[B2] Vô tận vũ trang 16.1


[Mục lục]

Bộ thứ hai

::Chương 16::

Tiêu cực [1]

Tất cả mạo hiểm giả đều tập trung quanh Thẩm Dịch.

Kim Cương hỏi Thẩm Dịch: “Lại có chuyện gì rồi hả?”

Một ngón tay Thẩm Dịch chỉ vào Huyết Tinh văn chương: “Mọi người xem xem cái này, trên đây còn lại bao nhiêu thời gian?”

Kim Cương cúi đầu nhìn một chút, trả lời: “9 ngày 10 giờ.”

Thẩm Dịch vỗ tay phát ra tiếng: “Bây giờ là 10 giờ đêm, chúng ta là 8 giờ đêm qua đáp xuống, hoàn thành nhiệm vụ lúc nửa đêm 0 giờ, sau đó nhiệm vụ tùy chọn mở ra sớm 8 giờ, bởi vậy lúc nhiệm vụ chính thức bắt đầu là 8 giờ sáng nay, ta nói không sai chứ?”

“Vậy thì sao?” Mọi người không rõ.

“Chính là nói quá trình đoạt cầu lớn cũng được tính luôn vào trong thời gian nhiệm vụ đấy. Nói cách khác nhiệm vụ tùy chọn của chúng ta cũng không phải bảo vệ cầu lớn mười ngày, mà là đồng thời bao gồm hai quá trình cướp đoạt cùng thủ vững cầu lớn, hai quá trình này cộng lại tổng cộng là mười ngày, còn đến cùng phân chia như thế nào, đây không phải là sự tình đô thị quan tâm, nó chỉ yêu cầu sau mười ngày chỗ cầu lớn vẫn dưới sự khống chế của tất cả chúng ta là được. Nói cách khác, chúng ta có thể lựa chọn vào hôm nay thừa thắng xông lên nắm bắt cầu lớn cùng thủ vững mười ngày, cũng có thể lựa chọn đánh tiếp thêm vài ngày rồi mới chiếm xuống cầu lớn, ta nói như vậy đúng không?”

Mặt khác mạo hiểm giả hai mặt nhìn nhau, ai cũng không hiểu lời này của Thẩm Dịch rốt cuộc là ý gì.

Lần này ngay cả Kim Cương cũng có chút mơ hồ: “Hôm nay chiếm cầu lớn cùng vài ngày sau chiếm cầu lớn khác nhau ở chỗ nào sao?”

“Có!” Thẩm Dịch rất nghiêm túc trả lời: “Hơn nữa khác biệt vô cùng trọng yếu.”

Hắn nhìn mọi người: “Khác nhau chính là càng sớm chiếm cầu lớn, chúng ta lại càng sớm đối mặt viện quân cùng phản công của người Đức! Ta nghĩ các ngươi đều cần hiểu rõ, cho kẻ địch thời gian càng dài, chúng ta bảo vệ cầu áp lực lại càng tăng.”

Vừa dứt lời, một phát đạn pháo phát ra gào thét sắc lạnh rơi xuống cách không xa chỗ Thẩm Dịch bọn họ tập hợp, ầm ầm bạo tạc nổ tung.

Tất cả mọi người tập thể nằm rạp trên mặt đất, Hồng Lãng phát ra tiếng kêu lớn, chĩa chĩa hố bom đằng xa: “Nhìn cái kia xem, ngươi cho là chúng ta bây giờ áp lực sinh tồn rất nhỏ sao?”

“So sánh với mỗi giây mười phát đạn pháo trút xuống, tình huống hiện tại chỉ là trò chơi con nít mà thôi!” Thẩm Dịch hô to đáp lại, Linh Hỏa Thương bắn ra ngoài một viên, tiêu diệt một gã lính Đức.

Ý tứ Thẩm Dịch, đơn giản mà minh xác.

Cầu lớn Arnhem môt khi bị mạo hiểm giả đoạt được, người Đức nhất định sẽ phát động phản công điên cuồng đoạt lại cầu lớn. Viện binh liên tiếp không ngừng mà tới, máy bay đại pháo xe tăng thay nhau oanh tạc Arnhem, thời gian càng kéo dài, lính Đức phản công cầu lớn sẽ càng nhiều, độ khó cũng càng cao.

Nhiệm vụ tùy chọn lần này của Huyết Tinh đô thị, nhìn bề ngoài coi như nhẹ nhõm, nhưng ở sau lưng lại cất dấu cạm bẫy trí mạng. Một khi đám người mạo hiểm đi vào cầu lớn liều lĩnh phát động công kích, liều mạng tiêu hao lớn chiếm cầu, như vậy bọn họ phải đối mặt chính là suốt mười ngày người Đức công kích điên cuồng vô tận.

So ra, tình huống trước mắt muốn tốt hơn rất nhiều.

Cầu lớn Arnhem dưới sự khống chế chung của người Anh cùng người Đức, chỉ cần một ngày không đuổi người Đức khỏi cầu lớn, người Đức sẽ không cần vội vã hô gọi viện binh. Áp lực đám người mạo hiểm đối mặt cũng sẽ không nặng như vậy.

Cho nên khoảng thời gian này, thật ra chính là đoạn thời gian đám người mạo hiểm thoải mái nhất.

Thẩm Dịch nói xong tình huống, mọi người cũng đều rốt cuộc hiểu rõ ý của hắn, cũng đồng thời cảm thấy bội phục tư duy cẩn thận của thằng này.

Đón đỡ hỏa lực của người Đức, Kim Cương lớn tiếng hỏi: “Như vậy ý của ngươi chính là tiếp theo đây chúng ta cần câu giờ nhiệm vụ chiếm giữ cầu lớn, kéo kỳ hạn an toàn lâu ra một chút?”

Hắn cắn răng đặc biệt nhấn mạnh kỳ-hạn-an-toàn bốn chữ, rõ ràng hắn cũng không thừa nhận thế cục bây giờ thuộc về tình huống an toàn.

Nhưng là Thẩm Dịch rất nghiêm túc gật gật đầu.

“Ngươi chắc chắn chúng ta nhất định không thể chịu nổi viện quân của người Đức?” Hồng Lãng hô to, đạn pháo người Đức đang điên cuồng phun trào, đánh cho đầu hắn không ngẩng lên được.

Thẩm Dịch nằm rạp trên mặt đất mở ra địa đồ: “Các ngươi xem, người Đức đóng quân trọng binh tại vùng Arnhem, có nguyên hai Sư đoàn bọc thép của Đảng Vệ Quân, đó là chi bộ đội đặc biệt tinh nhuệ, có xe tăng Tiger cỡ lớn, ngoài ra ở chỗ kia còn có cái sân bay, có bao nhiêu chiếc máy bay ta không rõ ràng lắm, nhưng ta có thể khẳng định số lượng sẽ không quá ít. Trước mắt tại đầu cầu Arnhem, chỉ là một phần nhỏ trọng binh, những bộ đội khác nếu không phải là dùng để bao vây tiêu diệt chủ lực Sư đoàn lính dù số 1, thì chính là dùng để phòng thủ các nơi khác. Trong đó một chi bộ đội sát bên Arnhem, tốc độ nhanh nhất đuổi tới cầu lớn Arnhem chỉ cần bốn giờ. Mà bộ đội khoảng cách xa nhất, cũng chỉ cần mười hai giờ có thể đuổi tới. Bọn chúng hiện không đến đánh chúng ta, là bởi vì chúng nghĩ không cần phái thêm binh lực đi đối phó một chi bộ đội ít ỏi thế này. Nhưng nếu như cầu lớn bị chúng ta chiếm lấy, vậy chúng sẽ gấp đến độ nổi điên… Nói cách khác, một khi chúng ta chính thức khống chế thế cục, người Đức sẽ nắm được tin tức, sau đó chờ đợi chúng ta chính là phản công điên cuồng của người Đức hết đợt này đến đợt khác. Dựa theo nguyên tắc phe tấn công đợt sau binh lực tăng cường càng mạnh hơn đợt trước, đến cuối cùng có khả năng chúng ta sẽ phải đối mặt hết thảy mấy trăm chiếc xe tăng của Sư đoàn bọc thép toàn diện tiến công! Nhiệm vụ tùy chọn của chúng ta vốn cũng không phải là cướp đoạt mà là phòng thủ!”

Tất cả mọi người nghe được đoạn văn này trợn mắt há hốc mồm.

Hồng Lãng lầm bầm nói: “Trách không được nhiệm vụ lần này lại cho cả ban thưởng đoàn đội, mịa nó, cảm tình phía sau nguy hiểm như vậy, đây là một cái bẫy rập che dấu a.”

“Đúng vậy.” Kim Cương cũng gật đầu: “Ta cũng đã nói nhiệm vụ lần này không có khả năng đơn giản vậy mà.”

Nhiệm vụ Huyết Tinh đô thị này xác thực là một cái bẫy, hơn nữa là một cái bẫy phi thường linh hoạt, nó hoàn toàn cân nhắc đến nhân tố thực lực mạo hiểm giả. Nếu thực lực mạo hiểm giả cường đại, như vậy bọn họ rất có thể ngày đầu tiên đoạt xuống cầu lớn, đối mặt chính là lực lượng phản công suốt mười ngày. Nếu mạo hiểm giả thực lực không đủ mạnh, bọn hắn có thể phải kéo dài mấy ngày mới có thể nắm bắt cầu lớn, kết quả chính là lực lượng phản công cũng sẽ yếu đi chút ít.

Nhưng nếu có người có thể phát hiện cái bẫy này, như vậy có thể xảo diệu khống chế thời gian cướp đoạt cầu lớn, nhờ thế hạ thấp độ khó, mà đô thị rất hiển nhiên là tiếp nhận loại hành vi đầu cơ trục lợi này đấy. Có lẽ trong mắt Huyết Tinh đô thị, trí tuệ đồng dạng cũng là một bộ phận thực lực.

“Vậy rốt cuộc chừng nào bắt đầu giành lại cầu lớn là tốt nhất?” Có mạo hiểm giả hỏi.

“Đương nhiên là càng muộn càng tốt, nhưng vấn đề là…” Thẩm Dịch nhìn nhìn vị Tiểu đoàn trưởng Frost đang tin tưởng tràn ngập kia, sau đó bất đắc dĩ nói: “Ông ấy sẽ chấp nhận sao?”

Đúng vậy a, Frost sẽ chấp nhận sao?

Từ mệnh lệnh ông nhận được, chẳng những phải đánh hạ cầu lớn Arnhem, hơn nữa là càng sớm càng tốt. Bởi vì Montgomery tin tưởng mười phần, tin tưởng vững chắc bộ đội của mình nhất định có thể trong khoảng thời gian ngắn nhanh chóng thông qua khu vực gác trọng binh quân Đức đi tới vùng này, từ đó hoàn thành hành động vượt gấp sông Ranh vĩ đại.

Vô luận bản thân Frost có tin tưởng Montgomery hay không, là một viên sĩ quan ưu tú, ông đều chỉ có thể tuân thủ cũng chấp hành mệnh lệnh từ thượng cấp vô điều kiện.

Cho nên bất kể Thẩm Dịch nói cái gì, ông đều sẽ không chấp nhận tạm thời đình chỉ tiến công cầu lớn.

Huống chi còn có Huyết Tinh đô thị ở trong tối ngầm khống chế hết thảy.

Đây cũng chính là việc khiến Thẩm Dịch cảm thấy bất đắc dĩ, hắn có thể nhìn ra được vấn đề, nhưng hắn không cách nào giải quyết nó. Bởi vì Huyết Tinh đô thị có thể cho phép hắn mưu lợi, lại không thể cho phép hắn toàn bộ dựa vào mưu lợi để qua cửa.

Điều này làm tất cả mọi người có chút hoảng hốt. Một khi đêm nay chiếm xong cầu lớn, trong tương lai chín ngày, bọn hắn nhất định gặp phải Sư đoàn bọc thép Đức điên cuồng phản công. Bọn họ tiếp tế đạn dược, có thể duy trì thời gian dài vậy sao?

Cho dù tính toán vũ khí của bọn hắn tiên tiến hơn chăng nữa, nhưng trong bọn hắn ngoại trừ Thẩm Dịch, không có người nào là vô hạn đạn dược. Coi như bọn hắn có đạo cụ chống đạn, lại có thể ngăn cản bao nhiêu viên đạn của kẻ địch? Coi như bọn hắn có năng lực sau khi cường hóa, tại đây giữa làn bom đạn như mưa trút xuống, trong năm tháng chiến hỏa làn tràn, lại có thể tạo nên tác dụng to lớn gì?

Hồng Lãng khó khăn nuốt một hớp nước miếng: “Dù sao cũng phải thử xem đúng không?”

Ánh mắt chờ mong nhìn Thẩm Dịch, Thẩm Dịch thở dài.

Hắn hướng Frost đi đến.

Rất nhanh, Thẩm Dịch cùng Frost đã xảy ra tranh luận kịch liệt, cũng không lâu lắm, Thẩm Dịch trở về, mặt mũi tràn đầy vẻ âm trầm.

“Frost cự tuyệt tạm dừng cướp đoạt cầu lớn, cũng không tin quân đồng minh trong mười ngày không có khả năng chạy tới, chết tiệt là ta vẫn không thể nói cho ông biết Arnhem đến cùng có bao nhiêu quân Đức, đến bây giờ ông vẫn còn cho rằng binh lực vùng này không cao hơn một Quân đoàn bộ binh.”

“Sớm biết sẽ là như vậy.” Kim Cương không chút nào cảm thấy kỳ lạ quý hiếm chuyện này.

“Vậy chúng ta hiện tại làm sao bây giờ?” Ôn Nhu hỏi Thẩm Dịch.

Thẩm Dịch nhìn chằm chằm rất lâu vào công sự phòng ngự của Đức bên bờ nam sông Ranh, rốt cục mới nói: “Kéo… Tận khả năng kéo dài thời gian. Từ giờ trở đi, các ngươi không được tái sử dụng vũ khí của mình tấn công quân Đức, gỡ đạo cụ chống đạn đều xuống, thay đổi áo chống đạn, bị thương ta trị cho, tận lực tiết kiệm chút ít tài nguyên.”

“Có thể kéo bao lâu?”

“Có thể kéo bao lâu liền kéo bấy lâu!” Thẩm Dịch chém đinh chặt sắt nói.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s