Người tình của đại ca 5.1


 

“Cha!” Vương Ninh Hinh dung nhan xinh đẹp đáng yêu từ cửa phòng gọi vào.

Nghe tiếng gọi quen thuộc của nữ nhi, Vương Thiên Hữu vội vàng bỏ văn kiện xuống, ngẩng đầu lên, vừa mừng vừa sợ nói: “Hinh nhi.”

“Nghe rõ! Trả lời.” Cô nhảy vào văn phòng, buông vật trong tay ra, nhào về phía cánh tay đang dang rộng kia.

“Tiểu bảo bối của cha đã đến rồi à, mau để cha nhìn con một cái, có béo lên không, hay vẫn gầy như trước?” Vương Thiên Hữu dán mặt vào khuôn mặt tinh xảo khéo léo của nữ nhi, yêu thương cọ xát một hồi, rồi mới cam lòng ôm nữ nhi hướng đến ghế sô pha: “Hinh nhi của cha gần đây thế nào? Đã lâu cha không thấy con, cha rất nhớ con!”

“Hinh nhi cũng rất nhớ cha và mẹ!” Vương Ninh Hinh ngồi trên lòng cha, ôm chầm lấy ông, giống như coi cha là chiếc gối ôm vậy, Vương Thiên Hữu vui mừng cười ha hả. Từ khi nữ nhi đến ở Diêm trang, đã lâu lắm rồi ông không thấy vui như thế này.

“Ui, Hinh nhi của cha hình như nặng hơn một chút a.” Thử thử sức nặng trên đùi, ông có điểm kinh ngạc đông thời cũng không cam tâm. “Tên tiểu tử họ Diêm kia còn may, không ngược đãi bảo bối của cha.” Vốn Vương Thiên Hữu luôn miệng khen Diêm Tính Nghiêu, nhưng từ khi nữ nhi của ông bị anh lấy mất, đối với con rể tương lai này, ông rất bất mãn.

Nếu biết bọn họ còn ngủ cùng giường, bất mãn của cha có khi còn lớn gấp bội, nhưng mà… Vương Ninh Hinh lè lưỡi, cô không có mặt mũi nào để nói chuyện đó cả.

“Đương nhiên rồi!” Vương Ninh Hinh đắc ý ngẩng cao đầu, “Con đã sớm cảnh cáo Nghiêu, nếu anh dám ức hiếp con, con sẽ ly dị anh.”

“Ly dị?” Vương Thiên Hữu bóp chóp mũi của nữ nhi, “Chưa kết hôn đã muốn ly dị, một chút tinh thần chiến đấu cũng chẳng có, bộ không thấy mất mặt quá à?”

Vương Ninh Hinh day day cái mũi, xuýt xoa nói: “Quản cái gì, tinh thần với không tinh thần, cha cũng không phải không biết con không có tế bào vận động.”

“Con thật là… đã lập gia đình rồi, mà tính tình vẫn như tiểu hài tử thế kia.” Quên đi, tuổi cô còn nhỏ, giảng cái đạo lý hôn nhân xem ra còn quá sớm, cũng may mắn là Diêm gia đã đáp ứng chờ vài năm sau mới bàn chuyện kết hôn. Nhìn dung nhan kiều diễm của nữ nhi trước mắt, Vương Thiên Hữu đột nhiên đối với việc nữ nhi thành con dâu của Diêm gia có điểm vui mừng.

Vương Ninh Hinh cười hì hì nhảy xuống lòng cha, hôm nay cô đi đến cửa hàng bánh ngọt rồi mới sang đây, “Cha, hôm nay có Hinh nhi uống trà trưa với người, có hay cảm thấy hạnh phúc hay không?”

“Đương nhiên, có Hinh nhi bảo bối tiểu mỹ nhân đáng yêu cùng uống trà với cha, sao cha không cảm thấy hạnh phúc chứ!”

Vương Thiên Hữu cũng biết nữ nhi thích nhất là Mân Côi trà, hôm nay có thể cùng cô vui chơi, nói nói cười cười, hoà thuận vui vẻ.

Cốc cốc! Tiếng đập cửa vang lên.

“Vào đi!” Thư ký bên ngoài đã được dặn không để ai quấy rầy bọn họ, bây giờ lại gõ cửa, nhất định là chuyện quan trọng.

“Chủ tịch Lôi Khắc An Đức Sâm tiên sinh tới chơi.”

“Lôi Khắc. An Đức Sâm?!” Vẻ mặt nghi hoặc nhanh chóng chuyển thành kinh hỉ, ông vội đứng dậy nói, “Mau mời vào!”

Cô thư ký đưa một gã đàn ông tuấn mỹ cao lớn, tóc vàng vào văn phòng, rồi lập tức ra ngoài, đóng cửa phòng lại.  (Vô—–Ả24nh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Vương Ninh Hinh nhìn cha và vị khách ngoại quốc trông rất quen, cảm thấy có chút kỳ quái. Một bên đã năm mươi, một bên tuổi vừa đủ nhập ngũ, nếu là bằng hữu, tuổi cũng thua kém nhiều, còn nếu là khách bình thường thì có vẻ không đúng lắm.

 “Vương đổng sự, tiểu thư đây là…” Lôi Khắc An Đức Sâm đang nói chuyện bỗng lơ đãng quay sang, bắt gặp đôi mắt trong như nước mùa thu, nháy mắt đã thất thần.

Vương Thiên Hữu kéo nữ nhi lại gần, “Đến đây, để ta giới thiệu, đây con gái một của ta Vương Ninh Hinh, bây giờ vẫn còn đang đi học; Hinh nhi, vị này là Lôi Khắc An Đức Sâm, là người Pháp, cũng là tân tổng tài của công ty đá quý Lôi Khắc, cùng hợp tác làm ăn với Vương thị của chúng ta.”

“An Đức Sâm tiên sinh, hân hạnh gặp mặt!” Cô dùng tiếng Pháp mềm mại chào anh.

“Xin chào, thực vinh hạnh có thể làm quen với tiểu thư xinh đẹp Vương Ninh Hinh, em có thể gọi tôi là Lôi Khắc.” Lôi Khắc hôn lên bàn tay trắng nõn như ngọc của cô, nhìn biểu tình của cô có chút kinh diễm.

Vương Ninh Hinh tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng đã có một phong thái thanh linh tuyệt mỹ, vì thế tương lai chắc chắn sẽ càng xuất sắc bất phàm hơn.

Vương Ninh Hinh đối với lời khen từ người khác phái đã thành thói quen, chỉ mỉm cười đáp lễ, cũng không để tâm.

Lôi Khắc An Đức Sâm thật vất vả mới thoát khỏi lúm đồng tiền thanh nhã mê người của cô, “Vương đổng sự thật là có phúc khí, hợp tác với ngài lâu như thế, hôm nay ta mới biết ngài có một nữ nhi mê người thế kia, so với kim cương còn trân quý hơn. Lệnh thiên kim tuyệt đối là mỹ nhân cao quý tao nhã nhất mà ta từng thấy.’

“Ha ha ha, ngài quá khen rồi. Có điều, với ta mà nói, nữ nhi của ta so với kim cương tất nhiên là trân quý hơn gấp vạn lần.” Nữ nhi tài sắc vẹn toàn, luôn luôn sự kiêu ngạo của Vương Thiên Hữu.

“Cha, cha với An Đức Sâm tiên sinh bàn công chuyện, con không quấy rầy nữa.”

Vương Thiên Hữu nắm lấy tay nữ nhi, lưu luyến không muốn rời, “Bao giờ mới lại có thể cùng nữ nhi bảo bối của cha uống trà trưa?”

“Khi nào cha rảnh a, bye!” Kiễng mũi chân hôn lên má cha, Vương Ninh Hinh liền theo dòng người đi vào trong thang máy.

******

“A…” Vương Ninh Hinh vừa tạm biệt cha rồi đi xuống tầng, vốn định gọi taxi về Diêm trang, nào biết mới đi được vài bước, đã bị một người mạnh mẽ nắm lấy cánh tay. Tên sắc lang này thật to gan, ban ngày ban mặt mà dám làm chuyện xấu.

“Là anh!” Diêm Tính Nghiêu tuy chỉ nói hai chữ, nhưng cũng khiến cô không hô lên nữa.

“Nghiêu, sao anh lại ở đây?” Lúc này anh vẫn còn ở trường học mới đúng a!

Thở phì phì trừng mắt liếc cô một cái, Diêm Tính Nghiêu lập tức đưa cô vào chiếc xe thể thao màu đỏ bên đường, nhấn mạnh chân ga, xe lập vọt đi như bay.

Từ khi biết Hinh nhi rất dễ nhiễm phong hàn, Diêm Tính Nghiêu liền mang chiếc xe này đi sửa bởi vốn dĩ nó là chiếc xe thể thao mui trần, mỗi ngày đều dùng nó để đưa đón cô đi học.

Ách, nhìn sắc mặt anh chuyến sang màu đen, còn ánh mắt thì rực lửa, Vương Ninh Hinh biết anh không chỉ tức giận, mà còn là cực kỳ tức giận. Việc cấp bách nhất bây giờ chính là làm anh hạ hỏa, nhưng mà… lại không biết anh tức cái gì thì làm sao có thể khiến anh thôi giận được? Cô ngắm nhìn anh thật cẩn thận, quên đi, cô cứ ngoan ngoãn vậy thôi, chờ anh hết giận rồi nói sau!

Diêm Tính Nghiêu khi tức giận thực đáng sợ, thậm chí ngay cả những chiếc xe trên đường cái cũng bị vạ lây, né tránh không kịp, cô cũng không nghĩ ra vì nguyên cớ gì anh lại giận như vậy, đường về Diêm trang thông suốt, bọn họ nhanh chóng đã về đến nơi.

 “Nghiêu, anh tức cái gì thế?” Một hồi sau đã đến phòng bọn họ, cô lập tức lên tiếng hỏi anh. Vừa rồi không hỏi vì sợ sẽ xảy ra tai nạn, hiện tại cũng chẳng còn gì phải kiêng dè nữa. Nhưng cô mới hỏi một nửa, cái miệng nhỏ nhắn đã bị chặn lại.

Diêm Tính Nghiêu hôn cô, tận tình hấp thụ mật ngọt trong miệng cô, hai tay vuốt theo đường cong dịu dàng của cô, vội vàng ôm chặt lấy cô, giống phải muốn cô tiến vào thân thể anh, cùng anh hợp làm một.

Ánh mắt đầy dục niệm đánh giá thân thể cô, làm cho cô cảm thấy thân thể của chính mình tựa hồ cũng dần dần nóng lên, ánh mắt anh cũng dao động theo tay anh, sở đến chỗ nào thì chỗ đó như có lửa thiêu đốt, cô không biết phải làm sao.

Vương Ninh Hinh không biết anh vì sao lại bất an lo lắng như thế, chỉ có thể an ủi anh. Hai tay chủ động ôm lấy cổ anh, thuận theo anh là phương pháp duy nhất của cô, mà biện pháp này cũng rất hữu hiệu.

Diêm Tính Nghiêu vừa hôn vừa ôm cô lại gần giường lớn, áp chế cô dưới thân mình, môi vẫn kề sát cô như cũ.

Cô cong người về phía trước đón nhận nụ hôn của anh, hai tay ôm lấy cổ anh, nhẹ nhàng chạm vào da thịt anh, tưởng rằng cách này có thể giải tỏa những âu lo và bất an trong lòng anh. (Vô—–Ảnh—–C25ác—–https://qttp.wordpress.com/)

Anh nóng bỏng đoạt lấy mật ngọt của cô, tay bắt đầu không an phận dao động trên thân thể mềm mại đến mê người của cô. “Hinh nhi…” Anh ngẩng đầu lên, hơi thở khó khăn, trong mắt chỉ toàn là dục vọng. Nhìn khuôn mặt ửng hổng của cô thật lâu rồi liếc cười một cái, môi anh hôn lên môi cô, đầu vai của cô, rồi nhẹ nhàng hôn nên chỗ cổ trắng mịn của cô, khiến cô co rúm lại, muốn né tránh anh.

 “Đừng… Nghiêu…” Vương Ninh Hinh thở dốc không ngớt, khó thể nói đầy đủ cả câu.

Thanh âm rên rỉ khàn khàn rời khỏi miệng, hai tay vẫn giữ chặt lấy cô: “Em làm cho anh lo lắng gần chết, quỷ thật!”

Lại một lần nữa cúi người hôn cô, nhưng động tác dịu dàng hơn rất nhiều, trong lòng cô biết anh thật sự quan tâm cô.

Dần dần hôn một đường dài đến trước ngực, anh càng hung hăng há mồm cắn nhai vạt áo của cô, lưỡi lưu luyến trên da thịt non mềm trắng nõn kia.

Tay anh cũng không chịu yên, đảo qua vạt áo trước, rất nhanh đã cởi bỏ nút thắt, quần áo cũng vứt ra, trực tiếp hôn lên thân thể mềm mại của cô, một tay giữ chặt eo, để cho cô không thể trốn tránh, cũng để anh càng dễ dàng thăm dò cô.

 “Ưm…” Cô rên rỉ, dục hỏa đã chìm xuống kia lại nổi lên, hai đầu gối như nhũn ra, thần trí cũng không rõ ràng nữa.

Mà vui đùa cách lớp nội y cũng không khiến anh thoải mái chút nào, anh thô lỗ cởi bỏ nội y của cô, bỏ mọi chướng ngại vật giữa hai người, môi cũng hôn lên nụ hoa kiều diễm kia.

Như có dòng điện truyền qua thân thể, cô chỉ có thể rên rỉ, mấp máy môi, thân hình bất, cảm thụ nhiệt tình của anh.

Hạ thể bị dục vọng thiêu đốt, làm cho anh phải nín nhịn đến cực điểm, anh gầm nhẹ một tiếng, muốn giải phóng hỏa nhiệt kia, nhưng thanh âm cảnh báo trong lòng cũng không ngừng vang lên, làm cho anh càng ảo não, không cam lòng nắm chặt tay lại.

Lý trí không thể chiến thắng dục vọng, anh lấy đầu lưỡi khẽ liếm từng tấc da thịt trên thân thể cô, đi thẳng vào nơi thần bí riêng tư kia, lấy ngón tay khẽ vuốt, cảm thụ da thịt non mềm ở đùi cô, cũng cảm giác cô bị mình vuốt ve đến phát run.

Ngón tay xâm nhập vào nơi bí mật của cô, lập tức khiến cô kinh sợ. Cảm giác được hành động của anh, cô không nhịn được mà đong đưa thân hình, mà phản ứng vặn vẹo của cô càng khiến cho thân dưới của anh càng lúc càng khó chịu.

 “Nghiêu… Nghiêu…” Cô nhịn không được, liên tục phát ra thanh âm yêu kiều.

Cảm giác được lời mời gọi của cô, Diêm Tính Nghiêu đem nụ hôn thiêu đốt đến trước ngực cô, để cho lửa nóng đang bành trướng của mình kề sát giữa hai chân cô mà cọ sát.

Trong đầu thanh âm cảnh báo lại vang lên, lựa chọn giữa lý trí và ham muốn hóa ra gian nan đến dường này, anh cố gắng nhẫn nại, mà đầu thì không ngừng đổ mồ hôi, trên mặt do khắc chế dục vọng mà khó coi không dứt.

Anh xoay mạnh người ngồi dậy, toàn thân vì áp lực mà run run.

Động tác bất ngờ cùng vẻ mặt thống khổ của anh làm cô khó hiểu, dục vọng đã làm cô mê hoặc mất đi, cô tỉnh táo lại, lớp sương mù cũng tan ra, mắt mở to nhìn anh.

Khi anh buông cô ra, hai người đều đã thở hồng hộc, cô cơ hồ như áo rách quần manh. Nếu không phải đúng lúc anh nghĩ lại, thì đây đúng là lần đầu tiên bọn họ có quan hệ thân mật, anh căn bản vẫn chưa qua được cửa ải cuối cùng này.

“Nghiêu?”

“Anh tìm khắp nơi đều không thấy em, nghĩ rằng em đã biến mất rồi.” Anh nhếch miệng nói.

“Anh ngốc, em không phải bọt khí, sao có thể biến mất? Em chỉ đột nhiên nghĩ đến đã lâu không cùng cha dùng trà, cho nên…” Cô nhỏ giọng nói.

“Anh đã nói rồi, mặc kệ em đi đâu, đều phải nói trước cho anh biết.” Anh đột nhiên vồ lấy đôi gò mềm mại của cô, thân thể chưa phát dục hết mẫn cảm vô cùng, hành vi thô lỗ này quả thực làm cho cô thống khổ, nước mắt bất tri bất giác rơi xuống, lại không dám phản kháng. Sợ vạn nhất làm tức giận anh, lại khiến lửa giận của anh càng mãnh liệt hơn.

“Anh không phải đã nói sao, em đột nhiên nghĩ đến, khi đó anh đang đi học, sao em có thể nói cho anh được?” Cô thật cẩn thận trả lời, sợ không cẩn thận lại chọc giận anh.

“Mặc kệ, em đã làm trái với ước định của chúng ta.” Anh buông tay ra, khẽ hôn lên nước mắt của cô, cúi đầu liếm nụ hoa mềm mại của cô, cô hô hấp khó khăn, cả người không tự chủ được mà run rẩy.

“Tốt thôi, là em không đúng, anh đừng như vậy, em nhận sai được không?” Cô cơ hồ là nín thở nói.

Ước định?! Dân chủ ở đâu? Căn bản là cá nhân anh cưỡng chế tự quy định. Nhưng Vương Ninh Hinh không có can đảm để nói ra, đây cũng không phải thời điểm để tranh luận cùng anh, đành phải tự nhận lỗi sai về mình. Bàn tay nhỏ bé của cô giơ cao lên, “Phạt cũng đã phạt rồi, em cũng không phải cố ý làm anh sốt ruột, tha cho em lần này đi? Em thề tuyệt sẽ không tái phạm.” (Vô—–Ảnh—–Các-26—-https://qttp.wordpress.com/)

“Nếu tái phạm thì sao?” Anh lưu luyến nhìn thân thể cô không rời.

“Mặc anh xử phạt, tuyệt đối không có câu thứ hai!”

“Đây là em tự nói…!”

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s