Người tình của đại ca 10.2 Hết


 

Nhìn bộ dáng tràn đầy hạnh phúc kia của Đoạn Chi, Vương Ninh Hinh không thể nói nên lời, vẫn cùng cô đi đến hiệu bách hóa. Hiện tại chỉ cầu mong Nghiêu đã nhầm lẫn, nhưng cô cũng biết khả năng này là rất nhỏ, dù sao Nghiêu với A Phi cũng là bạn bè từ trung học.

“Ninh Hinh, đi lâu như thế rồi, chúng ta đến quán café kia nghỉ được không? Nghe nói bánh ngọt ở đó rất nổi tiếng.”

“Tốt! Lâu lắm không đi dạo phố, mới đi vài bước đã thấy mệt rồi…”

“Cẩn thận!”

Đoạn Chi đẩy Vương Ninh Hinh ra, không cẩn thận bị một người phụ nữ từ trong quán café lao ra đụng vào.

“Đứng lại, không được trốn!” Người phụ nữ kia muốn ngăn chiếc xe lại, thì một người đàn ông đuổi theo phía sau. Người đàn ông bắt lấy tay người phụ nữ, sau đó là một nụ hôn cuồng nhiệt.

Còn tưởng rằng là cảnh bắt cướp, thì ra là ghen tuông! Người xem bên đường thầm nghĩ. Cũng là người xem, nhưng sắc mặt Đoạn Chi lại trắng bệch.

Người phụ nữ trả lại cho người đàn ông một cái tát, nhưng anh ta cũng không cam lòng, giữ chặt cô kia lại hôn mãnh liệt thêm một lần nữa, rồi hai người mới lên xe rời đi.

“Đoạn Chi…” Vương Ninh Hinh không biết nên an ủi cô như thế nào.

“Tôi không sao, không có việc gì…” Miệng nói không có việc gì, nhưng hơi nước lại nhanh chóng đọng lại trên mắt cô. Cả người như mất hồn, không tự chủ bước đi. Thân thể cô quá mệt mỏi đến nỗi quên cả sự xấu hổ trong lòng, thì ra không phải trời sinh anh vô tình, mà bởi vì người anh cần không phải là cô.

“Đoạn Chi!” Không thể nhìn được Đoạn Chi hồn bay phách tán như vậy, cô liền kéo Đoạn Chi đến ghế đá bên lề đường. “Nơi này vắng vẻ, không có người ngoài, đừng để khổ sở trong lòng, hãy khóc hết ra đi.”

“Tôi…” Vừa mở miệng, nước mắt liền rơi xuống như mưa, “Vốn đã nhát gan, lại hay bị bạn bè ức hiếp. Bởi vậy nguyện vọng lớn nhất của tôi là có thể tìm được một người đàn ông mạnh mẽ để có thể dựa vào, có thể cho an toàn trong cánh tay của anh ấy, chỉ cần hạnh phúc đơn giản như vậy thôi. Tôi vẫn nghĩ người đó sẽ là Phi thiếu gia…

Thật ra… tôi biết Phi thiếu gia không yêu tôi, nhưng là anh ấy chọn tôi, như vậy không phải là anh ấy cũng có cảm tình với tôi sao? Dù sao không phải cặp vợ chồng nào cũng có thể giống cô, được thiếu gia yêu thương hết mực, tôi vẫn tưởng rằng chỉ cần đối tốt với anh ấy, một thời gian, Phi thiếu gia sẽ cảm động. Ít nhất… mỗi khi anh ấy làm tôi thất vọng, tôi đều nói vậy với mình, tự tạo động lực cho mình.”

Vương Ninh Hinh nhắm mắt lại, “Vậy cô vẫn muốn tiếp tục sao?”

“Không thể…” Cô ảm đạm nói: “Nhìn vẻ mặt Phi thiếu gia khi đuổi theo vị tiểu thư kia, rất giống dáng vẻ khi thiểu gia ở cùng cô, tôi biết có tiếp tục kiên trì cũng vô dụng, cho nên… A……” Tiếng thét chói tai vang lên, Vương Ninh Hinh cả kinh, vội quay đầu lại.

Không biết từ lúc nào đã có bốn tên đàn ông che mặt vây quanh, lập tức xông về phía các cô, Vương Ninh Hinh và Đoạn Chi không kịp phản ứng, bị bọn họ bắt được.

“A!” Đoạn Chi vẫn thét chói tai không ngừng, tiếng thét chói tai làm mấy tên kia lo sợ, một gã giữa mắt có vết sẹo liền ra tay, đánh ngã Đoạn Chi.

“Dừng tay, không được đánh cô ấy!” Hai tay bị khống chế, Vương Ninh Hinh càng không ngừng giãy giụa, sắc mặt trắng bệch. “Các ngươi là ai? Rốt cuộc muốn làm gì?”

“Làm gì à? Đương nhiên là bắt cóc, còn có thể là gì khác nữa!” Gã đàn ông che mặt viết lại một tờ giấy để lại trên mặt Đoạn Chi, lập tức đưa Vương Ninh Hinh lên một chiếc xe hơi màu đen, nghênh ngang rời đi.

“Đoạn Chi…”

“Ninh Hinh!” Hai gò má bị đánh đến sưng đỏ, miệng phun tơ máu, Đoạn Chi chỉ kịp nhìn theo chiếc xe kêu to….

******

Cửa phòng tổng giám đốc không hề được báo trước một tiếng đã bị mở ra, nhân viên đang họp trong phòng liền im lặng, ánh mắt kinh ngạc tập trung đến chỗ cửa, khi bọn họ nhìn thấy người vừa đến, con ngươi trừng ra thiếu chút nữa rớt xuống đất. Chỉ thấy hai gò má Đoạn Chi sưng phù, bộ dạng lại kinh hoàng.

“Thiếu gia…” (Vô—–Ả59nh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Đoạn Chi?” Sắc mặt Diêm Tính Nghiêu đại biến. Hinh nhi đâu? Anh vung tay lên, lập tức ra lệnh cho toàn bộ nhân viên rời đi, chỉ để lại ‘Tả hữu hộ pháp’ của anh, Tôn Duy Ma và Triệu Phi. “Đã xảy ra chuyện gì? Hinh nhi đâu? Cô ấy ở đâu?”

Hai chân Đoạn Chi mềm nhũn, vô lực ngồi xổm xuống mặt đất.

“Thiếu phu nhân bị người xấu bắt đi rồi!”

“Cô nói cái gì?!” Diêm Tính Nghiêu hoảng hốt đứng lên, khiếp sợ không thôi, trừng mắt nhìn bộ dáng của Đoạn Chi, tựa hồ hận không thể xông lên xé cô thành mảnh nhỏ.

Tôn Duy Ma và Triệu Phi liền xông lên giữ chặt anh, Tôn Duy Ma nỗ lực nói: “Đoạn Chi, cô mau nói lại sự tình cho rõ ràng!”

Hinh nhi của anh sao có thể… Trái tim Diêm Tính Nghiêu như bị xé nát, đau đến cực điểm, lửa giận kéo đến, anh phải cho cái tên hỗ trướng chết tiệt kia thiên đao vạn quả!

Diêm Tính Nghiêu biết Đoạn Chi vốn nhát gan, vì muốn biết rõ tình hình, anh phải cố kìm chế, nhưng cả người vẫn phát ra khí thế bức người, Đoạn Chi sợ đến mức cả người run lên. Nhưng cô biết tình huống khẩn cấp, chỉ có thể hết sức miêu tả lại tình huống lúc đó một lần.

Triệu Phi đoạt lấy bức thư đe dọa trong tay cô, nhìn qua rồi lập tức đưa cho Diêm Tính Nghiêu. “Còn chuẩn bị cả thư tống tiền, đây hiển nhiên là hành động có âm mưu từ trước.”

“Hành động này chỉ có thể là bọn xã hội đen?” Tôn Duy Ma lập tức hỏi Diêm Tính Nghiêu: “Đại ca, có liên lạc với Hùng Thiên không? Anh ta là đại ca của Kình Thiên, có lẽ quen với giới xã hội đen.”

“Tốt, lập tức gọi điện thoại. A Phi, cậu lập tức đi báo động an toàn cho nhân viên. Nhớ kỹ! Mọi hàng động phải thật cẩn mật.”

“Dạ!”

Ba người đàn ông lập tức rời khỏi văn phòng.

Ninh Hinh… tất cả là lỗi của cô! Ngực Đoạn Chi nhói đau lại sợ hãi, Ninh Hinh là người duy nhất bảo vệ cô không cần điều kiện, đối xử với cô rất tố, cô tình nguyện chia tay với Phi thiếu gia mười lần, cũng không muốn Ninh Hinh bị bắt cóc.

Cô nhất định phải an toàn trở về, Ninh Hinh!

******

Phịch một tiếng, cửa bị đá văng ra, Vương Ninh Hinh ở góc tường ngẩng đầu lên.

“Trang Lâm!” Đôi mắt đẹp mở to, không dám tin, nhìn vẻ mặt đắc ý của Trang Lâm, “Cô… cô sao lại ở đây?”

“Hừ, đây không phải là Diêm thiếu phu nhân tôn quý của chúng ta sao?” Trang Lâm nhàn nhã tiến lại gần Vương Ninh Hinh. Nhìn gian phòng giam cầm đơn sơ chật hẹp này, đôi môi đỏ tươi phát ra thanh âm chậc chậc, “Thật thảm a, sao lại lưu lạc đến đây, chẳng lẽ ông trời ghen ghét với phận hồng nhan sao?”

Vương Ninh Hinh trầm mặc, nhìn bộ dáng làm bộ làm tịch của cô ta, lần này mình bị bắt cóc, tám phần có liên quan đến cô ta. Nếu không, sao kẻ bắt cóc có thể để một người không liên quan vào đây được? Cô biết Trang Lâm có địch ý với cô, nhưng, bắt cóc…

“Vì sao?” Trang Lâm vì sao lại hận cô như thế?

“Không hổ là Diêm thiếu phu nhân, gan dạ sáng suốt, quả nhiên bất phàm. Cho dù bị bắt cóc vẫn có thể bình tĩnh như thế.” Đột nhiên, ba một tiếng, Trang Lâm hung tát Vương Ninh Hinh một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn của Vương Ninh Hinh nhất thời đỏ lên một nửa mặt.

Trang Lâm dùng sức nắm tóc Vương Ninh Hinh, nhìn chằm chằm vào gương mặt cố nhịn đau của cô, đáy mắt âm ngoan bị lửa hận thiêu đốt. “Vì sao? Mày còn dám hỏi tao vì sao? Tốt, nói cho mày biết!” Cô dùng sức hất Vương Ninh Hinh vào vách tường, Vương Ninh Hinh tuy đã lấy tay bảo vệ đầu, nhưng va chạm quá mạnh khiến cho cánh tay của cô chỉ một chút nữa là gãy.

Vương Ninh Hinh cắn răng nhịn đau, thiếu chút nữa thốt lên tiếng rên rỉ.

Trang Lâm ôm hận, trừng mắt nhìn Vương Ninh Hinh, cô chẳng những bị lão phu nhân đuổi khỏi Diêm trang, ngay cả Diêm Tính Nghiêu cũng đuổi việc cô. Cô rất hận, tất cả đều tại Vương Ninh Hinh, làm cô từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục.

“Vì mày, tao bị lão phu nhân đuổi khỏi Diêm trang; Vì mày, Diêm Tính Nghiêu sa thải tao. Tất cả đều là vì mày! Mày hại tao bị đuổi ra khỏi hoàng cung huy hoàng kia, trong tay không còn một đồng. Cho nên tao thề…” Lạnh lùng, biểu tình phi thường vô tình, cô nghiến răng nghiến lợi nói: “Tao cũng muốn cho mày, một cô gái danh môn được chiểu chuộng nếm thử cảm giác đặt mình trong địa ngục là thế nào?”

“Nghiêu… khụ, đã đền bù cho cô rồi, cô… không phải hoàn toàn không có….” Vương Ninh Hinh vừa mở miệng, dòng máu liền theo khóe miệng chảy ra, miệng cũng đau đớn không dứt.

“Đền bù? Từng đó cũng tính sao? Căn bản cho dù cả tài sản của Diêm gia cũng không đủ!” Vừa nói đến đây, cô ta lại càng hận Vương Ninh Hinh hơn, ánh mắt ghen ghét như phun lửa, hận không thể giờ này khắc này đốt cô thành tro. Mỗi một câu nói, liền đá Vương Ninh Hinh một cước, khiến cô phải cuộn người lại. “Là mày, đều là lỗi của mày! Lão phu nhân rất thích tao, nếu mày không quay về, tao đã trở thành Diêm thiếu phu nhân rồi. Mày chẳng những lấy đi sự sủng ái của lão phu nhân với tao, còn đoạt hết những vinh hoa phú quý sắp đến tay tao nữa.” (Vô—–Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.co60m/)

Ngoài cửa truyền đến những tiếng gọi ầm ĩ, đúng lúc cô ngừng lại động tác tàn bạo.

“Mày chờ đó, chỉ cần lão nương tâm tình khó chịu, sẽ đến chơi cùng mày, phải để mày chịu khổ một chút, mới có thể để Diêm Tính Nghiêu nhanh chóng mang mười triệu tiền chuộc đến!” Cô cười điên cuồng rời đi.

Nghiêu, Nghiêu của cô… vết thương nhức nhối, Vương Ninh Hinh hấp hối nằm co ro ở trong góc, hô hấp khó khăn, toàn thân cô đều nóng lên, đau đớn, đáy lòng cũng không ngừng khẩn cầu, nhanh đến đây đi! Nếu để cô ta tra tấn một lần nữa, cô…  không thể chống đỡ nổi nữa đâu.

Vương Ninh Hinh không ngờ Trang Lâm lại đứng phía sau kẻ bắt cóc tống tiền, lấy được tiền chuộc, họ sẽ thả cô sao. Nếu bọn họ thực cho cô một con đường sống, thì Trang Lâm đã không xuất hiện trước mắt cô rồi.

Ý thức Vương Ninh Hinh dần dần mơ hồ… hoảng hốt nhìn qua gian phòng, cô tựa hồ nghe thấy thanh âm cửa kính vỡ vụn, sau đó là một tiếng rống giận dữ.

A, là Nghiêu, anh ấy đã đến, cuối cùng đã đến. Khóe môi gợi lên nụ cười thản nhiên, cô chậm rãi men theo sàn nhà dơ bẩn.

“Hinh nhi… Hinh nhi…”

Ngay khi Vương Ninh Hinh định cúi người xuống sàn, vừa lúc Diêm Tính Nghiêu kịp đỡ lấy. Người sợ hãi đến phát run, bàn tay nhẹ nhàng đẩy vợ yêu ra, khuôn mặt hoàn mỹ lẽ ra không chút tỳ vết… thanh âm chói tai vang lên.

“Lũ khốn đó sẽ phải xuống mười tám tầng địa ngục…” Hùng Thiên nghiến răng nghiến lợi nói, vẻ mặt tối tăm.

“Vậy để lũ đó xuống địa ngục đi!” Diêm Tính Nghiêu âm ngoan vô tình, hạ mệnh lệnh, nhưng thanh âm lại hết sức mềm nhẹ, sợ làm Vương Ninh Hinh đang mê man lo lắng. “Một người cũng không tha!”

“Tôi sẽ cho cậu một đáp án vừa lòng!” Hùng Thiên điên tiết, bọn thủ hạ dám cả gan làm loạn.

“Đại ca, xe cứu thương đã sẵn sàng.” Tôn Duy Ma vội nói.

“Hinh nhi, Hinh nhi của anh…” Diêm Tính Nghiêu cúi xuống tai cô khẽ gọi, anh thật cẩn thận ôm lấy Vương Ninh Hinh, phảng phất như ôm bảo bối trân quý. “Vì anh, vì Tiểu Thiên Dương của chúng ta, em phải gắng lên, nhất định phải cố chống đỡ!”

******

“Thiếu gia đã trở lại!”

Diêm Tính Nghiêu xuống xe, bọn người hầu lập tức đến đón.

“Thiếu phu nhân đâu?” Đi công tác Hồng Kông hai ngày Diêm Tính Nghiêu chỉ nhớ đến vợ yêu, ban ngày về Đài Loan cũng không đến công ty, lập tức cho xe chạy thẳng về Diêm trang.

“Lão phu nhân, thiếu phu nhân và tiểu thiếu gia đều đang phơi nắng ở hoa viên!” Quản gia Vương trả lời.

Trên thảm cỏ ở hoa viên, một đám nữ quyến vây quanh, cùng chơi đùa với Tiểu Thiên Dương.

Tiểu Thiên Dương chưa đến một tuổi, nhưng lại khí phách mười phần. Theo lão phu nhân nói, điểm ấy với Diêm Tính Nghiêu trước đây giống nhau như đúc. Cậu bé rất độc lập, bình thường cũng không cố tình gây sự, không theo người khác, chỉ cần thỏa mãn nhu cầu cơ bản, thì cậu bé có thể chơi đùa vui vẻ, có điều, đó là chưa đến thời điểm cậu bé đòi bú sữa mẹ.

Giống như hiện tại, cậu bé từ chối sự cưng chiều của lão phu nhân và dì Quyên, cũng không đi theo bảo mẫu, chỉ quấn quýt lấy mẹ nó.

Nhưng sức khỏe vừa mới khôi phục, cánh tay vẫn còn quấn vài trắng, Vương Ninh Hinh thật sự không sức để bế nó, mà Tiểu Thiên Dương lại là một hài tử khỏe mạnh.

Có điều Tiểu Thiên Dương vẫn mặc kệ, thấy mẹ không dang tay ôm mình, khuôn mặt nhỏ nhắn từ từ đỏ lên, bộ dáng đáng thương làm cho nữ quyến xung quanh nảy sinh tình mẫu tử, Đoạn Chi và bảo mẫu tranh nhau vươn tay đón nó.

“Tiểu thiếu gia ngoan, tay mẹ hiện rất đau, để dì Đoạn Chi ôm một cái được không?”

“Đúng vậy, đúng vậy! Không thì để dì Hồng, nhé?”

Nào biết Tiểu Thiên Dương không thèm đẻ ý, chỉ nhìn về phía người mẹ yêu nhất của nó.

“Ma ma…” Cánh tay nhỏ bé của nó ôm lấy mẹ, con ngươi đen láy mở to, nước mắt trong suốt chảy ra, nũng nịu nhìn mẹ nó.

Người trong Diêm trang ai cũng biết, tiểu thiếu gia chưa đầy một tuổi Diêm Dương đã thay thế thành công vị trí của papa nó, trở thành bào bối số một của lão phu nhân. Thấy chắt nội mắt đỏ lên, lão phu nhân lập tức xót ruột.

“Dương Dương ngoan, đừng khóc a. Để bà cố ôm, được không?”

Đáng tiếc nó vẫn cố chấp, không thèm nghe, lại lần đem cánh tay nhỏ bé về phía mẹ nó.

“Ma ma… ô ô…” Đôi môi hồng nhuận cong lên, nước mắt lăn dài trên má.

Mọi người nhìn nhau, không khỏi thấy hoài nghi, chẳng lẽ người yêu thích cũng di truyền? Tiểu Thiên Dương khi vừa sinh ra, thì được bào mẫu và các cô hầu chăm sóc, thời gian gần mẹ cũng không nhiều, nhưng kỳ quái là nó lại chỉ thích bám dính mẹ.

Lại nữa, lần nào cũng dùng chiêu này! Vốn đã quyết định, quyết tâm không vì nó cầu xin mà mềm lòng, nhưng Vương Ninh Hinh thầm thở dài, không ngờ mình lại sinh ra một tiểu ma vương như thế, nhưng ngẫm lại, bố là đại ma đầu thì con dĩ nhiên phải là tiểu ma đầu rồi, đây không phải là hiển nhiên sao? (Vô—–Ản61h—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Dương Dương đến đây, mẹ ôm một cái!” Cánh tay không bị thương ôm lấy nó.

Thấy mẹ đầu hàng, nước mắt của Tiểu Thiên Dương biến mất như có phép lạ, ngoan ngoãn lao vào vòng tay mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn dụi dụi trên bộ ngực mềm mại của mẹ nó. Đối với một đứa bé chưa đầy một tuổi mà nói, động tác Tiểu Thiên Dương của quả thật quá già dặn so với tuổi của nó.

Diêm Tính Nghiêu đứng bên cạnh cây đại thụ, yên lặng nhìn một màn ấm áp trước mắt, dòng nước ấm lưu động trong cơ thể, chỉ đứng nhìn thôi nhưng lòng cũng cảm thấy hạnh phúc.

Có điều, anh đương nhiên sẽ không ngoan ngoãn đứng ở chỗ này nhìn vợ yêu của anh bị người khác chiếm tiện nghi, cho dù người kia là con của anh cũng thế.

“Nghiêu?” Vương Ninh Hinh kinh hỉ nhìn chồng. Không phải chiều anh mới về đến Đài Loan sao? “Anh về trước thời gian à?”

Anh chào hỏi lão phu nhân trước, rồi quỳ gối xuống thảm cỏ, hai tay vòng ôm lấy Vương Ninh Hinh, hôn lên đôi môi đỏ mọng mê người của cô, triền miên không thôi. “Chủ tịch tập đoàn Uy Nhĩ Sâm có việc bận, nên cuộc họp buổi chiểu hủy bỏ, cho nên anh mới về sớm.”

Bị kẹp giữa hai người, Tiểu Thiên Dương không an phận giãy giụa, muốn đấy papa ra.

Dám quấy nhiễu anh thân thiết với vợ yêu? Diêm Tính Nghiêu trừng mắt nhìn nó. “Tiểu tử, con muốn như thế nào?”

Cũng không biết nghe có hiểu hay không, Tiểu Thiên Dương không cam lòng, yếu thế ôm chặt mẹ nó. “Ma ma…”

Một màn cha con tranh giành tình cảm thường xuyên diễn ra ở Diêm trang, tuy rằng đã xem rồi, nhưng mỗi lần nhìn thấy, mọi người lại buồn cười như cũ.

Lão phu nhân cầu tình nói: “Nghiêu nhi, Dương Dương còn nhỏ…”

“Hừ! Tuổi còn nhỏ đã kiêu ngạo như thế, trưởng thành sẽ như thế nào!” Diêm Tính Nghiêu giống như đe dọa, ôm lấy thân hình bé nhỏ kia, nó thì vung tay vung chân không muốn, anh liền nói: “Tiểu tử, phải làm rõ ràng, cô ấy là vợ cha, rồi mới là mẹ con. Muốn ôm ư? Có thể, đi tìm người khác đi!” Hung hăng hôn một cái lên chiếc má phúng phính của nó, rồi giống như chuyền bóng, ném nó sang bên cạnh.

“A…” Nhìn một màn kinh động tâm phách này, mọi người nhịn không được, kinh hô.

“Cẩn thận!” Diêm lão phu nhân tim thiểu chút nữa nhảy ra.

“Nghiêu!” Thấy con vô sự trong lòng Tôn Duy Ma, cô mới thở ra nhẹ nhõm, lập tức nổi giận đánh chồng một cái. “Anh làm gì vậy? Con không phải bóng rổ, nhỡ bị thương làm sao!”

Cúi người ôm lấy Vương Ninh Hinh đi vào phòng, chú ý không đụng tới vải băng của cô, “Sẽ không…” Diêm Tính Nghiêu an ủi, thanh âm dần dần đi xa.

“Ma ma…” Tiểu Thiên Dương đáng thương nhìn cha mẹ đi xa, tủi thân kêu lên.

“Thật không hổ là con đại ca, ngay cả sở thích và cá tính cũng giống đại ca.” Tôn Duy Ma dịu dàng mà kiên định, ôm lấy tiểu lão hổ.

“Di truyền thật sự đáng sợ!” Triệu Phi cũng cảm thán nói.


 

 

==== KẾT THÚC ====


 

 

Advertisements

3 comments on “Người tình của đại ca 10.2 Hết

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s