[B2] Vô tận vũ trang 16.2


[Mục lục]

Bộ thứ hai

::Chương 16::

Tiêu cực [2]

Thời gian kế tiếp, tiểu đội mạo hiểm giả lâm vào thời kỳ tập thể “mê muội”. Bọn hắn không biểu hiện ra cái loại dũng mãnh phi thường như ngày đầu mới tiến vào nữa. Bất quá có lẽ do duyên cớ ngày đầu tiên biểu hiện của mọi người đều quá xuất sắc, lính Đức đã bị dọa co quắp không ít, lực chiến đấu đại giảm, thế cho nên Tiểu đoàn lính dù số 2 y nguyên ở vào giai đoạn chiến đấu thượng phong.

Mỗi khi chứng kiến lính dù Vương quốc Anh đẩy về phía trước một phần, trong nội tâm đám người mạo hiểm liền khó chịu một phần, hận không thể kéo lấy lỗ tai họ kêu to: “Các ngươi không được xông đến nhanh như vậy, bọn ông mày đây còn phải cùng các ngươi thủ mười ngày.”

Nhưng lời này cuối cùng chỉ có thể xoay chuyển trong lòng, mà bước chân tiến công của lính dù Vương quốc Anh thì vững tiến về phía trước, mỗi giờ đồng hồ đều đang đẩy mạnh tiền tuyến.

Trên thực tế, đúng là nếu không lập tức nắm bắt cầu lớn, người Đức tiến công cũng không quá mãnh liệt, nhưng đang ở trên chiến trường, nhìn xem đạn pháo đầy trời bay múa, ánh lửa tán loạn, toàn bộ thế giới đều phảng phất giống như địa ngục, ngươi sẽ cảm thấy đã không còn tình huống nào so hiện tại càng hỏng bét.

Đám người mạo hiểm ở trong môi trường này có thể khống chế được chính mình cũng đã không tệ, nói gì đến chuyện khống chế toàn bộ tiết tấu chiến đấu, bọn họ chỉ có thể là tận tình xuất công không xuất lực, kéo chậm bước chân thắng lợi cuộc chiến.

Cũng may phản kháng liều chết cuối cùng của người Đức cũng xác thực không dễ đối phó, về sau kịch chiến một đêm, rốt cục chặn lại Tiểu đoàn lính dù số 2 tiến công.

Frost tự nhiên rất là bất mãn chuyện này, nhưng là đám người mạo hiểm nhao nhao lấy cớ chiến đấu mệt nhọc, vô lực phát động công năng đặc dị, cần có thời gian nghỉ ngơi, khiến Frost cũng đành chịu.

Thành công trì hoãn một đêm, ngày hôm sau đám người mạo hiểm tiếp tục tiêu cực biếng nhác.

Lần này tiêu chuẩn biếng nhác của bọn hắn càng thêm không hợp thói thường, dứt khoát nguyên một đám bắt đầu làm xiếc sinh bệnh, lấy cớ so với tác giả ngừng ra chương mới còn nhiều hơn. Tràng cảnh đau nhức đau bụng nhức đầu chỗ nào cũng có, mà Thẩm Dịch thì hai tay xòe ra, tự xưng đây là kết quả phát động quá nhiều công năng đặc dị, công năng đặc dị của mình giờ chỉ trị thương không chữa bệnh.

Frost chỉ có thể giương mắt nhìn hành vi của đám người mạo hiểm mà nói không nên lời, trở lại máy bộ đàm lúc trước, lại lần nữa gọi lên: “Cần trợ giúp không trung! Cần trợ giúp không trung!” Ông nhắc cũng không nguyện nhắc lại chuyện tiểu đội tác chiến đặc chủng.

Nhưng mà vô luận đám người mạo hiểm kéo dài như thế nào, cán cân thắng lợi cuộc chiến đã bắt đầu nghiêng về lính dù Vương quốc Anh, lại không theo ý chí mọi người mà chuyển dời. Hơn nữa mạo hiểm giả có thể không xuất công, Thẩm Dịch không thể không xuất lực —— hắn không thể nhìn các binh sĩ Tiểu đoàn lính dù số 2 chết đi như thế, nên cứu người vẫn phải cứu. Trên mặt cảm tình mà nói, bọn họ là chiến hữu, trên mặt lợi ích, bọn họ là điểm Huyết Tinh, cũng là chiến lực, có thể giữ gìn nhiều một người đều tốt.

Thương vong chiến đấu giảm xuống, khiến cho chiến sĩ Tiểu đoàn lính dù số 2 tác chiến càng phát ra dũng cảm, vốn chính là nhóm tinh anh, phát huy ra lực chiến đấu cũng càng cường hoành.

Đám người mạo hiểm chưa bao giờ như thời khắc này thống hận minh hữu của mình cường đại đến vậy.

Chiến đấu giằng co một ngày, lính Đức tháo chạy như nước thủy triều, lúc chiến sự tiến hành đến trưa ngày thứ ba, Tiểu đoàn lính dù số 2 đã triệt để khống chế toàn bộ mặt cầu, chỉ là thời điểm sắp tới đầu cầu, chờ bọn họ là một lô-cốt thép đổ bê-tông mà thành, ở bên cạnh đằng kia còn có một chiếc xe bọc thép.

Lô-cốt như vậy vốn là tại đoạn bắc cầu lớn cũng có một, bị Frost dùng mạng người ra chiếm lấy nó, nhưng là lúc này đây đối mặt cái lô-cốt khác, ông không muốn lại làm như vậy.

Ông hóp lưng lại như mèo chạy đến cạnh Thẩm Dịch kêu to: “Bạn của tôi, thấy cái lô-cốt kia không? Tôi cần anh dùng thứ vũ khí có thể đánh xe tăng lúc trước, giúp tôi đánh nát nó!”

Thẩm Dịch trả lời: “Thật xin lỗi tôi không thể đáp ứng yêu cầu của ngài.”

“Vì sao?”

“Bởi vì đạn dược không nhiều lắm, tôi phải tiết kiệm một chút.” Thẩm Dịch trả lời.

“Chuyện đó có quan hệ gì? Chỉ cần nắm được lô-cốt, cầu lớn liền quy chúng ta! Sau đó lại càn quét những thứ còn sót lại đối diện, rồi đợi bộ đội chủ lực tới là xong.” Frost kêu lên. Ông nghĩ mãi không ra vì cái gì Thẩm Dịch phản đối nắm bắt cầu lớn như thế, không tiếc trong bóng tối làm những động tác vụn vặt kia.

Hắn cho là mình không nhìn ra được sao?

“Thật đáng tiếc tôi không nghĩ như vậy.” Thẩm Dịch trả lời. Frost vĩnh viễn sẽ không tin tưởng, bộ đội trên bộ chủ lực của Montgomery từ đầu đến cuối chưa từng đặt chân tới Arnhem. Nói cách khác, Tiểu đoàn lính dù số 2 vĩnh viễn không có khả năng đợi được đến lúc bộ đội chủ lực của họ chạy tới.

Frost rất nghiêm túc nói với Thẩm Dịch: “Tôi biết anh vẫn hi vọng tôi tạm hoãn nắm bắt cầu lớn, nhưng bạn của tôi à, làm một quân nhân, thi hành mệnh lệnh là thiên chức của chúng ta, chết trận sa trường là vinh quang của chúng ta. Chúng ta không e ngại sự mạnh mẽ của kẻ địch, cũng không thể sợ hãi khả năng sắp phải tử vong. Vô luận ngăn cản trước con đường của chúng ta là chướng ngại như thế nào, chúng ta đều phải đem dũng khí nghiền nát nó!”

“Anh biết hai ngày nay, binh lính của tôi đã chết bao nhiêu không? Hơn bốn mươi. Họ vốn có thể không cần chết nhiều như vậy, nếu như anh và đồng đội của anh nguyện ý chính thức xuất thủ. Nhưng là bọn họ không có câu oán hận, bởi vì giết chết kẻ địch, hoặc là bị kẻ địch giết chết, chính là chức trách của chúng ta.”

Nói xong Frost chỉ chỉ lô-cốt phương xa: “Hiện tại, tôi có thể lại để cho người của mình mạnh mẽ xông tới cái lô-cốt kia, tôi khẳng định có thể bắt lấy nó, nhưng nhất định sẽ chết rất nhiều người. Anh không thể ngăn cản tôi tiến công, nhưng là anh có thể cho chiến sĩ của tôi chết đi một ít. Tôi chờ mong quyết định của anh.”

Những lời Frost nói, chân thành, chăm chú, kiên trì.

Thẩm Dịch kinh ngạc nhìn qua Frost, trong khoảnh khắc hắn có thể chứng kiến quyết tâm kiên định trong mắt vị Tiểu đoàn trưởng Trung tá này.

Đây là một người chiến sĩ chân chính!

Một chiến sĩ biết bảo vệ binh lính, đồng thời cũng trung với cương vị công tác của mình.

Hắn cuối cùng không có khả năng một mực kéo dài thêm vậy nữa.

Nghĩ nghĩ, Thẩm Dịch nói: “Tôi cùng đồng đội của mình cũng đã rất mệt mỏi, chiến đấu đánh đến bây giờ, mọi người cơ hồ đều không nghỉ ngơi qua, chúng ta cần giấc ngủ.”

“Hạ xong lô-cốt kia, anh có thể đạt được điều anh muốn. Về sau anh muốn ngủ thế nào đều được.”

“Tôi sợ đến lúc đó chúng ta ngay cả thời gian để đi ngủ đều không có. Frost, cho tôi thêm thời gian một ngày, ngày mai tôi cam đoan nhất định giải quyết cái lô-cốt kia cho ngài, đây là cuối cùng điều kiện!” Thẩm Dịch kiên quyết nói: “Chỉ một ngày!”

Frost nhìn chằm chằm Thẩm Dịch, ông rốt cục gật đầu: “Được rồi, tôi đồng ý điều kiện của anh. Nhưng ngày mai anh nhất định phải cùng đồng đội của anh giúp chúng ta chiếm lấy lô-cốt.”

Thành công lấy được một ngày thời gian, Thẩm Dịch thở một hơi thật dài, hắn trầm giọng hạ lệnh: “Tất cả mọi người ngừng bắn, ngay tại chỗ ngủ!”

Cho dù binh sĩ Tiểu đoàn lính dù số 2 không rõ vì sao lại buông tha cho tiến công khi thời điểm thắng lợi gần kề, nhưng mọi người vẫn là tuân thủ mệnh lệnh.

Thẩm Dịch thì thở dài một hơi, hắn cũng không nghĩ tới, chính mình sau khi có được quyền chỉ huy Tiểu đoàn lính dù số 2, mệnh lệnh thứ nhất lại là để cho mọi người ngủ.

Ngày thứ tư, sáng sớm.

Thẩm Dịch gọi mạo hiểm giả có giày chớp nhảy tới, nói khẽ với y  vài câu, còn gọi đến vài tên binh sĩ lính dù, sau đó chĩa chĩa lô-cốt phía trước, mấy người lính cùng mạo hiểm giả kia lập tức rõ ràng.

Một lát sau, vài tên binh sĩ theo chính diện cầu hóp lưng lại như mèo đi qua hấp dẫn chú ý của quân Đức, trong lô-cốt bắn ra ánh lửa, chiếc xe bọc thép quân Đức còn sót lại kia cũng phát ra gào rú vô tình. Mưa đạn rơi vãi về phía binh sĩ không hề che giấu, mấy người lính phản ứng nhanh chóng, đồng thời nằm xuống, lăn lộn thân thể trở lại sau công sự phòng ngự. Cùng lúc đó, trên chân người mạo hiểm kia, kỹ năng giày chớp nhảy phát động, thoáng cái thuấn di đến phía trên lô-cốt, trong tay cầm súng phun lửa quay cuồng ra một con rồng lửa cuốn qua hướng lô-cốt, trong lô cốt truyền đến âm thanh kêu thảm kinh khủng của binh lính Đức.

Đồng thời y rút ra một trái lựu đạn nhét vào trong xe bọc thép bên cạnh, theo một tiếng oanh bạo tạc nổ tung, xe bọc thép cùng lô-cốt đồng thời tịt ngòi.

Vài tên lính Đức hai tay chắp sau ót từ trong công sự che chắn đi ra, binh sĩ Tiểu đoàn lính dù số 2 cùng nhau tiến lên, bắn loạn quét chết bọn chúng.

Vốn là nên tiêu hao ít nhất mười nhân mạng mới có thể đánh hạ thành lũy cuối cùng, nay bị bọn hắn đơn giản làm được.

Thẩm Dịch nói với Frost: “Chúc mừng ngài, Trung tá, cầu lớn đã hoàn toàn bị chiếm đóng.”

Trên mặt đều không có chút đắc ý nào.

Advertisements

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s