[Mộ phần trái tim] Mở đầu 1


Mở đầu

Nửa đêm, tỉnh dậy!

Cảm giác duy nhất là lạnh.

Sét đánh ư?   

Một tia sáng bạc xẹt qua bầu trời đêm yên tĩnh, chiếu lên màn trời sáng ngời nổ “Đoàng” một tiếng, ngay cả lớp kính thủy tinh cũng bắt đầu rung động.

Khí lạnh tràn vào phòng, Tống Dư bị hơi lạnh làm tỉnh, theo trực giác tìm kiếm chiếc chăn bông ở bên nhưng chỉ chạm vào khoảng trống lạnh giá.

Hơi lạnh làm lòng cô cũng bắt đầu hốt hoảng.

Cô thong thả ngồi dậy, ngẩn người trên giường thật lâu rồi chỉ có thể mặc cho tịch mịch vô hạn quấn lấy mình.

Người đàn ông của cô, lại không về nhà.

Từ sau chuyến đi Thượng Hải, mọi thứ đều đã thay đổi, thời gian anh ngẩn người càng ngày càng dài, thời gian ở nhà cũng càng ngày càng ngắn.

Cái ‘dài’ và ‘ngắn’ này, quỷ dị đến mức làm cô chẳng thể nào coi thường. (Vô:1::Ảnh::Các::https://qttp.wordpress.com/::)

Đến Thượng Hải, là vì chọn mua đồ kết hôn, nhưng mà bọn họ lại gặp cô ta.

Ở trong lòng anh vẫn mãi là hồn dắt mộng dời, giấu người kia ở chỗ sâu nhất trong tâm hồn.

Cô từng dùng vị trí bạn bè, chứng kiến tình yêu của bọn họ, tình yêu hư vô ẩn hiện một đâm là nát kia.

Anh từng yêu rất say đắm, người kia cũng thế.

Cuồng phong thổi qua tấm rèm cửa sổ thành một vũ điệu dữ tợn, hạt mưa lớn đánh vào khung kính, sàn nhà vàng nhạt vừa mới dọn kia nhanh chóng ướt nhẹp, ngay cả cây mã đề trắng tinh u nhã ở cửa sổ ấy cũng cúi đầu trong cơn mưa.

Thời tiết phía nam luôn ẩm thấp, nhưng đã lâu rồi, thật lâu rồi chưa có cơn mưa lớn như thế.

Cô dẫm chân trần lên mặt đất, cũng chẳng thèm để ý cứ thế ném cây mã đề thanh khiết vào thùng rác.

Lại nói, nếu ngày kết hôn mà trời đổ mưa thì sẽ mưa thuận gió hoà.

Với hôn lễ này cô chẳng hi vọng quá mức, chỉ cần thuận lợi là tốt rồi.

Có người nói, nếu ngày kết hôn đó mà mưa, chắc cô dâu sẽ là một nhân vật rất lợi hại, đôi vợ chồng mới chắc chắn sẽ không tránh được bị bạn bè trêu chọc, nói anh lấy vợ thật khủng khiếp quá đi, lại có thể hô mưa gọi gió, đúng là chẳng dễ chọc.

Cô hiểu, bản thân mình quả thật không dễ chọc. Cô rất mạnh, ít nhất, trong mắt rất nhiều đàn ông, cô cũng quá mạnh, là một người phụ nữ mạnh mẽ.

Đó là loại muốn là được, hơn nữa tính cách vô cùng tự tin, trong lòng đàn ông cô thật sự không đáng yêu.

Cô mãi mãi chẳng thể giống như cô bạn thân Đỗ Hiểu Văn với giọng nói mềm mại, luôn làm đàn ông dừng chân lưu luyến, hận không thể khoét trái tim ra mà yêu thương kia.

Cô xoa xoa bụng phẳng, có điểm đói.

Trong quá khứ, cô vì một dự án hoặc vì một công việc mà không ăn uống đến một ngày một đêm, công việc mười phần mã lực cũng không từng cảm thấy mỏi mệt hay đói khát.

Bởi lẽ, cô phải giúp người đàn ông của cô quản lý giang sơn, vương quốc của anh, cô không thể nói một tiếng mệt!

Có điều, bây giờ đã khác rồi. (Vô:::Ảnh::2Các::https://qttp.wordpress.com/::)

Cô mở tủ lạnh, theo thói quen lấy hộp rau salad ra, trộn qua một chút, nhưng rau xà lách lạnh lẽo mang theo mùi vị khoan khoái vừa mới đưa vào, đang định nuốt xuống, cô lập tức nhớ đến cái gì, che miệng lại, chạy vào nhà vệ sinh, vội vàng nôn ra tất cả.

Chỉ là nôn thôi mà, cảm giác buồn nôn lại ngày càng nhiều làm cho cô thiếu chút nữa ngay cả nước vàng trong dạ dày cũng nôn ra, thật vất vả dạ dày cô mới trống rỗng, bên cạnh vẫn trống trơn vắng vẻ, không hề có một tiếng ân cần, không có bất kỳ ai hỏi một câu:

Dư Vấn, em có khỏe không?

Gian phòng chính thật yên tĩnh, yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng hít thở của mình cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Cả gian phòng trống trơn, trống trơn đến mức dù cô có đi đến góc nào, cũng chỉ có một cảm giác trống rỗng đáng sợ.

Như là một ngôi mộ…

Nhưng mà, đây là nhà mới của anh, nhà tương lai của hai bọn họ.

Chỉ là bây giờ, nơi này lại chỉ có mình cô.

Người đàn ông của cô đã biến mất suốt 48 giờ, ở công ty cũng không thấy bóng dáng anh, thậm chí điện thoại di động cũng tắt máy.

Cô mơ hồ có thể cảm giác được, tất cả đều sai rồi.

Cho mình một ly nước ấm, cô bắt đầu từ từ súc miệng cho đến khi cổ họng biến mất cảm giác kia, sau đó cô bắt đầu mở nước, ngâm gạo vào nước lạnh.

Giờ cô đã khác, không thể lại ăn kiêng giống trước kia.

Chờ trong nửa giờ, cô bắt đầu đun nước, lấy một bữa sáng từ tủ lạnh ra, nấu nấu, chuẩn bị bốn món đơn giản thích hợp cho hai người.

Tiếp theo, cô đổ nước sôi vào bắt đầu dùng lửa lớn hầm cháo.

Mỗi động tác của cô đều không lộn xộn, kiên định tự nhiên, như là tác phong làm việc của cô vậy.

Nhưng mà trên thực tế, cô lớn lên trong hoàn cảnh giàu có, nửa năm trước còn là tiểu thư được nuông chiều từ bé đến mười ngón tay cũng không phải dính nước, hôm nay lại có thể nấu canh, là từ khi đính hôn với anh về sau, vì anh mà cô học được.

Làm nốt món cuối cùng, cô dùng mấy phút đồng hồ để ngẩn người, trong đầu trống rỗng.

Cho đến khi tiếng chuông điện thoại cắt đứt yên tĩnh, quanh quẩn trong phòng từng tiếng một.

Cô bừng tỉnh. (Vô:::3Ảnh::Các::https://qttp.wordpress.com/::)

Là ai? Chắc là anh rồi.

Lúc này, lý do không về nhà lại là gì đây? Trong một tháng này cô đã nghe rất nhiều lý do viện cớ rồi, lúc này là công việc hay là xã giao bạn bè? Dù sao mặc kệ là lý do gì, trong lòng cô sáng như gương, hiểu rằng tất cả chỉ là viện cớ.

 “Alô.” Cô bình tĩnh nhận điện thoại.

Bây giờ số lần anh không về nhà nhiều lắm, cô không muốn lại như những lần trước, vừa làm việc vừa ngóng ra cửa, cho đến bây giờ đã quá mệt mỏi rồi, tự mình đi ngủ thôi.

Nếu không phải vì sét đánh, cô sẽ không tỉnh dậy.

Cô luôn tự chăm sóc bản thân mình rất tốt.

 “Dư Vấn, là anh đây.” Quả nhiên là Hạ Nghị.

“Ừ, anh nói đi.” Nét mặt cô vẫn thản nhiên như thế.

Tình yêu quá nồng nhiệt sẽ làm anh sợ, cho nên cô tự duy trì tình cảm thản nhiên là được rồi.

 “Dư Vấn, anh có việc muốn nói.” Rất kỳ quái, hôm nay giọng anh nghe thật nặng nề, làm cô có dự cảm không tốt khó hiểu.

 “Anh nói đi.” Ở trong công ty hai người họ vẫn quen nói chuyện như thế.

Có điều.

“Dư Vấn, thật có lỗi…… Anh không thể kết hôn với em.” Do dự, đó chỉ là trong thoáng chốc mà thôi, giọng điệu và thái độ của anh cũng rất kiên quyết, nghe được ra đã hạ quyết tâm rồi.

Cho dù lúc trước đã có dự cảm cũng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi đối mặt với sự thật thì cả trái tim vẫn bị bóp nghẹn lại.

Chỉ trong chốc lát, hầu như không thể thở nổi.

 “Lý do.” Ngay cả chính cô cũng khó tin, cô lại dùng giọng điệu muốn giải thích.

 “Anh quyết định sống chung với Hiểu Văn!” Anh nói chắc nịch.

Mỗi lần, anh chỉ cần dùng giọng điệu nói chuyện như vậy, có nghĩa là chuyện đã không thể thay đổi được nữa.

One comment on “[Mộ phần trái tim] Mở đầu 1

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s