn tú tiến đến bên cô. “Em trông rất mệt mỏi rồi, đê anh đưa em về nghỉ ngơi, đừng khách sáo.”

“Em không mệt.” (Vô70…..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Thật không? Đừng cố chịu đựng, em nhìn qua rất giống như đang buồn ngủ.”

Cô chỉ buồn ngủ thôi, bộ não của cô nhanh chóng không thể tập trung như trước, mí mắt nặng trĩu đòi mạng, cô thật sự rất rất muốn ngủ nha!

Không được, cô thật sự cần nghỉ ngơi một chút, vì thế cô đi đến khu đặt sô pha, vừa vặn có cái không ai ngồi, cô liền ngồi xuống.

“Em có khỏe không?”

“Anh làm việc của anh đi, em ngồi đây nghỉ một lát.”

“Anh ở cùng em.” Nói xong anh cũng thoải mái ngồi xuống, vẻ mặt cười cười nhìn cô, làm cô nhíu mày.

“Anh không có việc cần làm sao? Đừng quên anh phải gặp rất nhiều người.”

“Những ai cần gặp anh cũng đã gặp qua, bây giờ anh muốn ở bên em.”

Ở bên em? Là giám sát thì đúng hơn?

Ghét thật, anh vẫn kiên quyết đi theo, bảo cô làm sao đi được?

Buồn ngủ quá đi mất, mi mắt nặng trĩu, hơn nữa trước đấy cô uống không ít rượu cocktail, làm cho cô chống chịu không nổi, hơn nữa ghế sô pha thật êm ái nha, ngồi xuống thì mới biết, chỉ muốn nằm ngay xuống đi tìm Chu Công.

Có bồi bàn đi qua, anh đưa tay cầm lấy một ly cocktail.

“Em có muốn một ly không—” Lời nói dừng lại, anh kinh ngạc nhìn cô gái nhỏ bé bên cạnh, đôi mắt của cô đã nhắm lại, hơn nữa lại ngồi ngủ như vậy, thân mình ngả ngả nghiêng nghiêng, nhìn thấy người cô sắp đổ về trước, may mắn anh nhanh tay, kịp thời ôm lấy bả vai, kéo thân hình ngả nghiêng sắp đổ của cô vào lòng mình.

“Kỳ Kỳ?”

Cô mở choàng mắt, nhìn anh.

 “Cái gì?”

“Em vừa rồi đang ngủ sao.”

“Đâu có.”

Cô cố gắng mở to hai mắt, bộ dạng cố sống cố chết chống đỡ của cô, ngay cả anh nhìn cô cũng thấy khó chịu, bất quá nếu không tính điểm đó, đôi mắt mở to lại hiện lên một lớp sương mù, bộ dạng mê man ngả nghiêng sắp đổ, làm anh cảm thấy buồn cười.

Thật không hiểu được cô sao có thể ngủ như vậy, bây giờ còn chưa đến chín giờ tối, cô đã lao đao như vậy, nếu ở đây thêm chút nữa, cô chắc chắn chịu không nổi.

“Đi thôi, anh đưa em về.”

Anh tự ý quyết định đưa cô về, ôm lấy vai cô đi về phía cửa ra vào, vẫy một chiếc taxi, nhẹ nhàng đưa cô vào, rồi ngồi vào cạnh cô.

“Xin hỏi anh muốn đi đâu?” Người tài xế hỏi.

Kiệt Lộ đang định hỏi nhà cô ở nơi nào, vừa quay sang bên cạnh đã thấy cô đã ngủ say, anh định đánh thức cô dậy, nhưng lời nói chưa ra khỏi miệng, anh đã đánh mất ý niệm trong đầu, khóe môi nhếch lên nụ cười, quay đầu lại nói địa chỉ với người tài xế.

Kỳ Kỳ đã sớm đi gặp Chu Công, say giấc trong vòng tay anh.

******

Cô ngủ ngon lành, rất quen thuộc, nằm trên giường êm ái như vậy thật dễ chịu, một chút cũng không nghĩ tới đây có phải giường mình hay không.

Kỳ lạ thật, giường của mình từ lúc nào trở nên thoải mái đến vậy?

Cô mở dần đôi mắt còn lim dim buồn ngủ, hình ảnh mờ mờ dần chuyển thành rõ ràng, căn phòng này rất quen thuộc, nhưng là, nơi này không phải gian phòng của cô.

Kỳ Kỳ định ngồi dậy, lại phát hiện một cái cánh tay gác ngang qua người cô, không khỏi ngẩn ra, cô trợn tròn mắt, nhìn Kiệt Lộ đang ngủ bên cạnh.

Trái tim cô nhảy lên một cái, ngơ ngác nhìn khuôn mặt anh đang ngủ say, trên người anh còn mặc lễ phục tối hôm qua đi tham dự dạ hội, mà bộ váy trên người cô cũng không thay ra, chứng tỏ bọn họ chỉ đơn giản là ngủ trên giường, cũng không hề làm chuyện gì.

Cô sợ phá vỡ giấc ngủ của anh, nên cô không động đậy thêm, mà nhẹ nhàng nằm xuống như cũ, lẳng lặng nhìn ngắm khuôn mặt đang ngủ say của anh.

Cô cảm thấy trong những người từng gặp, Kiệt Lộ là người ưu tú nhất, hàng lông mi thật dài, sống mũi cao thẳng, lông mày sậm màu, khuôn mặt góc cạnh, chỉ khi anh ngủ say, cô mới không ngại ngùng quan sát anh.

Anh tốt hơn rất nhiều so với thời gian trước kia, ít nhất không còn tiều tụy, bởi được cô chăm sóc, mặt anh đã tròn hơn một chút, nghĩ đến đây, khóe môi cô không khỏi lộ ra một nụ cười đắc ý.

Đây là điều đương nhiên, cô giỏi nhất là chăm sóc người khác, một khi đã được cô chiếu cố qua, đều được chăm sóc không công mà mập mạp, sạch sẽ lên hẳn.

Mà khi cô đang vui vẻ đắc ý, đôi mắt vốn dĩ đang nhắm đột nhiên mở to, con ngươi đen sáng lên bao trùm lấy cô.

Đôi môi tươi cười trở nên cứng đơ, vốn không nghĩ đến anh đột nhiên tỉnh, hại cô không kịp tránh đi, cảm thấy nóng hết mặt, đành ngại ngùng chào hỏi.

“Anh tỉnh rồi?”

Kiệt Lộ cười với cô. “Thật ra lúc em vừa động đậy, anh đã tỉnh rồi.”

Cô đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó bỗng nhiên hiểu ra, không phải ý nói anh biết cô nhìn lén anh đó chứ? Trong lòng thầm than một tiếng, cô ngồi dậy tránh ánh mắt anh, đột nhiên nhớ ra đây lần đầu tiên hai người bọn họ ở chung với nhau, tim chợt đập kịch liệt.

Cô quay đầu nhìn anh, phát hiện ra anh cũng đang ngồi, còn lộ ra nụ cười mê hoặc người khác, đôi tuấn mâu sâu thẳm nhìn cô, dường như phát ra những tia điện.

Cô tự nhủ bản thân trăm ngàn lần phải bình tĩnh, đừng có thất thần như vậy, ho khan mấy cái, định nói vài câu phá vỡ không khí trầm mặc đầy ám muội này.

“Tối hôm qua là anh ôm em lên giường sao?” Bởi cô chỉ nhớ bản thân bước lên xe, sau đó cái gì cũng không có chút ấn tượng.

“Em ngủ thật sự rất say, anh bế em từ khi rời xe đến lúc đặt xuống giường, em cũng chưa tỉnh lại lần nào.”

Cô cúi đầu, hai tay nắm chặt lấy chăn, sau đó ngượng ngùng nói: “Cám ơn anh, em… em muốn về nhà.”

Đến khi cô định bước xuống giường, lại phát hiện ra thắt lưng đang bị anh ôm, quay đầu lại gặp phải đôi mắt thâm sâu đẹp mê hoặc, làm tim đập mạnh đến nỗi đụng phải lồng ngực.

“Anh có việc muốn hỏi em.” Anh ngừng lại một chút, cúi đầu, cũng không mất đi sức hút, khi anh mở miệng, hơi thở cũng phất ở trên mặt cô, nhắc nhở cô giờ phút này hai người thân mật đến nhường nào, làm cho cô không còn cách nào khác, đành phải ngước lên lần nữa đón nhận ánh mắt của anh.

“Chuyện gì?”

“Anh từng gặp một giấc mơ rất kỳ quái.”

Cô nghi hoặc, tò mò hỏi: “Anh mơ thấy gì?”

“Anh từng mơ khi mình đang khóc rất thương tâm, có một người con gái ôm lấy anh, vuốt ve mái tóc anh, lại còn an ủi anh.”

Không thể tưởng tượng được điều anh hỏi lại là chuyện này? Má ơi, anh làm sao có thể nhớ rõ vậy?

“Thật vậy sao? Giấc mơ này có gì kỳ lạ đâu?” Cô không tự chủ được tránh ánh mắt của anh, cô cố ý lảng tránh ngược lại làm cho đôi mắt đen hơi khép lại.

“Anh được người con gái ấy ôm trong lòng, được cô an ủi, bởi vì cô ấy rất dịu dàng, cuối cùng anh nhịn không được hôn môi cô ấy.” Khi anh nói như vậy, đôi mắt thủy chung nhìn chằm chằm cô, cánh tay vẫn ôm lấy thắt lưng của cô như trước, ánh mắt thâm trầm không bỏ sót bất kỳ phản ứng nhỏ nào trên mặt cô.

“Sau đó, anh ôm lấy người con gái ấy, cùng cô quan hệ thân mật.”

Anh vừa nói, vừa tới gần cô hơn, hơi thở phảng phất bên tai cô, làm cho cô nhột nhột muốn tránh khỏi anh, lại bị cánh tay anh kiềm chế lại, làm cho cô không thể không sát với anh như vậy.

“Anh nói với em chuyện này làm gì?”

“Vì cảnh trong mơ rất chân thực, làm anh nghi ngờ nó là thật.”

Cô một chút cũng không dám nói ra, bởi vì chột dạ, vẫn là cảm thấy chính mình chiếm tiện nghi của anh, vì thế cô bất chấp tất cả giả ngu.

“Ai biết được? Cho dù nằm mơ, cũng không phải em là được.”

Bàn tay lớn nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào chính mình, ánh mắt nóng rực nhìn thẳng này khuôn mặt nhỏ nhắn đầy khả nghi kia, chắc như đinh đóng cột vạch trần cô.

“Người con gái đó là em, có đúng không?”

“Không phải.”

Anh nhướng cao mày, trả lời quá nhanh ngược lại càng làm cho người khác nghi ngờ, ánh mắt một chút cũng không buông tha cô.

“Nếu không phải là em, vì sao em khẩn trương đến vậy?”

“Em không có.”

“Nếu không có, cơ thể em sao trở nên cứng ngắc như vậy ? Theo như phản ứng của em, anh có thể khẳng định người đó là em! Kỳ Kỳ, đêm hôm đó người anh ôm là em, có đúng không?”

Hiện tại không chỉ mặt đỏ mà cả người cô đều nóng ran lên, biểu tình cứng ngắc không phải nói điêu, Hứa Kiệt Lộ có thể chắc chắn trăm phần trăm.

“Vì sao không nói cho anh biết?”

“Nói cho anh cái gì?”

“Còn giả vờ sao? Nếu em tiếp tục lẩn tránh không nói, anh sẽ có biện pháp khác làm em thành thật thừa nhận.” Khi anh nói như vậy, cánh tay đặt bên hông còn cố ý siết chặt, nếu mà cô không nói, cũng đừng mong thoát khỏi vòng ôm của anh.

Chuyện tới nước này, Kỳ Kỳ biết cho dù cố giấu giếm cũng không còn ý nghĩa gì nữa, đành dùng vẻ mặt vô tội nhận lỗi.

“Em biết những người sống ở Mỹ rất phóng khoáng, đối với chuyện này sẽ không có gì đáng để lưu tâm.”

“Những cái đó không cần nhắc tới, mặc dù anh ở nước Mỹ, nhưng trong suy nghĩ vẫn là quan niệm của người châu Á.”

“Nhưng đêm đó anh uống say, em nghĩ rằng anh không nhớ rõ.”

“Hiện tại anh nhớ ra rồi.”

Cô nhịn không được rụt cổ lại. “Cái kia… anh trách em sao?”

Kiệt Lộ mang vẻ mặt không thể tin nổi.

“Trách em? anh làm sao có thể trách em được, phải nói là anh thật có lỗi với em mới đúng?!”

Cô cúi đầu. “Là em tự nguyện, anh không cần áy náy, em cũng không cần anh phải có trách nhiệm gì.” Cô thành thật nói, lúc ấy, cô rất thoải mái cùng anh, cũng biết anh bởi anh say rượu nhất thời kích động, nhận nhầm cô người khác, tuy nhiên cô không hề hối hận, bởi vì cô biết đây là lựa chọn của chính mình. (V75ô…..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

 Bàn tay lớn lại nâng cằm cô lên, thấp giọng nói một câu.

“Ngốc nghếch.”

Cái gì?

Khi cô vừa mở miệng định nói, nụ hôn nóng bỏng ngăn lại không cho cô nói thêm gì nữa.

Nhưng lúc này đây, anh hôn rất dịu dàng.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s