Người tình của đại ca 2.2


 “Đinh…” đồng hồ báo thức Tiểu trư vang lên.

Từ trên trang sách, khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên. “A, đã đến giờ!” Cô lưu luyến không nỡ rời cuốn sách đã đọc được hai phần ba, thôi để mai đọc tiếp vậy!

Bỏ áo ra ngoài quần, cô đứng dậy xuống lầu, định uống một chén trà nóng trước khi đi ngủ, trà này giúp người ta ngủ ngon hơn, đây cũng là thói quen hàng ngày của cô.

“Cha!” Nhìn thấy cha đang ngồi trên sofa dưới phòng khách nhắm mắt dưỡng thần, cô vui mừng nhào vào lòng cha, dang hai cánh tay ôm lấy cha mà nũng nịu nói: “Cha có mang quà về cho con không? Hinh nhi đã vài ngày không gặp cha rồi, cha biết con nhớ cha đến thế nào không!” (Vô—–11Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Cha cũng nhớ tiểu Hinh nhi của cha.” Ôm lấy thân hình ấm áp, nghe tiếng nói ngọt ngào của nữ nhi, Vương Thiên Hữu liền cảm thấy thoải mái hơn hẳn, mỏi mệt mấy ngày trời cũng tiêu tán hơn phân nửa.

“Cha không thương Hinh nhi, cũng không biết Vương chủ tịch làm những gì, mà mấy ngày nay luôn sớm đi tối về.” Cô hừ một tiếng, không tin nói: “Nếu cha thật sự nhớ Hinh nhi, vậy sao không sớm trở về cùng Hinh nhi dùng bữa tối?”

Ông cười khổ nói: “Cha cũng muốn vậy, có thể cùng Hinh nhi bảo bối đáng yêu của cha ăn cơm và nói chuyện, là hưởng thụ lớn nhất của cha, nhưng mà gần đây công ty đã xảy ra một số chuyện, làm cha bận tối mày tối mặt, ngay cả thời gian dùng cơm cũng không có, chỉ hận mình không phải là ba đầu sáu tay.”

“Thì ra là vậy, thương cha quá đi… con xin lỗi, cha, là Hinh nhi không đúng.” Cô lúc này mới phát hiện cha gầy đi nhiều, thần sắc cũng có chút tiều tụy, Vương Ninh Hinh tâm tình phức tạp, hàng lông mày nhăn lại. “Công ty xảy ra chuyện lớn sao? Có rắc rối lắm không cha? Hinh nhi vô dụng, không có biện pháp giúp cha bớt phiền.”

Vương Thiên Hữu vuốt mái tóc mềm mại của cô, nhẹ nhàng nói, “Đứa ngốc, chỉ cần nhìn thấy Hinh nhi mỉm cười ngọt ngào, là phiền não của cha sẽ biến mất hết, tâm tình cũng sẽ tốt hơn, là Hinh nhi giúp cha nhiều nhất a. Còn chuyện công ty, chờ con lớn lên hãy nói, trước mắt có cha lo rồi, không cần phiền tiểu bảo bối hao tổn tâm trí.”

“Nhưng mà…” Thấy cha ánh mắt mơ hồ toát ra vẻ mệt mỏi cùng lo âu, cô biết sự tình nhất định không đơn giản.

“Không nhưng mà, chỉ cần con khoái lạc mà sống, chuyện này có cha xử lý đủ rồi, con cũng đừng nghĩ nhiều, làm tổn hao tâm trí.” Vương Thiên Hữu không muốn đặt rắc rối lên người nữ nhi của mình, Hinh nhi tuy là con gái một của ông, tương lai sẽ là người thừa kế duy nhất, nhưng trước mắt cô vẫn còn nhỏ tuổi, cuộc sống vẫn là vô ưu vô lo, chỉ có điều… nguy cơ lần này ông có thể thuận lợi vượt qua được không? Mặc kệ như thế nào, vì ái nữ và xí nghiệp Vương thị, ông nhất định phải cố hết sức mình, nếu lần này thua thì không thể nào gượng dậy được. “Mọi chuyện cha sẽ lo.”

Vương Ninh Hinh nhìn thẳng vào mắt ông. “Vâng!” Cô ôm lấy tay ông, khuôn mặt phớt hồng xinh xắn vui vẻ cười nói, “Cha cố lên, Hinh nhi vĩnh viễn ở bên cha.”

Vương Thiên Hữu ôm chặt nữ nhi cười ha ha, hôn lên gò mà thơm tho của cô nói, “Đây mới là bảo bối ngoan của cha!”

“Đúng là phụ nữ lúc nào cũng có thể tán gẫu được, không cần ngủ sao? Ngày mai bộ không phải đi học, đi làm nữa?” Vương Tôn Linh xinh đẹp hai tay khoanh, bộ dáng nhăn nhó, nếu thêm một đôi mắt kính hình tam giác, thì rất giống Lý hiệu trưởng trong phim hoạt hình “Công chúa Ari”.

“A, sữa sữa, con muốn uống sữa.” Vương Ninh Hinh lập tức nhảy ra khỏi lòng cha, nói nhỏ rồi đi vào phòng bếp. Cô rất sợ mẹ mình lải nhải.

Vương Thiên Hữu động tác không nhanh không chậm, đứng lên ôm lấy vợ mình, “Bà xã yêu quý…”

******

Hoa uyển học viên – phòng học năm hai

“Ninh Hinh!” Đoạn Chi đến chỗ ngồi của Vương Ninh Hinh, ánh mắt chờ đợi.

“Có việc gì không?” Cô đang đọc sách giáo khoa hàm số liền ngẩng đầu lên. Tự lần trước giúp Đoạn Chi, Đoạn Chi vốn nhát gan mới biết được Vương Ninh Hinh là người tốt bụng, từ đó hai người thành bạn tốt của nhau.

“Mình…” khuôn mặt Đoạn Chi ửng hồng, có chút ngượng ngùng nói: “Để chuẩn bị cho cuộc thi mình đã làm một số món ăn, hôm nay là ngày cuối tuần, buổi chiều mình muốn làm thử, bạn đến giúp mình nếm thử xem có chỗ nào thiếu sót không nhé?”

“Hôm nay?” lẽ ra hôm nay cô phải học lớp dương cầm, thế nhưng thầy giáo có việc nên được nghỉ. “Nếm thì không thành vấn đề, nhưng nói trước, mình chưa bao giờ vào bếp, thế nên đừng nghĩ mình có thể giúp bạn được việc gì trong bếp đấy nhé!”

“Yên tâm, mình biết, chỉ cần bạn nếm giùm mình thôi, mình cũng không dám nhờ bạn làm trợ thủ, sao có thể để đệ nhất mỹ nữ vào bếp được chứ!” Đoạn Chi nháy mắt giễu cợt cô.

“Nói cho bạn biết, thiên hạ không có mỹ nhân thập toàn thập bích đâu.” Cô vô tình nhún vai. “Ai cũng có sở trường riêng thôi!”

******

Sau khi xuống xe cùng Vương Ninh Hinh, Đoạn Chi đẩy cảnh cửa sắt màu đen nhỏ ở bên cạnh cổng lớn, dẫn Vương Ninh Hinh đi vào một căn biệt thự rộng lớn.

Đại môn đến sảnh lớn đều là kiến trúc theo kiểu Âu châu, từ con đường này đến thẳng phòng chính, ở mặt tiền có bồn phun nước lớn, ở giữa là bức tượng hải thần hùng vĩ, hai bên trải dài hoa mộc, làm cho không gian nơi đây ấm áp hẳn.

Đó mới chỉ là khí thế bên ngoài, thật dễ dàng nhận thấy nhà mà mẹ Đoạn Chi giúp việc không phải là một gia đình bình thường. Vương Ninh Hinh nghĩ rằng, nếu có cơ hội, cô nhất định phải đi thăm xung quanh, cô rất có hứng thú với tòa nhà mang không khí cổ xưa này, dường như bên trong nó ẩn chứa rất nhiều bí mật.

Đoạn Chi cũng giúp việc ở đây, chuyên việc bếp núc, liền kéo Vương Ninh Hinh đi phòng bếp phía sau, chuẩn bị làm đồ ăn.

Đoạn Chi mang trà hoa lài và hai loại bánh điểm tâm, đặt lên bàn nói, “Lúc nãy ít thời gian ăn cơm trưa, Ninh Hinh, bạn ăn tạm chút này cho ấm bụng.”

“Cám ơn!” Vương Ninh Hinh cầm lấy khối thạch đào tinh tế cắn một miếng, nhìn thấy Đoạn Chi đang lấy mật ong, cô hỏi: “Thật kỳ quái, Đoạn Chi, nhà lớn như thế này, lẽ ra phải có rất nhiều người mới đúng, nhưng mình vào đã lâu như vậy, sao ngay cả một bóng người cũng không gặp?” (Vô—–Ảnh—-12-Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Đoạn Chi vội vàng nói: “Nhà này chỉ có hai chủ nhân, thiếu gia buổi tối mới về, bình thường chỉ có lão phu nhân, nhưng là hôm nay lão phu nhân ra ngoài, đại khái đến năm, sáu giờ chiều mới về, hơn nữa hôm nay là cuối tuần, cho nên mọi người đều đã đi nghỉ, sau khi phu nhân về mọi người mới tiếp tục đến làm.”

“Thật sao?” Vương Ninh Hinh hai mắt sáng lên. “Vậy… mình có thể dạo xung quanh xem được không?”

“Đương nhiên có thể, bạn không thích nấu nướng, để bạn ngồi đây cũng thật nhàm chán.” Đoạn Chi suy nghĩ một lúc nói, “Nhưng mà Diêm trang này khá rộng, bạn đừng đi quá xa, mình sợ bạn lạc đường.”

“Yên tâm, mình chỉ đi xung quanh chỗ bồn phun nước thôi, sẽ không đi quá xa đâu.” Cô đột nhiên nghĩ đến cái gì dường như, có chút kinh hoảng hỏi: “Diêm trang? Diêm…” Đáy lòng mong Đoạn Chi phủ nhận, nhưng cô cũng biết chỉ là hi vọng xa vời, tại Đài Bắc này, trừ Diêm Tính Nghiêu ra, còn có nhà ai có đủ tiền tài và thế lực để có một hào trạch to lớn như thế này?

“Đúng vậy!” Một câu của Đoạn Chi dập nát hi vọng của cô. Dường như hiểu nỗi lo của Ninh Hinh, bởi vì cô cũng sợ như vậy, “Tính Nghiêu thiếu gia người cháu mà lão phu nhân thương yêu nhất, cũng là chủ nhà. Nhưng bạn yên tâm, thiếu gia bình thường buổi tối mới về, hôm nay lại không cần phải nói, đã đi từ sớm rồi. Cho nên, dù bạn đi lại một trăm hai mươi lần cũng không sợ chạm mặt.”

“Bạn nói gì, mình… mình sao phải lo lắng, mình không sợ anh!” Bị vạch trần nỗi lòng, Vương Ninh Hinh đột nhiên cảm thấy xấu hổ, có chút ảo não.

“Bạn không sợ?” Đoạn Chi có chút không tin, bởi vì lớn lên tại Diêm trang, nhưng cô rất sợ nhìn thấy bộ dạng hỉ nộ vô thường, tính tình nóng giận của thiếu gia. Người của Diêm trang, vừa nhìn thấy thiếu gia là ai cũng sợ chết khiếp.

“Anh ăn thịt người sao?” thấy Đoạn Chi lắc đầu, Vương Ninh Hinh đắc ý nói: “Nếu không ăn người, sao lại phải sợ? Nói cho bạn, mình một chút còn không sợ anh, lần sau anh còn dám coi mình là quỷ, mình liền… liền…” Cô nhất thời cũng không biết phải nói như thế nào.

“Cắn anh một cái sao?” thanh âm của chàng trai từ cửa đột ngột truyền tới.

Vương Ninh Hinh nhất thời bị dọa, đầu cũng không dám quay lại, giờ này khắc này, cô chỉ muốn có cái hố mà chui xuống.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s