Người tình của đại ca 9.2


Phòng ngủ ấm áp tao nhã, bác sĩ đang kiểm tra cho Vương Ninh Hinh, Diêm Tính Nghiêu và lão phu nhân thì sốt ruột đứng bên cạnh.

Trong lúc bác sĩ khám, Diêm Tính Nghiêu tuy sợ đến chết khiếp, nhưng cũng không dám mở miệng, sợ làm bác sĩ phân tâm, sau khi kiểm tra xong, anh liền không kiêng dè nữa.

“Trương…”

“Chúc mừng lão phu nhân, chúc mừng lão phu nhân!” Diêm Tính Nghiêu mới mở miệng, bác sĩ Trương đã liên tiếp chúc mừng chặn mồm anh.

Bà và cháu nhất thời đều choáng váng, dì Quyên ở bên cạnh lại phản ứng nhanh hơn bọn họ, bà kinh hỉ nói: “Thiếu phu nhân mang thai?”

“Thật sự?! Ta có chắt rồi sao?” Lão phu nhân phản ứng chậm hơn, vỗ tay nói.

“Đương nhiên là thật, mang thai là chuyện lớn, sao tôi có thể nói bừa chứ? Hơn nữa thai nhi đã hơn hai tháng rồi.”

“Thật tốt quá, thật tốt quá, cuối cùng ta cũng được làm bà cố.” Lão phu nhân vỗ ngực.

Dì Quyên thấy thế vội vàng chạy đến đỡ bà, “Lão phu nhân, người phải trấn tĩnh, đừng quên người có bệnh tim a!”

“Lão phu nhân…” Dì Quyên nhắc tới điều này, bác sĩ Trương cũng tưởng lão phu nhân phát bệnh.

“Không có việc gì, không có việc gì, ta rất tốt, các ngươi đừng lo lắng, ta còn muốn sống để bế chắt của ta! Sao có thể ngã xuống chứ? Ta…, Nghiêu nhi, ngươi còn ngây ngốc ở đó sao? Lời bác sĩ Trương ngươi còn chưa nghe sao? Ngươi sắp làm cha rồi!”

Diêm Tính Nghiêu quá xúc động nên phản ứng giống như người máy, cứng ngắc đi đến đầu giường, biểu tình ngây dại, trong miệng thì thào: “Ta sắp làm cha, ta sắp làm cha…”

Lão phu nhân nhăn mặt nhíu mày, lập tức nở nụ cười thoải mái. Người sắp làm cha phản ứng thường rất kỳ quái, hành động của anh cũng chưa phải là kỳ lạ nhất. Nhớ hồi trước khi ba Nghiêu nhi vừa biết mình được làm cha, lập tức hét lên một tiếng rồi ngất xỉu, làm bao người tái mặt. (Vô—–Ảnh—–Các—–http53s://qttp.wordpress.com/)

Bước đi về phía giường đột nhiên thay đổi, Diêm Tính Nghiêu đột nhiên nhìn bác sĩ Trương, vẻ mặt lo lắng hỏi: “Bác sĩ Trương, ông còn chưa nói vì sao Hinh nhi lại ngất xỉu? Tuy Hinh nhi sức khỏe không tốt, nhưng cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ ngất xỉu, vậy tại sao hôm nay lại vậy?”

“Thiếu phu nhân là do mới mang thai, cơ thể chưa kịp thích ứng. Mà theo như lời Diêm thiếu gia đã nói, thể lực thiếu phu nhân kém so với người bình thường, hiện tại bụng lại mang thai, gánh nặng đương nhiên tăng thêm. Sau này phải nghỉ ngơi nhiều, chú ý bổ sung dinh dưỡng, còn phải để thiếu phu nhân luôn vui vẻ, điểm này quan trọng nhất. Phụ nữ có thai kiêng kị nhất là ngất, té ngã ngoài ý muốn, tâm tình không tốt không những thương thân còn hại tâm. Nếu thiếu phu nhân chưa từng ngất xỉu, tôi đề nghị trong mấy tháng mang thai này, tốt nhất nên cử người đi theo bảo vệ cho cô ấy.”

Bởi vì tình trạng thân thể của Vương Ninh Hinh khá đặc thù, bác sĩ Trương liền liệt kê ra một loạt các việc cần chú ý, Diêm Tính Nghiêu nghe rất cẩn thận, còn đồng ý ngày mai đưa cô đến bệnh viện để kiểm tra một lần nữa.

Vì không muốn quấy rầy Hinh nhi nghỉ ngơi, lão phu nhân và Quyên di liền tiễn bác sĩ Trương ra ngoài, rồi lập tức đến phòng bếp bàn về những thực phẩm bổ dưỡng cho phụ nữ mang thai với thím Đoạn. Đoạn Chi thì được Diêm Tính Nghiêu dặn dò ở lại.

Anh ngồi trên đầu giường, vỗ về má ngọc tái nhợt của Vương Ninh Hinh, “Đoạn Chi, lời bác sĩ Trương cô cũng nghe thấy. Sau này khi không có tôi bên cạnh, cô hãy chăm sóc thiếu phu nhân. Lúc nào cũng phải đi theo thiếu phu nhân, chú ý an toàn của cô ấy, nghe rõ chưa? Nếu thật sự có việc, phải nhờ người khác thay thế mới được đi.”

“Dạ, Đoạn Chi hiểu rồi, tôi sẽ chú ý sự an toàn của thiếu phu nhân, xin thiếu gia yên tâm.”

Giữa Đoạn Chi và Vương Ninh Hinh không chỉ là quan hệ chủ tớ, còn là bạn bè cũng như chị em, tự nhiên cô sẽ bảo vệ an toàn cho cô ấy.

“Được rồi, còn chuyện nữa, thiếu phu nhân hẳn là bị gì đó kích động, nếu không vì sao lại ngất?” Thấy bộ dạng khó xử của cô, Diêm Tính Nghiêu lạnh lùng quát: “Không được giấu giếm, tôi muốn cô phải nói ra toàn bộ.” Mới vừa rồi khi bác sĩ Trương nói phụ nữ mang thai không được lo lắng bất an, anh liền phát hiện biểu tình của Đoạn Chi rất kỳ quái, cho nên mới để cô ở lại hỏi cho rõ ràng.

 Đoạn Chi sợ sệt nhìn Diêm Tính Nghiêu, nghe anh quát như thế, cho dù cô có gan lớn bằng trời cũng không dám giấu giếm, lập tức nói về chuyện của Trang Lâm, càng nói càng tức giận, tội liên đới là cô sợ nhất, nhưng hình như thiếu gia cũng không để ý.

“Tôi không phải cố ý không lễ phép với khách, nhưng Trang tiếu thư kia thực sự rất quá phận.”

“Được rồi, tôi biết rồi. Hinh nhi cũng không muốn so đo với người khác, sau này có việc gì chỉ cần báo trước cho tôi, tôi sẽ giải quyết, đừng để Hinh nhi phải lo lắng.”

“Tôi hiểu.” Tuy rằng hành vi đâm thọc là không tốt, nhưng thiếu gia nói rất có đạo lý, Trang Lâm—loại phụ nữ kiểu ngạo đó nên sớm chịu giáo huấn, mới không thể hại thiếu phu nhân lo lắng và tức giận.

Đoạn Chi nhẹ nhàng bước khỏi cửa, phòng ngủ nhất thời im ắng, tựa hồ ngay cả tiếng tim đập cũng có thể nghe thấy.

Sau giờ ngọ, ánh mặt trời xuyên qua rèm ngủ trải dài trên giường, ánh lên đôi má trong suốt của Vương Ninh Hinh. Lông mi cong dài chậm rãi mở ra, tỉnh như chưa tỉnh, hé mắt ra liền thấy khuôn mặt tuấn tú gần ngay trước mắt. Tính tình trẻ con ngáp một cái, mắt díp lại như vẫn muốn ngủ nữa. “Nghiêu, anh đã về rồi, em… ưm…”

Lòng dâng lên ngàn vạn nhu tình, anh không nhịn được liền cúi đầu hôn cô,

Cô yêu kiều kêu lên một tiếng, hai tay tự động ôm ngang vai anh, ngẩng đầu lên, đem thân thể diễm lệ dâng lên cho anh.

Sự phục tùng của cô giống như phụ trợ anh vậy, làm cho ngọn lửa trong cơ thể Diêm Tính Nghiêu nhanh chóng bị đốt lên, khuếch tán ra, dục vọng mãnh liệt tuôn trào trong anh.

Đại chưởng di chuyển theo những đường cong lung linh, càng không ngừng vuốt ve, tự trêu đùa dục vọng của anh, khi bàn tay chạm vào bụng cô, anh giống như bị nước đá làm đông cứng hành động lại, hai mắt nhắm chặt, giống như cố nén thống khổ, mồ hôi tuôn đầy trên trán, thân hình phía trên cô không nhịn được mà run run.

Vương Ninh Hinh khó hiểu, mở đôi mắt dày đặc sương mù ra, “Nghiêu…”

“Không thể được, bảo bối…” Anh cắn chặt răng nói. Lấy tay ôm cô, đem mặt vùi vào hõm vai của cô, hấp thụ hương thơm lấy của cô, tự an ủi chính mình.

“Không thể?” Mắt mở to lập tức hoài nghi, cô hoài nghi có phải mình nghe nhầm hay không? Từ khi bọn họ bắt đầu, chỉ cần anh muốn thì nhất định phải làm, cho dù cô mệt mỏi hay đang ngủ, anh vẫn nhẫn tâm đánh thức cô, chưa từng bao giờ có việc dừng lại giữa chừng.

Anh thở dài, hôn lên má hồng của cô một cái, rồi nằm xuống bên cạnh cô,“ Vừa rồi em ngất, có nhớ không? Hơn nữa…” Anh lại ngồi dậy, bàn tay nhẹ nhàng vuốt bụng của cô, trong mắt tràn đầy yêu thương. “Anh chỉ sợ làm thương cục cưng của chúng ta.”

“Cục cưng của chúng ta?” Nghi ngờ dần dần biến mất, “Anh nói… em mang thai? Trong bụng em có bé cưng à?” Cô lập tức ngồi dậy, trong mắt kinh hỉ.

Anh ngồi xuống, khẩn trương đỡ lấy cô, “Nhẹ thôi, nhẹ thôi, trong bụng em có tiểu bảo bảo, sau này động tác không thể quá mạnh, tránh làm nó bị thương.”

“Em sắp làm mẹ, em sắp làm mẹ, oa! Em sắp làm mẹ.” Cô mặc kệ, vòng tay ôm anh, cao hứng hét to. (Vô—–Ảnh—–Các—54–https://qttp.wordpress.com/)

“Từ từ nào, anh biết, anh cũng sắp làm cha.” Lòng tràn đầy vui mừng và kinh hỉ, đôi tay rắn chắc kéo cô vào lòng, lại chú ý không dùng lực quá lớn, để tránh làm tổn thương tiểu bảo bảo. Qua một hồi lâu anh mới nói: “Sắp làm mẹ rồi thì không thể kén ăn, cũng không thể một mình đến công ty tìm cha, nghe nói bức xạ máy tính sẽ có hại thai nhi. Còn nữa, thuốc bổ cũng phải ngoan ngoãn uống, phải biết rằng bây giờ em ăn cho hai người…”

Anh thao thao vừa lải nhải vừa cằn nhằn, cái này không được, cái kia không thể, càng nghe cô càng cảm thấy chói tai, nhíu nhíu mày, liền che cái miệng nhiều lời của anh lại.

Hi, cô sắp được làm mẹ!

Thân thể yêu kiều trong ngực nhưng anh lại không thể làm gì, đây là sự tra tấn tàn khốc nhất a! Anh thống khổ rên rỉ, hai tay càng ôm chặt hơn.

******

Trong khách sạn, hai thân thể trần trụi lăn lộn trên giường.

Tên đàn ông cường tráng cưỡi lên thân thể tuyết trắng xinh đẹp, hết sức rong ruổi…

Đùi Trang Lâm kẹp lấy thắt lưng chàng trai, cái miệng đỏ tươi phát ra thanh âm ngâm nga, thở gấp không ngừng thúc giục: “A… nhanh! Nhanh nữa đi… a…”

“Em đúng là quái vật…” Người đàn ông cười gian ác, song chưởng dùng sức vỗ về bầu ngực nở nang của Trang Lâm, hạ thân đột nhiên cử động, không ngừng tăng tốc độ…

“A… thật là tuyệt, … dùng sức… nữa đi.” Trang Lâm dâm đãng kêu lên, thân hình vặn vẹo như điên đón nhận anh, mười ngón cắm sâu vào da thịt gã đàn ông.

Người đàn ông không ngừng tiến vào, đột nhiên hét lớn một tiếng, cả người run run, rồi lập tức ngã sụp xuống.

“An đại ca, tiếng tăm của anh thật lừng lẫy, có vẻ giờ còn nổi hơn cả trước thì phải?” Khi ở pub cô đã nhận ra anh, một thân hàng hiệu, bên cạnh cũng có vài tên đàn em.

“Không hổ danh Hoa Cung tiểu thư, em quả nhiên thật tinh mắt.” Cả người anh ngã vào thân cô mà thở dốc.

Anh từng chơi đùa qua rất nhiều đàn bà, nhưng kỹ thuật trên giường của dâm phụ An Ny này lại thuộc loại xuất sắc, theo ý muốn của anh, anh quyết định bao cô. Năm đó không có khả năng độc chiếm cô, nhưng xưa không bằng nay, bây giờ muốn bao cô thật dễ như bỡn.

Đã có chủ ý, anh càng nhiệt tình khoe thành tựu của mình, “Bây giờ anh phụ trách khu vực phía nam của băng, tiền bạc khỏi phải nói, đàn em cũng có đến mười mấy tên.”

Trang Lâm khi còn đi học, từng nổi tiếng là Hoa Cung tiểu thư, người đẹp An Ny một thời. Sau khi đến Diêm trang, cô liền che dấu quãng thời gian dơ bẩn này. Có điều, hiện tại đang là ở ngoài, cô chẳng cần để ý đến chuyện gì nữa.

“Chà…” Cô xoay người ghé vào trên người anh, bộ ngực đẫy đà không ngừng cọ xát trên ngực anh, ánh mắt kiều mị ôm lấy anh, dịu dàng nói: “An đại ca, người ta có thể nhờ băng của anh giúp đỡ không?”

“Có thể, đương nhiên có thể.” Anh đáp ứng một tiếng, lập tức cười “Hắc hắc” dâm đãng, “Nhưng mà… tiểu mỹ nhân, em sẽ dùng gì để báo đáp anh?”

“Cái này được không? An đại ca.” Cô chậm rãi di chuyển thân mình, đốt cháy dục hỏa của anh, lập tức cô lại dừng lại, khanh khách cười quyến rũ nói: “Có thể chứ?”

“Có thể, việc gì cũng có thể! Ai, em đúng là tiểu hồ ly…” Anh điên cuồng hét lên, xoay người đè lên cô.

******

“Đoạn Chi, cô… không vui sao?” Vương Ninh Hinh có chút do dự nhìn Đoạn Chi.

“Tôi…” Tuy cô không hỏi rõ, nhưng bằng sự ăn ý giữa hai người, Đoạn Chi đương nhiên hiểu ý của cô. Cầm sợi len dừng tay một chút, ảm đạm xẹt qua đáy mắt, cô ngẩng đầu cười trừ, “Phi thiếu gia diện mạo hiên ngang, thành tựu phi phàm, chẳng những là bạn hữu tốt của thiếu gia, lại là bạch mã vương tử trong mơ của bao cô gái. Có thể có người bạn trai như vậy, sao tôi lại không vui chứ?” Vừa nói đến Triệu Phi, mắt Đoạn Chi liền xuất hiện một lớp sương mù dày đặc.

“Nhưng mà…” Vương Ninh Hinh thở dài. Cô mặc kệ cái gì mà bạch mã vương tử, Đoạn Chi có bạn trai vĩ đại như vậy, cô lẽ ra phải cao hứng, nhưng mà… A Phi và Đoạn Chi tuyệt không giống người yêu, mỗi khi gặp mặt là giống như chủ nhân và hầu gái, một người lãnh đạm, một người lại nóng vội lấy lòng.

Vương Ninh Hinh ngược lại cảm thấy A Phi và người phụ nữ cường ngạnh kia hợp nhau hơn, hai người đó vừa thấy mặt liền như chó với mèo. Còn Đoạn Chi lại có vẻ yếu thế, chỉ có thể bị người khác ức hiếp. (Vô—–Ảnh55—–Các—–https://qttp.wordpress.com/)

 “Ninh Hinh, cô từ nhỏ đã được chiều chuộng, ở nhà là hòn ngọc quý trên tay cha mẹ, hiện tại thiếu gia lại quý trọng, yêu thương hơn cả tính mạng của mình. Nhưng tôi chỉ là con gái của đầu bếp, diện mạo bình thường, đầu óc cũng không thông minh, ta biết mình không có khả năng làm người khác yêu dựa vào bề ngoài, nhưng tôi tin có thể làm vợ đảm mẹ hiền. Từ nhỏ tôi đã thích làm chuyện gia đình, chỉ cần cho tôi một gia đình, tôi sẽ biến nó thành một nơi thật ấm áp, thật thoải mái, ở chung với Phi thiếu gia, tôi nhất định sẽ hầu hạ anh ấy thỏa đáng, sẽ không làm anh ấy tức giận.”

“Ai để ý A Phi quê mùa kia có tức giận hay không? Tôi chỉ hỏi cô có thấy vui hay không!” Vương Ninh Hinh cong miệng nói.

Cô chưa bao giờ từng có ý khinh thị Đoạn Chi, chẳng qua cô không nhìn ra Triệu Phi thích Đoạn Chi một chút nào, nhưng nếu anh không có ý với Đoạn Chi, thì vì sao anh lại muốn kết giao với cô ấy?

“Tôi có nói tôi không vui vẻ đâu? Tôi biết cô quan tâm, nhưng tôi cam đoan, tôi biết mình đang làm gì.” Đoạn Chi nhìn đồng hồ, lập tức thu dọn len cùng que đan, đứng dậy đắp lại chăn cho cô, “Thôi được rồi, cô đọc sách cả buổi, cũng nên nhắm mắt nghỉ ngơi một chút đi. Tôi đến phòng bếp lấy canh cho cô, rồi sẽ quay lại!”

“Ai, lại uống thuốc!” Vương Ninh Hinh buông tiếng thở dài, buồn bã ỉu xìu khép sách lại. Từ sau khi mang thai, lúc nào cũng phải uống thuốc, hại cô bây giờ mà nghe thấy từ thuốc là mặt lại biến sắc. “Đoạn Chi à…”

“Không được!” Đoạn Chi không đợi cô nói xong, đã biết cô muốn nói cái gì, lập tức từ chối, mông như bị lửa thiêu bước nhanh ra khỏi thư phòng.

Nói đùa! Nếu để thiếu gia hoặc lão phu nhân biết cô giúp thiếu phu nhân khỏi phải uống thuốc bổ, thì Đoạn Chi cô có chín cái mạng cũng không đủ chết!

Tới cửa, Đoạn Chi liền nhìn một người đàn ông cao lớn khí thế bất phàm đang đứng đó, Diêm Tính Nghiêu khẽ gật đầu, cô lập tức thức thời xoay người đi xuống lầu. Đã đến giờ đổi người!

Một tay bê thuốc, một tay nhẹ nhàng đẩy cửa ra, liền thấy bảo bối của anh tựa đầu vào cái gối lông chim, thoải mái nằm trên ghế.

Vương Ninh Hinh thấy mùi hương quen thuộc, đôi mắt đẹp liền mở ra, “Nghiêu, anh xong việc rồi sao?”

“Ừ! Chỉ cần một buổi tối nữa để giải quyết công việc với công ty Mỹ kia nữa thôi.” Diêm Tính Nghiêu dịu dàng đưa cô ngồi xuống, “Sao vậy? Vì sao lại cau mày?”

“Em…” Đôi mắt sáng ngời nhìn thấy bát thuốc trong tay anh, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời nhăn lại, không tự giác vuốt ve bụng, cuối cùng giãy nảy nói. “Nghiêu, bữa tối người ta ăn nhiều, bụng to đến thế này, chén thuốc kia hay là anh uống đi…”

Lại nữa! Bụng cô to là vì có tiểu oa nhi trong đó, không phải là ăn rất ăn no, cô luôn không rõ ràng như vậy. Anh mỉm cười, “Em nói gì?”

“Nghiêu…” Cô kéo tay anh, bộ dáng đáng thương như sắp khóc đến nơi.

“Em thật là…” Anh không thể không lắc đầu, lập tức há mồm uống hết chén thuốc.

Trong lòng cô vui vẻ, phù! Tránh được một kiếp.

Nào biết anh đột nhiên lại cúi đầu hôn cô, đem thuốc trong miệng chuyển sang miệng cô. Cô y ê a ô giãy giụa, nhưng cô mảnh mai như thế sao có thể là đối thủ của anh, một lúc sau, đã uống xong cả chén thuốc.

“Nghiêu, đồ giảo hoạt!” Cô thở phì phì trừng mắt nhìn người chồng gian trá của mình.

“Không dám, em quá khen!” Anh không hề thấy xấu hổ ,nhún nhún vai, hai tay kiên định bế lấy vợ yêu ra khỏi thư phòng, chuẩn bị đi ngủ.

Vương Ninh Hinh trừng mắt thật lớn, nhưng cũng chẳng có biện pháp gì.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s