Người tình của đại ca 5.2


Nhìn Vương Ninh Hinh mê man ở trên giường, hai gò má đỏ bừng, thần sắc quái dị, Diêm Tính Nghiêu ảo não không thôi. Biết rõ thân thể cô thân thể yếu đuối, nhưng anh lại nhất thời mềm lòng đồng ý cho cô chơi bóng trong thời tiết này.

Tuy rằng là mùa đông, nhưng bởi vì gần đây thời tiết có ấm lên, nên ngày hôm qua Diêm Tính Nghiêu gọi một số huynh đệ bằng hữu đến Diêm trang chơi đồng thời làm tiệc thịt nướng, đồng thời cũng để Hinh nhi làm quen với bạn của anh.

Nào biết Vương Ninh Hinh thấy bọn họ chơi bóng vui vẻ, thì cũng muốn chơi, nhưng cơ thể cô lại ít vận động, thế nên kết quả là tối hôm đó, cô nói không thể ăn nổi cơm, lúc ấy anh đã cảnh giác rồi, nhưng nhìn sắc mặt hồng nhuận của cô, anh tưởng chỉ là do buổi chiều ăn quá nhiều thịt nướng, nào biết đến ban đêm lại đột nhiên sốt cao.

Tuy rằng bác sĩ gia đình nói không có nguy hiểm gì, chờ cơn sốt qua đi thì sẽ không sao, nhưng thực ra trước đó, anh đã lên kế hoạch cùng cô đến suối nước nóng nhân dịp nghỉ đông.

“Thực xin lỗi, em không thể cùng anh đi du lịch tốt nghiệp rồi.” Giọng nói Vương Ninh Hinh có chút khàn khàn, mắt mở to, bộ dáng đáng thương. Lần này không biết bị bệnh gì, cô cảm thấy toàn thân đau ê ẩm, cả người đều bủn rủn vô lực, hại cô khổ sở chỉ muốn khóc.

“Đừng nói xin lỗi, sinh bệnh cũng không phải lỗi của em.” Diêm Tính Nghiêu nằm lên giường, ôm cô vào trong lòng, “Dù sao đến đó cũng không có gì thú vị, nếu không phải vì muốn em đi giải sầu, anh cũng không muốn đi. Được rồi, vậy cũng không sao, chờ em khỏi anh, đến năm mới anh sẽ đưa em đi chơi Hawaii. Nơi đó mới thật sự là thiên đường của tình nhân!”

Nếu Hinh nhi không thể đi, anh cũng không muốn đi.

“Anh cũng không đi?” Cô kinh hỉ mở to mắt, lúc bị bệnh thì rất cần sự quan tâm của người khác, nhưng… Ánh mắt cô nhìn xuống dưới, lắc đầu nói: “Không tốt, anh đã hứa đi cùng A Duy và Phi Tử rồi. Hiện tại mà không giữ lời thì không phải phép, anh nên đi, đừng lo lắng cho em. Trong nhà có nhiều người có thể chăm sóc cho em, em không có việc gì đâu, đến cuối tuần khi anh về, nhất định sẽ nhìn thấy em khỏe mạnh rồi.”

“Nhưng mà…” Cô bị bệnh a! Anh có lòng dạ nào mà bỏ mặc cô ở lại, còn mình thì đi du lịch.

“Đi thôi, không cái gì nhưng mà, em cũng không phải trẻ con, anh yên tâm đi.” Tuy rằng cô cũng hi vọng anh ở nhà với cô, nhưng chăm sóc bệnh nhân rất là nhàm chán. “Lần trước anh nói lần này đi đồng thời khảo sát nơi đó để đầu tư sao?”

“Đúng là vậy, nhưng…”

“Đi chơi vui vẻ, nhớ chụp nhiều ảnh mang về, em ở nhà chờ.”

******

“Hắc, không hổ là đại ca, quả nhiên rất khác người!” Tôn Duy Ma cùng Triệu Phi cùng đưa Diêm Tính Nghiêu đang bất tỉnh nhân sự về phòng khách sạn.

Sau khi làm xong báo cáo, vì hôn thê bảo bối Vương Ninh Hinh không đi cùng, mọi cảnh đẹp đều không để ý, Diêm Tính Nghiêu liền kéo hai người bọn họ vào quán bar. Toàn bộ quán bar cũng bởi vì có ba người bọn họ mà đỡ vắng vẻ hơn, do bởi khung cảnh ở đây chưa bao giờ đặc sắc, tiếp viên lại trang điểm quá đậm. Cũng đáng tiếc, mỗi người khi đến thì đều cao hứng, nhưng lại mất hứng mà về.

Lòng dạ Diêm Tính Nghiêu đều ở lại Diêm trang, đối với những cô gái này, anh làm như không thấy. Mà hai người Tôn, Triệu thì vì tâm tình đại ca không tốt, nên bọn họ cũng chẳng hứng thú gì, thật ra, nhìn một hồi các cô gái kia, bọn họ cũng không tiêu hóa nổi.

“Có phải những người rơi vào lưới tình đều hồn tiêu phách tán như thế kia không?” Triệu Phi hết lòng tin vào uy quyền, không quan tâm đến chuyện luyến ái, cho nên đối với việc đại ca rơi vào lưới tình cảm thấy tiếc nuối và khó hiểu. Anh cũng cho rằng tuyệt mỹ Vương Ninh Hinh không giống những cô gái bình thường, nhưng… nếu để yêu thì sẽ chẳng còn đáng mặt đàn ông nữa, thống khổ không yên, anh nguyện cả đời này không cần cô gái.

“Dẹp đi, cậu hỏi tôi, tôi hỏi ai? Có điều… hẳn là thế!” Tôn Duy Ma nâng nâng kính mắt, có vẻ chần chừ, anh cũng chưa yêu bao giờ, tuy vậy dẫu chưa ăn thịt lợn nhưng cũng không hẳn chưa từng thấy qua. “Cái gọi là anh hùng không qua được ải mỹ nhân, nghe uy lực của tình yêu đủ để con người thần hồn bát đảo, lý trí biến mất hoàn toàn. Có điều bệnh tình của đại ca đã nghiêm trọng rồi, chẳng qua chỉ là hai ngày thiếu vắng chị hai mà thôi, vậy mà cả người đã không còn một chút sức lực, so với người ta thất tình còn nghiêm trọng hơn. Thật không dám tưởng tượng vạn nhất có một ngày chị hai đột nhiên quyết định dứt tình mà đi, đại ca có thể sống sao!” (Vô—–Ả27nh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Không thể nào chứ?” Triệu Phi bị dọa đến nhảy dựng lên, nói: “Chị hai thoạt nhìn tuy lạnh lùng, nhưng khi đối nhân xử thế lại rất dịu dàng thiện lương, cũng không phải là người đứng núi này trông núi nọ.” Từ việc cô thay Đoạn Chi làm chủ, thậm chí thiếu chút nữa bị ăn một dao, có thể thấy được cô là người trọng tình trọng nghĩa.

“Cho nên ta chỉ nói vạn nhất a!” Tôn Duy Ma trợn mắt nhìn anh, kéo lấy Triệu Phi đi ra ngoài, “Đi thôi, từ lúc uống rượu đến bây giờ, bụng đói muốn chết rồi.”

******

Vương Ninh Hinh đang ngủ say, chỉ cảm thấy như có con gì đó cắn trên mặt, lại hất đi không được, buồn bực mở mắt ra: “Nghiêu?! Sao vậy là anh? Anh… về trước thời gian sao?” Cô nhíu mày, tám phần là anh nhớ cô quá, cho nên ngay cả du lịch tốt nghiệp cũng không muốn đi.

“Đúng vậy, anh rất nhớ em, cà ngày chỉ nghĩ đến em, việc gì cũng không làm nổi, cuối cùng đành quay về.” Anh đặt cô dưới thân không ngừng hôn lên môi cô, cái gọi là “tiểu biệt thắng tân hôn”[1], đại khái chính là dạng này!

“Còn em, có nhớ anh không?”

“Có điều là hai ngày mà thôi, hơn nữa anh mỗi ngày đều gọi điện về mà!” Cô không biết nên khóc hay cười, bệnh còn chưa khỏi hẳn, đa số thời gian đều trong trạng thái mê man, căn bản cũng chẳng có bao nhiêu thời gian tỉnh táo để mà nhớ anh.

“Không phải hai ngày, là sáu mươi lăm giờ!” Diêm Tính Nghiêu nhếch miệng, hai tay để cạnh hai bên đầu của cô, nhìn chằm chằm cô, ánh mắt có chút hung ác, “Ý của em là không hề nhớ anh? Một chút cũng không có?”

“Chà…” Cô nhu thuận vươn hai tay lên, dùng biểu tình vô tội nói: “Người ta bị ốm. Giấc ngủ cũng hỗn loạn, anh chẳng những không quan tâm mà lại còn mắng em.” Lệ quang đã nhòe nhòe, cô muốn khóc.

“Anh đương nhiên quan tâm đến em, nếu không thì vội vã trở về để làm gì.” Anh vội vàng dỗ dành, đợi đến khi cô nín khóc, mỉm cười, mới nhỏ giọng lầu bầu nói: “Anh quan tâm em như thế, muốn em an tâm dưỡng bệnh, nhưng em cũng đâu để ý…”

“Này…” Mắt cô đảo quanh, đề nghị nói: “Hay là anh đi một lần nữa đi, lần này em nhất định sẽ nhớ anh.”

“Em…” Anh buồn bực không nói nên lời, thả lỏng thân hình, hung hăng đặt trên người cô.

Cô bị ép tới kêu ai ái, cầu xin tha thứ nhưng không có hiệu quả, liền thi triển “Nhất Dương Chỉ” tấn công, hại anh trốn đông trốn tây, cười ha ha. Có điều anh cũng không chịu thua, lập tức vươn ma trảo phản kích.

Trong thoáng chốc, Diêm trang thanh tĩnh vang lên tiếng thét chói tai của cả nam và nữ, tiếng cầu xin tha thứ cùng tiếng cười…

******

Hai tháng sau (Vô—–Ảnh—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Buổi sáng Chủ nhật, gió xuân mát mẻ thôi qua sân trước nhà, mang đến sức sống dào dạt, hoa viên trăm hoa đua nở. Nghiêng tai lắng nghe, trong không khí truyền đến thanh âm chấn động lòng người, tiếng chim hót gần gần xa xa….

Ngoài vườn, trên thảm cỏ, Vương Ninh Hinh vui đùa cùng hai chú chó cao lớn Hàng Da và Nhị Mao, thỉnh thoảng truyền lên tiếng cười, Diêm Tính Nghiêu ngồi ngắm nhìn đủ loại vẻ mặt yêu kiều đùa vui của Vương Ninh Hinh.

“Thiếu gia! Có khách tới thăm, lão phu nhân cho gọi thiếu gia.”

Diêm Tính Nghiêu đi đến bên cạnh Vương Ninh Hinh, khẽ hôn lên trán cô nói: “Hinh nhi, em ở lại đây chơi, anh sẽ về ngay.”

“Vậy được, anh mau đi đi.” Cô tặng anh một nụ cười ngọt ngào, rồi lập tức cúi đầu vỗ lên đầu Hàng Da đang không an phận. “Hư, đừng nhúc nhích, hạ thấp xuống một chút nữa đi.” Cô đang định buộc nơ hình bướm lên đầu nó.

Diêm Tính Nghiêu nhìn cô đầy yêu thương lắc lắc đầu, rồi cùng người hầu vội vàng rời đi, Vương Ninh Hinh thì lại tiếp tục sự nghiệp lớn của cô.

Hàng Da, Nhị Mao là do cô và Diêm Tính Nghiêu nhặt được khi đi dã ngoại, Lúc ấy cả hai đều rất bẩn, theo chân Vương Ninh Hinh không chịu rời, có điều tiền tài quyền thế Diêm gia mà nuôi chó thì đương nhiên phải là loại chó quý có giấy chứng nhận đàng hoàng, làm sao có thể coi trọng loại chó lưu lạc này? Nhưng Vương Ninh Hinh lại dùng ánh mắt đáng thương nhìn Diêm Tính Nghiêu, còn chưa mở miệng Diêm Tính Nghiêu đã tự động nhờ nhân viên đem chúng về Diêm trang. Nuôi không đến nửa năm, chúng lớn nhanh như thổi, so với Vương Ninh Hinh còn to hơn. Theo bác sĩ thú y nói, chúng là giống chó quý.’

“Tốt lắm, đại công cáo thành rồi.” Vương Ninh Hinh giữ Hàng Da, nhìn trái nhìn phải một hồi, mới vừa lòng vỗ tay đứng lên.

“Úc ô…” Chúng nó là đàn ông, buộc nơ con bướm sao có thể gặp người a! Hàng Da, Nhị Mao đứng lên đi theo, biểu tình ủ rũ, ủy khuất.

“Sao lại bày ra vẻ mặt thê thảm thế này? Ta muốn tốt cho các ngươi thôi, mọi người đều nói huynh đệ các ngươi bộ dạng rất cao lớn, thực dọa người, cho nên ta mới giúp huynh đệ các ngươi cài thiện dung mạo, xem ấn tượng của mọi người với các ngươi có khác không. Đừng có như vậy nữa, ta cam đoan với các ngươi, hiện tại nhìn rất đẹp.”

Hàng Da phun khí, Nhị Mao liền nằm úp xuống, cả người vô lực, ra vẻ kháng nghị.

“Các ngươi không tin? Tốt, ta đi tìm Nghiêu nhìn xem.” Vương Ninh Hinh bị chúng nó khinh thường, tức khí, quyết định tìm Diêm Tính Nghiêu làm nhân chứng.

Lúc trước nếu có không cô, huynh đệ chúng nó bây giờ còn không biết lưu lạc ở đâu, bình thường người vui đùa với chúng cũng là cô, nhưng nếu cô và Diêm Tính Nghiêu cùng ra lệnh, thì chúng nó lại chỉ nghe anh, Diêm Tính Nghiêu kêu chúng nó làm cái gì, chúng nó liền không chút do dự mà làm cái đó, khiến cô luôn mắng chúng nó vong ân bội nghĩa, không có phong cách của chó, đúng là đám khinh thiện sợ ác mà!

******

“Thật ra xã hội bây giờ cũng rất cởi mở rồi, cho dù có con trước khi kết hôn thì thiên hạ cũng chẳng gièm pha, nhưng Thu Thủy nhà chúng ta không phải là loại người như vậy. Con bé từ nhỏ đã thông minh ôn hòa, luôn giữ mình trong sạch. Lão phu nhân nhìn mà xem…” Nam Cung phu nhân béo mập đưa nữ nhi đến trước mặt lão phu nhân, miệng thì nói liên miên: “Chẳng những dung mạo đoan chính thanh nhã, dáng người cũng chuẩn, cá tính lại tốt, muốn bao nhiêu nhu thuận thì có bấy nhiêu thuận nhu …”

Gương mặt xinh đẹp của Nam Cung Thu Thủy tái nhợt, mắt nhìn xuống, mười ngón đan vào nhau, thần thái có chút nao núng. Đối với hành động đột ngột của mẹ, cô dường như không thể tiêu hóa nổi, cô hận không thể tìm ra lý do để rời đi.

Trong đại sảnh Diêm trang có rất nhiều người, lão phu nhân khí định thần nhàn[2] ngồi ở chỗ ngồi cố định, Diêm Tính Nghiêu dựa vào ghế ngồi bên cạnh, thờ ơ lạnh nhạt nhìn vợ chồng Nam Cung ở đối diện, vẻ mặt không hiểu đang suy nghĩ gì, cành này khiến Nam Cung Thu Thủy lo lắng không yên.

Vợ chống Nam Cung cùng một trai, hai gái, cả nhà năm người đều đến đông đủ, hiển nhiên là muốn gây thanh thế để thủ thắng.

“Diêm thiếu gia anh tuấn trác tuyệt như thế, khí thế lại ngang tàng, người con gái nào nhìn thấy mà chẳng động tâm chứ? Thu Thủy nhà chúng tôi còn trẻ, đối mặt với sự theo đuổi của nhân tài như Diêm thiếu gia, nó có thể không tâm động sao?”

“Đúng vậy, đều là tuổi trẻ nhiều nhiệt huyết, Thu Thủy lại là tiểu cô nương như hoa như ngọc… người trẻ tuổi hành vi khó tránh khỏi nông nổi, chúng tôi đều là người hiểu biết, cũng không phải trách cứ gì Diêm thiếu gia. Nhưng cho dù xã hội này có cởi mở đến đâu, việc một người con gái chưa lấy chồng đã có thai, vô luận như thế nào cũng không thể chấp nhận được, lão phu nhân thấy tôi nói có đúng không?”

“Nhà Nam Cung chúng ta ở xã hội thượng lưu cũng coi như là có uy tín danh gia vọng tộc, đã xảy ra chuyện như vậy, nếu Diêm gia không cho chúng tôi một câu trả lời hợp lý, thì mặt mũi nhà ta biết để ở chỗ nào?”

Lão phu nhân đang uống trà nóng, nghe vợ chồng bọn họ phu xướng phụ tùy, thật vất vả chờ bọn họ nói hết, bà mới cất giọng nói, “Nghiêu nhi?”

“Không có khả năng!” Diêm Tính Nghiêu ngữ khí kiên quyết phủ nhận, nhìn một màn trước mắt cảm thấy thật nhàm chán. Tưởng có thể ép buộc anh sao, không nhìn lại xem anh là ai! Tuy vậy thật ra đối với việc này anh cũng có điểm choáng váng.

Từ khi có Hinh nhi, anh đã sớm đoạn tuyệt sự phong lưu phóng túng của ngày xưa, toàn tâm toàn ý với hôn thê bảo bối của anh, cho dù hoa đẹp đến đâu anh cũng chỉ coi là cúc dại, căn bản không lọt vào mắt anh. (Vô—–Ảnh—–Các—–https://qtt28p.wordpress.com/)

Anh suy nghĩ đến nửa ngày, chỉ nhớ mơ hồ cô lên giường với anh có vài lần, có điều đó cũng là chuyện đã lâu rồi, cô có bầu hai tháng sao có thể là của anh?

“Sao lại không có khả năng?” Nam Cung phu nhân vội la lên: “Đã lên giường thì sẽ có khả năng có con, dù có phương pháp tránh thai nhưng cũng không đảm bảo an toàn một trăm phần trăm. Cậu đừng có phủ nhận chưa từng chung giường với Thu Thủy nhà tôi đi!”

“Diêm Tính Nghiêu, anh với chị tôi thân mật thế nào, rất nhiều đồng học chính mắt nhìn thấy, ngươi phủ nhận cũng không được.”

“Dám làm không dám nhận, cậu rốt cuộc có phải đàn ông hay không?” Trưởng nam Nam Cung Thu Ngân oán hận trừng mắt nhìn anh, đối với bộ dáng như không liên quan của Diêm Tính Nghiêu, cảm thấy tức giận bất bình, hận không thể xông lên đánh vào mặt anh.

“Tôi không phủ nhận, tôi đã lên giường với cô ta vài lần, nhưng đó là chuyện của nửa năm trước, nếu đúng cái thai kia thật sự là của tôi, thì không phải chỉ có hai tháng.” Diêm Tính Nghiêu biết bọn họ chỉ diễn kịch mà thôi, lười biếng lườm Nam Cung Thu Ngân một cái. Tâm ý muốn bảo vệ em gái là không sai, nhưng cũng phải nắm rõ người nào gieo hạt thì hãy ra tay chứ.

“Cậu…” Nam Cung Thu Ngân tức giận định xông lên đánh anh, Nam Cung Thu Thủy vội vàng ôm lấy anh trai đang phẫn nộ, vợ chồng Nam Cung cũng kích động ngăn cản con mình.

Nam Cung Thu Thủy biết khả năng của Diêm Tính Nghiêu, không phải lúc nào cũng nhã nhặn, anh trai cô sao có thể đối chọi lại được. Cô từng chính mắt nhìn thấy Diêm Tính Nghiêu tùy ý đánh mấy quyền, đã khiến cho năm tên muốn đánh lén anh phải hộc máu, lăn ra trên mặt đất không đứng dậy nổi.

“Nghiêu nhi đã nói như thế, Nam Cung tiểu thư không biết có muốn nói thêm điều gì không.” Không kiên nhẫn nổi, Lão phu nhân mở miệng duy trì trật tự.

Trên cơ bản, lão phu nhân là đương gia của Diêm gia, đối với việc này cũng không có ý kiến gì, chủ yếu cháu trai thích là tốt rồi. Nếu Nghiêu nhi đã quyết định, lão phu nhân cảm thấy không cần phải sửa đổi.

“Thu Thủy?”

Diêm lão phu nhân lãnh đạm ngoài ý muốn của bọn bọ, bọn họ nghĩ bà sẽ rất vui khi biết Diêm gia có người nối dõi mới đúng, vợ chồng Nam Cung vốn định nhờ Diêm lão phu nhân bức hôn, nhưng sao lại thế này…

Ánh mắt lập tức dừng lại trên người Nam Cung Thu Thủy, vợ chồng Nam Cung thì vẻ mặt lại vội vàng.

Nếu có thể làm thông gia với Diêm thị, một trong tam đại tập đoàn đứng đầu của Đài Loan, thì sẽ là vinh hạnh rất lớn của Nam Cung gia bọn họ.

“Em… cái thai này đúng là của anh.” Nam Cung Thu Thủy khiếp sợ nhìn Diêm tính nghiêu lạnh lùng kia, cô thật sự hãi sợ, nhưng việc đã đến nước này, cô không còn đường lui. Thở sâu, cô an ủi chính mình. “Hai tháng trước, khi chúng ta đến suối nước nóng du lịch tốt nghiệp, anh còn nhớ không?”

“Nhớ thì sao?” Diêm Tính Nghiêu vẫn đứng im nói.

“Ở đó, hôm sau, anh uống say, cho nên…”

“Kế tiếp không phải cô định nói, tôi say nên đầu óc không tỉnh táo, đến nhầm phòng, lại không cần thận lên giường với cô? Loại kịch bản này mà cũng có thể diễn sao?” Diêm Tính Nghiêu xùy một tiếng, “Đêm đó đúng là tôi uống say, đáng tiếc là có người đưa ta về phòng, không thể có chuyện nhầm phòng được, cho nên…”

“Anh không nhầm phòng, là em… tự em đi tìm anh.” Cô không nghĩ việc dũng cảm theo đuổi tình yêu là sai, nhưng dưới ánh mắt kinh hoàng của mọi người, cô vẫn không tự chủ được gục đầu xuống, chợt nhịn không được liền giải thích cho hành động của mình: “Em không phải cố ý cùng anh… như vậy, em… em chỉ hi vọng có thể nói chuyện với anh, xem có thể thay đổi mọi chuyện hay không… em thực sự rất yêu anh!” Cô nói xong liền khóc nức nở, bộ dáng cầu xin khiến người ta thương xót, không đành lòng trách mắng.

“Nói chuyện? Lúc trước là cô tự nguyện làm bạn tình của tôi, vốn đã hết rồi, hơn nữa đã chia tay nửa năm, bằng cái gì cô dám tới tìm tôi nói chuyện?” Nam Cung Thu Thủy không phải Hinh nhi của anh, khóc đến chết anh cũng không để ý, ngược lại cô lại không cảm thấy thẹn, làm anh tức giận. “Cô đúng thật đê tiện, đừng tưởng dùng nước mắt là có thể gạt được tôi.”

“Em thật sự đi tìm anh, đêm đó đúng lúc em rời đi, thì gặp vài bạn học của anh trước cửa, bọn họ đều có thể làm chứng. Hơn nữa anh say như vậy… đêm đó khi anh ôm em, miệng vẫn gọi tên Vương Ninh Hinh, em nghĩ… em nghĩ anh coi em là cô ấy, cho nên mới… mới có thể…”

“Thu Thủy!” Thanh âm kinh ngạc vang lên.

“Cô là đồ mặt dày, rốt cuộc có biết đến hai chữ xấu hổ hay không?” Diêm Tính Nghiêu tức muốn phát điên.

“Em…  chỉ là… em yêu anh, em thật sự yêu anh…” Sau khi thừa nhận trước ánh mắt của mọi người, cô khóc òa lên.

“Ừm, hành vi của Thu Thủy… không tốt lắm, có điều, nếu đã xảy ra rồi, thì…” Vợ chồng Nam Cung hiện tại chỉ mong Diêm gia xem trọng đứa nhỏ mà hứa hẹn một câu.

“Không có khả năng! Vợ tôi chỉ có một, đó phải là Vương Ninh Hinh, cho dù Nam Cung Thu Thủy có mang thai với tôi đi nữa, tôi nói cho bà biết, tuyệt đối không có khả năng lấy loại con gái vô sỉ này.” Diêm Tính Nghiêu tuyệt tình nói, lấy ánh mắt bức người lướt qua làm họ sợ hãi. (Vô—–Ảnh—–Các—–https://qttp.w29ordpress.com/)

Nam Cung Thu Thủy những gì nên nói đã nói, giờ không muốn nghĩ đến chuyện này nữa, hạ thấp người xuống buồn bã, anh vẫn tuyệt tình như thế!

Quá xấu hổ lại thêm thất vọng, cô nấc lên một tiếng khóc lớn, che mặt chạy ra ngoài, người nhà Nam Cung cũng kích dộng vội vàng đuổi theo. Hiện tại thân thể của Thu Thủy không tốt, ngã nhẹ cũng không chịu nổi a!

“Nghiêu…” Tiếng nói Vương Ninh Hinh êm ái mơ hồ truyền đến, “Anh xem này, Hàng Da không ngoan, không nghe lời em nói…”

Trong chốc lát, Diêm Tính Nghiêu chấn động, nhìn chung quanh trong đại sảnh, ánh mắt lạnh lùng lại vô tình, nghiêm lệnh nói: “Chuyện này dừng ở đây, đừng để lộ ra cho người thứ hai biết!”

Mọi người rùng mình, cùng đáp: “Dạ!”


[1] Tiểu biệt tanhg tân hôn: đêm “gặp gỡ” sau ít ngày xa cách còn… hơn đêm tân hôn.

[2] Khí định thần nhàn: khí tức ổn định, thần sắc thư thái, sắc mặt không thay đổi

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s