Người tình của đại ca 4.1


“Tình huống thật sự đã nghiêm trọng như vậy rồi sao?”

“Ngốc ạ, nếu không nghiêm trọng, sao anh có thể để hai mẹ con em xuất ngoại? Em và Hinh nhi là người quan trọng nhất của anh, là bảo bối yêu quý nhất, anh cũng thật chẳng muốn phải xa mẹ con em!”

Vương Ninh Hinh cảm mạo đến nửa đêm, cô chỉ cảm thấy đầu óc cháng váng, toàn thân xương cốt đều đau nhức, vốn muốn tìm cha mẹ để làm nũng, lại nghe thấy đoạn đối thoại ở trong phòng ngủ.

“Sau khi cùng anh kết hôn, ta đã thề trước mặt Thượng Đế đồng cam khổ cộng, cùng chung hoạn nạn với anh. Giờ anh gặp khó khăn, sao có thể bỏ anh để đến Hoa Kỳ tránh đầu sóng ngọn gió? Em không cần!”

“Linh, anh đương nhiên hiểu tâm ý của em đối với anh, nhưng mà… lần này không thể, công ty thật sự đã đến thời điểm tồn vong, một khi cổ phiếu bắt đầu xuống giá, thì kế tiếp sẽ là phản ứng dây chuyền… Aizz, đến lúc đó sẽ phải đối mặt với ác mộng, anh không thể phân tâm mà chiếu cố đến hai người nữa. Rất nhiều phóng viên truyền thông giống như đỉa đói vậy, gắt gao bám lấy chúng ta, đến lúc đó cho dù tránh ở trong nhà không ra ngoài cũng không thể bình an được, chỉ điểm này thôi đã muốn điên lên rồi… cho dù không vì chính mình cũng nên suy nghĩ cho bảo bối của chúng ta. Hinh nhi bị chúng ta nuông chiều quá mức, con nó có thể chấp nhận biến cố lớn như vậy sao?” Ông thở dài rồi tiếp tục nói: “Hơn nữa đến Hoa Kỳ chỉ là tạm thời, chờ qua một thời gian, em cứ yên tâm, anh sẽ lập tức đến đón em để cả nhà đoàn tụ.”

“Em… em không muốn đi!” Vương Tôn Tinh thương tâm khóc, nói: “Thật sự không ai chịu giúp chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn này sao? Anh và nhà chúng ta không phải giao tình đã lâu à? Có điều mấy triệu cũng không phải cái gì quá lớn? Chẳng lẽ…”

“Mấy năm qua kinh tế đình trệ, hơn nữa tài chính toàn cầu có nguy cơ gặp khủng hoảng, xí nghiệp chưa tới mức bị phá sản là may rồi. Mà người có năng lực hỗ trợ , aizz…” Vương Thiên Hữu cảm khái nói: “Thời cuộc là vậy, càng hà khắc thì càng xuất hiện nhiều kẻ tiểu nhân, chỉ có thể nhân lúc người ta cháy nhà mà đi hôi của, chẳng khác nào bỏ đá xuống giếng. Ai! Thương trường vô bằng hữu, thật sự là câu nói chí lý.”

Vương Tôn Linh vì chồng mà tuyệt vọng, vẻ mặt đau lòng, lại vẫn truy vấn nói: “Vốn không có ai chịu đưa than để sưởi ấm trong ngày tuyết rơi?”

Vương Thiên Hữu thở dài. “Chỉ có Diêm thị có vẻ đặc biệt. Nói đến Diêm thị ngày thường cũng không hay đi lại với chúng ta, cho nên đối tượng cầu viện của anh không có bọn họ, nhưng hai ngày trước, người của Diêm thị lại chủ động điện đến báo, họ nguyện ý giúp chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn này, nhưng lại có điều kiện…”

“Như thế nào?”

Vương Thiên Hữu do dự hồi lâu, mới nói: “Diêm thị yêu cầu thành thông gia với Vương thị chúng ta.”

“Thông gia?” Vương Tôn Linh kinh ngạc không thôi, “Đây có phải là đùa không? Chúng ta chỉ có mỗi Hinh nhi, nhưng năm nay cũng chỉ mới mười lăm tuổi, căn bản vẫn là cái tiểu hài tử, sao có thể kết hôn?!”

Diêm thị? Kết hôn? (Vô—–Ảnh—–19Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Vương Ninh Hinh sắc mặt càng trắng hơn, toàn thân vô lực ngồi bệt xuống sàn, trong đầu đau nhức không thể nghĩ ra chuyện gì. Tiếng nói của cha mẹ nhẹ nhàng chảy qua tai, cô cái gì cũng nghe không rõ lắm.

“Thực xin lỗi em, tuy rằng chúng mình không thể giàu có như trước nữa, nhưng Hinh nhi vẫn là bảo bối duy nhất của mình, liều mạng bỏ đi xí nghiệp Vương thị… anh cũng muốn Hinh nhi giống chúng ta, có thể có một hôn nhân hạnh phúc, được lấy người mình yêu… anh sẽ không đáp ứng cái loại hôn nhân chính trị lạnh lùng này… mình còn trẻ, có thể làm lại từ đầu…”

“Không đáp ứng.” Ba chữ kỳ dị này tiến vào lỗ tai Vương Ninh Hinh, đánh thức cô, Vương Ninh Hinh nhanh chóng nức nở khóc… cha và mẹ yêu cô như thế, bảo hộ cô, không cho cô bị gió động tới, nắng chạm vào, thậm chí hiện tại ở tình trạng nguy hiểm nhất, vẫn suy tính cho cô. Cô sao có thể ích kỷ hưởng thụ hết thảy mà không phải trả giá? Chỉ cần cô gật đầu…

Cô thở sâu, rất nhanh ra quyết định.

“Con đồng ý!” Vương Ninh Hinh rõ ràng chắc chắn nói, tiếng nói nhanh chóng cắt đứt cuộc tranh luận của hai vợ chồng.

Chỉ nghe thấy trong phòng ngủ dồn dập tiếng bước chân, vợ chồng Vương thị nhanh chóng xuất hiện ở cửa phòng. “Hinh nhi…”

******

Vương Ninh Hinh mở mắt ra, liền thấy Diêm Tính Nghiêu ở bên cạnh, dường như chờ đợi đã lâu.

“Anh…” Cô quét mắt qua đồng hồ báo thức ở đầu giường, hiện tại đã là thời gian đi học. “Sao anh lại ở đây?”

“Anh rất nhớ em.” Diêm Tính Nghiêu một chút xấu hổ cũng không có, ngược lại còn nằm lên giường, ôm cả người cô vào lòng, “Đều là anh không tốt, hại em sinh bệnh.”

“Là thân thể của em không tốt, không thể trách anh… ai, buông ra, em cũng không phải trẻ con, bị ôm như vậy quá kỳ quái đi.” Trông anh vẻ mặt ảo não, tuy vừa ngạc nhiên xen lẫn hối hận, nhưng cô thật sự không quen nhìn thấy anh dịu dàng.

“Có cái gì mà kỳ quái? Anh muốn ở gần em, muốn ôm em, sớm muộn rồi em cũng sẽ quen thôi.” Anh thích thân thể mềm mại của cô, thích hơi thở thơm mát của cô, cho dù cô còn có bệnh, nhưng anh vẫn muốn cảm nhận thân thể tuyệt đẹp của cô, vẫn thích quấn quít lấy cô. Anh chẳng những không buông cô ra, ngược lại còn càng ôm cô chặt hơn.

“Em bệnh mà anh còn ức hiếp sao?” Cô giãy giụa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, ngay cả người bệnh mà cũng không tha, đúng là ác bá!

“ức hiếp? Em là vị hôn thê của anh, cùng vị hôn phu thân thiết, vốn chính là việc thiên kinh địa nghĩa. Anh sao có thể ức hiếp em, đó là thương em thôi, em phải vui mới đúng.” Anh dùng chóp mũi cọ xát cô.

“Em…” Cái miệng nhỏ nhắn mở ra, chợt nghĩ đến anh vừa nói ba chữ vị hôn thê, khuôn mặt bạch ngọc nhỏ nhắn phút chốc như bị nhuộm đỏ, “Sao anh biết?” Thanh âm so với tiếng muỗi kêu chỉ lớn hơn một chút, nhưng Diêm Tính Nghiêu rất tinh, cho nên nghe không thiếu chữ nào.

“Biết cái gì?” Anh muốn nghe chính miệng cô nói ra. Nhìn mĩ nhan đỏ bừng của cô, anh cười đến tà mị.

“Biết em đáp ứng cùng anh… cùng anh…” Cô quay mặt sang hướng khác, không dám nhìn thẳng anh, mặt đỏ như gấc. Khóe mắt thoáng nhìn thấy ánh mắt bỡn cợt của anh, cuối cùng mới bừng tỉnh, buồn bực nói: “Anh đùa giỡn em? Anh…  thật đáng giận, không biết, em cũng không biết.”

“Hơ, chỉ vậy cũng tức sao? Được rồi, được rồi, bảo bối của anh, Hinh nhi, là anh không đúng…” Chỉ một câu nói giận dữ của cô, anh hùng Diêm lão đại lập tức đầu hàng, cố gắng dùng lời ngon tiếng ngọt xoa dịu bất mãn của cô. Anh cũng không nghĩ phải uy hiếp để đạt được mục đích, vốn dĩ đã thật vất vả mới có thể biến cô thành vị hôn thê của mình.

“Diêm gia chính là dùng tiền để mua tân nương, anh muốn sao thì sẽ như vậy, không cần phải giả vờ ủy khuất lấy lòng em.” Cô mếu máo, nổi giận nói.

Tuy rằng lúc trước chính cô đã đáp ứng hôn sự này, nhưng hiện tại khi mặt đối mặt với anh, trong lòng vẫn cảm thấy vô cùng nhục nhã và ủy khuất, nhất thời làm cô mất đi sự bình tĩnh.

“Hinh nhi…” Diêm Tính Nghiêu nóng nảy. Một tay nâng cằm của cô, bắt cô phải đối mặt với anh, rồi nghiêm mặt nói: “Anh biết hiện tại em không hề tình nguyện, chỉ là miễn cưỡng, nhưng em cũng nên biết một chút về tính của anh, nếu anh đã nói là thích em, em phải nghe theo, ai cũng không ngăn cản nổi. Mặc kệ Vương thị có phát sinh nguy cơ hay không, em phải là của anh. Có điều cũng là anh lợi dụng cơ hội lần này, bức em sớm trở thành người của anh mà thôi. Em có thể mắng anh thừa nước đục thả câu, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của… cái gì cũng không quan trọng, hoặc muốn đánh cũng được, nhưng không bao giờ được phép có một điểm tự ti hay hối tiếc.”

Khi anh cưỡng chế Vương Ninh Hinh trở thành bạn gái anh, anh đã xác định sẽ lấy cô, việc tiến vào lễ đường chỉ là vấn đề sớm hay muộn.

Tuy rằng lần này là lợi dụng xí nghiệp Vương gia đang suy yếu, bức bách cô khuất phục, thủ đoạn không đủ quang minh, nhưng chỉ đơn giản là anh thật sự yêu cô, muốn cô, tuyệt đối sẽ không bởi vậy mà xem thường cô, lại càng không cho phép cô bởi vậy mà hối hận hay tự ti.

Cô với anh là trời sinh một đôi, ai cũng không thể thay đổi!

Vương Ninh Hinh nhìn anh, trong mắt chân thành, một hồi lâu sau, cô tựa hồ khuất phục, xoay người ôm lấy thắt lưng anh, úp mặt vào ngực anh nói. “Em chưa từng nghĩ đến tương lai sẽ lấy ai, nhưng hiện tại… gặp người bá đạo lại không từ thủ đoạn như anh, em cũng đành phải chấp nhận vậy.” (Vô—–Ả20nh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Hinh nhi…” Đây là lần đầu tiên cô chủ động thân cận anh, Diêm Tính Nghiêu kích động ôm lấy cô, hận không thể đem cô dung nhập cơ thể mình. Anh thề nói: “Em yên tâm, anh sẽ toàn tâm toàn ý yêu thương em.”

“Hừ, giờ thì nói hay lắm, anh nếu dám ức hiếp em, tiếp tục ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, cũng đừng trách em thẳng tay bỏ anh.” Cô nhu thuận ghé vào ngực anh, miệng uy hiếp nói.

Đối với sự uy hiếp của cô, anh tuyệt không để ý, ngược lại còn cười đến thực ngọt ngào. Anh thích cô vì anh mà ghen, bởi vì điều này chứng tỏ cô coi trọng anh.

“Anh sẽ không cho em có cơ hội bỏ chồng đâu.” Lập tức nâng cằm của cô, khéo léo hôn lên đôi môi như mật của cô.

Lại một lần nữa, Vương Ninh Hinh không hề phòng bị, lâm vào hoàn cảnh bị kích thích, cô phản xạ tính giãy giụa, lập tức lại bị hòa tan. Anh hôn như vậy thật thân thiết, lại ôn tồn, giống như che chở cho bảo bối, cô rõ ràng cảm nhận được sự trân trọng, yêu thương của anh với mình.

Vương Ninh Hinh chỉ cảm thấy hồn phách như bị hút đi, chìm đắm trong nhu tình ngọt ngào, cô không muốn, muốn đẩy anh ra nhưng lại càng khiến anh mãnh liệt hơn.

“Em… vì sao?” Diêm Tính Nghiêu trừng mắt nhìn cô, khẩu khí bất mãn giống như bị đoạt mất bảo bối, khuôn mặt đỏ bừng, tóc rối rối, như bị tạt nước lạnh nên có chút hung hăng.

“Em… em có bệnh, có bệnh độc…” Cô thật sự vô tội.

“Bệnh như vậy thì độc cái gì, anh không sợ!” Nói xong lại hướng đến cánh hoa kia định tiếp tục.

“Không được!” Vương Ninh Hinh lập tức vươn bàn tay nhỏ bé che cái miệng của anh lại, cô băn khoăn, vạn nhất anh hôn quá rồi thú tính nổi dậy… thì cô phải làm sao? Lần trước cô cơ hồ còn không thể chống cự lại sự xâm nhập của anh, huống chi lại ốm yếu như hiện tại?

Khóe mắt thoáng nhìn anh, rất có bộ dáng hoành hành ngang ngược, cô lập tức chuyển khẩu khí, vẻ mặt đáng thương nhìn anh. “Người ta đã giữa trưa rồi mà chưa ăn cái gì, hiện tại bụng rất đói.” Cô nắm tay anh nói: “Anh đi ra giúp em tìm đồ ăn được không?”

“Này… được rồi!” Tuy rằng còn muốn hơn nữa, nhưng vị hôn thê của anh, cũng không phải là có kinh nghiệm phong phú, nhiệt tình như lửa giống những bạn tình trước kia của anh, nếu thực dọa cô, chỉ sợ người khổ là anh! Anh không tình nguyện thở dài, với tay đến đầu giường, “Em thay lễ phục này trước, rồi chúng ta xuống dưới tìm chút gì đó ăn tạm, cũng không nên ăn no, để tránh không ăn được tiệc tối.”

“Tiệc tối?!”

“Là tiệc đính hôn của chúng ta, bà nội nói hôm nay là ngày hoàng đạo, cho nên quyết định đêm nay tổ chức lễ đính hôn cho chúng ta. Có điều em yên tâm, anh lo thể lực của em không thể chịu nổi, bởi vậy em có thể nghỉ ngơi tùy thích, lần này cũng chỉ mời người thân và vài người bạn tham dự thôi.”

Nghĩ đến khi anh đi vào Vương gia, ở đại sảnh gặp một gã nhã nhặn, tuấn tú trẻ tuổi, anh nói cái gì mà… Hinh tiểu thư có thể đi thưởng thức nhạc hội…

Bởi vậy, Diêm Tính Nghiêu quyết định muốn cô đến Diêm trang ở cùng anh. Cứ như vậy, anh chẳng những có thể gặp cô thường xuyên, gia tăng cơ hội tiếp xúc, cũng làm cho cô quen với sự tồn tại của anh, lại có thể đoạn tuyệt với những gã có ý định với cô.

Đương nhiên đây chỉ là anh lén quyết định, Hinh nhi nhất định không đồng ý, cho nên… anh gian trá nở nụ cười, đợi đến Diêm trang, anh sẽ bắt cô phải ở lại, đến lúc đó cô cũng hết cách.

“Có cần phải gấp đến như vậy không?” Đương nhiên chỉ là nói vui, với điều kiện như Diêm Tính Nghiêu, có rất nhiều nhà có con gái tranh nhau muốn gả cho anh. Diêm gia lựa chọn Vương Ninh Hinh, người ta chỉ biết hâm mộ cô là người may mắn, điểm ấy tự cô sẽ biết. Dù sao Diêm thị cũng là tập đoàn lớn, còn Vượng thị chỉ là xí nghiệp dạng trung, đã nói như vậy rồi, thì cô còn có thẻ chạy đi đâu được nữa!

Nếu đáp ứng rồi, cô tự nhiên sẽ không giãy giụa vô ích. Nhưng đối với hiệu suất siêu nhanh của anh, cơ hồ vẫn cảm thấy có chút kinh ngạc.

“Gấp, đương nhiên gấp! Em có biết bao nhiêu người đang muốn có được em không?” Anh ôm cô thật chặt.

Cử hành nghi thức công khai, xác định danh phận, chủ yếu là để cho những tên dám mơ tưởng xa vời kia chấm hết hi vọng. Nếu không, anh cũng không thể ngăn cản những tên kia có ý đồ với cô.

Nghe lời nói của anh mang theo ý độc chiếm mãnh liệt, đổi lại là cô gái khác, mười thì có đến chín tràn đầy vui sướng, mừng rỡ như điên, lập tức nhào vào lòng anh, nhưng Vương Ninh Hinh thì lại hồn bay phách tán. Ông trời ơi! Cô mới mười lăm tuổi, vẫn còn vị thành niên mà!

Cô mạnh tay đẩy anh ra, khuôn mặt thanh lệ nhỏ nhắn lúc đỏ lúc trắng. “Chỉ là đính hôn mà thôi, anh, anh, anh… đừng có xằng bậy!”

“Xằng bậy? Ở đâu? Thương em còn không kịp, sao lại có thể xằng bậy chứ?” Anh vẻ mặt biểu tình như bị vũ nhục, đáy mắt lại lóe một tia dị thường, nhẹ nhõm thở dài một hơi mà Vương Ninh Hinh lại không phát hiện.

Cùng vị hôn thê thân thiết là chuyện thiên kinh địa nghĩa, sao có thể coi là chuyện xằng bậy, đúng không? (Vô—–Ả21nh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s