Người tình của đại ca 3.2


Vương Ninh Hinh như thường lệ bước vào lớp học, phòng học đang như cái chợ nhất thời yên tĩnh, không khí quỷ dị này làm cô thật thấy kỳ quái, cô liếc mắt quét một cái qua mọi người, chỉ thấy tất thảy đều dùng một loại ánh mắt phức tạp nhìn lại cô, đại khái coi bộ có chuyện không tốt lành gì rồi chăng? Đợi năm giây, Vương Ninh Hinh không thấy phản ứng gì, cũng không cho là lạ nữa, nhún vai trở về chỗ ngồi của cô.

Dù sao nhất định sẽ có người nói cho cô đã xảy ra chuyện gì, chỉ có điều sớm hay muộn mà thôi!

Quả nhiên lập tức có người thiếu kiên nhẫn, khẩn cấp phát động công kích…

“Ế, nhìn xem là ai đến này? Vị này không là đứa bé được nuôi dưỡng tốt Vương Ninh Hinh Vương đại tiểu thư sao?” Nam Cung Thu Nguyệt bỏ những người bạn bên cạnh, đi đến trước mặt Vương Ninh Hinh, vẻ mặt tràn ngập phẫn nộ và khinh thường, thanh âm khinh miệt sắc nhọn chói tai.

“Nam Cung bạn bị cảm sao? Thanh âm là lạ…” Vương Ninh Hinh vừa nói vừa lấy sách giáo khoa ra ngoài, cô đương nhiên nghe được ý định khiêu khích của cô, cũng không muốn cùng các cô đấu khẩu, bởi vì sẽ mất phong phạm của thục nữ.

“Cô…” Nam Cung Thu Nguyệt biến sắc, lập tức cười lạnh nói: “Không sai, đọc nhiều sách quả nhiên có điểm ưu việt, ngay cả mắng chửi người trong lời nói cũng uyển chuyển dễ nghe như vậy. Hừ! Chính những người có bề ngoài nhã nhặn, lại luôn nói lời dễ nghe, mới đúng là thứ hoàn toàn không biết ngượng.”

“Nam Cung Thu Nguyệt, bạn đừng quá đáng!” Có người nghe không nổi nữa.

“Tôi làm càn? Cô ta cùng với các nam sinh khác không làm càn sao?” Trừng mắt liếc một cái, cô cười nhạo nói: “Sao vậy, tôi mắng Vương Ninh Hinh, cậu đau lòng sao? Đừng si tâm vọng tưởng, người ta đã có hộ hoa sứ giả[1], dù không có ai cũng không đến phiên Dương Quốc Thư cậu.”

“Cô…” Dương Quốc Thư so ra kém phần chanh chua, vừa thẹn lại vừa phẫn nộ, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng. (Vô—–Ảnh—–Các—–https://qttp16.wordpress.com/)

“Cô mới là cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, suy nghĩ trong lòng cô mọi người ai mà chẳng rõ.” Dương Quốc Thư bất quả chỉ là ái mộ, lập tức đã có người khác lên tiếng. “Cô cho là Diêm Tính Nghiêu sau khi chia tay với chị cô Nam Cung Thu Thủy, sẽ tìm cô làm bạn gái sao? Đừng mộng tưởng, anh ta chia tay với chị cô đã là chuyện tám trăm năm trước rồi, người ta cũng không biết đã đổi qua bao nhiêu bạn gái, Diêm Tính Nghiêu nếu thích thì đã sớm tìm cô rồi, sẽ không để cô phải đau khổ, cho tới bây giờ cũng không có tin tức gì.”

“Cậu, cậu nói bậy, tôi không có…” Mặt Nam Cung Thu Nguyệt đỏ lên.

“Không có?” Cô khinh thường nói: “Vừa rồi cô mắng bạn trai Vương Ninh Hinh là đồng học, cô có thể nói rõ một chút, đồng học này là ám chỉ ai?”

“Cậu quản tôi sao, cậu là cái gì? Tôi không có nghĩa vụ phải nói cho cậu!” Rõ ràng là, cô đánh chết cũng không chịu thừa nhận.

Lớp học chia thành hai phái, nhất thời toán loạn cả lên, so với chợ buổi sáng còn náo nhiệt hơn.

Mà Vương Ninh Hinh ở một bên làm người thừa, đã sớm tức chết rồi.

Diêm Tính Nghiêu chết tiệt, đều là anh làm hại, anh tốt nhất không nên xuất hiện trước mặt cô!

******

Lãnh ngạo Vương Ninh Hinh vs Nhanh nhẹn dũng mãnh Diêm Tính Nghiêu?! Đột ngột mà đối lập kỳ lạ, tin tức này lập tức hừng hực khí thế, sôi trào lên ở “Hoa Uyển học viên”…

Tiết tự học đã bắt đầu, đối mặt với đám người như thủy triều vọt tới, Vương Ninh Hinh quyết định “Lấy bất biến ứng vạn biến” để ứng phó với dòng người đổ ra từ bốn phương tám hướng này, ẩn giấu các loại ánh mắt đầy hàm ý, căn cứ vào tôn chỉ “Lời đồn chỉ là giả”, mặc kệ người khác tò mò như thế nào, cô cũng không thèm liếc mắt một cái, càng đừng nói đến trả lời.

Nhưng cô cái gì cũng không nói, chẳng những không tiêu giảm sự quan tâm của mọi người, ngược lại càng gợi lên sự hiếu kỳ của bọn họ.

Có khả năng sao? Lạnh lùng, được nuôi dưỡng nề nếp từ bé lại có thể cùng với đại ca?

Nghi vấn này đều hiện rõ trên mặt mỗi người, nhưng lấy Nam Cung Thu Nguyệt làm gương, tuy rằng mọi người đều muốn biết rốt cuộc tin tức có phải là thật hay chỉ là có người đùa dai, mà không ai dám mở miệng hỏi.

Không biết Diêm Tính Nghiêu kia lại tung tin đồn này, tốc độ lan truyền thì cực nhanh, ngay cả các thầy giáo cũng đều biết. Hoàn hảo! Vương Ninh Hinh vụng trộm thè lưỡi, thân là thầy giáo luôn luôn dạy học trò phải tu dưỡng, rõ ràng là tò mò chết khiếp, cũng chỉ dùng ánh mắt dò xét trộm ngắm cô, không có ai thật sự nói ra, có điều những việc này cũng khiến cô ảo não rồi.

Cuối cùng cũng xong chương thứ bảy! Vương Ninh Hinh mệt mỏi nhắm mắt lại, không để ý tới lớp học bất thình lình yên lặng, hôm nay cuối cùng cô cũng cảm nhận được thế nào là “Ngàn nhân sở chỉ, vô bệnh mà tử”[2], cái này hoàn toàn phải cảm tạ cái tên đáng giận Diêm Tính Nghiêu, cô cắn răng thầm hận.

“Mệt mỏi sao?” Một giọng trầm thấp dễ nghe, tiếng nói giấu không được ý cười vang lên bên tai cô.

Vương Ninh Hinh giống như bị châm đâm, đột nhiên mở mắt ra trừng nhìn anh, cắn răng, thấp giọng nói: “Anh còn dám tới đây?”

“Vì sao lại không dám?” Anh không sợ chê cười, nhìn cô lộ ra nụ cười gian tà, không chút nào để ý… không, phải nói rất đắc ý, hai người giờ đã thành tiêu điểm chú ý của mọi người. Thuận tay giúp cô thu thập đồ đạc, anh cúi người nói nhưng cố ý để mọi người nghe thấy: “Chờ đến giờ tan học để đến đón người yêu thì có gì không đúng?”

Lời vừa ra khỏi miệng, lập tức có mấy tiếng hét chói tai vang lên. Sự thật như thế nào, giờ không cần nói cũng biết. Diêm Tính Nghiêu đã đạt được mục đích của anh, hiện tại Vương Ninh Hinh dù có nhảy vào Thái Bình Dương cũng rửa không sạch.

“Anh…” Vương Ninh Hinh nhảy dựng lên định che lại cái mồm quạ đen của anh, nhưng rồi lại rơi vào vòng tay của anh.

“Nhìn em mệt như thế, đại khái cũng không có tinh thần học bài, không bằng hôm nay nghỉ trước giờ tan học.”

Diêm Tính Nghiêu tay trái nắm túi sách của cô, tay phải ôm lấy thắt lưng tinh tế, mềm nhẹ nhưng không có lực đạo phản kháng nào, đem cô ra khỏi phòng học. Bộ dạng dịu dàng và chăm sóc chu đáo của anh, làm cho trong phòng học ai nhìn thấy đều hâm mộ cùng ghen tị, hận không thể thay thế cô.

Nhưng thân là nhân vật chính, Vương Ninh Hinh lại không có cảm xúc như vậy.

“Anh rốt cuộc muốn như thế nào?” nhìn anh bá đạo, trong lòng bất mãn, nhưng cô biết phản kháng anh cũng vô dụng, chỉ biết kiềm chế lại tức giận.

“Chúng ta đi ngắm biển!”

Ở trước mắt bao người, hai người công khai thân mật.

******

Tiếng xe máy dừng lại, Diêm Tính Nghiêu dịu dàng ôm Vương Ninh Hinh xuống, cởi nón bảo hộ giùm cô, sắc mặt lúc này có chút tái nhợt.

Đây là lần đầu tiên Vương Ninh Hinh ngồi xe máy, cảm giác cũng thật kích thích, nhưng tốc độ như gió bão lại khiến cô hoảng sợ.

Tóc đen trơn bóng uốn thành từng lọn, dường như phụ trợ thêm cho làn da trắng nõn nà, khuôn mặt nhỏ nhắn, ngũ quan xinh xắn, ánh mắt trong sáng, ngày thường chỉ cảm thấy xinh đẹp thanh xuân, nhưng lúc này lại đối lập lại với anh, lại làm cho người ta càng cảm nhận được sự mảnh mai của cô. (Vô—–Ảnh17—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Diêm Tính Nghiêu đẩy cô ra, những sợi tóc quăn tinh tế vương trên khuôn mặt, lo lắng nhìn chằm chằm dung nhan trắng như tuyết nói: “Hinh nhi, em có khỏe không?” Anh thầm nghĩ, muốn chia sẻ cùng cô cảm giác tốc độ, lại quên người được chiều chuộng như cô không có khả năng thích ứng.

Diêm Tính Nghiêu mãnh liệt, anh bá đạo và cường ngạnh, làm cho cô tức giận, làm cho cô bất đắc dĩ, nhưng cô còn có thể duy trì lý trí. Nhưng đối mặt với sự dịu dàng của anh, cô lại không có biện pháp, ngược lại còn cảm thấy hoảng sợ.

Không quen nhìn thấy anh dịu dàng, dựa vào cánh tay anh, quay đầu nhìn về phía biển, hít một hơi thật sâu, bờ biển mang chút hương vị tươi mát đặc trưng lập tức tràn ngập toàn bộ suy nghĩ trong lòng, mới vừa rồi còn không khoẻ, tất cả đã tiêu tán không còn.

“À, chỉ là có hơi lạnh mà thôi, không việc gì nữa.”

Cuối tháng mười ở Bắc hải, cát bụi làm nước không được xanh như thường lệ, từ đông bắc cuồng phong cuồn cuộn nổi lên như núi, mãnh liệt tấn công về phía hai người. Trước khí thế này, Vương Ninh Hinh không tự giác tiến vào vòng tay của Diêm Tính Nghiêu thêm một chút nữa.

Biển nào cũng có nét hấp dẫn của nó, cho dù là đau buồn sầu não cũng có thể làm thành thơ. Vương Ninh Hinh tránh ánh mắt của anh, đi đến phía trước, đón gió mở rộng hai cánh tay, nhắm mắt lại nghênh đón gió lớn, đứng trên cao nhìn xuống, hưởng thụ khoái cảm phiêu nhiên thành tiên.

“Oa!”

“Cẩn thận!” Diêm Tính Nghiêu rất nhanh di đến, đúng lúc đem ôm chặt vào lòng. Hô, chỉ kém một chút nữa, bạn gái bé nhỏ của anh thực sự sẽ thành “tiên”!

Anh sợ tới mức chết khiếp, cô thì một chút nguy hiểm cũng không cảm thấy, đúng là cô bé đáng trách, liền nói: “Này…” Trong khoảng thời gian ngắn, cô cũng không biết nên hình dung cảnh sắc trước mắt  như thế nào mới chuẩn xác.

“Này, nguy hiểm lắm đó!” Diêm Tính Nghiêu tức giận ngón tay gõ lên đầu cô.

“Đau quá!” Cô ôm đầu oa oa kêu, quay lại trừng mắt nhìn anh. “Sao anh có thể đánh người vô cớ chứ?”

“Ngay cả tính mạng mà cũng đem ra đùa, còn sợ đau nữa à?” Nghĩ đến màn mạo hiểm vừa rồi, anh định gõ cô một cái nữa.

“Ai, đừng, đừng, em không dám!” Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, nếu mạnh miệng, lập tức sẽ có một cục u xuất hiện.

Diêm Tính Nghiêu dựa vào chiếc xe máy trông rất nổi bật, một tay ôm cô đến trước ngực, tay kia khẽ đặt lên đầu cô, nhẹ nhàng mà xoa, động tác thật sự dịu dàng, nhưng miệng lại hung ác uy hiếp nói: “Nếu còn dám liều mạng, xem anh sau này trừng phạt em như thế nào!”

“Anh… anh tránh ra, em không cần, hở ra là đánh người, em không cần làm bạn gái anh.” Cô hờn giận sẵng giọng nói, đôi môi đỏ mọng bĩu ra, vô thức toát ra sắc thái như một đứa trẻ, ngay cả bản thân Vương Ninh Hinh cũng không phát hiện mình đang làm nũng với anh.

Vì sự an toàn của tính mạng, lần này cô nhất định phải nói cho rõ ràng, việc đó là không thể được.

“Em lại nói bậy gì đó? Lời của anh nhất ngôn cửu đỉnh, đã nói là em thì nhất định phải là em. Anh cũng không hỏi ý kiến của em, ai nói em có thể từ chối?” Diêm Tính Nghiêu trừng mắt cô.

“Anh…” Cô bực mình, nói không ra lời.

“Em ngoan ngoãn nghe lời, anh sẽ thương em, đối với em thật tốt.” Anh hôn lên đôi má ửng hồng của cô, an ủi nói. Anh đương nhiên biết nỗi bất bình của cô, lại không muốn sửa đổi quyết định.

Cái gì mà tốt? Vương Ninh Hinh thấy đầu vẫn còn hơi đau, quên đi, cái giống bạo quân chuyên chế không biết đến nhân quyền này, nói nhiều cũng không hiểu thế nào là “tôn trọng”, cô biết mình cũng không thể thay đổi được gì, Vương Ninh Hinh cũng không muốn nhiều lời, tình cảm không phải là chỉ ngày một ngày hai, một ngày nào đó anh sẽ biết .

“Hôm nay anh đưa em đến đây, rốt cuộc để làm gì?”

“Giải sầu, không thì còn có thể là chuyện gì nữa!” Nhìn cô do căm giận bất bình mà dáng vẻ càng thêm xinh đẹp, Lòng Diêm Tính Nghiêu nhất thời xôn xao, dùng thật nhiều sức, ôm cô thật chặt trong lòng. (Vô—–Ản18h—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Cô thiếu chút thì không thở nổi nữa. “Làm…” cô mới chỉ thốt được một chữ, đã bị cắt ngang.

“Mỗi lần tâm tình không tốt, anh sẽ lại đưa em đến nơi này, nhìn sóng biển, gió biển thổi, tâm tình sẽ rất nhanh dịu trở lại.” Anh tự áp chế kích động trong lòng, cúi đầu xuống thầm thì bên tai cô, nhẹ nhàng nói ra.

“Loại người ngang ngược mà cũng có lúc tâm tình không tốt ư? Thật sự rất khó tưởng tượng. Tuy rằng nguyên nhân khiến em cảm thấy không tốt hoàn toàn là lỗi của anh, nhưng dù sao cũng cảm ơn ý tốt này.” Cô mơ màng thản nhiên gục đầu vào ngực anh, tuy rằng cô miệng thì trêu chọc, nhưng cử chỉ dịu dàng này trước nay chưa từng có, làm anh vui mừng không thôi.

Vương Ninh Hinh đột nhiên cảm thấy cái mũi rất ngứa, nhịn không được hắt xì một cái.

A, cô sao lại quên thân thể mình không chịu nổi gió lớn, nhất định là bị cảm rồi.

“Em ốm sao?” Anh cũng thấy cả kinh, thân thể trong lòng dường như ấm hơn bình thường, vốn đang cảm thấy khuôn mặt cô hồng hồng đáng yêu, anh đặt tay lên trán cô, đột nhiên kêu to: “Em sốt rồi!”

Khó trách cô đột nhiên lại trở nên nhu thuận.

“Chắc vậy.” Đầu cô có nhiều điểm mờ mịt, đột nhiên cảm thấy cả người vô lực. Thì ra đau đầu là do bệnh, không phải là do anh đánh, vừa rồi thật sự đã hiểu lầm anh. “Em không chịu được gió lớn, nhất định là cảm lạnh do trúng gió rồi.”

“Đáng chết! Đầu em chỉ để trang trí thôi sao? Chuyện quan trọng như thế sao không nói sớm?” Anh lập tức ôm cô lên xe, cởi áo trên người khoác vào cho cô, kéo hai tay áo qua cột chặt vào phần eo của mình. Cô hiện tại cả người không chút sức lực nào, anh không muốn tới bệnh viện rồi mới phát hiện không thấy bạn gái đâu cả.

“Em quên mất!” Tiếng nói nhỏ nhẹ mang vẻ oán hận: “Đừng làm ồn nữa, em bệnh rồi, không được nói to với em.”

“Em…” Quên đi, hiện tại đi tìm bác sĩ là quan trọng nhất.


[1] Hộ hoa sứ giả: tương đương với người bảo vệ, cái này cô nào chơi game onl sẽ thấy^^

[2] Ngàn nhân sở chỉ, vô bệnh mà tử: lòng tò mò có thể giết chết người

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s