[Ngoại truyện 2 – Tập mãi thành thói quen] Mộ phần trái tim – 1


Năm năm sau, Dư Vấn đã có một mái tóc dài, làm cho cô tăng thêm vẻ dịu dàng.

Với mái tóc dài óng mượt kia, Hạ Nghị cảm thấy ngứa lòng khó nhịn, tay lại vươn đến chạm một chút. Mười ngón tay anh xuyên qua tóc cô, giữ sợi tóc đen đó nằm trong lòng bàn tay thật lâu.

Khi thường lui đến, cô đã sớm phát hiện, có điều hôm năm, cô nhìn chăm chú vào kênh tin tức 1 mà ngẩn người: Băng Luy Luy cuối cùng đã bị cảnh sát bắt, vì phạm nhiều tội cướp bóc giết người ở Ôn Thành, tình tiết ghê sợ, đã bị xử bắn.

Có lẽ Đỗ Hiểu Văn không nhỡ rõ, nhưng cô nhận được 4 gương mặt kia trên tivi. (Vô—–Ảnh—–4Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Năm năm, cô sống cuộc sống rất nghiêm túc, năm năm, cô buông hết mọi thứ, nhưng bốn gương mặt kia vẫn là nối lo lắng và ác mộng của cô.

“Ê, Hạ phu nhân, nhìn gì mà mê mẩn như thế?” Vị trí bên cạnh, tay đã trộm đủ rồi, sợ bị cô phát hiện, đúng lúc thu về, hô một tiếng làm cô hoảng sợ, lại còn kinh ngạc chảy mồ hôi.

Cô bình tĩnh nhìn gương mặt tuấn tú trước mắt, trong chớp mắt như thế, nhìn vẻ mặt cô khẽ hoảng hốt.

Mười giây sau.

“Tôi đã không còn là Hạ phu nhân nữa rồi.” Cô bình tĩnh vạch lỗi của anh.

“Hì hì, anh lại nhất thời chưa thể quen được.” Hạ Nghị cười, dáng vẻ cũng không quá so đo.

Thói quen này của anh mãi chẳng thay đổi được.

Cô không nói, còn đang suy nghĩ, thấy hành vi của cô bất thường, Hạ Nghị cũng nghi ngờ nhìn về TV LCD trên văn phòng, vài giây sau, một tia sáng xen vào đầu, anh thông minh lập tức hỏi, “Là bọn chúng?” Thật cẩn thận chứng thực.

“Ừ.” Cô gật đầu.

Đây là phối hợp ăn ý nhiều năm của họ, chẳng cần nói nhiều, cô có thể hiểu được đối phương định nói gì.

 “Thật tốt quá, chúng ta không cần lo lắng hãi hùng nữa!” Hạ Nghị không khống chế được cảm xúc, hưng phấn vỗ bàn.

Chúng ta?

Dư Vấn nghi ngờ nhìn về phía anh.

Liên quan gì đến anh?

Hạ Nghị chớp chớp mắt, “Hạ phu nhân, đây chẳng phải anh lo cho em à?” Về chuyện anh đã làm vì cô, anh đã bắt Triệu Sĩ Thành hứa, không nói một chữ.

“Câu mắc ói” của anh, cô tập mãi cũng quen, cúi đầu, Dư Vấn tiếp tục đọc báo cáo, thuận miệng hỏi: “Đúng rồi, gầy đây sao anh nhiều như thế? Công việc rất vất vả à?” Vấn Nghị muốn có thành tích như thế, không vất vả cũng khó.

Năm năm này, mỗi lần gặp anh anh lại gầy đi một phần, đến giờ này, cô nghi ngờ anh chỉ còn da bọc xương đến gió thổi cũng có thể bay.

Khách quan mà nói, vài năm nay được cô và Triệu Sĩ Thành chăm sóc, sức khỏe ngày càng tốt lên.

 “Em không biết giờ mốt gầy à, càng gầy càng đáng yêu đó?” Anh híp mắt cười.

Đàn ông tuổi 37, anh còn nói với cô hai chữ đáng yêu á? Dư Vấn nổi da gà, bó tay toàn tập rồi.

“Nói thật nhé, em có phát hiện không, sau khi gầy, anh càng quyến rũ hơn ấy?” Anh lại gần cô, cười cười cúi người, phun ra hơi thở vào môi cô, giống như hôn cô cách không khí.

Cô nín thở, bình tĩnh kéo giãn khoảng cách.

Nhưng mà, cô lui một bước, anh lại tiến một phần.

“Anh còn như vậy, lần sau em sẽ không đến nữa!” Cô lạnh lùng nói.

Mỗi quý đùa một lần, cũng thành thói quen của anh rồi ư?

“Hạ phu nhân, em rất nghiêm túc chứ?” Anh nhíu mày.

“Đừng nữa gọi em là Hạ phu nhân, gọi tên em thôi!” Dư Vấn tốn hơi thừa lời. (Vô—–Ả5nh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Tuy rất ít gặp mặt, nhưng mà quan hệ của bọn họ bây giờ, cải lão hoàn đồng lại có điểm giống bạn bè thời đại học.

Cô thường xuyên bị anh chọc giận, giận đến không muốn nghĩ nữa, lại bị anh cuốn lấy không thôi.

“Sao em có thể không đến, đời người ngắn lắm, chúng ta lại chỉ gặp mặt có mấy lần!” Thú vui ngắn ngủi, anh nhún vai, về vị trí của mình.

 “Em cảm thấy, đời người rất ngắn, bây giờ chúng ta đang lãng phí thời gian!” Cô gập vặn kiện lại, không muốn tán gẫu với anh nữa.

Báo cáo không có ấn đề, cô không cần ở lại nữa.

 “Cùng ăn cơm tối đi.” Anh đưa ra lời mời.

“Không được, em có việc rồi.” Cô cũng không quay đầu lại đã muốn rời khỏi văn phòng của anh.

“Tống Dư Vấn!” Anh kêu cô lại.

“Nói đi.” Cô không quay đầu.

“Nghe nói, rất nhiều người xếp hàng theo đuổi em, có cả giám đốc tập đoàn XX trong đó?” Anh rất nhạy bén với tin tức.

Dư Vấn nhăn mày, cô không thích cuộc sống riêng tư bị bới móc.

“Em khuyên anh, chọn đàn ông nên chọn người trung hậu thành thật, giám đốc tập đoàn XX thoạt nhìn thì nghiêm trang, thật ra còn lông bông hơn cả anh!” Anh lành lạnh nói.

Năm năm này, anh vẫn âm thầm đánh giá đàn ông xung quanh cô, đưa ra kết luận, đàn ông vĩ đại có rất nhiều, nhưng người có thể thật tình với cô chẳng nhiều lắm.

 “Tống Dư Vấn, em nói nếu anh đi xếp hàng, em có thể ưu tiên chăm sóc không?” Anh nửa thật nửa giả đùa cô.

Dư Vấn quay đầu, nghiêm túc trả lời: “Sẽ không đâu.” Đáp án của cô giống như năm năm trước, vẫn chẳng thay đổi.

Anh giả bộ lộ ra vẻ mặt thất vọng.

Cô lại xoay người.

“Tống Dư Vấn, nếu, là anh chỉ nếu…… Thụy Thụy vẫn còn, anh cũng học tên ngốc họ Triệu chờ em năm năm, anh có tư cách xếp hàng không?” Không nghe ra là anh nói đùa hay nói thật.

Dư Vấn dừng bước một chút, một câu cũng chưa nói, cô đẩy cửa mà ra.

“Đúng là lạnh lùng nhỉ, chẳng biết đùa một câu, một phút cũng không ở lại thêm!” Anh sờ mũi, nhún vai, “Vốn muốn nói thêm vài câu hay cho tên ngốc Triệu….”

Vuốt bụng, bụng đói lại sôi rồi.

 “Bận hả, bận cũng phải ăn cơm ha……” Lẩm bẩm, anh thở dài.

Muốn hẹn cô ăn bữa cơm thật là khó.

Nhưng mà, không thể miễn cưỡng cô, miễn cưỡng rồi, lần sau có lẽ cô thật sự không đến nữa

Anh lại thở dài, nhắc nhở mình, lần gặp tiếp theo anh phải khống chế cái miệng nói lung tung của mình.

Còn có, bớt đùa đi nữa.

……

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s