Người tình của đại ca 9.1


Tôn Duy Ma và Triệu Phi đi thẳng vào văn phòng, định báo cáo với Diêm Tính Nghiêu, thì thấy anh ảo não cầm điện thoại.

“Xảy ra chuyện gì, đại ca?”

Diêm Tính Nghiêu ‘tâm không cam, lòng không muốn’ thở dài, “Hinh nhi vừa rồi gọi điện báo cho anh, cô ấy muốn dùng cơm với cha vợ. Anh bảo cô ấy ăn uống xong thì đến công ty uống trà trưa, nhưng nói gì cô ấy cũng không nghe.” Anh là chồng yêu của cô a! Rốt cuộc chồng quan trọng hơn hay cha quan trọng hơn?

Thì ra đại ca ghen tị! Tôn Duy Ma nghĩ thật buồn cười. “Anh cũng không thể trách chị dâu, có người phụ nữ nào nhìn thấy chồng bị cô gái ái mộ mà không ghen? Cô ấy ăn phải dấm chua, chỉ cho anh kinh hãi một lần đã là tốt rồi. Anh còn oán giận cái gì?”

Diêm Tính Nghiêu nhíu mày rậm, “A Duy, cậu nói hươu nói vượn cái gì? Sao anh nghe không hiểu?”

Tôn Duy Ma nhướng mày, thật không ngờ đại ca của anh lại có lúc đần độn đến thế, nhưng mà… cũng không phải không có khả năng này. Từ khi có chị dâu, những người khác phái khác đều không lọt nổi vào mắt anh.

“Em nói này đại ca, anh liệu nên biết xem công ty có bao nhiêu cô gái viên ái mộ anh không? Trước khi kết hôn anh là người độc thân hoàng kim, đứng đầu tập đoàn lớn nhất. Khi tin tức anh kết hôn truyền đi, dập nát biết bao mộng đẹp của phụ nữ, tổng công ty như vậy là còn đỡ bát nháo rồi đấy! Anh thử ngẫm lại, những phụ nữ thèm nhỏ dãi kia nhìn thấy anh bị chị dâu độc chiếm thì sẽ thế nào, không hận thấu xương mới là lạ, sao lại phải khách khí với chị dâu chứ, chị dâu có thể một mình đối mặt bọn họ sao?”

 “Cậu nói đùa sao? Hinh nhi là phu nhân tổng giám đốc, ai dám không nể mặt cô?” Triệu Phi có chút không tin.

Diêm Tính Nghiêu trầm lại, sắc mật thay đổi, “Vì sao Hinh nhi chưa từng nói đến?”

Tôn Duy Ma cười như không cười nói: “Tính của chị dâu anh còn không rõ sao? Cho dù bị người khác khinh thường, cô ấy cũng không muốn đâm chọc người khác, bị người khác coi thường lại càng không muốn nói cho anh, sao anh biết được.”

“Là ai?” A Duy sẽ không lấy chuyện này ra để vui đùa, Diêm Tính Nghiêu lửa giận ngùn ngụt, Hinh nhi là bảo bối của anh, anh trân trọng còn không kịp, thế nhưng lại có người dám lên mặt với cô, khó trách từ lần đó nói sao cô cũng không chịu đến, nghĩ đến đây anh liền cảm thấy đau lòng.

“Trong lòng anh không nghĩ đến ai sao? Tỷ như…”

Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên, Tôn Duy Ma ngậm miệng lại không nói nữa, khóe miệng lại làm nhếch lên thành ý cười khinh thường.

Trang Lâm không đợi đáp lại, đã tự động đẩy cửa tiến vào, vừa dịu dàng vừa săn sóc nói: “Tôi thấy các anh họp đã lâu như vậy, nhất định rất khát, uống nhiều cà phê không tốt, cho nên tôi đã pha một ít trà, các anh thử xem có uống được không?”

Cô bê lên trước mặt ba người ly trà thơm phức. “Sáng tôi còn nhờ thím Đoạn làm cho Nghiêu thức ăn anh thích ăn nhất, giờ đã đặt ở nhà dưới, tôi thấy cũng đã đến thời gian dùng bữa trưa, bây giờ anh muốn xuống dưới ăn hay gọi người bưng lên?”

Cái gì, tổng giám đốc lại biến thành Nghiêu? Cuộc sống hôn nhân của Diêm Tính Nghiêu gần đây hạnh phúc mỹ mãn nên cũng không nghiêm khắc như trước, căn bản không chú ý tới Trang Lâm từ lúc nào đã làm càn như vậy.

Nhìn bộ dáng đương nhiên của cô, lại cố ý lấy lòng anh, Diêm Tính Nghiêu lập tức hiểu người Tôn Duy Ma ám chỉ là ai, tâm nhất thời phát hỏa.

“Thư ký Trang, nơi này là văn phòng tổng giám đốc, cô không biết sao? Tôi cho phép cô không cần sự đồng ý cũng có thể tùy tiện ra vào sao? Còn nữa, nơi này là công ty, không phải Diêm trang, sao cả cách xưng hô cô cùng không phân biệt được sao?”

“Tôi… tôi…” Cô trắng bệch, xấu hổ cúi mặt, biểu tình có vẻ thực đáng thương. “Dạ, tôi sẽ chú ý.”

“Đi ra!” Diêm Tính Nghiêu vẫn lạnh lùng như cũ, hoàn toàn không cử động.

Trang Lâm rốt cuộc không kìm được nước mắt, bộ dáng thất sắc vội vàng chạy ra khỏi cửa.

“Cô ta thật sự lớn mật như thế?” Triệu Phi hỏi. Anh biết Trang Lâm là hình mẫu của sư tử cái, dám biến văn phòng thành địa bàn của cô, bài xích những người phụ nữ có ý đồ xâm nhập, nhưng… đại ca đã kết hôn, huống chi Hinh nhi vẫn là vợ của Đại ca! Sao cô ta có thể làm vậy chứ? (Vô—–Ản51h—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

“Tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe thấy.”

Diêm Tính Nghiêu nhớ đến lần Hinh nhi đến trước đây, đã là chuyện rất lâu rồi, cho nên không những không cảm kích Tôn Duy Ma mà còn thấy bất mãn, “Vì sao cậu không nói sớm?”

Tôn Duy Ma tỏ vẻ vô tội, “Em nghĩ cô ta yêu anh say đắm nên hơi quá trớn, có thể miễn việc tính tình không tốt, tình có thể giữ, nhưng cảnh cáo rồi mà vẫn còn không chịu tỉnh ngộ. Về sau ngẫm lại cũng không đúng, trong văn phòng của anh, mà Trang Lâm lại dám không khách khí với Hinh như thế, huống chi Trang Lâm lại cũng ở Diêm trang. Nếu cô ta cứ kiêu ngạo vậy, thì mọi việc sớm muộn sẽ rối tung lên. Hôm nay Hinh nhi không thích đến công ty, nói không chừng là do buổi tối ở Diêm trang nhìn thấy sắc mặt của Trang Lâm, lại không muốn ban ngày đến công ty cũng thấy cô ta.”

“Cái gì mà yêu say đắm? Trang Lâm dám làm loạn như vậy! Đáng giận, dám lên mặt với Hinh nhi, không giáo huấn cô ta thì nỗi hận trong lòng ta không vơi được!” Diêm Tính Nghiêu oán hận đập lên bàn. Lòng anh chỉ có Hinh nhi, bởi vậy chưa từng lưu ý những phụ nữ quanh mình, không ngờ lại có người dám tỏ vẻ khó chịu với Hinh nhi, thật đáng điên tiết!

Tôn Duy Ma và Triệu Phi nhìn nhau nhún nhún vai, trừng phạt Trang Lâm là đúng người đúng tội, bọn họ cũng chẳng muốn biện hộ thay cô ta, đỡ phải chịu mắng oan.

******

Nhìn căn phòng đầy quà tặng, Vương Ninh Hinh cũng chẳng vui vẻ gì!

Đêm Trung thu, trong giới kinh doanh Diêm thị có quan hệ rất tốt với đối tác, Diêm lão phu nhân lại là người đức cao vọng trọng đầy uy quyền, Diêm trang tự nhiên nhận được quà tặng từ khắp nơi gửi đến.

Vương Ninh Hinh cầm lấy những quà tặng vừa được mang đến, phát hiện tất cả chỗ đó đều là thuốc bổ, hơn nữa toàn là loại tốt. “Thím Vương, tôi thấy nhiều quà thế này, giữ lại cũng vô dụng. Ngoài những thứ tôi đã chọn ở đây rồi, còn lại thím cứ dựa theo ý thích của mọi người, phân phát lại cho người làm trong Diêm trang đi!”

“Thiếu phu nhân, cô… nói thật sao?” Quản gia Vương vừa mừng vừa sợ, nhóm người hầu vây quanh đó cũng không dám tin vào mắt.

Mệnh lệnh của thiếu phu nhân mà nói quả thực là như chúa cứu thế. Năm ngoái nhiều thuốc quý đều cất vào kho, nhưng chủ nhân lại không dùng đến, đều bị để quá hạn đến mốc meo, cuối năm tổng vệ sinh đành vứt bỏ, tuy rất tiếc, nhưng bọn họ cũng không có biện pháp gì.

“Đương nhiên, dù sao thì cất đi cũng không ăn hết, cứ đem chia sẻ với mọi người, những thứ này đều tốt lắm đấy.” Cô lấy một món quà tặng, “Thím Vương, mấy năm nay Diêm trang làm thím vất vả, thím hãy chọn vài thứ thuốc bổ cho mình. Thím Đoạn, thím Trần, bác Vương cũng đã lớn tuổi, thím cũng lấy cho bọn họ một ít.”

“Dạ, tôi biết rồi, thiếu phu nhân xin yên tâm.” Lời nói của thiếu phu nhân lập tức làm ấm lòng người.

“Vương Ninh Hinh, cô có phải quản gia hay không? Sao lại có thứ người xa xỉ thế này, Diêm gia dù có núi vàng núi bạc, sớm muộn gì cũng sẽ bị cô phá hết.” Trang Lâm vốn đứng ở cửa đã lâu, nghe thấy Vương Ninh Hinh định lấy quà tặng phân phát cho bọn hạ nhân trong Diêm trang, nhất thời nổi trận lôi đình. “Này những thứ đưa đến Diêm trang đều là hàng nhất phẩm, phải giữ lại cho chủ nhân dùng, sao lại có đạo lý đưa cho người hầu chứ, cô không thấy quá lãng phí sao?”

Tư thái khinh miệt của cô khiến người làm bên cạnh cực kỳ bất mãn, nhưng Trang Lâm là người thân của lão phu nhân, nên mọi người cũng không dám nói gì, nhưng vẻ mặt bất mãn lại không dấu được.

Vương Ninh Hinh liếc nhìn cô một cái, không biết cô tức cái gì. “Chính vì toàn là đồ tốt nên tôi mới đưa cho họ! Nếu giữ lại thì có thể ăn hết sao? Mà thuốc bổ này đều có thời hạn, quá thời hạn thì không thể dùng được nữa, đương nhiên phải thừa dịp này phát cho mọi người rồi. Tốt thôi, nếu cô muốn thì có thể lấy trước, rồi phân phát cho mọi người sau.”

Vương Ninh Hinh cố ý để cô ta quyết định, Trang Lâm cũng không cảm kích, ngược lại cho rằng Vương Ninh Hinh nói thế trước mặt người hầu, chẳng những làm họ bất mãn với cô, cũng là cố ý nhắc nhở cô, địa vị của cô so với người hầu cũng không khác biệt mấy, cho nên lửa giận trong lòng đột nhiên bốc lên, “Cô muốn tôi lấy trước? Tốt, tôi lấy toàn bộ.” Cô khiêu khích nhìn Vương Ninh Hinh.

Lời vừa ra khỏi miệng, lập tức khiến mọi người mở to mắt nhìn.

Việc này là ngoài ý muốn của Vương Ninh Hinh, thực không ngờ Trang Lâm lại làm thế, còn ngang nhiên khiêu khích cô. Trang Lâm không khách khí với cô, nhưng nể mặt Diêm lão phu nhân, cô phải nhịn xuống. Nhưng cô ta lại như thế, sao còn có thể nhịn được nữa, cô ta làm vậy thì có khác gì mình là chủ nhà?

“Trang tiểu thư, thiếu phu nhân là nữ chủ nhân của Diêm trang, cô ấy mới có tư cách quyết định mọi việc trong Diêm trang, cùng lắm cô chỉ là khách, cái gọi là khách qua mặt chủ, không biết Trang tiểu thư đã nghe qua chưa?” Đoạn Chi thấy Trang Lâm làm vậy, không thể nhịn được nữa. (Vô—–Ảnh52—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

Bình thường Trang Lâm nói chuyện với thiểu phu nhân đã rất lạnh nhạt, khiến cô tức giận muốn dạy dỗ cô ta một trận, nhưng mà không ngờ cô ta lại không biết điều, ở trước mặt bao người dám công khai phản đối quyết định của thiếu phu nhân. Bằng cái gì chứ! Đoạn Chi nghiêm mặt lại, giận dữ trừng mắt nhìn cô.

“Làm càn, cô dám dùng loại khẩu khí này…”

“Tự trọng người trọng, cô không biết tôn trọng người khác, tự nhiên không thể yêu cầu người khác tôn trọng cô.” Vương Ninh Hinh chăm chú nhìn cô một lúc, rồi quay đầu dặn dò: “Thím Vương, mấy thứ này theo phương thức xử lý vừa rồi của tôi.”

“Dạ!” Quản gia Vương lập tức ra lệnh cho đám người bên cạnh bê chồng quà chất như núi ra ngoài.

Quản gia và nhóm người hầu động tác gọn gàng, tỏ vẻ muốn chứng minh ai mới là chủ nhân của bọn họ.

“Cô…” Trang Lâm vừa thẹn vừa giận,  mặt xanh lên, đạp đạp chân, nổi giận đùng đùng chạy đi.

Trang Lâm vừa ra khỏi phòng, liền gặp lão phu nhân và dì Quyên trên hành lang.

Thật ra phương thức xử lý của Vương Ninh Hinh, trước đó đã hỏi qua ý kiến lão phu nhân, lão phu nhân còn rất hài lòng! Dù sao Diêm trang từ trên xuống dưới chỉ có ba chủ nhân, mà cuộc sống của họ muốn như ý, phải dựa vào nhóm người hầu ân cần hầu hạ, mặc dù tiền lương và tiền thưởng đầy đủ, nhưng có lúc thi hành những loại việc như thế này cũng rất quan trọng.

Chủ tớ hai người vốn muốn đến nhìn cô phân phối công việc thế nào, không ngờ lại được chứng kiến một màn này.

Biểu tình của lão phu nhân không thể nhìn ra, nhưng vẻ trách cứ của dì Quyên lại hiện rõ trên mặt.

“Dì, bà…” Trang Lâm thót tim, hoảng hốt nói.

Mà sau khi Trang Lâm vừa rời đi, Đoạn Chi lập tức không kiêng dè, nhảy dựng lên hoan hô: “Ha, loại người này không thể nhìn nổi, thiếu phu nhân nên sớm giáo huấn cô ta… thiếu phu nhân, cô sao vậy… Á…” Cô hét lên một tiếng, đúng lúc đỡ lấy Vương Ninh Hinh sắc mặt đang tái nhợt.

“Đoạn Chi, không có việc gì, đừng khẩn trương, tôi chỉ đột nhiên cảm thấy đau đầu…” Nói được một nửa, chỉ cảm thấy trước mắt là một màn đen, lập tức ngã váo lòng Đoạn Chi, đồng thời ngất đi.

Đoạn Chi ôm lấy cô, hốt hoảng hô to: “Thím Vương, mau đến đây, thiếu phu nhân ngất xỉu rồi!”

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s