[Ngoại truyện 2 – Tập mãi thành thói quen] Mộ phần trái tim – 2


Dư Vấn quyết định kết hôn cùng Triệu Sĩ Thành, thật ra, quá trình thật sự rất đơn giản.

Ngày đó. (Vô—-6-Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Chết rồi chết rồi chết rồi!

“Phiền anh, có thể chạy nhanh hơn?” Đã 11h, cô ngắt lời tài xế còn đang bắn nước bọt tung tóe, từ từ nói địa điểm công ty.

 “Cô Tống, cô đang vội à?” Đối phương là cao thủ tình trường, cố ý chạy xe rất chậm, tranh thủ thêm thời gian ở bên cô, chiếm thêm tình cảm của cô.

“Phiền anh, gấp lắm rồi!” Nếu chẳng phải đang vội, cô sẽ tiếp tục đứng ở sân bay, chờ taxi vào nội thành, chứ không phải ngồi lên xe vị vẫn có dã tâm với cô này.

Mấy năm nay, hắn không phải người đầu tiên theo đuổi cô, cũng chẳng phải người đầu tiên có mục đích với cô, cô biết rõ, trong đầu lũ đàn ông này muốn gì, toàn là muốn cưới cô, có thể có công cụ phát tài, có thể bớt phấn đầu hai ba mươi năm.

Đàn ông làm ăn, cũng thật đáng sợ.

“Cô Tống, tôi thấy lần trễ máy bay này, chắc là nguyệt lão se tơ cho đôi ta rồi.” Gã đàn ông có da mặt dày hơn tường thành. “Thật ra tôi rất muốn mời cô một bữa cơm, lời nói không bằng hành động, chúng ta vừa đi ăn khuya vừa tiếp tục nói chuyện làm ăn nhé?”

Đuôi hồ ly lộ rồi.

Từ lần hợp tác đến giờ, thế theo đuổi của đối phương rất mãnh liệt.

“Xin lỗi nhé giám đốc Triệu, tôi có bạn trai rồi.” Cô bình tĩnh lấy tấm chắn ra

“Cô có bạn trai rồi?” Đối phương sửng sốt.

“Đúng vậy, anh ấy cũng họ Triệu, là bác sỹ, hôm nay anh ấy hẹn tôi chúc mừng sinh nhật.” Cô cười nhẹ, thong dong nói.

Không khí trong xe chìm xuống, tốc độ xe nhanh hơn nhiều.

Trước khi xuống xe, giám đốc Triệu vẫn làm dáng, “Không sao, cô Tống có sức hấp dẫn như thế, có bạn trai tự nhiên cũng là bình thường! Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, tôi sẽ không buông tay đâu!”

Cô chẳng nể mặt mũi, xoay người bước đi.

Ở trong thang máy, cô vội vàng lộn túi lại, bật máy di động đã tắt.

Chỉ có một tin nhắn, lúc tám giờ, anh nhắn tin hỏi cô đã xuống máy bay chưa, nếu không nhầm, cô sẽ về nhà trước 12h.

Máy bay trễ năm tiếng, bình thường một người đàn ông sẽ nghĩ cô hẹn người khác rồi.

Nhưng mà, cô biết, Triệu Sĩ Thành nào phải người ‘bình thường’.

Cửa thang máy mở ra, quả nhiên cô lập tức thấy bóng hình cao lớn đứng ở cửa nhà.

Mỗi lần thấy hình bóng ấy, lại cảm thấy thật ấm áp.

Mấy năm nay, cô gặp rất nhiều cửa ải khó khăn, thời điểm không hài lòng, mỗi một lần quay đầu, anh đều ở nơi đây,

Làm cho cô an tâm.

Cô vội vàng chạy lại, trên tay kéo rương hành lý “Buổi chiều sao anh không mở di động, em chẳng thể liên lạc được với anh!”

Cuối cùng cũng đợi được cô, anh ôn hòa nói, “Buổi chiều lúc khám bệnh, di động hết pin, sau đó gọi cho em, chắc em đã lên máy bay nên tắt máy rồi.” (Vô—–Ả7nh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

 “Sao không vào nhà, chẳng phải có chìa khá à?” Cô vội lấy chìa khóa mở cửa, cô có để ý, trong tay anh còn cầm bánh ngọt và ít đồ ăn.

Triệu Sĩ Thành có chìa khóa nhà cô, đó là bởi vì thời gian cô đi công tác rất nhiều, không thể hẹn thời gian rõ ràng, vì thế cô đưa thẳng chìa cho Triệu Sĩ Thành.

Anh cười nhẹ, không trả lời.

Nhưng mà, trái tim Dư Vấn biết rõ, vì họ chỉ là bạn bè, chẳng có quan hệ thân mật, cho nên không được chủ nhà cho phép, gần như anh chưa bao giờ chủ động vào nhà cô một bước.

Thật ra, cô chưa bao giờ làm sinh nhật, nhưng mà, sinh nhật của cô vẫn cứ trôi qua.

Bây giờ, hàng năm dù bận nhiều việc sinh nhật đều trở về tổ chức cùng anh, cô đã quen rồi.

 “Ăn chưa?” Anh hỏi cô.

“Ăn rồi, cơm máy bay.” Cơm của máy bay hàng không quốc tế cũng không tồi.

“Còn anh?” Cô hỏi lại anh.

“Không đói bụng.”

Giống năm ngoái, anh bước vào nhà bếo, dùng tốc độ nhanh nhất làm vài món ăn cho cô.

Gần mùa hè, hơi nhiệt trong bếp cuộc lên, anh lại để cô đứng ngoài cửa kính chờ, bởi vì, nơi đó có thể có khí lạnh.

Cho dù mệt chết đi, nhưng mà Dư Vấn vẫn không ngồi nghỉ ngơi, cô đứng yên ngoài cửa lẳng lặng nhìn người đàn ông bị dầu mỡ bao vây.

Năm năm, chỉ như một ngày. Anh vẫn không đổi, người thay đổi lại là cô, ví dụ như cô bắt đầu tình nguyện để tóc dài, vì dụ như, sự tồn tại của anh với cô mà nói, đã thành một thói quen, nếu như lâu không gặp anh, ngược lại sẽ cảm thấy toàn thân mất tự nhiên.

Gần 12 h, anh nhìn đồng hồ, “Không kịp rồi, thiếu mấy món, chúng ta cắt bánh trước đi.”

Hai người ngồi trước bàn ăn, không cần thổi nến như bé con, bởi lẽ cô không có tâm nguyện gì cả.

Nhưng mà, một chiếc bánh ngọt, bón món ăn đơn giản đã làm ấm lòng cô rồi.

Ăn cơm, cắt bánh ngọt, giống năm ngoái, hai người lại uống chút rượu.

Anh phát hiện, trong túi cầm tay của cô là trang sức đeo tay.

“Quà sinh nhật của bạn à?” Anh trầm giọng hỏi.

“Giám đốc Triệu.” Cô từng nhắc đến người này với anh.

Cô lấy quà ra, là đồ trang sức, kiển dáng rất thịnh hành.

Cô tiện tay bỏ sang bên, cô già rồi, đồ trẻ con, cô không thích nữa.

Nhưng anh lại nhìn món quà kia, nhìn thật lâu.

“Xin lỗi…… Anh chẳng mang quà……” Anh xin lỗi.

Bình thường cô muốn gì, anh sẽ mua đó, đến thời điểm mấu chốt, lại phát hiện mình chẳng biết mua gì cả.

Anh muốn tặng quà, lại không biết cô có tùy tay bỏ đi không.

“Em hả, lớn tuổi rồi, quà không còn mang lại niềm vui cho em nữa, giống như em không muốn yêu nữa, yêu sẽ rất mệt mỏi.” Cô cười cười.

Không muốn yêu nữa? Mắt anh dao động, cuối cùng không nói một lời.

 “Thời gian là liều thuốc tốt nhất, mấy năm nay, số lần đau lòng càng ít đi, em thích cuộc sống bình tĩnh này, nhưng chỗ sâu trong lòng vẫn muốn sinh một đứa con, lại cảm thấy đời này không có con thì thật nuối tiếc.” Cô uống chút rượu, lại nói nhăng nói cuội, mấy năm này, những thứ cô muốn nói với anh, có thể nói, không thể nói.

“Em điên rồi, sinh còn gì cơ, thân thể không thích hợp làm sản phụ cao tuổi đâu.” Anh hắt ‘thẳng’ nước lạnh vào cô.

Môi Dư Vấn mím lại.

Cao tuổi? (Vô—-8-Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Anh ghét sản phụ cao tuổi như em?” Dư Vấn híp mắt nguy hiểm.

“Không phải ghét, chỉ là cảm thấy không cần mạo hiểm.” Bọn họ chỉ là bạn thân, không thích hợp thảo luận những lời này.

“Triệu Sĩ Thành, nói thật ra, cho dù đợi em, anh cũng không thích sinh con?” Cô đột nhiên bắt đầu nghi ngờ.

“Sản phụ cao tuổi vốn rất nguy hiểm, thân thể của em lại như vậy, vẫn còn bị thiếu máu, cho dù người kia không phải anh, anh khuyên em đừng mạo hiểm.” Anh thuần túy xuất phát từ góc độ bác sĩ.

Cứ lúc nào cũng cao tuổi sản phụ, mắt Dư Vấn bốc hỏa.

Lại nói, chọn đàn ông phải chọn người biết ăn biết nói, mới không làm mình tức chết!

 “Năm nay em mới 34 tuổi, nếu bây giờ mang thai, năm sau vừa vặn có thể sinh con, trước 35 tuổi không phải sản phụ cao tuổi nhé!” Cô uống rượu rồi, cao giọng.

“Em cảm thấy được à?” Anh nghiêm trang hỏi lại cô.

Bị cản, Dư Vấn bỗng nghĩ sâu xa.

Cô không muốn yêu, nhưng có lẽ, cô thật sự nên kết hôn, tìm một người đàn ông, có thể mang lại cuộc sống bình yên, tập thành thói quen.

Advertisements

One comment on “[Ngoại truyện 2 – Tập mãi thành thói quen] Mộ phần trái tim – 2

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s