Ma kính 7.1


Nụ hôn bất chợt, làm tâm trí cô bị thiêu rụi đến nỗi không biết phải làm gì.

Lần đầu tiên, Kiệt Lộ uống rượu say mềm, không chút dịu dàng, lại vừa vặn là lần đầu tiên của cô, cho nên cả cuộc hành trình cô chỉ cảm thấy đau.

Nhưng lúc này đây, Kiệt Lộ rất tỉnh táo, ánh mắt trong suốt có thần, mỗi lời nói đều được suy nghĩ rõ ràng, không có rượu làm loạn tính, không có chút hồ đồ.

Điều này chứng tỏ, anh biết người mình hôn là Dương Kỳ Kỳ, không phải bất kỳ ai khác.

Trong lòng cô cảm thấy thật ngọt ngào, tuy vô cùng thẹn thùng vô cùng hồi hộp, nhưng cô không trốn tránh, mà là vụng về tiếp nhận nụ hôn của anh, tùy ý để anh dẫn dắt mình.

Cô bị anh áp chặt trên giường, mắt nhắm lại, mặt đỏ lên tim đập rộn ràng cảm nhận nụ hôn ngày càng vội vã, hơn nữa  như có dòng điện truyền qua, làm cả người cô lâng lâng, đầu môi dây dưa làm phát sinh những phản ứng hóa học, làm hồn vía cô bay lên mây, mà bàn tay anh vuốt ve thân thể cô qua làn váy mỏng, phát sinh một luồng điện chạy qua, khiến cho nhịp thở của cô bỗng dưng trở nên gấp gáp, mỗi một dây thần kinh đều run rẩy.

Anh thuần thục chủ động vừa vặn bù đắp cho sự ngây ngô của cô, đầu lưỡi tiến sâu vào miệng khiêu khích, cô bị khuất phục rất nhanh, đến khi cô hoàn hồn lại, bộ váy trên người đã nằm trên thảm cách xa cô ba mét, toàn thân không một mảnh vải bày ra trước mắt anh, mà anh, đang thưởng thức vẻ đẹp của thân thể cô.

“A! Đừng nhìn!” Cô vội vàng trốn vào trong chăn, xấu hổ đến mức không dám nhìn anh, nhưng không bao lâu, Kiệt Lộ cũng tiến vào đó, trần trụi như cô.

Cô cảm nhận được vòm ngực rắn chắc áp lên người cô, hơi nóng cơ thể anh căng tràn một sức sống mãnh liệt, cảm nhận hơi thở gấp gáp của anh bao trùm lấy toàn bộ cơ thể, dục hỏa như đang thiêu đốt cô.

Anh vuốt ve làm cô không tự chủ được mà khẽ phát ra tiếng, cô tham lam hưởng thụ ma lực thần kì của nụ hôn.

Kiệt Lộ nhận thấy cô chưa từng trải nghiệm qua, cho nên chậm rãi vuốt ve, anh hy vọng làm cho cô  gái Á Đông vừa đáng yêu lại thần bí này có được một kỉ niệm đẹp, xóa sạch ấn tượng lần trước mình uống say mà thô lỗ hành động.

Anh thích Kỳ Kỳ, cô làm cho anh rất vui vẻ, cũng chưa từng nghĩ tới ngoại trừ Natalie, anh còn có thể tiếp nhận một người con gái khác bước vào cuộc sống của mình.

Kỳ Kỳ không phải là một cô gái xinh đẹp, cũng không gợi cảm, nhưng cô vô cùng đặc biệt, ở cùng một chỗ với cô, tạo cho anh một cảm giác an tâm, có thể thoải mái với bản thân mình.

Nụ hôn của anh nhận được rất nhiều hồi báo, cô vô cùng nhạy cảm làm cho anh sung sướng, sự đáp trả vụng về tạo cho anh nhiều hứng thú, người con gái đáng yêu này kích thích anh càng lúc càng nhiệt tình. (Vô…..Ản213h…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Nụ hôn dịu dàng dần dần trở nên cuồng dã, anh ở trên người cô tận tình thăm dò, mà thân thể Kỳ Kỳ thật thơm ngọt, làm toàn thân anh như phát hỏa, tận tình phát tiết trên người cô, giải phóng cơ thể.

Kích tình qua đi, cả hai ôm nhau nằm trên giường, cùng hưởng thụ dư vị ngọt ngào, sau đó anh ngủ thiếp đi.

Khi anh tỉnh lại lần nữa, Kỳ Kỳ đã không thấy đâu, anh tìm cô khắp các phòng, phát hiện ra một mảnh giấy có chữ viết của cô để lại ở phòng khách.

Em về trước đây, cơm trưa trong nồi cơm điện vẫn còn nóng, nhớ kỹ đem tất cả đồ ăn ngon cùng ma pháp vào trong bụng, có thể đem lại cho anh cảm hứng cuồn cuộn không dứt.

Anh nhìn giấy nhắn của cô, sau đó bước tới phòng bếp, tò mò mở vung nồi ra, bên trong bay ra mùi cà ri, là một đĩa cơm gà cà ri thơm ngon.

Hứa Kiệt Lộ không khỏi cảm thấy kinh ngạc, thật thần kỳ! Cô rốt cuộc là đến và đi lúc nào? Chuẩn bị một đĩa cơm gà cà ri thơm ngào ngạt khi nào mà anh không biết?

Anh đậy vung lại, vội vàng chạy đi tắm rửa, đánh răng thật nhanh, sau đó hưởng thụ bữa cơm của người con gái vì anh mà chuẩn bị.

Vị cà ri hòa quyện với thịt gà, làm cho anh ăn  rất ngon miệng, đáng tiếc mình không cẩn thận ngủ say như chết, ngay cả khi Kỳ Kỳ chuồn êm đi cũng không biết, tuy vậy càng thể hiện Kỳ Kỳ thật thần bí, mà anh, vui vẻ hưởng thụ điều thần bí cô mang đến.

Anh há miệng ăn một miếng thịt gà cà ri,uhm… ngon thật! Đồ ăn cùng ma pháp đang lên men trong bụng anh, khóe môi không nhịn được mỉm cười thỏa mãn.

Chỉ cần có thời gian, Kỳ Kỳ sẽ đến thăm Kiệt Lộ, mà Kiệt Lộ cũng đã quen với một người bạn gái bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh mình.

Tuy rằng anh rất tò mò Kỳ Kỳ làm thế nào xuất hiện, tuy nhiên Kỳ Kỳ vẫn không tiết lộ bí mật của cô, mỗi lần hỏi về vấn đề này, sẽ gặp vẻ mặt nghiêm túc của Kỳ Kỳ nói với anh, nếu anh vẫn cố gắng tìm hiểu, cô sẽ không bao giờ đến đây nữa, bởi vậy anh đành phải tạm thời kiềm chế lòng hiếu kỳ lại, thật sự sợ Kỳ Kỳ không đến nữa.

Không hiểu vì sao, chỉ cần ở một chỗ với Kỳ Kỳ, anh sẽ cảm thấy rất an tâm, cảm giác thoải mái khi có cô bên cạnh thật khó nói thành lời.

Anh không dò xét bí mật của Kỳ Kỳ, còn có một nguyên nhân khác, anh càng ngày càng bận rộn, mỗi khi anh chú tâm tìm kiếm cảm hứng thiết kế trang phục, là anh không thể quan tâm đến bất kỳ việc nào khác.

Kỳ Kỳ ngoại trừ mỗi ngày chuẩn bị đồ ăn giùm anh, buổi tối còn phải “Ôi, no quá!” cùng anh, lúc bình thường, chỉ cần hết giờ lên lớp, làm xong mọi việc, là cô có thể đến bên Kiệt Lộ, khi anh Kiệt Lộ vẽ những bản thiết kế, cắt cắt may may, cô ngồi gần đấy học bài của mình.

Ở cùng Kiệt Lộ càng lâu, cô lại phát hiện một tính cách khác của anh.

Đừng nhìn anh tuấn tú lịch sự, tướng mạo xuất chúng, là ấn tượng đầu tiên của cô về Kiệt Lộ, là một thanh niên đau khổ đến tan nát cõi lòng, thực làm người khác cảm thông, sau đó Kiệt Lộ mời cô tham gia dạ tiệc, cô nghĩ anh là một thư sinh nhã nhặn hiểu lễ nghĩa, tính tình thoải mái dễ chịu, nhưng sau khi ở chung một thời gian, cô mới phát hiện người con trai này kỳ thật có khuyết điểm rất lớn.

Chính xác mà nói, Kiệt Lộ là người hành động theo cảm xúc.

Vào lúc tâm tình vui vẻ, sẽ ngọt ngào ôm cô, cùng nhau dạo quanh New York một chút, đến nhà hàng dùng cơm, giống như một thư sinh nhã nhặn lịch sự, nhưng khi tâm tình anh không tốt, sẽ nhìn thấy khuôn mặt âm trầm của anh, giống như người khác thiếu nợ anh vậy, bỗng nhiên hung hãn làm người khác phải nhượng bộ lui binh, ví dụ như hiện tại –

Kiệt Lộ ngồi trước bàn làm việc, khi anh đang chuyên tâm làm việc, cả người phát ra sát khí đừng nên lại gần.

Trên giấy chỉ có một vài nét bút phác thảo thiết kế,  bị anh dùng sức vo thành một khối, quăng ra xa, ngay sau đó lại tiếp tục vẽ, sau đó nữa lại bị vo viên thành một khối, không bao lâu, thượng sàn đều là phác thảo mà anh vứt bỏ.

Kỳ Kỳ có thói quen nhìn thấy bẩn sẽ dọn dẹp lại ngay, đương nhiên sẽ thu dọn, cô cầm thùng rác đi đến bên cạnh, ngồi xuống bắt đầu thu dọn.

“Em đang làm cái gì?”

“Em thu dọn rác.”

“Ai nói cái này là rác ?”

Cô ngước mắt lên, không ngờ cuối cùng lại gặp phải ánh nhìn đầy tức giận của anh, làm cô không khỏi giật mình.

Kiệt Lộ đang trừng mắt với cô, hơn nữa nét mặt rất lạnh.

Kỳ Kỳ trong lòng thắc mắc, không rõ mình đã làm sai cái gì làm anh không hài lòng?

“Mất cái này… Không phải anh muốn bỏ sao?”

“Anh có nói là muôn vứt đi sao?”

“Hơ…”

“Em tạm thời thu gọn chúng không được sao?”

Vẻ mặt gay gắt kia, cùng với lúc tâm tình thoải mái thường ngày thật khác xa vạn dặm, trước mặt cô anh  giống như một người khác, dường như tùy từng thời điểm sẽ có ánh lửa phát ra từ đôi mắt anh, giọng nói cảnh cáo tràn ngập giận dữ.

Kỳ Kỳ cầm trên tay mấy tờ giấy bị vo viên, chậm rãi thả xuống sàn nhà.

“Em xin lỗi.” Cô nhỏ giọng nói.

Kiệt Lộ quay đầu không để ý tới cô, cô đành phải lặng lẽ tránh xa, tạm thời không nên đụng đến anh.

Tuy cô từng nghe Johnny nói qua Kiệt Lộ là người có tính tình cổ quái, nhưng cô cũng nghĩ chỉ là nói đùa, bởi vì trước đó, ngoại trừ vấn đề say rượu, cô tuyệt nhiên không cảm thấy tính tình Kiệt Lộ có chút quái dị, hơn nữa sau đó Kiệt Lộ không còn tự chuốc say bản thân, toàn tâm toàn ý tập trung thiết kế trang phục, nhưng cô lại không biết rằng, chỉ khi đang thiết kế Kiệt Lộ mới thể hiện ra tính cách thực sự của mình.

Anh mà nói có mùi hôi thì có bấy nhiêu hôi, cả ngày anh chỉ ngồi một chỗ, khiến cho cô không dám tới gần anh trong vòng bán kính 5 mét, trong phòng tràn ngập một bầu không khí khiến người khác hít thở không thông, làm cho người ta ngay cả từng bước, từng bước đều phải thật cẩn thận, chỉ sợ động đến quả bom nổ chậm của anh.

Nhưng là, anh cũng thật nhiều phiền toái, cô không nghĩ qua là sẽ xảy ra –

“Ồn ào quá vậy.” (Vô…..80Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

Cô đang ở phòng bếp rửa bát đĩa, quay đầu nhìn vẻ mặt lạnh băng của Kiệt Lộ, không khỏi ngẩn ngơ.

“A… Vậy sao?”

“Tiếng nước ồn quá làm sao anh chịu được.”

Cô đầu tiên là giật mình, nhanh tay tắt ngay vòi nước đi, sau đó Kiệt Lộ mới xoay người bước đi, để mặc cô ngẩn ngơ ở phòng bếp.

Nhìn đống bát đĩa chưa được rửa sạch sẽ, không thể mở nước, trước mắt đành phải bỏ đó, tìm lúc thuận tiện rửa sạch lại.

Cô nghĩ rằng, chỉ cần không phát ra âm thanh là tốt rồi, sẽ không phiền nhiễu gì đến Kiệt Lộ, nhưng kỳ thật cho dù cô không làm gì, quả bom vẫn có cơ hội bùng nổ –

“Em làm cái gì thế này!”

Kiệt Lộ quát cô rất to, hại cô trong khoảng thời gian ngắn đứng đơ tại chỗ, á khẩu không trả lời được mà nhìn chằm chằm vẻ mặt phẫn nộ của Kiệt Lộ.

“Em sao? Em không có làm cái gì cả!”

“Vậy tại sao không thấy phẫn viết của anh đâu cả ? Không phải đã kêu em không cần thu dọn lại sao?”

“Em không động vào gì cả!”

“Thế thì tại sao không thấy nó đâu, anh rõ ràng đặt ở nơi này!” Anh tức giận lục lọi trên bàn làm việc. Trên thực tế, bởi anh yêu cầu yên tĩnh tuyệt đối, cho nên cô ngay cả dọn dẹp lại nhà cửa giùm anh cũng đều dừng lại, huống hồ là động vào cái gì mà phấn viết, cô căn bản không biết đó là cái gì.

Thấy anh gấp gáp như vậy, cô cũng bước lên tìm hộ anh, thật vất vả tìm trong hộp dụng cụ trên bàn làm việc, thoạt nhìn giống như phấn viết gì đó, cô nhặt lên tò mò hỏi.

“Là cái này sao?”

Kiệt Lộ ngẩng đầu, đầu tiên là sửng sốt, sau đó vừa lấy tay chỉ chỉ vừa hỏi: “Em tìm thấy ở đâu?”

Tay cô chỉ chỉ xuống phía dưới. “Trong hộp.” Cái này quá rõ ràng, có thể tìm thấy được ở đó một cách đơn giản.

Kiệt Lộ đầu tiên là trừng mắt nhìn cô một lúc lâu, sau đó không nói không rằng, lấy hoạt phấn viết trong tay của cô, đến một câu cảm ơn cũng không có, liền quay đầu đi về chỗ ngồi, không thèm để ý tới cô, lại vùi đầu vào công việc.

Khi làm việc, anh rất mẫn cảm với tiếng động, trở thành một phản xạ thần kinh, lại còn thường xuyên cau cau có có, Kỳ Kỳ xem như khá quen với tính cách đó, nếu là người con gái khác, đại khái sẽ bị tính tình của Kiệt Lộ dọa chạy mất dép, cho dù cô vô tình bị anh hiểu lầm mà tức giận, nhưng Kỳ Kỳ khác hẳn những cô gái khác, cô chẳng những không tức giận, mà còn hoàn toàn bao dung anh, bởi vì cô biết, Tuần lễ thời trang New York đối với Kiệt Lộ vô cùng quan trọng, huống hồ, có thể coi đây là một căn bệnh nho nhỏ mà thôi.

Nghiêm trọng hơn là, Kiệt Lộ không ăn không uống không ngủ nghỉ, chỉ biết vùi đầu vào công việc, dường như thiết kế thời  trang đối với anh là cả một thế giới, bất luận kẻ nào cũng không được phép quấy rầy đến anh, cho nên anh để bản thân mình làm việc đến đói quá mà bị đau dạ dày, khiến cho tính tình càng thêm nóng nảy, hơn nữa thường xuyên thức đêm làm cho tinh thần anh căng thẳng, thoạt nhìn cũng thấy cả người anh mệt mỏi vô lực, lúc này cô không thể không quản.

“Kiệt Lộ, anh nên ăn một chút gì đó!”

“Anh nói rồi trong lúc làm việc đừng có làm phiền anh!” Đôi mắt đen nghiêm trọng trừng lên khiến người ta cảm thấy anh vô cùng hung dữ, nhưng Kỳ Kỳ biết không thể mặc kệ anh thêm nữa.

“Cả ngày hôm nay anh cũng đã ăn bát cơm nào đâu, dạ dày anh bị hỏng hết mất thôi!”

“Anh đói tự biết đi ăn…A…!” Anh nhịn không được xoa xoa bụng.

“Anh xem, lại đau rồi kìa?”

“Không phải!”

Thật là một người bốc đồng, quả thực không thể nói lý với anh.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s