Ma kính 8.1


 “Tuần lễ thời trang xuân hạ New York sắp tới, những năm trước đều tổ chức trình diễn ở công viên 42 đường Brian, năm nay lại chuyển sang công viên trung tâm Lincoln, Tuần lễ thời trang New York là sự kiện thời trang lớn nhất trên toàn cầu, hấp dẫn các tạp chí và các kênh truyền hình khắp nơi trên thế giới đến đưa tin–”

Trên TV thường xuyên cập nhật những thông tin mới nhất từ  New York, lần này Tuần lễ thời trang New York diễn ra trong mười ngày, dường như mỗi kênh đều đưa tin về chủ đề này.

“Ôi, muốn đi xem quá.” Tiểu Mẫn nói, đối với người có hứng thú như cô, nhìn chăm chú không rời mắt khỏi những hình ảnh trên TV.

Một bên Tiểu Hòa đang thừa thãi chân tay nghe thấy, buông một câu vu vơ. “Muốn đi thì đi thôi.”

“Cậu muốn chết hả, vé máy bay rất đắt đó, hơn nữa để tới được các buổi trình diễn thời trang bắt buộc phải có thiệp mời.”

“Kêu chú của cậu đưa đi không phải rất tiện sao? Không phải chú của cậu sẽ có cách sao ?” A Trung hỏi.

“Chú của tớ là người lỗi thời, làm việc đến quên cả thời gian, hơn nữa cậu không hiểu rồi, tham dự tuần lễ thời trang này phải đi cùng bạn gái mới thú vị chứ.”

“Mặc mấy loại quần áo kỳ quái khoa trương đi tới đi lui, có cái gì mà đẹp ?”

“Lạ chưa, cái mũ kỳ quái kia, trông chẳng khác một tổ chim.”

Hai người Tiểu Hòa cùng A Trung chú tâm xoi mói những hình ảnh các cô người mẫu đi lại phát trên TV, lời nói vui đùa, một chút cũng không để ý có gì xuất sắc trong đó.

“Cậu không thể hiểu được, đó là một loại nghệ thuật.” Tiểu Mẫn lớn tiếng kháng nghị.

“Đội một cái tổ chim trên đầu lại kêu là nghệ thuật sao? Tớ mà treo hai quả trứng gà trước ngực, chắc chắn sẽ rất thịnh hành.”

Nói xong hai người nam sinh cười ha ha, Tiểu Mẫn vừa tức vừa buồn cười tay giơ lên muốn đánh bọn họ, hai người này rất đáng đánh đòn thật nặng.

Bọn họ bốn người ngồi trong một quán hồng trà, Kỳ Kỳ vừa  uống trà, ánh mắt lại chuyên chú theo dõi tin tức trên TV, trong lòng lặng lẽ mỉm cười.

Thật ra, so với Tiểu Mẫn cô lại càng hưng phấn, lại càng khẩn trương hơn, chỉ là không biểu hiện ra bên ngoài mà thôi.

Đối với những tin tức về thời trang tương tự như vậy, một chút hứng thú cô cũng không có, nhưng bây giờ không giống trước kia, tuần lễ thời trang New York  là tiêu điểm chú ý của cô, bởi có liên quan tới Kiệt Lộ, nên cô bắt đầu chú ý tới những tin tức về những trang phục đang thịnh hành. (Vô…..Ảnh…..Cá90c….https://qttp.wordpress.com/)

Cô yêu mến người con trai đang cố gắng thể hiện bản lĩnh ở Tuần lễ thời trang New York, nghĩ lại mấy tháng qua tuy rằng vất vả, nhưng cô thật cao hứng Kiệt Lộ đã thực hiện lời hứa của mình, không hề say rượu, cũng thề rằng sẽ vươn lên, trong tuần lễ thời trang sẽ phát huy toàn lực, kêu cô như thế nào có thể không căng thẳng.

“Hừ, các cậu không có hứng thú không liên quan, về sau kinh doanh có nhiều tiền, tớ muốn cùng Kỳ Kỳ tham gia tuần lễ thời trang New York.”

“Kỳ Kỳ cậu ấy không có hứng thú đâu.”

“Không, tớ rất thích.”

Kỳ Kỳ cười cười trả lời, khiến cho bọn họ ngạc nhiên hết sức, bao gồm cả Tiểu Mẫn; Cô tuy có nói muốn Kỳ Kỳ đi cùng, nhưng chẳng qua cũng chỉ là nói đùa, bởi cô biết Kỳ Kỳ không có hứng thú với thời trang.

“Hả? cậu có hứng thú?”

“Rất kỳ quái sao?”

“Đương nhiên là rất kỳ quái a, bởi vì Kỳ Kỳ cậu từ trước tới giờ không hề thích đi dạo phố, cũng không thích ngắm nghía quần áo, đối với túi xách, giầy dép, phụ kiện cái gì cũng không có hứng thú, mỗi ngày không phải học bài thì lại làm thêm, nếu không nữa thì là lên thư viện tìm tài liệu viết báo cáo, không hề giống nữ sinh bình thường chút nào.”

“Hả? Thì ra tớ không thú vị đến mức đó nha.”

“Cậu làm sao mà biết được.”

“Nếu tơ không thú vị như vậy, vì sao các cậu vẫn thích ở cùng một chỗ với tớ?”

“Bởi vì cậu biết quan tâm đến người khác thôi.” Ba người trăm miệng một lời, làm cho Kỳ Kỳ nghe xong mà dở khóc dở cười.

“Nghe qua lại tưởng tớ và mẹ các cậu giống nhau.”

“Chúng tớ chính là yêu mến cậu ở điểm này nha, cậu so với mẹ tớ còn chăm chỉ hơn.”

“Đúng vậy đúng vậy, có một lần tớ bị cảm nặng, chỉ cần vừa nghe điện thoại, Kỳ Kỳ lập tức đến nhà chăm sóc, chuyên gia chăm sóc luôn.”

Kỳ Kỳ tò mò hỏi: “Trừ bỏ điểm này, tớ còn có ưu điểm gì?”

“Rất rất nhiều ưu điểm nha, cậu thương làm đồ ăn cho tớ.”

“Cúc áo tớ rơi, cậu giúp tớ khâu lại.”

“Tớ không tìm thấy đồ, cậu đến giúp tớ tìm, còn tiện tay giúp tớ quét tước phòng ở.”

“Đợi chút, đợi chút.” Cô mở miệng ngăn cản ba người bọn họ năm mồn bảy miệng, hỏi lại: “Tớ đây là hỏi, trừ điểm biết quan tâm người khác, tớ còn có ưu điểm gì khác?”

Căn phòng lặng yên một hồi, bỗng nhiên cả nửa ngày không ai nghĩ ra, làm cho cô nhíu mày.

“Không khí trầm mặc này là ý gì?”

Tiểu Hòa gãi gãi đầu nói: “Nói thật, không nói ưu điểm là biết quan tâm mọi người, tớ đang không biết phải nói cái gì.”

“Làm sao có thể không nghĩ ra được? Cậu có thể nói tớ rất đáng yêu nha, rất mê người nha, là hình mẫu mà nam sinh thích, rất dịu dàng nha …”

Căn phòng lại yên lặng một lần nữa.

Cô kỳ quái nhìn mọi người. “Chẳng lẽ không đúng sao?”

“Kỳ Kỳ, Cậu thật sự muốn nghe lời nói thật sao?”

“Đương nhiên rồi.”

Ba người cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, cuối cùng để A Trung lên tiếng.

“Kỳ Kỳ, kỳ thật trong mắt nam sinh, cậu là một người vô cùng trầm tĩnh lại thiếu mất tâm tình của một nữ sinh.”

***

Trầm tĩnh? Không nể nang bạn bè? Có thể nói cô như vậy?!

Kỳ Kỳ soi gương, nhìn nhìn chính mình, cô không rõ làm sao có thể trầm tĩnh được ? Cô chính là làm việc của cô, làm thế nào có thể không trầm tĩnh cho được? Huống hồ, cô cũng không cảm thấy bản thân giống vậy.

Cô cho rằng A Trung và Tiểu Hòa là bạn thân đã mấy năm nay nên cô không để trong lòng, nếu là Kiệt Lộ, cô không cho rằng mình có thể bình tĩnh đến vậy.

Cô về nhà, vội vàng làm cơm rang tôm mà Kiệt Lộ thích ăn, sau đó tắm rửa một cái, mặc một bộ thể thao vào, nhìn trời đã nhập nhoạng tối, nhưng ở New York một ngày mới sắp bắt đầu.

Kỳ Kỳ đem hộp cơm bỏ vào túi cách nhiệt, sau đó nhắm mắt lại, trong lòng hiện lên hình dáng của Kiệt Lộ, yên lặng nhớ kỹ, ma kính ơi ma kính, hãy mang cô đến chỗ ở của Kiệt Lộ đi, sau đó cô chậm rãi bước vào tấm gương.

Bên kia tấm gương là công viên trung tâm Lincoln, nửa tháng trở lại đây Kiệt Lộ bận tối mày tối mặt, mỗi ngày đi đi lại lại giữa chỗ ở và hậu trường công viên Lincoln chuẩn bị cho tuần lễ thời trang, mà tấm gương cũng đưa cô đến công viên Lincoln.

Nơi cô bước ra khỏi gương, dường như không có người nào chú ý tới cô, bởi vì đây là một nơi đầy hỗn loạn, nơi nơi đều là người, có người mẫu, nhà trang điểm, nhà tạo mẫu tóc, đạo diễn, trợ lý thiết kế…  lượng gương không hề ít.

Ngay sau khi cô bước ra khỏi mặt gương, tấm gương này vừa vặn bị người ta sử dụng, cô lặng lẽ kéo vải bạt lên, nơi này toàn những người nói tiếng Anh với nhau, ai ai cũng bề bộn nhiều việc, tuy nhiên cũng không phải là ai cũng được ra vào thoải mái.

Trên người cô có tấm thẻ Kiệt Lộ đưa cho, làm cho cô có thể tự do ra vào, người khác nhìn vào tấm thẻ của cô, cũng chỉ nghĩ cô là một nhân viên đang làm việc hoặc là trợ lý linh tinh gì đó, sẽ không gia làm khó dễ cho cô, cho cô cơ hội đi lại thoải mái.

Cô đứng ở giữa công viên Lincoln tò mò nhìn  xung quanh, cảm nhận không khí của sự kiện thời trang này.

Thật là không thể tin được nha! Chỉ có đặt mình trong đó, mới có thể rõ ràng cảm nhận được đến một không khí không thể diễn tả bằng lời.

Mọi người so với ngày thường đều háo hức hơn rất nhiều, càng hợp thời trang, ngay cả chủ quán cạnh đó cũng rất nhanh nhạy trong trang trí các món ăn đặc biệt trong tuần lễ thời trang này, toàn New York đều vì đón chào tuần lễ thời trang đang diễn ra mà nhọn nhịp hơn hẳn, đối với cô nữ sinh bình thường đến từ hòn đảo nhỏ Đài Loan nói, có thể đứng ở đây là một điều kỳ diệu.

Buổi trình diễn thời trang của Kiệt Lộ bảy rưỡi tối sẽ được bắt đầu, trong hội trường có kiểm tra nghiêm ngặt, chỉ có những người khách qua được sự kiểm tra an ninh mới có thể tham dự.

Cô đang xem tổng duyệt ánh sáng bên cạnh người phụ trách, khi bọn họ chiếu những ánh hồng lên sân khấu và những hàng ghế ngồi của khách, toàn bộ trung tâm công viên Lincoln phảng phất biến thành mộng ảo, cô mê muội nhìn khắp mọi nơi, không hề phát hiện có người đến gần mình.

Bỗng dưng, một đôi tay mạnh mẽ ôm chặt lấy thắt lưng cô, đem thân hình nhỏ nhắn xinh đẹp của cô sát vào vòm ngực rộng lớn, kéo cô từ thế giới của phấn hồng mộng ảo kéo trở về.

Cô quay người lại, đón nhận cô là đôi mắt đen đầy cuồng nhiệt.

“Kiệt Lộ—ưm—” Đôi môi hé mở, vừa vặn làm cho anh có thể chính đại quang minh xâm nhập, dùng nụ hôn cuồng nhiệt trêu chọc cô.

Anh liền như vậy hôn cô trước mặt bao nhiêu người, làm cô phát hoảng không biết phải làm sao, nhưng ý nghĩ đó đã sớm bị sự nhiệt tình của anh cuốn trôi mà hưởng ứng lại.

Nếu là trên phố của Đài Bắc, coi như cô có cá tính đi nữa, cũng không có khả năng làm loại sự tình này trước mặt mọi người.

Cô rất thẹn thùng, nhưng bị sự nhiệt tình và mạnh dạn của Kiệt Lộ làm cho cô mê muội, hơn nữa đây là New York, nơi nhiệt tình không bị ngăn trở, rõ ràng là một nam nhân thành thục, lại đồng thời có tính khí trẻ con như Kiệt Lộ, dưới sự dẫn dắt của anh, cô nhận ra một mặt khác chưa từng nghĩ tới của bản thân mình.

Cô mặc anh hôn, nhắm mắt lại tinh tế thưởng thức mọi khiêu khích cùng sự cuồng nhiệt của anh, tuy rằng hai má sớm đỏ bừng như lửa, nhưng cô rất thích anh nhiệt tình đối với cô như vậy.

Kích hôn qua đi, Kiệt Lộ cuối cùng cũng tha cho đôi môi của cô, mỉm cười nhìn hai cánh môi mà anh hôn đến sưng đỏ lên.

Kỳ Kỳ thở gấp, vẻ mặt ngây ngô cười nhìn anh, như thể chìm vào hôn mê, dáng vẻ như chưa trở lại bình thường, chọc anh bật cười không thôi.

“Như thế nào mà em ngẩn người ở đây? Đứng từ xa nhìn thấy người con gái Á Đông tóc đen da vàng, anh biết ngay là em.”

“Em chỉ là tò mò nhìn ngắm chung quanh.”

“Đi, anh mang em đi tham quan.”

Đôi mắt ánh lên tia nhiệt tình, đang định đồng ý, đột nhiên nghĩ đến đêm nay là buổi trình diễn thời trang của Kiệt Lộ, anh sẽ lên sân khấu, anh hẳn là không có thời gian để ý cô mới đúng, nói muốn mang cô đi tham quan có lẽ là sợ cô một mình buồn chán mới nói như vậy, cô lập tức lắc đầu.

“Không được, anh vẫn phải làm việc của anh, không cần để ý đến em, em không sao cả, có thể ở một mình được.”

“Những gì cần thiết anh đều chuẩn bị tốt trước đó rồi, cũng tập luyện qua không ít lượt, còn lại một số chuyện vụn vặt, Johnny đã giúp anh thu xếp, đưa em đi đó đây một lúc cũng không mất bao nhiêu thời gian, hơn nữa—” bàn tay vỗ về  đôi má của cô, dôi mắt đen dịu dàng mang vài phần cảm kích. “Mấy ngày nay em đã vất vả nhiều rồi, anh biết em luôn phải chăm sóc cho anh.”

Trái tim cô ấm áp, nhìn vào đôi mắt thâm trầm, để anh không cảm thấy áy náy, cô vội vàng phủ nhận: “Không phải đâu, em một chút cũng không cảm thấy vất vả, người vất vả thực sự chỉ có anh, em không giúp được anh gì cả, chỉ có thể ở bên cạnh anh.”

Chỉ cần điểm này anh cũng rất vui mừng, Kỳ Kỳ luôn biết bao dung, không kêu khổ, cũng chẳng giành công, anh kéo tay cô. “Đi, chúng ta đi dạo.”

“Không cần, anh không cần miễn cưỡng đâu.”

“Anh không miễn cưỡng.”

“Nhưng anh đi cũng không nên đi, vạn nhất bọn họ có chuyện gì muốn tìm anh thì biết làm sao?”

“Yên tâm, không có việc gì đâu.”

“Vẫn phải đề phòng vạn nhất nha, cẩn thận vẫn hơn, anh đi việc của anh đi, không cần phải để tâm đến em.”

“Em không cần lo lắng, cũng không cần nghĩ nhiều như vậy, đi.”

“Không cần, Kiệt Lộ, em—em không muốn đi dạo.”

Kiệt Lộ nhíu mày, lời này rõ ràng là giả, khuôn mặt cô hiện lên vẻ chờ mong, lại cố ý nói khác đi.

Anh hiểu được Kỳ Kỳ suy nghĩ cho anh, nhưng đôi khi suy nghĩ vì anh nhiều quá, ngược lại mất đi hương vị tình yêu, bởi vì anh cũng hi vọng Kỳ Kỳ có thể giống một cô gái bình thường, đôi lúc nhõng nhẽo với anh một chút, bốc đồng một chút, anh chỉ muốn Kỳ Kỳ lãng mạn chút thôi, không cần thiết phải nghiêm túc trong mọi việc như vậy.

“Anh nói rồi, cái gì cần đều đã chuẩn bị kỹ càng, không có việc gì lớn, hơn nữa chẳng lẽ em không muốn anh cùng em đi dạo sao?”

“Chờ mọi việc xong hết rồi đi dạo cũng không muộn mà.”

“Nhưng bây giờ anh chỉ muốn đi dạo cùng em.” Anh kiên trì.

“Nhưng mà—”(Vô…95..Ảnh…..Các….https://qttp.wordpress.com/)

“Không có nhưng mà!”

A, sắc mặt đại biến, sắc mặt đại biến!

Này cái anh kia, suy nghĩ giùm cho anh mà sắc mặt còn thay đổi vậy, cô đang định khuyên anh một chút, di động Kiệt Lộ lại vang lên ngay lúc đó, hai người bọn họ đành phải tạm dừng tranh luận.

Kiệt Lộ một tay cầm di động tiếp nhận cuộc gọi, tay bên kia che tai lại, bởi vì hội trường thật sự rất ồn ào.

“Johnny—tớ ở ngay gần chứ không có đi xa, làm sao vậy—cái gì? Anh lớn tiếng nói—sao chuyện này có thể xảy ra?”

Kỳ Kỳ quan sát biểu tình của Kiệt Lộ, phát hiện ra anh nhíu mày, vẻ mặt đang thoải mái chuyển thành nghiêm túc, trong lòng cũng vì ánh mắt anh mà lo lắng không yên.

Kiệt Lộ sau khi tắt di động, cái gì cũng không nói, chỉ là lắc lắc đầu nhìn cô, cho dù anh chưa mở miệng, cô đã đoán được đại khái là đang xảy ra chuyện gì nghiêm trọng.

“Có chuyện gì vậy anh?”

“Vài người mẫu không thể đến, anh phải thay đổi trình tự xuất hiện một chút.”

Thật sự là nguy hiểm nha, cô chỉ biết mình cẩn thận là đúng.

“May mắn chúng ta chưa đi xa, anh đi làm việc đi, em ở đây xem một mình cũng được rồi.”

Cô nhìn ra được anh không vui chút nào, mà cô không muốn anh bị phân tâm, lúc này phải coi đại cục làm trọng, huống chi cô lại là người rất bao dung—hoàn toàn hiểu được tâm trạng anh lúc này.

“Nhanh đi thôi, thời gian quý giá, anh vất vả lâu như vậy, không nên để tuột mất thành công trong gang tấc nha.”

Khuôn mặt Kiệt Lộ không hờn giận thở dài. “Được rồi, anh đi rồi, em vẫn phải thật cẩn thận, không được đi dạo quá xa, biết không?”

Cô mỉm cười nhìn theo anh vội vàng đi vào trong đám đông, mới lặng lẽ thở dài, xem ra vẫn phải đi dạo một thân một mình, cô xoay người định bước đi, đột nhiên nghĩ ra trên tay mình còn cầm hộp cơm giữ nhiệt.

“Ai da, tự nhiên quên mất không đưa cái này cho Kiệt Lộ.”

Kiệt Lộ một khi đã làm việc, sẽ quên hẳn ăn cơm, hơn nữa anh rất kén ăn, cho nên cô mới làm riêng cơm rang cho anh, vì vậy cô chạy nhanh về phía anh, nghĩ rằng ít nhất đưa hộp cơm này cho Kiệt Lộ, nhìn anh ăn một chút rồi đi tham quan cũng không muộn.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s