[Ngoại truyện] Mộ phần trái tim – Đến hạn năm năm 1


Ngoại truyện 1: Đến hạn năm năm

Năm thứ năm Hạ Nghị và Dư Vấn ly hôn.

Công ty quảng cáo Vấn Nghị ngày càng tốt, danh tiếng không tồi, cũng như thế, công ty quảng cáo Niệm Thụy cũng như mặt trời, càng tỏa sáng hơn, cùng tồn tại trong một ngành, khó tránh khỏi, rất nhiều lúc ‘Vấn Nghị’ và ‘Niệm Thụy’ trở thành đối thủ cạnh tranh.

 “Tuyên truyền của công ty Vấn Nghị này rất tốt, vài phút ngăn ngủi đã thể hiện được hình tượng của công ty, kích thước, nhân số, hiệu quả ảnh chụp dù ở góc độ nào nhìn đều đẹp!” Người phụ trách công ty có điểm tán thưởng. (Vô—–Ảnh-1—-Các—–https://qttp.wordpress.com/)

 “Giám đốc Lưu, đoạn quảng cáo này, dù là phối âm hay hình ảnh, cũng đều do tự tay tôi giám sát hoàn thành.” Trong năm năm này, vì sức khỏe không tốt, Hạ Nghị gầy đi rất nhiều, hình thể vốn đúng tiêu chuẩn 123, bây giờ lại chỉ còn có một trăm linh mấy cân.

Mặc dù gầy đến như vót nhọn, nhưng anh vẫn mang theo nụ cười thật mê người.

“Quảng cáo của công ty Vấn Nghị đúng là rất hay!” Giám đốc Lưu khen ngợi, song, đồng thời do dự, “Nhưng mà, lúc trước chúng tôi còn hợp tác với một công ty quảng cáo khác, kịch bản của họ cũng được lắm, cho nên thật khó lựa chọn giữa hai bên đó!”

Nghe vậy, anh sửng sốt một giây, “Xin hỏi, là ông chỉ…… công ty quảng cáo Niệm Thụy ư?”

“Đúng thế, Tống Dư Vấn làm rất tốt, rất hoàn mỹ, thật sự làm cho người ta không nỡ bỏ!” Giám đốc Lưu còn đang phân vân: “Tôi khó xử lắm ấy. Cho nên cần phải suy nghĩ thêm..”

Ngược lại Hạ Nghị cười cười, anh dứt khoát đóng giấy tờ lại: “Giám đốc Lưu, ông không cần suy nghĩ nữa, Vấn Nghị chúng tôi rút khỏi cuộc làm ăn này.” Một câu, một quyết định, dẫn đến tổn thất biết bao tiền, anh cũng chẳng để tâm.

 “Tổng giám đốc Hạ, anh đừng giận, chẳng phải tôi còn đang suy nghĩ ư? Xét về tổng thể, thật ra Vấn Nghị có vẻ hơn, dù sao ảnh quảng cáo của bên anh làm tôi rất vừa ý, chỉ là giá hơi cao, nếu có thể……” Nói rất rõ ràng.

Hạ Nghị vẫn chỉ cười cười, “Giám đốc Lưu, nhất định ông không biết rồi, năm năm này, Vấn Nghị chúng tôi có một quy định không thành văn.”

Giám đốc Lưu ý bảo anh nói tiếp.

“Đó chính là, Vấn Nghị chúng tôi không cạnh tranh với Niệm Thụy!” Anh chém đinh chặt sắt nói xong, sau đó, cười đứng dậy cáo từ, “Giám đốc Lưu, chuyện làm ăn này coi như xong, rảnh thì chúng ta đi làm một ly nhé.”

Thay đổi chớp mắt này khiến giám đốc Lưu mắt choáng váng, “Đợi chút, Tổng giám đốc Hạ, lúc trước có nghe thấy, Tống Dư Vấn là vợ cũ của anh?”

Vấn đề này, làm Hạ Nghị thôi cười.

“Có thể nhiều chuyện một câu, vì sao hai người ly hôn vậy?” Rất nhiều vợ chồng ly hôn rồi đều thù sâu như biển, thấy anh bảo vệ Niệm Thụy như thế, thật sự cảm thấy kỳ quái.

Thật lâu sau thật lâu sau, Hạ Nghị mới không thể không chật vật trả lời: “Chúng tôi…… Tình cảm không hợp……”

Đây như là đáp án tiêu chuẩn quốc tế, khiến giám đốc Lưu thức thời không hỏi tiếp nữa. (Vô—–Ảnh–2—Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Thật ra tôi vẫn cảm thấy, ảnh chụp của Hạ Nghị và kịch bản của Tống Dư Vấn mới là thiên hạ vô địch, Vấn Nghị như thế mới hoàn mỹ! Thật sự là tiếc nuối.” Giám đốc Lưu thở dài.

Anh cũng rất…… Tiếc nuối……

“Nhưng vài năm này Vấn Nghị được Tổng giám đốc Hạ quản lý không tệ, anh cũng dùng thực lực của mình đổi mới hoàn toàn, thu hồi huyền thoại “Không có Tống Dư Vấn, Vấn Nghị sẽ sụp đổ.””

Giám đốc Lưu nhầm rồi rồi, anh kinh doanh Vấn Nghị tốt, cũng không phải vì muốn chứng minh những chuyện vặt vãnh này.

Nhưng mà, anh không giải thích, bởi giám đốc Lưu cũng chỉ là một trong những người vặt vãnh.

……

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s