Người tình của đại ca 10.1


Diêm Tính Nghiêu đá cửa phòng, nhanh chóng thả Vương Ninh Hinh xuống giường lớn, người cũng nằm xuống bên cạnh cô.

“Nghiêu, A Phi là bạn lâu năm của anh, chắc anh cũng hiểu anh ấy. Anh cảm thấy lần này anh ấy cầu hôn với Đoạn Chi có phải là thật lòng không?” Hai tay cô vòng ra sau lưng anh, lỗ tai dán vào ngực anh.

“Vì sao lại hỏi như thế?”

“Bởi vì người ta không có nhận thấy tí tẹo tình cảm nào giữa hai người bọn họ cả, cảm giác thế.” Cô cắn cắn môi, nhớ lại nói: “Em nhớ trước đây dù anh bận thế nào, cũng tìm thời gian để dành cho em, cho dù không có việc gì làm, chỉ trừng mắt nhìn em anh cũng vui vẻ rồi. Nhưng A Phi lại rất kỳ lạ, thường bận đến không thấy bóng người, hai ngày cuối tuần cũng làm việc, cho dù nhìn thấy Đoạn Chi, anh ấy vẫn chẳng hề có vẻ gì hưng phấn. Đoạn Chi cũng kỳ quái không kém, cô ấy quả thực đã coi A Phi là đối tượng để sùng bái, đến tận giờ mà còn gọi A Phi thiếu gia cho được.”

Nhắc chuyện đến chuyện ngày xưa của hai người, Diêm Tính Nghiêu còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện của A Phi. (Vô—–Ản56h—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Còn dám nói, khi đó em lãnh đạm với anh, muốn thân thiết với em cũng không được, lại còn suốt ngày trốn tránh, hại anh theo đuổi thật sự vất vả. Em đúng là tiểu yêu tinh biết tra tấn người!” Miệng thì thào oán giận, nhưng bàn tay lại vuốt bụng cô cực kỳ dịu dàng. Tiểu bảo bổi bên trong chính là kết tinh tình yêu của anh và Hinh nhi!

“Anh xứng đáng sao, ai bảo anh lại kiêu căng ngạo mạn như vậy, lại còn hạn chế em rất nhiều. Chỉ cần có một nam sinh liếc em một cái, anh liền đi tìm người ta gây rối, làm người ta sợ tới mức mỗi lần gặp em thì như nhìn thấy quỷ, liền chạy mất dép. Nhưng đáng giận nhất là, không biết ức hiếp em từ lúc nào, cố ý để lại dấu vết trên cổ em, em còn tưởng mình bị muỗi đốt thật, khi đến trường nhận được ánh mắt ái muội của bạn học mới biết…” Cô quở trách ‘tội lỗi chồng chất’ của anh, cứ mỗi một tội thì cắn anh một cái, cắn cắn làm cả người anh ngứa ngứa, nhịn không được che đôi môi đỏ mọng dịu dàngận của cô.

Cảm giác non mềm này nhất thời châm lên dục vọng của anh, cầm lòng chẳng đặng mà cắn mút, hận không thể nuốt hết cô, bất giác làm anh mất đi lý trí, triền miên nồng nhiệt hôn cô, cơ hồ như hai người đã hòa tan vào nhau.

“Nghiêu…” Cô khẽ gọi, mang theo hơi thở gấp gáp, giống như đường mật ngấm sâu vào da thịt anh, dục vọng nhất thời tràn ra như cơn hồng thủy bao phủ lý trí của anh, anh thở ồ ồ, bàn tay vội vàng theo nơi bầu hoa mà vỗ về chơi đùa.

Nhưng khi bàn tay kéo xuống cái bụng tròn vo của cô, anh như bị dội một gáo nước lạnh, động tác sờ hữu tạm dừng lại.

“Ây…” Xoay người ghé xuống bên cạnh người cô, nắm đấm đánh vào đệm, thân hình run nhè nhẹ, giống như cố nén thống khổ.

“Nghiêu…” Cô vỗ về bộ ngực rắn chắc không có một vết sẹo nào của anh.

“Đừng làm vậy!” Anh giống như bị điện giật, kinh hoàng nhảy dựng lên, nhìn biểu tình như bị thương của cô bất chấp vẻ mặt đầy mồ hôi, vội vàng ôm cô lại an ủi, giải thích: “Thực xin lỗi, anh không cố ý lớn tiếng với em. Nhưng mà… em có biết em mê hoặc anh đến thế nào không, anh chỉ sợ nhất thời không nhịn được…”

“Nhịn không được thì không cần nhịn nữa!”

Không quen nhìn anh như vậy, cô còn đổ thêm dầu vào lửa, cọ sát trên người anh.

Từ lúc cô mang thai tới nay, sợ không cần thận làm cô bị thương, mấy tháng nay anh đã không đụng đến cô. Cô vốn không quan tâm, nhưng buổi chiều hôm nay khi cô đọc trên tạp chí, thấy rất nhiều ông chồng khi vợ mang thai đã lén lút ngoại tình ở bên ngoài.

Tuy rằng cô tin Nghiêu sẽ không phản bội cô, nhưng… nhu cầu của Nghiêu rất mãnh liệt, cho nên đã lén lút gọi điện cho bác sĩ…

“Hinh nhi…” Anh bất lực hô, thân hình không tự chủ được mà run rẩy .

Cô liếc anh một cái, tự cởi quần áo của mình, lộ ra da thịt trắng nõn, nắm tay anh đặt lên người mình. “Người ta không cần anh phải đi tắm nước lạnh, nghe nói tắm nước lạnh sẽ hại cho thân thể…” Nói xong, bàn tay nhỏ bé của cô bắt đầu cởi áo ngủ của anh.

“Không đâu, thời tiết đã ấm lên, hơn nữa sức khỏe của anh rất tốt.” Ánh mắt si mê dán chặt vào thân thể xinh đẹp mê người của cô, hai tay cẩn thận chạm vào da thịt cô. “Anh sợ sẽ làm em bị thương…”

“Anh chưa bao giờ khiến em tổn thương.” Đây là sự thật, bất chấp khí lực cường hãn bạo liệt của mình, anh vẫn luôn bảo bọc cô. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, cô ghé miệng đến sát lỗ tai anh, nói nhỏ: “Em đã gọi điện hỏi bác sĩ Trương, ông ấy nói thân thể em điều dưỡng rất tốt rồi, chỉ cần cẩn thận một chút là có thể được.”

“Hinh nhi…” Anh kinh hỉ nói không ra lời, cô hay xấu hổ như vậy nhưng lại vì anh mà chủ động đi hỏi về chuyện này?

Quá vui sướng, anh đương nhiên sẽ không phụ ý tốt của vợ yêu: có điều, anh chỉ cần nhớ phải dịu dàng, bảo vệ cho kết tinh tình yêu của bọn họ là được.

Anh nhẹ nhàng đặt cô trên giường mềm mại, cả người vòng ra phía sau cô, dĩ nhiên phần tượng trưng nam tính để ở nơi hoa tâm non mềm của cô. Dục vọng nhanh chóng đốt cháy cả hai người, anh đặt từng nụ hôn lên tấm lưng trắng nõn của cô.

Hai tay dao động trên những đường cong lung linh xinh đẹp, luồn về phía trước tìm kiếm, nắm lấy khối tròn kia, nhẹ nhàng xoa nắn sờ miết, mà lửa nóng dưới thân khiến cô không ngừng run rẩy, vặn vẹo thân mình, thần kinh căng thẳng.

“Hinh nhi…” Anh khẽ dao động thử đi vào nơi tư mật của cô, đại chường như mang theo ma lực, làm cô thở dồn dập.

“A… Nghiêu…” Thì thào rên lên, bất lực kháng nghị, cô đem thân mình áp sát vào anh, khát vọng tràn ngập.

Cảm nhận được di chuyển của cô, anh lập tức nhẹ nhàng xâm nhập, nhưng tay vẫn bào vệ bụng cô, sợ mình quá cuồng nhiệt sẽ làm cô đau.

Vương Ninh Hinh nhắm hai mắt lại, hô hấp càng lúc càng khó khăn, cảm thụ dục vọng cháy không ngừng trong cơ thể, đốt cháy sạch lý trí của cô

“Cảm nhận anh… Hinh nhi…” Động tác nhanh hơn khiến thân hình cô cũng vặn vẹo theo, tay anh trực tiếp nắm lấy nụ hoa của cô, nhẹ nhàng miết, tạo ra một khoái cảm khác, khiến cô cơ hồ kêu to thành tiếng. (Vô—–Ản57h—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Mồ hôi trên trán chảy xuống, vừa phát tiết dục vọng, nhưng cũng dùng lực khắc chế mình không được thô bạo. Một lần lại một lần nữa, anh gieo mầm móng vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô, khoái cảm được phóng thích làm cả hai đều run lên…

Thỏa mãn cười, anh ôm lấy lão bà thân ái tiến vào mộng đẹp, hưởng thụ thời khắc yên bình nhất.

******

Cửa phòng không hề báo trước một tiếng liền bị đầy ra, trong thư phòng viên quản lý Vương thị cũng tự động biết hôm nay tạm dừng bàn bạc.

“Tan làm!” Diêm Tính Nghiêu tuyên bố.

“Nghiêu, chúng em còn phải…” Vương Ninh Hinh không nhịn được lên tiếng kháng nghị.

Vương Ninh Hinh là đứa con duy nhất của vợ chồng Vương thị, từ nhỏ đã được huấn luyện để trở thành người thừa kế. Tuy cô là phụ nữ, nhưng sự thông mình tài trí lại không hề thua kém đàn ông. Khi ở Pháp, cô đã quản lý một chi nhánh của Vương thị ở đó, công việc hoàn thành tốt làm cho quản lý trưởng của Vương thị cũng phải tâm phục khẩu phục.

Quay về Đài Loan, vì Diêm Tính Nghiêu không để cô đi làm, cô đành điều khiển sự vụ của công ty qua điện thoại, dẫu vậy cuối tuần cô vẫn phải đến công ty để nghe quản lý báo cáo tình hình.

Nhưng từ sau khi mang thai, Diêm Tính Nghiêu liền cấm cô sử dụng máy tính, cũng quy định ở không có anh đi cùng thì không được rời khỏi Diêm trang. Cô biết tất cả hành vi của anh cũng chỉ là vì lo lắng cho sức khỏe của cục cưng, nhưng cô cũng không muốn cha phải mệt mỏi, cho nên mỗi tuần đều thu xếp họp tại Diêm trang.

Nhưng anh vẫn có chuyện để nói, quy định mỗi lần họp không được quá một tiếng, thậm chí đến gần ngày sinh còn rút lại chỉ còn nửa tiếng, Nhưng bây giờ cô đã sinh xong rồi, anh lại vẫn còn bá đạo ép buộc cô như thế.

“Em còn đang ở cữ, nghỉ ngơi là quan trọng.” Anh không tha, phản bác nói. Con ngươi đen lanh lợi quét về mọi người trong thư phòng.

“Đúng đúng đúng, tổng giám đốc Diêm nói rất có lý, phó giám đốc nên nghỉ ngơi. Dù sao không bàn chuyện này cũng không sao, việc nhỏ này chúng tôi có thể tự giải quyết, có vấn đề sẽ xin ý kiến của chủ tịch sau. Chúng tôi không quấy rầy nữa.”

Quản lý trưởng của Vương thị cùng những người khác như nhận được thánh chỉ, vội vàng thu thập giấy tờ, nối đuôi nhau ra khỏi thư phòng, quay về công ty.

Không đến một phút sau, thư phòng lớn như vậy cũng chỉ còn lại hai vợ chồng bọn họ.

“Bọn họ thật thức thời!” Diêm Tính Nghiêu hừ một tiếng, khom người ôm lấy Vương Ninh Hinh.

Vương Ninh Hinh sau khi sinh con, dáng người liền lập tức khôi phục lại vẻ thon thả ban đầu, nhưng Diêm Tính Nghiêu lại không thể thích ứng, còn ra lệnh cho phòng bếp nấu các loại thuốc bổ, xem có thể thừa cơ bồi bổ hay không, mà Vương Ninh Hinh thì lại mang số khổ, không có lấy một tác dụng nào.

“Ác độc!” Cô nhéo cái mũi cao thẳng của anh, trừng phạt anh tội không phân biệt phải trái. “Người ta ở cữ hơn 45 ngày rồi, cũng sinh con được hơn hai tháng. Anh có biết ở Đài Loan có bao nhiêu phụ nữ phải làm việc không? Nếu trong lúc ở cữ, đều không thể làm việc quá một giờ, thì liệu có ông chủ nào tuyển nhân viên nữ không?”

“Sợ cái gì? Chẳng lẽ anh không nuôi nổi vợ mình sao?” Anh bế cô thong dong đi về phòng ngủ, Tiểu Thiên Dương đói khát đang chờ mẹ nó cho ăn a!

Đến phòng ngủ, cô nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi vòng tay ôm ấp của chồng, ôm lấy con, lập tức cởi bỏ phần áo trước ngực.

Tiểu Thiên Dương luôn thèm ăn, ngậm cả đầu vú của mẹ ra sức mà mút. Vương Ninh Hinh tràn đầy yêu thương chỉnh lại tư thế thoải mái nhất cho con, rồi mới nói sang chuyện khác: “Đoạn Chi đính hôn với A Phi  anh có định tặng quà gì cho họ không?” Cô nghiêng đầu cúi xuống, “Đính hôn lại đến kết hôn, sau này sẽ không thể nhìn thấy Đoạn Chi nữa, ngẫm lại thật sự đáng tiếc a!”

“Em không cần phải lo đến quà tặng, cũng không cần luyến tiếc Đoạn Chi.” Nhìn cành ấm áp này, đáy lòng Diêm Tính Nghiêu kích động một trận, đẹp quá! Đó là kiều thê yêu tử[1] của anh. Có điều… nhìn bầu ngực trắng nõn đẫy đà kia, anh lại rung động, nhưng mỹ vị này, giờ phút này lại chỉ có con anh độc hưởng, ngay cả quyền kháng nghị anh cũng không có.

“Vì sao?”

“Bởi vì A Phi không yêu Đoạn Chi, bởi vì hai người họ không hợp nhau. Em chẳng phải cũng đã thấy giữa họ một chút tình cảm cũng không có rồi đấy sao?” Anh và A Duy đều nhìn ra điểm này, người A Phi yêu là người anh luôn miệng mắng ác nữ, không phải là Đoạn Chi dịu dàng hiền thục kia.

“Nhưng mà… Đoạn Chi vì ngày đính hôn mà mất rất nhiêu tâm huyết, còn hẹn em ngày mai đi bách hóa…”

“Người đàn ông không yêu mình, chẳng lẽ cô ấy không nhận ra, không có cảm giác sao?” Hơn nữa A Phi là người thẳng tanh, căn bản không bao giờ giả bộ cả. “Nếu Đoạn Chi không nhìn ra điều này, như vậy cô ấy cũng không xứng với A Phi, việc kết hôn là không thể!”

“Nhưng…” Cô còn muốn nói thêm gì đó.

“Không nhưng gì hết, bọn họ đều đã hai mươi mấy tuổi, là người trưởng thành rồi, có quyền quyết định mình phải làm gì, bọn họ đã quyết, ai cũng không thể thay đổi, chúng ta lo lắng cũng vô dụng.” (Vô—–Ảnh–58—Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Hinh nhi là của anh, anh không muốn để chuyện của người khác chiếm hết tâm tư cô, sau khi con ăn no, anh liền ôm thằng bé ra ngoài, đưa cho bảo mẫu chờ ở cửa phòng, rồi khóa cửa lại đi đến bên cạnh vợ yêu. Đã nhịn hai tháng rồi, anh nhớ Hinh nhi của anh.

“Vợ yêu, anh thấy bây giờ lòng em chỉ có Tiểu Thiên Dương, chẳng để ý đến chồng yêu của em nữa…”

Lại thế nữa! Vương Ninh Hinh thầm kêu.


[1] Kiều thê yêu tử: vợ đẹp con ngoan.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s